Bạn đang xem: 30 năm hà đông 30 năm hà tây

Từ công ty ra về, cô lái xe chạy tới Giản gia, nửa đường tại quảng trường bên cạnh mua mấy bó hoa tú cầu, mấy món điểm tâm ngọt. Cuối tuần, giao thông thành phố hỗn loạn khiến người ta bực mình. Tô Tân đi từ trung tâm thành phố A đến hồ phía đông mất gần một tiếng. Khi sắc trời nhạt dần mới đến trước cổng biệt thự Giản gia. Hít một hơi thật sâu, Tô Tân tự khích lệ tinh thần mới vào cửa. Mẹ chồng cô, Trịnh Mính Tiêu đang cắm hoa trong phòng khách, vừa thấy được Tô Tân, Trịnh Mính Tiêu liếc mắt nhìn nàng: "Con đã đến, Diệc Thận không đi cùng sao?" "Anh ấy còn đang ở công ty" Tô Tân đem một chùm tú cầu hoa đặt ở vào tay Trịnh Mính Tiêu "Mẹ, con thay anh ấy mang sản phẩm mới của mật ngữ phòng, dừa tơ phiếm mỏng, rất ngon ạ. "Để xuống bàn đi" Trịnh Mính Tiêu thản nhiên nói: "Một tuần nay làm gì mà không đến? Bận rộn sao?" Tô Tân không có tự mình đa tình cho rằng Trịnh Mính Tiêu nhớ cô. Quan hệ "mẹ chồng nàng dâu" từ trước đến nay luân xảy ra những chuyện không vừa ý. Khi chưa kết hôn, Trịnh Mính Tiêu rất thích cô, luôn miệng khen cô thông minh,xinh đẹp, cũng không biết ai có phúc khí cưới cô làm dâu. Sau khi kết hôn, mọi ưu điểm của cô đều trở thành khuyết điểm. Thật xinh đẹp, quá thông minh, tâm tư quá nhiều, quá dính con trai tôi làm cho Giản Diệc Thận khó chịu. Và rất nhiều điều khác nữa, nhiều khi bà còn ám chỉ cô khi nói về sai lầm nào đó. Cô luôn tự nhắc mình rằng: "Đây là mẹ của Giản Diệc Thận", không dám có nửa điểm lạnh nhạt, lời nói luôn mang theo vài phần cẩn trọng lấy lòng, điều này khiến mỗi lần cô đến Giản gia đều phải tự kiềm chế bản thân. "Không có bận gì ạ! Mỗi ngày đều đi dạo phố, mua sắm, làm đẹp, lúc rảnh rỗi lại học nấu vài món ăn." Tô Tân xem thường thì thầm dời đi chủ đề: "Mẹ, mẹ cắm bình hoa này thật đẹp." Trịnh Mính Tiêu lui lại một bước đánh giá vài lần tác phẩm của mình, hài lòng nói: "Mẹ cũng cảm thấy như vậy. Chị Trương, mang bình hoa này đến phòng của Diệc Thận đi, khi nó về hẳn sẽ vui." Bên trong bình cắm vài bông bách hợp, Tô Tân kỳ thật có chút dị ứng với mùi hương, mùi hoa quá nồng khiến cho chứng viêm mũi xuất hiện, cô đã ám chỉ hai lần, nhưng Trịnh Mính Tiêu lại không chút để ý, theo thường lệ đưa bình hoa vào phòng của bọn họ như bình thường. Tô Tân đã quen, đôi mắt không có chút nào gợn sóng mà nhìn chị Trương, sau đó ngồi xuống ghế sa lon mở TV. Trịnh Mính Tiêu rửa tay, ngồi gần góc ghế theo đối diện Tô Tân, bên cạnh là người giúp việc đang giúp bà đắp mặt nạ dưỡng da. Bà năm nay đã hơn năm mươi, vẫn còn khí chí chất hơn người, khi xưa, vốn xuất thân từ dòng dõi thư hương lại ưu nhã, ứng dung. "Tuần trước, mẹ nhìn thấy La Trân Huệ, bà ấy thế mà được mời tham gia một cái tiệc rượu, thật buồn cười." Trịnh Mính Tiêu có chút xem thường: "Một y tá nhỏ mà vọng tưởng một bước lên trời, con nên nhắc nhở cha con nhiều một chút, đừng để của dã tâm của bà ta ngày một lớn." Tô Tân ngơ ngác một chút, uyển chuyển nói: "Dì ấy đối xử với cha con rất tốt." "Thế nào, chẳng lẽ con còn muốn để La Trân Huệ làm mẹ kế?" Trịnh Mính Tiêu không vui nói, "Vậy mặt mũi mẹ để ở đâu? Lần trước mẹ bị đám phu nhân kia chê cười, nếu mẹ cùng La Trân Huệ thành thông gia, tương lai sẽ không dám ra ngoài mất. Tiểu Tân à, không phải mẹ nói con rất thông minh sao? Lúc này cần lại biến đi đâu hết rồi?" "Mẹ, chuyện này, con tôn trọng lựa chọn của cha." Tô Tân kìm nén bực bội, cố gắng để cho âm thanh của mình phát ra bình thản nhất có thể. Trịnh Mính Tiêu xé mặt nạ ra chuẩn bị nói vài câu, khóe mắt quét qua thoáng nhìn, sắc mặt khôi phục bình thường: "Diệc Thận, con về rồi." Giản Diệc Thận đi đến, lên tiếng chào hỏi: "Mẹ." Trịnh Mính Tiêu tức giận một chút: "Còn biết tôi là mẹ anh, một tuần nay không về nhà, điện thoại cũng không có lấy một cuộc. Một bóng người cũng không có, chỉ biết làm việc điên cuồng ở bên ngoài, cha và con thì bận rộn, con dâu cũng không thấy qua, mẹ còn không bằng một người qua đường." Bà càng nói càng tủi thân, nhịn không được thở một cái thật dài. Chị Trương bên cạnh cũng hùa theo: "Đúng vậy, thiếu gia và lão gia đều bận rộn, tiểu thư lại luôn rảnh rỗi, đáng ra phải thường xuyên đến trò chuyện cùng phu nhân mới phải." Giản Diệc Thận cau mày, không vui nhìn Tô Tân: "Em rất bận sao?" Trước kia khi Trịnh Mính Tiêu "ngậm máu phun người", Giản Diệc Thận hầu như không để ý. Nhưng thái độ hôm này lại khác hẳn, trước mặt Trịnh Mính Tiêu và người giúp việc chất vấn cô. Máu nóng chạy khắp người, Tô Tân bất ngờ đứng lên, nhìn thẳng vào mắt Giản Diệc Thận, cánh môi run nhẹ. "Bỏ đi, không nói nữa, tiểu Tân còn trẻ có nhiều bạn bè, không thể nói chuyện cùng mẹ, thật hâm mộ dì Lý, suốt ngày có người..." Trịnh Mính Tiêu tỏ vẻ không để ý "Thôi bỏ đi, không nói nữa, con bận cả ngày mệt không? Chị Trương, lấy cho Diệc Thận một bát chè đậu xanh giải nhiệt." Chị Trương rất nhanh đi lấy.

Xem thêm: Những Thực Phẩm Giàu Vitamin A Hàng Đầu Ai Cũng Nên Biết, 20 Thực Phẩm Giàu Vitamin A Mà Bạn Cần Phải Biết

Tô Tân đứng lên.