Trong phòng làm việc nho nhỏ, trên bàn bày đầy cốc chịu nhiêt, bình, ống nhỏ giọt (cái ống nhựa dùng để đếm giọt vào thực hành hóa ấy), một lọ thủy tinh để một bên, vào không khí phiêu tán một mùi hương nhàn nhạt, khiến mang lại người ta ngửi vào cảm thấy đầu óc sảng khoái.

Bạn đang xem: Ăn hết tiểu bạch thỏ

Trong âm hưởng mềm nhẹ, du dương của tiếng nhạc, cả không gian chỉ có một nhân ảnh nhỏ nhắn, xinh xắn đang nghiêm túc làm việc.


Tuyên Vũ Đồng ngồi bên cạnh bàn, mở ra lọ tinh dầu vừa mới mua, nhỏ ra một giọt trên giấy thử hương màu trắng, nhẹ vẩy giấy thử hương, để mùi thơm phát tán ra. Cô ngửi lấy hương thơm này, cảm thụ nó, sau đó ghi chép lại cảm thụ mà mùi hương sở hữu lại đến mình, làm căn cứ để sau này điều chế hương.

“Ừ… ngọt ngào, giống như mùi chanh chín tới, lại chứa một cỗ nhàn nhạt mùi hoa…”

Mặc dù năm nay đã nhị mươi bảy, tướng mạo thanh tú của cô vẫn như một cô bé, mái tóc đen thẳng mượt không hề nhuộm, trên gương mặt thậm chí cũng không hề trang điểm, thoạt nhìn gương mặt ngây ngô tựa như một cô sinh viên đại học nhị mươi tuổi.

Vũ Đồng là điều hương sư duy nhất của “The Only”, chuyên đặc biệt điều chế nước hoa tư nhân. Bởi vì mỗi bình nước hoa đều là độc nhất vô nhị mang lại nên rất được các phu nhân yêu thích.

Công việc của cô được thực hiện tức thì tại nhà, nằm vào một cao ốc có thang máy (???), gồm có bố phòng, nhì sảnh: một gian Vũ Đồng ngủ, một gian phòng làm việc, còn dư lại một gian là phòng ngủ của em trai cô.

Cha mất sớm, nhị chị em họ cùng với mẹ nương tựa lẫn nhau mà sống. Năm năm trước, mẹ cô tái tái hôn, cùng với phụ thân dượng chuyển đến ở Hoa Liên, cô cùng em trai tiếp tục ở lại Đài Bắc đi học, làm việc, chỉ có vào những kì nghỉ dài hạn mới có thể đến Hoa Liên thăm mẹ cùng thân phụ dượng.

Hiện tại  đã là 9 giờ tối, Vũ Đồng vẫn đang ở vào phòng làm việc. Đơn đặt hàng nước hoa đã kéo dài đến tháng sau, cô mỗi lần hoàn thành được một lọ nước hoa, nghỉ ngơi mấy ngày, lại phải cấp tốc chóng làm việc lại, tránh để đơn đặt hàng càng càng lâu càng nhiều. Nhìn tờ lịch tháng trên tường đưa ra chít công việc, một chút cũng không có dấu hiệu giảm bớt, đầu của cô lại đau.

Viết hoàn thành miêu tả về mùi của bình tinh dầu trên tay, cô kéo chiếc khăn quàng cổ màu vàng nhạt bằng lông dê (lông dê =.=) lên bịt mũi, hít sâu mấy cái, chờ mang đến khứu giác bị mùi hương hun được có chút tê dại trở lại bình thường mới tiếp tục công việc.

Lúc này chiếc di động đặt trên bàn nhẹ nhàng vang lên, vừa nghe đến tiếng chuông được cài đặt riêng mang đến “người kia”, nhì mắt cô sáng ngời, trong nháy mắt phấn chấn, không tự chủ dâng lên nét vười, khẩn trương cầm lấy di động:

“Thiếu gia, anh về rồi?”

Trước lúc mẹ cô tái hôn, từng với theo nhì chị em cô đến Phó gia giúp việc trong nhiều năm. Phó gia vô cùng có tiền, mà “thiếu gia” vào miệng cô chính là nam nhi độc nhất của Phó gia, hơn cô bố tuổi – Phó Kỳ Tu.

Xem thêm:

Khi đó, cô chính là tiểu người hầu của anh, thẳng đến hiện tại, nhị nhà bọn học đã tách ra được năm năm, cô vẫn là không rứa đổi được, quen thuộc miệng gọi anh “Thiếu gia”.