Màu Nền:-Chọn-Mặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ốMàu tốiFont chữ:-Chọn-Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArialChiều cao dòng:-Chọn-100%120%140%160%180%200%Kích cỡ Chữ:-Chọn-Mặc định(22)161820222426283032343638
lúc Đỗ Linh Lan bị Hàn Lạc Đình ép xuống giường, đầu của cô một mảnh trống rỗng.Cô chỉ dìu anh đang say rượu về thôi, tại sao cô lại bị anh ép xuống giường, cần thiết cử đụng được?Còn khiến cho cô hoàn toàn rung động, anh tùy ý để một nụ hôn lên môi cô.Cô kháng đỡ trước vùng ngực của anh, đầu rung lắc qua lắc lại, muốn né tránh nụ hôn của anh.Cô biết, anh nhất quyết là hiểu lầm người phụ nữ dưới anh là Long Hồ, còn nếu như không anh sẽ không còn hôn cô thân yêu như thế, thậm chí sẽ không chạm vào cô.Cô ý muốn chạy trốn, nhưng lại một âm thanh từ lòng lòng truyền cho làm cô không trốn thoát, cũng không thích trốn.Trừ lần này, cô sẽ không còn có thời cơ khác được anh ôm sao?Cô biết rõ ngay cả mình cũng không muốn thừa nhận lời giải này, do đó nói cô hèn hạ cũng được, mắng cô vô sỉ cũng được, cô hy vọng có anh, cho dù chỉ là 1 đêm?Đỗ Linh Lan không tiếp tục kháng cự nữa mà mừng đón nụ hôn của hàn quốc Lạc Đình, nụ hôn của anh ý tuyệt rất khác như ấn tượng anh nhằm lại cho tất cả những người khác, anh là 1 trong người lũ ông tỉnh táo đến gần như là lãnh khốc, tất cả êm ả dịu dàng của anh chỉ dành riêng cho một người phụ nữ, chính là cô gái hồn nhiên xuất sắc đẹp đó.Nhưng nụ hôn của anh lại thiết tha như vậy, cuồng dã như thế, có theo đủ ân cần để khiến cho núi băng tung chảy, làm cô không ngoài suy đoán, chắc hẳn rằng đây bắt đầu là tính biện pháp thật của anh.Quần áo trên bạn từng cái từng mẫu rơi xuống, từ đầu đến chân cô è truồng nằm ở vị trí trên giường.Đỗ Linh Lan bước đầu có chút rét sợ(lạnh lẽo và sợ hãi), chưa chắc chắn mùi đời nên trong thâm tâm cô vẫn còn sự ngượng ngùng của một thiếu hụt nữ, cho dù là mình cam trung ương tình nguyện, tuy nhiên ngay khi phiên bản thân nai lưng truồng, cô vẫn hoảng sợ, còn tồn tại chút hại hãi.Cô bắt đầu muốn thụt lùi phía sau, mà lại người bọn ông bên trên người dường như phát hiện ý nghĩ về của cô, bàn tay cụ hông của cô, ngón tay thon dài không hề trơn bóng, trẻ khỏe xâm nhập vào hoa huyệt quyến rũ chật thon thả của cô.Nhất thời, cô phát ra giờ nức nở nho nhỏ.Cô đau, các loại đau ám muội này làm cho cô hơi thẹn thùng, tương đối sợ, tuy vậy cô một chút cũng ko ngăn cản trở được sự đánh chiếm của anh, ngón tay anh liên tục ra vào hoa huyệt mềm mịn của cô, buộc cô quen dần.Bởi do đau, cơ thể auto tiết ra dịch ngọt, giúp anh ra vào, cô thở hổn hển, bắt đầu cảm thấy hoa huyệt mượt mà bị xâm phạm truyền mang đến một xúc cảm tê dại dột kì lạ, ngón tay anh lấy ra đưa vào càng lúc càng nhanh làm khắp cơ thể cô run rẩy .Nhưng mà vào bây giờ Hàn Lạc Đình lại thêm vào một trong những ngón tay, nhì ngón tay nhỏ bé dài, ở trong hoa huyệt quyến rũ và mềm mại từ trường đoản cú ướt át của cô ra vào, môi mỏng manh ngậm nụ hoả hồng hồng trước vùng ngực cô, vừa hôn, vừa liếm, vừa gặm nhẹ, làm cho cô không nhịn được phân phát ra một giờ rên yêu thương kiều, vặn vẹo ở bên dưới anh.Sự kia dại kì dị ở bụng dưới đang từ từ tích tụ lại, cô tất cả chút bối rối nắm cổ tay của anh, hy vọng ngăn cản anh, nhưng sức lực cô yếu hèn ớt có tác dụng sao hoàn toàn có thể thắng nổi anh.Anh không nhằm ý 1 chút nào mà tăng thêm tốc độ, càng đi sâu vào, cho tới khi cô đạt mức đỉnh cao đầu tiên.Dịch ngọt ấm áp chảy ra, từ đầu đến chân cô không hề chút sức lực nào nằm ở trên giường, không hề đủ sức cầm cố cổ tay của anh.Nhưng tức thì sau đó, hạ thân truyền tới sự xé rách đau đớn, khiến cho cô khó hoàn toàn có thể chịu đựng mà đợt tiếp nhữa nức ngơi nghỉ ra tiếng, “Thật là đau…..”Bởi vì cực khổ mà cô run rẩy, đôi mắt đẫm lệ quan sát anh, đang ao ước đợi sự yêu thích của anh.Giống như cảm thấy được Đỗ Linh Lan cứng nhắc và nhức đớn, Hàn Lạc Đình lừ đừ xâm nhập vào, cúi xuống phủ lên đôi môi hôn đỏ mọng không xong xuôi bật ra music kêu đau của cô, triền miên hôn, nuốt mật ngọt nằm trong về cô.Âm thanh hôn mờ ám vang lên bên tai, cô trinh nữ nhắm đôi mắt lại, xúc cảm cơ thể cứng rắn của mình cũng chính vì một loại lại một cái tiến vào nữ tính của anh mà từ từ mềm đi, phần đông thứ cơ dại kì khôi kia lần nữa kéo tới, nhưng mãnh liệt hơn mới vừa rồi, nóng rộp hơn, gần như là muốn đốt cháy cô đến không còn gì.Cô không tự nhà ưỡn người tiếp nhận, cảm xúc anh kéo ea đưa vào càng ngày càng sâu.Đây bao gồm là cảm xúc được ôm? tuy nhiên vẫn đau, vị trí giao phù hợp vẫn truyền đến cảm hứng hơi xé rách đau đớn, cơ mà tim cô đập khôn xiết nhanh, khung người rất mềm mại, khoé môi cũng ko nhịn được nở một thú vui yếu ớt.Cô chung cục cũng thuộc về anh.Yêu si bao lâu nay, vẫn không đủ can đảm nói đến anh biết, chỉ dám lặng lẽ âm thầm đứng ở nơi anh không chú ý thấy, ái mộ anh, yêu thương anh, vậy nhưng hôm nay, cô lại có thể được anh ôm.Trái tim, đập mạnh, vị anh mà lại tan chảy.Đúng lúc này bụng dưới một đợt tiếp nhữa truyền đến cảm xúc bị dồn nén, hầu như thứ kia dại kì lạ kia lần nữa kéo tới, Đỗ Linh Lan vừa khẩn trương lại hy vọng đợi nụ hôn của anh, mặc mang lại Hàn Lạc Đình dẫn mình mang đến một nơi xa lạ.Vậy mà, lúc cô làn nữa đạt mức đỉnh cao tuyệt vời kia, mặt tai truyền cho tới một tiếng nỉ non, khiến cô vẫn lúc làm việc trên thiên đường chợt nhiên rơi vào cảnh địa ngục….“Ngũ tiểu Thư…..”Nước mắt, không kiềm chế được tung xuống mãnh liệt, đó không phải cũng chính vì đạt tới đỉnh điểm mà không kìm được nước mắt, kia là cũng chính vì trái tim cô trọn vẹn vỡ nát cơ mà chảy xuống nước mắt nhức lòng.Làm sao cô lại thơ ngây như thế? mang lại là rất có thể ôm anh, là đã đạt được tình yêu của anh?Cho dù cho là đêm đầu tiên, anh cũng biến thành không yêu thương cô.Bởi vì từ trên đầu đến cuối, anh chỉ yêu 1 mình Long Hồ.Cô là một trong tên trộm, một tên trộm đê tiện vô sỉ, cô đến là hoàn toàn có thể trộm được một đêm, không ngờ lại trả giá bởi cõi lòng rã nát.Cơ thể của cô ấy cứng ngắc, cũng không cảm thấy ngẫu nhiên vui sướng làm sao nữa, cho đến khi anh ngơi nghỉ sâu trong cô phóng ra chất lỏng lạnh bỏng, thần trí (tinh thần và trí tuệ) cô mới lờ đờ quay về.Nên tỉnh giấc rồi?Bị thương trọn vẹn như thế, cô nên xác định mình căn bạn dạng không tất cả cách nào trở nên người thiếu phụ anh yêu thích nhất, dây dính nữa, yêu nữa, tuy thế giấc mơ vẫn mai là giấc mơ, một sự giả chế tạo ra lúc có những lúc không, vĩnh viễn sẽ không còn trở thành sự thật.Chống khung hình vô lực lên, cô nhặt áo quần rải rác rưởi đầy khu đất lên, một cái lại một cái mặc lại trên người.Ngón tay run rẩy, sau thời điểm cài cúc áo cuối cùng, Đỗ Linh Lan đủng đỉnh quay đầu lại, nhìn người đàn ông ngủ say bên trên giường, bờ môi không nhịn được nở nụ cười buồn mà lạnh mát yếu ớt.“Không thương, cũng không cần yêu anh nữa rồi……. Lạc Đình, yêu anh thiệt sự khôn xiết khổ, anh biết không?” giọng nói run rẩy, cô nỉ non y như hỏi, dĩ nhiên không nhận ra câu trả lời.Quyết định hy vọng dừng tất cả lại, đồng thời vĩnh viễn không nhận được câu trả lời, không nhận được câu trả lời lại mù quáng yêu thương say đắm, nên tạm dừng thôi.Cô không khi nào muốn thương anh nữa, cô sẽ nếm đủ nhức đớn, đau đớn rồi.Bỏ qua ý mong muốn chạm vào đống má của xứ hàn Lạc Đình, cô cười tự giễu, sau khi làm cho cô chạm qua 1 lần, cô hoàn toàn có thể thoả mãn sao?Không! tất nhiên không thể, không chỉ có vậy đứng tự xa không đủ, đứng từ bỏ xa không cách nào thoả mãn.Đã như vậy, phương pháp tốt nhất đó là ngay cả một tia hy vọng cũng không yêu cầu cho mình, không có hy vọng, cũng sẽ không có thất vọng.Không gồm yêu, cũng trở nên không nhức lòng.Xoay người, cô cũng không xoay đầu lại mà bong khỏi căn phòng khiến cõi lòng bản thân tan nát.Cô khôn cùng đau lòng, khôn xiết bi thương, thế nhưng lại không nghe thấy, dịp cô ngừng hoạt động lại, như tất cả như không, tiếng nói nỉ non lại xuất phát điểm từ sâu vào nội tâm……..“Linh Lan………… Linh Lan……… của anh…………Linh Lan…….”Hoàn