Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh da trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định



Bạn đang xem: Bé con xin đừng dụ dỗ

Nghiên Trì và Tư Thịnh phỏng vấn xong đã là một giờ sau, hắn bước ra khỏi phòng nhưng chẳng thấy bóng dáng quen thuộc đâu cả. Bé Con, cả Nghiên Vi nữa, đi đâu hết rồi? “Cậu tìm gì thế?” “Thư Nghiên.” “Chắc là Nghiên Vi đưa cô ấy về rồi.” Về nhà rồi sao? Nhưng cô cũng chẳng nói với hắn một tiếng. Gọi vào số máy Thư Nghiên nhưng chẳng ai bắt máy, gọi về nhà thì quản gia bảo cô chưa về. Không phải vì để trả thù mà Nghiên Vi đem cô đi giấu rồi đấy chứ? Hắn ɭϊếʍ môi nhìn ra bên ngoài, muốn chạy đi tìm nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Em họ à, khẩn cầu em đừng làm điều gì dại dột hết nhé! “Tư Thịnh, cậu gọi Nghiên Vi thử xem.”
“Cậu nghĩ cô ấy sẽ nghe máy của tôi à? Cậu gọi đi.” “Vậy em ấy sẽ nghe của tôi chắc?” Hai người là cùng một hội một giuộc, không lý nào từ chối cuộc gọi của người này mà lại nhận của người kia cả, chính là một người có lỗi, người bắt buộc cũng phải có lỗi. Nghiên Trì thử gọi Nghiên Vi, tuy là có tín hiệu nhưng chẳng chịu bắt máy, hắn đúng là quá hiểu cô em này rồi! Còn tín hiệu là còn hi vọng, không như Thư Nghiên, chẳng có tí tín hiệu gì cả. Hắn đành gọi lại lần nữa, nhưng lần này tới tận nửa phút mới có người nhận. “Xin chào... Tôi là Nghiên... Vi.” “Con nhóc này, em đang ở đâu đấy, Thư Nghiên có ở cạnh em không?” Đợi một lúc nhưng chẳng nhận được câu trả lời, đầu dây bên kia chỉ truyền đến tiếng cười khúc khích cùng câu nói: “Em có nghe gì không... Có tên điên gọi cho chị kìa...”
Sa mère! Còn gọi hắn là tên điên? “Em rốt cuộc lên cơn gì thế? Em đang ở đâu?” “Anh là ai... Tôi... Tôi đang ở đâu...” Sau đó điện thoại tắt ngủm chỉ còn lại tiếng "Tút". Hai người đàn ông nhìn nhau một cách khó hiểu, suy nghĩ trong đầu bây giờ là dấu hỏi lớn. “Hình như là uống rượu, say rồi?” “Là quán rượu có nhạc cổ điển, lúc nãy tôi nghe thấy.” Nói xong cả hai vội lên xe đến quán rượu đó, đây là nơi lúc trước cả ba đã tới khá nhiều lần, nhưng mấy năm nay mỗi người một việc nên không thường tới nữa. Nghiên Trì nhấn ga chạy hết tốc độ, suýt thì vượt cả đèn đỏ. Thư Nghiên của hắn không phải cũng uống rượu luôn đấy chứ? ...
Nghiên Vi lầm bầm rót chai rượu chỉ còn có vài giọt cuối cùng, cô uất ức lại gọi thêm vài chai nữa. Bà chủ cũng hết cách, vì là khách quen nên hiểu rất rõ, mỗi khi cô say nếu không đem rượu ra thì chắc chắn quán nhỏ này sẽ bị làm loạn cả lên. Những lần đó còn có hai cậu thanh niên đi cùng ngăn lại, nhưng hôm nay chẳng thấy người nào cả. Thư Nghiên đầu nặng trĩu chẳng thể ngước lên nổi nữa, cô mơ màng phủ phục trêи chiếc bàn lăn lóc những chai rượu rỗng, còn luôn miệng lẩm bẩm gọi chú Trì. Hôm nay hai cô gái này quả thực đã gây chuyện lớn rồi. Khoảng tầm mười lăm phút, Nghiên Trì và Tư Thịnh tới nơi, quả thực đúng như dự đoán. Hắn bước đến đỡ Thư Nghiên dậy, cô cố gắng mở mắt thu vào hình bóng mờ mờ, sau đó lại đẩy hắn ra. “Không được động vào tôi... Chú Trì sẽ đến bắt ông đi đó.” “Thật sự không nhận ra anh à, em chắc chứ, có muốn thử lại không?” “Anh...” Tiếng cô nhỏ dần rồi gục đầu vào lòng hắn bất tỉnh nhân sự, không còn động tĩnh gì nữa.
Nghiên Trì cạn lời bế cô lên, hắn nhìn sang Tư Thịnh đầy khổ sở. Bé con thì dễ giải quyết hơn nhiều, còn Nghiên Vi cứng đầu như thế chắc là sẽ phải mất một lúc nữa mới dỗ được đấy. “Chúng tôi đi trước nhé, cậu đưa em ấy về giúp tôi.” “Tôi và cậu đi chung xe đấy, cậu đi rồi thì tôi về bằng gì?” “Ngoài quán rượu lúc nào chẳng có taxi, cậu không cần lo.”Hắn cười cười ôm chặt cô gái trong lòng lại rồi rời khỏi. Bé con bị Nghiên Vi dạy hư rồi, lại còn uống rượu nữa! Phải nên phạt cô thế nào mới được đây? “Muốn uống ‘dượu’, cho tôi uống ‘dượu’ nữa đi...”“‘Dượu’ gì chứ?” Thư Nghiên khó chịu cựa nguậy trong lòng hắn bắt đầu mếu máo, “Buồn ngủ... Muốn ngủ, ưm...”Hắn thở dài đặt cô vào trong xe, cẩn thận thắt đai an toàn vào người. “Đi về tôi phục vụ em ngủ, tôi sẽ phục vụ thật tốt, phục vụ tới tận giường.” Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ!

Tóm tắt Chương 34: Say Xỉn: Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ!


CHƯƠNG TRƯỚC
CHƯƠNG TIẾP

Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ! Chương 34: Say Xỉn

Review Chương 34: Say Xỉn - Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ!

Đọc ngay Chương 34: Say Xỉn truyện Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ!

Review truyện Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ!

Truyện Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ! Review




Xem thêm: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều Vợ, Access Was Denied

1,523 | 1 82 chương

*

Bé Con, Xin Đừng Dụ Dỗ!

Đánh giá


taothaotruyen.vn

Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay,truyện full. taothaotruyen.vn luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà tặng cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc chia sẻ