*Chương này còn có nội dung ảnh, nếu như bạn không thấy câu chữ chương, vui mắt bật chế độ hiện hình ảnh của trình phê chuẩn để đọc.

Bạn đang xem: Cây lựu ngọt như đường

Editor: Phan Hảo, tuy vậy NgưBeta-er: song Ngư_______Cô biết Trì Nghiên cũng không có ấn tượng tốt gì cùng với mình. Mạnh Hành Du cảm giác để sút tổn hại, nếu vẫn không giỏi cũng tránh việc để nó tệ đi. Ví như không mỗi ngày cúi đầu ko thấy ngấc đầu thấy, người khó tính cũng là cô.Do đó, cả một ngày tiết buổi sáng, mạnh khỏe Hành Du không dữ thế chủ động nói một chữ với chúng ta cùng bàn.Môn trước tiên là Ngữ văn, khỏe khoắn Hành Du cất sách giờ đồng hồ Anh vào ngăn bàn, rước sách Ngữ văn ra.Quyển sách này được vạc vào hôm qua, thương hiệu còn còn chưa kịp viết, điền thương hiệu lên sách giáo khoa new là một trong những niềm vui của bạo phổi Hành Du. Tuy vậy học không ra gì, nhưng lại nghi thức thì vẫn bắt buộc có. Thành tích xuất sắc của một môn phải ban đầu từ một chữ cam kết đáng yêu.Một chữ ký dễ thương luôn bước đầu bằng một cây bút...Vậy túi đựng cây bút của cô đi đâu rồi, hả???Mạnh Hành Du dựa vào xúc cảm, sờ loạn trong ngăn bàn, cái gì cũng không đụng thấy. Cô đành buộc phải lấy từng quyển một sách trong chống bàn ra, mang lại quyển cuối cùng, sách bên trên bàn đã cao hơn nữa lúc cô đứng lên. Chống bàn đã bị bới ra hết, nhưng mà vẫn ko thấy túi đựng cây bút đâu.Mạnh Hành Du nhìn núi sách chất trên bàn học, lại nhìn ngăn bàn rỗng, vốn dĩ dường như không muốn tìm, liền cân nhắc hỏi mượn Sở bốn Dao, vừa ngấc đầu lên, đụng phải tầm mắt như cười như ko của Trì Nghiên, đột nhiên: "..."Mạnh Hành Du giả vờ bình tĩnh, đem cặp sách để tại trước ngực, kéo khoá ra, lại tìm lần nữa, lần này như ý hơn một chút, cô phát hiện tại ruột của cây cây bút mình chưa từng dùng.Nhưng là không có vỏ cây viết bi, cảm hứng cũng rất khác bình thường.Mạnh Hành Du đem giấy nháp test viết hai chữ lên đó, xấu cho mức không đủ can đảm nhìn thẳng, cô hoàn toàn từ bỏ, đứng lên ra bên ngoài hỏi mượn Sở tứ Dao cây bút. Chuông vào lớp lại vang lên.Bàn học còn chưa thu dọn, hai ông xã sách chất đống rào cản tầm mắt của các học viên khác, khỏe khoắn Hành Du không lỏng lẻo đi mượn bút, trước khi giáo viên vào lớp, luống cuống tuỳ thuộc nhét giấy tờ lại vào ngăn bàn.Một hồi bận rộn, thay đổi tiết 10 phút cái gì cũng chưa có tác dụng xong.Giáo viên Ngữ văn là tổ trưởng của khối, ngày thường không hẳn áo sơ ngươi thì đó là kiểu áo Tôn Trung Sơn(*).Một người bầy ông trung niên nghiêm túc, tóc lại bội bạc sớm, sinh hoạt trường đức cao vọng trọng(**), bọn họ Hứa, học viên trong lớp phần đông gọi một tiếng hứa hẹn tiên sinh để tỏ vẻ tôn trọng.(**) Ý chỉ người rất được kính trọng về tài đứcHứa tiên sinh ko giận mà lại uy, đối với lớp của Hạ cần thì đơn nhất tự hơn nhiều.Tiết học hôm nay tiếp tục bài giảng ngày hôm qua, nhân thời điểm Hứa tiên sinh viết bảng, dạn dĩ Hành Du đã xây dựng ổn trung khu lý, chọc vào cánh tay của Trì Nghiên, thanh âm ngọt ngào, thể hiện thái độ thân thiện: "Lớp trưởng, cậu bao gồm bao nhiêu cây bút?".Trì Nghiên đến lớp cơ bạn dạng không sử dụng bút, một tiết học tập 40 phút hơn nửa thời hạn đều là ngồi không.Nhưng thần kỳ ở chỗ, những lần bị hỏi bài, anh hầu hết biết câu hỏi là gì, mở miệng vấn đáp ngay.Không tương đương mấy người ngồi nghịch không thông thường nói "Chọn C", anh thuộc các loại thần tiên học tập bá ngồi nghịch gián tiếp, là một trong những loại ngồi nghịch cao cấp, người thông thường không thể nào so lại được.Mạnh Hành Du cảm giác mình xuất sắc hơn người thông thường một chút, cô cũng dám ngồi đùa trong huyết Sinh Học cùng Toán học trong mấy năm học, nhưng lại Văn học tập thì thôi, cho dù cô bao gồm ngồi nghe nghiêm túc, cũng cần yếu hiểu nổi.Nghe thấy cô nói chuyện, Trì Nghiên nghiêng đầu chú ý qua, ánh mắt đảo qua tay mỏng dính manh yếu đuối cầm ruột bút: "Ruột bút dùng không xuất sắc sao?""...."Nếu ngài có thể thu lại cái hai con mắt đang hếch lên đó, thì tôi sẽ tin tưởng ngài chỉ là đon đả bạn thuộc bàn thôi.Mạnh Hành Du rút tay lại, trợn trắng mắt hừ rét mướt một tiếng, sau đó quay quay trở về phạm vi hoạt động vui chơi của chính mình, nạm ruột cây viết lên rèn luyện viết tên trên bạn dạng nhápKhông đến mượn thì thôi, tất cả gì quan trọng đặc biệt hơn bạn chứ, Du gia đây bao gồm gì mà lại làm không được, cho dù có là cắm ngón tay viết bằng máu thì cô đây cũng trở thành viết được một chữ ký dễ thương siêu cấp vũ trụ thôi."Đây là đáp án đề thi đề xuất ghi nhớ, trong tương lai kiểm tra rất có thể được sử dụng", hứa hẹn tiên sinh nghỉ ngơi trên bục giảng nói.Mạnh Hành Du nhìn loại bảng black đầy chữ liền cảm giác đau đầu, cô viết chữ không nhanh, ngày hay được sử dụng một cây cây bút để chép bài xích đã chậm, chứ đừng nói tới ruột bút.Cô ở vị trí này lóng ngóng viết, lừng khừng có nên do ruột bút yếu quá ko hay vì cô vẫn luôn luôn cúi đầu đề xuất đã thành công thu hút sự chú ý của hứa tiên sinh: "Mạnh Hành Du, em cúi đầu làm cho gì? ngôn từ trên bảng đang nhớ kỹ chưa?".Cái đầu của mạnh Hành Du phình to lớn ra, vơi giọng trả lời: "Thưa thầy em sẽ ghi đây...""Em còn nguỵ biện, một cây cây bút trên tay cũng không có, thái độ học tập của em cực kỳ có sự việc đấy."Mạnh Hành Du lưu ý đến rồi đưa ruột cây viết lên, từ bỏ biết mình gồm đủ đần độn ngốc, giữa xem như là ngu ngớ ngẩn với việc bị mắng thì cô chọn làm một bé cừu lạng lẽ còn hơn.Hứa tiên sinh đã mắng ai thì ko thể kết thúc trong 5 phút được, to gan Hành Du sẽ làm giỏi công tác bốn tưởng, sẵn sàng nghe mắng thì Trì Nghiên lại đẩy một cây bút máy qua đúng vị trí mặt tay cô.Mạnh Hành Du ngẩn ra, không kịp quan tâm đến nhận hay là không nhận, khung người đã bội phản ứng trước mà rứa lấy cây bút máy, giơ lên nói với hứa tiên sinh: "Thưa thầy, em bao gồm bút".Hứa tiên sinh nghe cô nói xong, câu tiếp theo như mắc làm việc cổ họng, ko nói ra được chỉ rất có thể từ bỏ, nói lại hai lần rồi quăng quật qua.Mạnh Hành Du mở nắp cây bút ra, cầm trên tay còn vương hơi ấm, hẳn là Trì Nghiên vừa new dùng qua.Cô xoay đầu sang, phát hiện anh lại rước từ chống bàn ra thêm 1 cây bút, vẫn chính là bút máy, biểu tượng logo trên nắp cây bút giống với loại trên tay cô.Cái người này và đúng là thiên về unique cuộc sống giỏi sao mà chỉ viết bởi bút máy nuốm không biết.Cho mặc dù đã xẩy ra chuyện gì nhưng chỉ việc nhìn kết quả mà nói thì vừa rồi anh góp cô giải vây, mạnh dạn Hành Du nhìn bài toán không nhìn người, thấy hẹn tiên không nhìn bên đây liền nghiêng bạn dựa qua, nói với Trì Nghiên: "Cảm ơn".Càng mang đến gần, dạn dĩ Hành Du mới phát hiện Trì Nghiên căn bạn dạng không chép bài, cả tờ giấy trắng nằm dưới sách Ngữ Văn, khía cạnh trên là khuông nhạc, liếc ánh mắt sơ qua một chiếc nốt nhạc thì có chút giống như nòng nọc.Chuyên chổ chính giữa chép bài bác thì bị mắng, ngồi chơi thao tác riêng thì không hề hấn gì, bạo gan Hành Du cảm giác Hứa tiên sinh cần đổi đôi mắt kính đi là vừa.Tóc mái bên tai bạo dạn Hành Du rũ xuống, quét mang đến cổ tay Trì Nghiên, vừa ngứa vừa tê, tương đối thở rất nhiều là mùi sữa rửa ráy của bé gái.Sau lúc viết dứt một cái nốt nhạc, Trì Nghiên dừng cây viết nhìn loáng qua, sau đó đè tờ giấy trắng rồi vo nó thành một cục nhưng mà ném vào ngăn bàn.Anh ngồi thẳng, nhờ vào lưng ghế, nhị tay mạnh Hành Du còn kháng trên bàn, vẫ không thay đổi tư thế rỉ tai vừa rồi. Anh cao cô lại thấp, đồng phục khoác trên fan cô dường như hơi rộng, sau phần cổ áo trũng xuống sinh sản thành một địa điểm hở buộc phải Trì Nghiên nhìn rõ hình xăm sau cổ của cô.Bốn chữ cái tiếng Anh, viết thật sự tuỳ ý.Huhu.Phía sau chữ "u" kia còn tồn tại một hình bé dại nhưng bị xống áo che lại phải không thấy rõ.Hôm nay, cô thấy mình đã ngu ngốc quá nhiều lần, thiếu hụt chút nữa xem nhẹ mình là một cô gái không kìm giữ được.Trì Nghiên cúi người, học bộ dáng vừa rồi của cô, tiến đến bên tai cô thấp giọng nói: "Không phải khách khí".Hoá ra anh cũng nói chuyện bình thường được, xem ra tính cách không thực sự tệ. Mà lại mà cái cân nhắc này new vừa sinh ra chưa được ba giây thì đã trở nên bóp chết trong trứng."Coi như cảm ơn đậc ân của chúng ta cùng bàn vì đã không kéo quần tôi xuống".Mạnh Hành Du: "..."Cô đang quá thơ ngây rồi.Hoắc Tu Lệ ngồi sau nhì người, vất vả lắm bắt đầu chờ mang lại lúc nghỉ giữa tiết, thấy bạo phổi Hành Du đi lau chùi và vệ sinh với Sở tư Dao, cuối cùng cũng đều có cơ hội, cậu ta điên loạn chọc bả vai của Trì Nghiên, ghé xung quanh bàn trêu chọc nói: "Thái Tử à, tình trạng thế làm sao rồi, mới ngày hôm sau đang cặp với nhau rồi à?"Trì Nghiên không thèm trả lời, Hoắc Tu Lệ vực dậy đi qua, phụ thuộc bàn học tập của anh, ko kể miệng vẫn dong nhiều năm không nhằm yên: "Không ngờ cậu thích chủng loại này nha, dẫu vậy nói thật, mạnh dạn Hành Du to lên cũng tương đối được, vừa ngọt vừa đáng yêu, dáng tín đồ cũng được, khuôn mặt và chân thì cậu chú ý cái nào? Chân cậu ấy trực tiếp như vậy, trái thật, tổng thể đều đầy đủ, ánh mắt cậu đúng là độc, dường như không hạ thủ thì thôi, mà lại bắt rồi thì chính là cực phẩm."Trì Nghiên xì một tiếng, "Chỉ phải là đàn bà thì với cậu, ai ai cũng là tương đối đầy đủ cả.""Mẹ nó, ánh nhìn của tớ tương đối thấp có được không?" Hoắc Tu Lệ khom sống lưng thò lại gần, mỉm cười hề hề hỏi, "Cậu nói cho anh em nghe xem nào, gồm phải trọng tâm ngứa rồi tốt không?"Trì Nghiên liếc nhìn cậu ta một cái, "Tay tớ ngứa, muốn đập cậu được không?""Hihi, cậu chính xác là nhàm chán." Hoắc Tu Lệ nhìn anh đi ra ngoài phòng học, liền theo phía sau, "Thái Tử ao ước đi đâu thế, tớ đói quá.""WC, tốt là cậu khâu cái miệng lại đi?"Hoắc Tu Lệ nhấc chân đá một cái, lại nói: "Mẹ nó, tất cả phải hy vọng làm một trận không?"Trì Nghiên cười, cũng mang đến cậu ta mặt mũi: "Bá vương của trường số năm nhật thiên nhật địa (***), đúng là không nói quá."(***) nhật thiên nhật địa: chỉ sự độc đoán, áp bức.

Xem thêm: Các Cấp Bậc Đấu Phá Thương Khung 4, Các Cảnh Giới Trong Đấu Phá Thương Khung

"Lời này cực kỳ chí lí." Hoắc Tu Lệ ôm quyền, đột nhiên nhớ tới vật gì liền hỏi: "Suýt nữa thì quên, Nghiên à, dấu thương này của cậu chỗ nào ra vậy?"Nhắc tới việc này, niềm vui của Trì Nghiên nhạt xuống, trầm mặc một chút, đầu lưỡi đẩy hàm dưới, giọng nói bao gồm chút lạnh, "Chó điên cắn.""Chị cậu mấy hôm trước không hẳn kết hôn sao.""Không kết." khía cạnh Trì Nghiên đầy vẻ ko kiên nhẫn, "Còn kết mẫu rắm.""Sao vậy?""Không mong muốn nói, phiền."Việc trong nhà của Trì Nghiên, Hoắc Tu Lệ cũng biết một ít.Trong nhà có bố người con, Trì Nghiên là bé giữa. Bố mẹ mất sớm, em trai tuổi nhỏ, còn chị gái năm nay giỏi nghiệp Đại học, dẫu vậy gia nghiệp (****) vẫn còn đấy chưa rước lại được.(****) gia nghiệp: sự nghiệp trường đoản cú đời ông cha để lại, đang được kế tụcHoắc Tu Lệ luôn luôn gọi anh là Thái Tử, cũng không phải là nịnh nọt, chỉ là cảm thấy rất say đắm hợp.Thái Tử Thái Tử, trưởng thành đó là anh cả trong nhà, chuyện xuất sắc chuyện xấu gì rồi cũng đều vì anh cả chèo chống.Hoắc Tu Lệ cùng Trì Nghiên chơi với nhau từ bỏ nhỏ, những năm như vậy, pk hay ẩu đả gì anh cũng trước đó chưa từng tham gia, những lắm là xong xuôi việc thì nghĩ bí quyết giúp bọn họ giảng hoà.Thành tích của Trì Nghiên siêu tốt, dục tình với thầy thầy giáo cũng thân thiết, là học bá thiết yếu hiệu, quan sát thật sự đáng tin cậy, đó là cái nhiều loại mà cho dù anh có nói bao gồm trâu đang bay trên trời thì cũng đều có người tin.Anh cũng vẫn luôn rất giỏi chịu đựng, rất có thể không nói lời làm sao thì tuyệt vời và hoàn hảo nhất sẽ ko nói, nói theo cách khác chuyện thì hoàn hảo và tuyệt vời nhất không cồn thủ, mặc dầu lửa béo cũng hoàn toàn có thể nhịn, ngừng việc thì vẫn dùng phương án khác cơ mà tới đòi lại gấp đôi, nhưng trên tay lại không dính chút mùi vị tanh nào.Hoắc Tu Lệ cảm thấy Trì Nghiên chính là lớn lên văn nhã hiền khô lành, kỳ thật bên phía trong toàn là đen thôi, làm việc lúc như thế nào cũng hung ác so với người khác.Lúc này cũng trù trừ ai chạm vào miệng họng súng của anh, có thể trực tiếp làm Trì Nghiên cồn thủ thì đây chính xác là người đầu tiên.Thấy cảm xúc của Trì Nghiên không tốt, Hoắc Tu Lệ cũng không hỏi lại nữa, hai ba câu liền đổi sang đề bài khác.Sau khi xả nước xong, Hoắc Tu Lệ thu hút Trì Nghiên đến quầy bán món ăn vặt, vừa thời điểm là giờ nghỉ giải lao nên quầy món ăn vặt rất nhiều học sinh, Trì Nghiên không thích chen đi vào nên đứng ở bên cạnh chờ cậu ta.Đứng không bao lâu, không ngóng được Hoắc Tu Lệ cơ mà thấy được mạnh khỏe Hành Du, còn có cô bạn cùng chống mái bởi kia của cô ấy nữa.Hai phái nữ sinh chưa đi được hai bước thì Trì Nghiên thấy bao gồm một nam giới sinh từ bỏ trước phương diện nah chạy tới, trên tay núm một lá thư, tạm dừng trước phương diện của mạnh mẽ Hành Du.Mạnh Hành Du đang thủ thỉ với Sở tư Dao, đột nhiên phía trước dancing ra một phái nam sinh làm cô hoảng sợ, sau khi nhận xét cậu ta vài lần thì phân phát hiện trọn vẹn không có tuyệt vời gì cả, bèn quay đầu lại hỏi Sở tư Dao: "Cậu quen sao?"Sở bốn Dao nhấp lên xuống đầu, nhìn ánh mắt cô ấy tốt, xem qua lá thư trên tay nam giới sinh thì đã hiểu rõ mà mỉm cười cười, tra cứu lấy mẫu cớ thức thời rời đi.Nam sinh cực kỳ thẹn thùng, đôi tay cầm lá thư mang lại trước khía cạnh của bạo gan Hành Du, thành khẩn nói: "Cho cậu này, cậu bớt thời giờ phát âm nhé. Tớ ngơi nghỉ lớp 2 cao nhất, trong tương lai nếu học tập có sự việc gì, cậu rất có thể tìm tớ."Mạnh Hành Du đã thấy nhiều rồi, cái loại thư tình này từ nhỏ dại đã ban đầu nhận rồi, đến hiện nay thì đã không còn xúc cảm gì khi thừa nhận nữa, nội tâm không thể dao động.Cô thừa nhận lấy rồi lễ phép nói cảm ơn, thấy nam sinh vẫn không có ý muốn đi, ngước đôi mắt hỏi: "Cậu, còn tồn tại việc gì sao?"Nam sinh gãi đầu, chắc hẳn rằng là lần đầu chuyển thư tình cho thanh nữ sinh, nên nhiệm vụ còn không thành thục, ngay cả thì thầm gì cũng ko biết: "Không có, chỉ là ý muốn hỏi cậu cao nhị chọn Văn giỏi là Lý thôi?"Người bạn bè này quá thơ ngây rồi.Khẩu vị của bạo dạn Hành Du không tồn tại thanh đạm đến hơn cả hợp ý mẫu hình này, cô không thích lãng phí thời gian của fan ta nên hàm hồ nước nói đại, "Chưa suy nghĩ ra, tất cả gì nói sau.""Tớ, tớ thấy điểm thi đầu vào của cậu khoa học tự nhiên và thoải mái rất, khôn xiết tốt."Nam sinh đỏ mặt, "Tớ học khoa học tự nhiên và thoải mái không tệ, giả dụ thi vào cuối kỳ điểm tớ cao hơn cậu, cậu, cậu hoàn toàn có thể làm nữ giới của tớ không?""Được thôi."Ánh đôi mắt của nam sinh sáng sủa lên, tỏng lòng có hàng vạn con nai chạy loạn, kích hễ tới không kịp nói loại gì, chỉ thấy người vợ sinh cười rộ lên lòi ra hai chiếc răng khểnh, sáng sủa ngời lại lộn xộn, lờ lững nói thêm một câu: "Dù sao cậu cũng không cao điểm rộng tôi được đâu.""....""Phanh" một tiếng, hàng ngàn con nai bị tiêu diệt ngắc._______(*) Áo Tôn Trung Sơn
*
Bạn đang đọc truyện trên NetTruyen.com.vn