Hiện tiếng Tần Đại Dũng đang nghỉ hưu nên phụ trách chuyển đón Tiêu Tiêu, không buộc phải Dương Chấn với Tần Nhã lo lắng.

Bạn đang xem: Chàng rể chiến thần dương chấn

Hiểu lầm đang không còn, Tần Nhã cũng trở nên chủ động nói đến Dương Chấn biết về quá trình của cô sống Mamba Đỏ.

“Tối nay anh bao gồm rảnh không?”

Khi tới cổng tập đoàn, Tần Nhã đùng một cái hỏi.

“Chắc là ko bận gì đâu”.

Dương Chấn nghĩ về một dịp rồi hỏi: “Tối nay em có câu hỏi gì à?”

Tần Nhã gật đầu: “Khoảng thời hạn này, Diệp Phàm đã hỗ trợ em không ít. Diệp Phàm là con trai bác Diệp Hoa, bác ấy vẫn luôn ủng hộ em”.

“Hôm qua anh lại tiến công Diệp Phàm, vậy đề nghị em định buổi tối nay mời Diệp Phàm tới nạp năng lượng cơm, coi như cảm ơn anh ấy, tiện lợi xin lỗi anh ấy luôn”.

“Dù sao anh ấy cũng là người bị hại bởi vì chuyện của bọn chúng ta”.

Nhắc cho tới Diệp Phàm, Dương Chấn trái thực cảm giác áy náy.

“Đợi em tan làm anh vẫn tới”, Dương Chấn đồng ý.

“Được, em đi trước đây”, Tần Nhã mở cửa xe cách xuống.

Dương Chấn chú ý theo cô lấn sân vào tòa nhà new lái xe tránh đi.

Lâu rồi anh ko tới công trường xây dựng Thành Cửu Châu, trong thời điểm tạm thời ở tập đoàn cũng không có gì phải anh xử lý. Nạm là anh quay đầu xe tiếp cận công trường.

Hai mươi phút sau Dương Chấn đang tới nơi.

“Chủ tịch!”

Một người làm chủ đội mũ bảo lãnh vội vàng nói: “Để tôi đi gọi sếp Lạc”.

“Đừng hành hạ ông ấy, cứ thao tác làm việc như thông thường đi! Để tôi từ bỏ đi xem”.

Dương Chấn lắc đầu, cố gắng mũ bảo lãnh trên bàn kề bên đội lên rồi bước vào trong công trường.

Vì được đầu tư chi tiêu rất những tiền nên vận tốc xây dưng Thành Cửu Châu khôn cùng nhanh, mấy mon ngắn ngủi đã gần chấm dứt một nửa.

Hiện tiếng xem ra và đúng là có khí thế.

Đợi xây dựng ngừng xuôi, trang trí cùng làm chấm dứt công tác tủ xanh là Thành Cửu Châu có thể chính thức bước vào hoạt động.

“Tôi đã dặn bao nhiêu lần rồi, đề nghị đặt bình an lên hàng đầu. Những người xem như là gió thoảng ngoại trừ tai à?”

“Nói cho những người biết, nếu như còn ai bị thương, các người tới thành phần tài vụ lĩnh lương rồi xéo đi!”

Dương Chấn vừa đặt chân đến một dãy nhà vẫn thấy Lạc Khải đang bảo ban cấp dưới.

Mấy gã cấp cho dưới hồ hết cúi đầu, tiếp tục bảo đảm: “Sếp Lạc lặng tâm, đấy là lần cuối cùng!”

“Đi thao tác làm việc đi!”

Lạc Khải họp hoàn thành lại cho họ đi làm việc việc.

Ông ta cố bình giữ nóng uống một ngụm nước rồi đi tới nơi khác.

“Chủ tịch! Sao cậu lại tới đây?”

Lạc Khải quay lưng lại lag mình nhận ra Dương Chấn, chóng vánh chạy tới.

Thấy bộ dạng bụi bặm bụi bờ đầy mình của Lạc Khải, Dương Chấn khôn xiết yên tâm.

“Tôi tới xem một chút. Khoảng thời gian này ông vất vả các rồi!”

Dương Chấn chân thành nói.

Xem thêm: Truyện Vợ Ngốc Anh Yêu Em Mất Rồi Vợ Ngốc Ạ, Vợ Ngốc ! Anh Yêu Em Mất Rồi

Nghe vậy, hai mắt Lạc Khải đỏ bừng, cảm thấy mình bỏ nhiều công sức như vậy ngoài ra chỉ bởi vì một lời đánh giá cao của Dương Chấn là đủ.