Thẩm Ngự Dương team nón với đeo khẩu trang, đôi tay đút vào túi quần âu đi chậm trễ rì.Tô Dung đi phía đằng sau anh, chú ý bóng sống lưng anh cô thỉnh thoảng mỉm cười ra tiếng tiếp đến lại che miệng lại, nỗ lực kìm nén cổ xúc động ý muốn cười. "Tô Dung, cô còn cười cợt nữa là tôi ko đi đó."Tô Dung theo tiếng quan sát lại, Thẩm Ngự Dương đã dừng lại xoay tín đồ lại quan sát cô, góc nhìn nhàn nhạt, trông không có biểu tình gì.Cô lập tức thu liễm, ngay tiếp nối nở nụ cười rồi tăng trưởng phía trước."Ai nha,anh đang giận à ~" nghiêng đầu chú ý Thẩm Ngự Dương.Thẩm Ngự Dương "Hừ" một tiếng, không tồn tại nói tiếp.Tô Dung cong lên khuỷu tay, đẩy đẩy Thẩm Ngự Dương, "Thật sự giận à?"Thẩm Ngự Dương giơ tay kéo khẩu trang y tế xuống, ngón tay anh chọc chọc vào giữa ấn con đường cô, " ví như tôi thiệt sự tức giận, thì cô tính làm gì?"Tô Dung rất tráng lệ và trang nghiêm suy nghĩ, "Anh muốn làm cái gi thì làm cho đó."Thẩm Ngự Dương cong môi, "Được, tôi vẫn giận."Thẩm Ngự Dương lướt qua sơn Dung, bước về phía trước.Tô Dung: "???"Cái quỷ gì, vẻ mặt tươi mỉm cười sáng lạn như ánh phương diện trời vậy mà hơn nữa nói mình giận? Cô nỉ non rồi đuổi theo anh, "Anh hóng tôi cùng với ~~"Thẩm Ngự Dương cười, "Chân ngắn.""Chân ngắn?" đánh Dung " đằng đằng đằng " lao ra phía đằng trước Thẩm Ngự Dương, duỗi người mẫu chân dài ra, hơi hơi khom sống lưng chỉ vào chân mình, "Chỗ làm sao ngắn ở đâu ngắn!!!!!"Thẩm Ngự Dương thấy cô tức giận, khẽ cười cợt một tiếng.Thẩm Ngự Dương để cạnh bên vào đánh Dung, ánh mắt chuyển xuống phía dưới. "Cô gái à, chân của cô dài ra hơn nữa tôi sao?"Cô căm giận trừng mắt nhìn Thẩm Ngự Dương, "Hừ, anh thắng!"Tô Dung nói dứt xoay người, không xem xét tới anh.Bóng sống lưng cô, vận tốc đi của cô, không một ở đâu muốn thủ thỉ với Thẩm Ngự Dương.Cô tức giận!!!Thẩm Ngự Dương từ chối bật cười, cái này tốt, mang đến anh đi dỗ dành cô gái nhỏ tức giận. Anh bước đuổi theo tô Dung, "Tôi mời cô ăn uống ngon.""Hừ!" ao ước dùng kẻ yếu một chút đồ ăn liền tống cổ cô, tưởng bở!Thẩm Ngự Dương câu môi, vơi giọng nói, "Tùy cô mua, bao nhiêu cũng được."Tô Dung giới hạn lại, xoay đầu đi, "Thật sự?" "Thật sự." Thẩm Ngự Dương làm như sợ hãi cô không tin, lấy bóp ra, từ bên trong rút ra một chiếc thẻ đưa tới trước khía cạnh Tô Dung, "Mật khẩu như thể trong nhà."Tô Dung lừng chừng một chút, không đủ can đảm lấy.Anh nhảy cười, kéo tay cô, nhất quyết đặt thẻ vào vào tay đánh Dung, "Cần thiết cầm."Cô nhìn thẻ, quan sát Thẩm Ngự Dương, tự nhiên cười, "Cung kính không bằng tuân mệnh ~"Tô Dung nói xong, kéo cánh tay anh, "Đi mau đi mau, ai nha, anh cấp tốc lên!" "Được được được, cấp tốc lên cấp tốc lên." Trong đôi mắt Thẩm Ngự Dương tràn đầy ý mỉm cười sủng nịch đối với Tô Dung, anh thật sự là bao dong vô điều kiện. Thẩm Ngự Dương lúc này, chưa phải là hình ảnh đế cao cao tại thượng có mấy nghìn vạn fan, anh hiện tại tại chính là một người bầy ông bình thường, một người sắp sa vào tình yêu cuồng nhiệt hoặc là nói, một con trai trai phệ đã cách nửa chân vào tình yêu.*** nhà hàng siêu thị Tô Dung với Thẩm Ngự Dương đi giải pháp tiểu khu vực của đàn họ không xa lắm. Những người sống trong tiểu khu Thượng An, phi phú tức quý*, hay nói cách khác là nút độ danh tiếng rất cao. *không giàu cũng có thể có địa vịThẩm Ngự Dương thật ra cũng không băn khoăn lo lắng sẽ có bạn vây rước anh, vì vậy vào nhà hàng ăn uống anh liền cởi khẩu trang ra, chỉ nhóm nón với hạ vành nón tốt một ít. đánh Dung đẩy xe cộ đẩy thẳng mang lại khu rau xanh quả.Cô điện thoại tư vấn Thẩm Ngự Dương, "Anh lại trên đây một chút."Anh đi cho chỗ sơn Dung, "Làm sao vậy?"Tô Dung nghiêng khía cạnh liếc đôi mắt anh một cái, giơ tay xốc vành nón anh lên một ít, "Tôi ý muốn mua một chút ít sườn có mỡ, anh nói được không?""Cô không hại béo?" Thẩm Ngự Dương lún nhún vai, "Tôi cũng không sao cả, cơ mà cô nạp năng lượng ăn ngấn mỡ được ko đó? không phải sắp quay lăng xê sao?"Cô nhấp môi, chị Kiều còn kêu cô chú ý ăn uống và bảo trì trạng thái.Nhưng mà cô quan sát sườn nghỉ ngơi trước mặt thật sự rất ý muốn ăn!Tô Dung chu miệng, "Đều trên anh, một nhì phải ăn sườn rim làm tôi cũng thèm."Thẩm Ngự Dương cười, giơ tay xoa đầu cô nhị cái, "Vậy thiết lập đi, thuộc lắm thì trời tối tôi kéo cô cùng nhau tập luyện sút cân."Cô "Ai" một tiếng, đưa ra quyết định vẫn đáp ứng mong ý muốn ăn, sở hữu sườn. Tô Dung đã nghĩ suy rồi, chờ trời tối làm dứt thì cô liền tách mỡ ra đẩy mang lại Thẩm Ngự Dương ăn, cho lúc bè bạn dục thì một mình anh tập là được rồi.Sau khi cân thịt sườn, Thẩm Ngự Dương dìm lấy xe cộ đẩy.Ban đầu sơn Dung còn không cho nhưng Thẩm Ngự Dương nói cô trường đoản cú đi lựa đồ mình thích ăn, cô ngay lập tức buông tay ra, để túi vào xe đẩy rồi cười cợt đi.Thẩm Ngự Dương đẩy xe, trước sau vẫn duy trì khoảng cách hai bước phía sau đánh Dung, bất luận tô Dung đi nhanh hay chậm, anh đông đảo đi theo vùng sau cô.Anh nói, tùy cô chọn, cái gì cũng được.Nhưng đến lúc Tô Dung tùy tiện, cô thật đúng là không biết download cái gì.Thẩm Ngự Dương thấu hiểu tiến lên, "Muốn mua cái gì liền mua, không cần tiết kiệm tiền vị tôi."Cô khôn cùng không thục người vợ trợn trắng mắt, "Ai tiết kiệm ngân sách và chi phí vì anh, tôi chỉ nên không biết nên chọn mua cái gì mà thôi.""Vậy sao?" Thẩm Ngự Dương tương đối trầm tư, luôn tiện đà đẩy xe pháo đẩy, anh đi lại tổng thể nơi cô vừa đi qua, vừa đi vừa lấy đồ vật.Chỉ bắt buộc là sơn Dung liếc qua hai lần trở lên, anh phần nhiều lấy một phần.Cô quan sát mà căng mắt há hốc mồm, hóng tới khi anh đứng trước phương diện cô lần nữa, xxe đẩy đã hóa học đầy đồ.Tô Dung chỉ chỉ xe cộ đẩy, nhâm nhẩm tự nói, "Anh làm gì vậy?!"Thẩm Ngự Dương mỉm cười nhạt, "Dỗ cô."Nói xong, Thẩm Ngự Dương tức thì đẩy xe sẵn sàng đi tính tiền."Thẩm..." đánh Dung ngốc một giây, chạy cấp tốc đuổi theo.Bởi vị sợ bị bạn phát hiện khiến cho xôn xao, đánh Dung đè phải chăng thanh âm, "Không bắt buộc mua những như vậy, tôi nạp năng lượng không hết."Thẩm Ngự Dương nói từ từ, "Cũng chưa hẳn bắt cô bây giờ ăn hết mà lại là đàng hoàng ăn."Tô Dung giữ chặt xe đẩy, "Không được, bố ngày sau tôi đi xoay quảng cáo, thấy món ăn tôi đã nhịn không được.""Không có việc gì, tôi và cô thuộc tập luyện."Thẩm Ngự Dương dịch tay đánh Dung ra rồi kéo cánh tay của cô đi đến quầy thu ngân.Trong quá trình xếp hàng tính tiền, cô còn đang để ý đến biện pháp nhằm Thẩm Ngự Dương không cần mua các như vậy.Nhưng nhưng anh căn bản không dao động, đến sau cuối cô đành đề xuất từ bỏ.Chẳng mấy chốc đang đi tới Tô Dung cùng Thẩm Ngự Dương.Khi hai người từng đồ vật một ra, sơn Dung thấy trong góc nhìn nhân viên thu ngân cụ thể là đơ mình.Cô nghĩ, nhân viên cấp dưới thu ngân kia khẳng định để ý đến hai bạn này sao có thể ăn nhiều như vậy...Hai người đặt đồ vật xong, Thẩm Ngự Dương sẽ đẩy xe tiếp cận phía trước, tô Dung thì đợi quét mã hoàn thành rồi trả tiền."Xin chào, tiểu thư, xin hỏi quét thẻ tuyệt trả chi phí mặt?" tô Dung hoàn hồn, "Trả..." "Quét thẻ." Thẩm Ngự Dương tốt giọng đánh gãy đánh Dung, dùng ánh nhìn ý bảo cô quét thẻ của anh.Tô Dung: "......""Tô Dung, vùng phía đằng sau cô còn không ít người chờ tính tiền.""Ồ..."Cô đưa thẻ của anh mang đến nhân viên.Thẩm Ngự Dương vừa ý gật đầu, mang đồ cho vô xe đẩy, tô Dung cũng gắng biên lai ra tới."Đi thôi." Thẩm Ngự Dương kêu một tiếng.Tô Dung ờ một tiếng.Cô vừa đi vừa chú ý biên lai bán buôn trong tay, trong trái tim ngăn ko được cảm thán gớm ngạc. Vốn dĩ chỉ nên đi ẩm thực ăn uống mua sườn, do cái gì đã tiêu các tiền như vậy!Cô 1 mình đi siêu thị nhà hàng mua đồ, không khi nào vượt qua năm trăm!Mà hôm nay, Thẩm Ngự Dương lại tải nhiều vậy nên cho cô ăn! "Tô Dung!" giờ đồng hồ của Thẩm Ngự Dương vô cùng lớn.Tô Dung bắt đầu vừa ngấc đầu, cánh tay bị đẩy mạnh, ngay tiếp nối toàn thân đều vấp ngã sang một bên."Hưu ——" một tiếng, một cậu bé nhỏ năm sáu tuổi, mỉm cười "Ha ha ha" trượt ván qua tô Dung.Thẩm Ngự Dương nhíu mày, nói với bố mẹ cậu nhỏ xíu ở phía sau, "Các anh sau có thể để con nít chơi ván trượt ở rất thị? địa điểm này là nơi công cộng, va phải người khác thì sao?"Cha bà mẹ này là cặp với chồng 30 tuổi.Vừa nghe lời này của Thẩm Ngự Dương khía cạnh liền trầm xuống."Con của công ty chúng tôi cần cậu quản ngại sao?Sao cậu không nói là nữ giới cậu chắn đường?" tiếng người lũ ông siêu lớn, người thiếu nữ còn ở ở bên cạnh hát đệm, "Đúng đó, bảo bảo nhà chúng tôi rất ngoan, còn nói nữa, một đứa nhỏ, tức thì tính đụng vào bạn nữ anh cũng biến thành không tất cả gì, thật là đại ghê tiểu quái*!"*Miêu tả 1 fan đối một việc không tồn tại gì là đặc biệt nhưng lại vượt sức tởm ngạc.Ở đây cần sử dụng với ý mai mỉa anh Thẩm làm mập chuyện.Người đàn bà nói xong, còn mở to mắt rất coi thường thường.Tô Dung thiệt là bị hai vợ chồng này thay đổi nhận thức.Tuy rằng cô thời gian nãy thất thần không tồn tại coi đường, mà lại hai vợ chồng này cũng tất yêu không nói lý do đó chứ!Tô Dung tại vị người, "Tôi thiệt là lần đầu tiên nhìn thấy loại fan này.""Cái gì kêu là loại tín đồ này? Cô mong muốn nói gì?" Người bọn ông nói, làm bộ ý muốn xông lên.Thẩm Ngự Dương bảo đảm an toàn Tô Dung nghỉ ngơi phía sau mình, chú ý người bọn ông bằng góc nhìn lạnh lùng, "Muốn làm dòng gì?"Khí cố kỉnh trên fan Thẩm Ngự Dương quá mức khiếp người, người bầy ông dừng một chút, quăng quật xuống một câu "Lão tử không chấp nhặt cùng các cậu" liền mang theo người phụ nữ đi rồi.Tô Dung bị hai tín đồ chọc tức cười, "Thật là thay đổi tam quan* của tôi, vậy mà cũng có loại cha mẹ này!" *Thế giới quan, nhân sinh quan và cực hiếm quan. "Tức giận với bầy họ ko đáng, đi thôi, về công ty nấu cơm." "Ừ."Thẩm Ngự Dương xách ba cái túi bên trên tay, đánh Dung xách một cái, chỉ có túi làm thịt sườn. Từ siêu thị nhà hàng đếnvề đái khu, dọc theo lối đi Thẩm Ngự Dương cũng không có bị tín đồ ta nhấn ra.Nhưng thiệt ra gặp được mấy nàng sinh thì thầm Thẩm Ngự Dương có chút quen thuộc mắt, chỉ là tầm vóc Thẩm Ngự Dương và Tô Dung thanh thản cách đi, lại làm người cảm thấy không có khả năng.Ai vẫn nghĩ mang lại được, phái nam thần quốc dân Thẩm Ngự Dương sẽ quang minh chủ yếu đại lộ diện ở siêu thị nhà hàng mua đồ gia dụng ăn.Về đến nhà, anh đi cất đồ ăn mua mang đến Tô Dung, còn cô là mang sườn trực tiếp vào phòng bếp.Trước mang mỡ khiến cho tốt, tô Dung mới ban đầu chuẩn bị bữa tối.Làm một dĩa sườn rim, lại làm một chút ít rau cải là được.Hai người nạp năng lượng cơm, làm các quá nạp năng lượng không hết cũng rất lãng phí.Tại điểm này, sơn Dung cùng Thẩm Ngự Dương quan lại điểm cực kỳ nhất trí.Bốn mươi phút sau, tô Dung kêu Thẩm Ngự Dương rất có thể ăn cơm.Anh trường đoản cú trong phòng đi ra, đã cố gắng một cỗ quần áo, vừa mới tắm kết thúc tóc cũng không có lau khô, còn nhỏ dại nước.Tô Dung chú ý thoáng qua, "Lau tóc."Thẩm Ngự Dương không nhằm bụng, "Một lát làm.""Không được." Cô đi cầm một chiếc khăn lông đặt trên vai Thẩm Ngự Dương, "Không lau khô anh không được ăn uống sườn."Thẩm Ngự Dương ngừng một chút, ngoan ngoãn núm lấy khăn lông lau tóc.Tô Dung cong môi, "Tôi ngày càng cảm thấy anh giống con nít.""Hửm?" Thẩm Ngự Dương thanh âm cố tình đè thấp, "Tôi giống nhỏ nít?""Đúng vậy." tô Dung không tồn tại nhận thấy được biến đổi của anh, thật thà nói, "Lúc trước lúc tôi quen thuộc biết anh vẫn luôn luôn cho rằng anh là bạn không bám khói lửa phàm tục, quan sát như ôn hòa kỳ thiệt ai đều không có biện pháp tới sát anh, nhưng mà vừa mới đây tôi phát hiện nay anh còn khôn cùng bình dân."Thẩm Ngự Dương cười, gắp một khối giết mỡ hết sức ít khôn xiết ít xương sườn cho vô trong bát Tô Dung, "Tôi là người, đương nhiên bình dân.""Cũng đúng." tô Dung cắm một ngụm, " ngô " một tiếng, "Rất ngon.""Ăn ngon thì ăn đủ một chút." Thẩm Ngự Dương khuyên răn Tô Dung, anh quan sát cô, tổng cảm xúc quá gầy.


Bạn đang xem: Chủ nhà tôi là ảnh đế


Xem thêm: Đền Hạnh Phúc Cho Em

Tô Dung gặm xương sườn, mơ hồ không rõ nói đến Thẩm Ngự Dương, "Anh cũng ăn uống nhanh lên đi, lạnh cấp thiết ăn."Thẩm Ngự Dương lên tiếng, bắt đầu ăn cơm. ...Sau khi ăn uống cơm xong, sơn Dung rốt cuộc nhớ tới, cô còn có hai cái váy không mặc thử.Hấp tấp ôm vỏ hộp chạy vào phòng, đóng cửa lại.Thẩm Ngự Dương chú ý thoáng qua, cười cợt khẽ.Không bao lâu, cô cửa ngõ phòng mở ra, Thẩm Ngự Dương theo bản năng ngửng đầu chú ý lại, ngón tay siết chặt sách.Tô Dung bị ánh nhìn anh nhìn mà mặt đỏ lên.Cô chũm hai tay lại, khá hơi rũ mắt, "Khó coi sao?""Không, khôn cùng đẹp, quan trọng đặc biệt xinh đẹp!"- --------------------------------------------------------------------- người sáng tác có lời mong muốn nói: Thẩm Ngự Dương: fan của anh, tiền tài anh, không còn thảy của anh phần nhiều là của vợ~