Tôi vội vàng vơ lấy loại cặp sách bỏ lên bàn, cố kỉnh vội chiếc bánh mỳ và chạy thẳng đến trường. Tôi phi với "tốc độ ánh sáng" chạy thẳng lên lớp. Mà lại chúa ơi, lớp tôi nằm tại tầng ba – là tầng ba đấy, leo lên tới mức đó chắc tôi bị tiêu diệt mất. Tôi lết từng bước lên trên cầu thang, do đi vừa cúi mặt xuống đất. Chợt uỵch... Ngoài ra tôi đụng buộc phải ai đó. Ngước lên quan sát thì...

***

Oh my heart, tim của tôi hình như loạn nhịp lên. Đó là Thiên Bình tín đồ mà tôi thầm thích. Tôi thích cậu ấy 2 năm nhưng cậu ấy vẫn không hay biết gì. Nó giữ lại lấy phía 2 bên vai tôi, đẩy tôi ra và hỏi:

- Cậu không vấn đề gì chứ, làm cái gi mà vội vàng như bị ma đuổi vậy?

Tôi lúc đó giật người, ko còn lưu ý gì chỉ chăm chắm nhìn cậu ấy, phương diện đỏ bừng lên.

Bạn đang xem: Tôi yêu em cô bé ngốc của tôi

*

- Này....

- À....à... T...ô...i...

- Tôi thay nào...

- Á... Thôi đi ko nói nữa muộn học rồi, mà cậu sao không vào học tập đi.

-Tiết này là máu thể, tôi đang đi xuống sân thể thì cậu va vào tôi.

- À... Cầm cố tôi xin lỗi, tôi đi đây, muộn học tập rồi.

- Ok! Ra về gặp mặt ở cổng được không?? – Cậu ấy đùng một phát hỏi tôi.

- Ờ...ờ... Được.

Lòng tôi vui sướng chẳng thể nào tả nổi. Hẹn chạm mặt mình bao gồm ý gì? Á...vui thừa đi mất.

Vì muộn học nên hiệu quả là thầy phạt tôi xách xô nước đứng hết tiết. Ôi người mẹ ôi! Mỏi thì không thể nào tả nổi. Dẫu vậy mà tôi cũng quen rồi, không biết đây là lần sản phẩm mấy tôi được xách xô nước chũm này. Tuy nhiên bị núm này tôi cũng không thấy ảm đạm mà thay đổi lại siêu vui, chũm là cả buổi học tập hôm đó tôi ngồi cứ hy vọng ra về.

Tùng...Tùng...Tùng...Haiz cuối cùng cũng hoàn thành tiết 5, ra về thôi. Tôi chạy nhanh ra cổng. Cậu ấy đã đứng sẵn làm việc đó.

- Cậu hứa tớ tại chỗ này có bài toán gì không? – Tôi hổ ngươi ngùng hỏi.

- Tôi chỉ ao ước hỏi là sao lúc nào cũng đi muộn thế. Ngồi học tập là cứ thấy cậu chạy bịch bịch qua lớp tôi.

- =.= À chuyện đó à, tại nhà tớ sống xa, cùng với lại sáng làm sao tớ cũng dậy muộn.

-Hết nói nổi, con gái con lứa gì mà??

- Sao hả? Ý kiến à?

- Đâu dám, tớ như thế nào dám ý kiến cậu?- Cậu ấy tỏ vẻ đáng yêu, khuôn mặt giả vờ sợ hãi. Hời, yêu cụ không biết.

- nhưng cậu thương hiệu gì ấy nhỉ? – Tôi cậu ấy mỉm cười hỏi tôi.

- Tớ thương hiệu là Thiên Hạ.

- Ồ cố à, vậy nhưng mà giờ tớ mới biết đấy.

- Ừ, cơ mà thôi bye cậu nha tớ đi về đây. – Tôi giã từ cậu ấy mà lại miệng cứ cười. Lòng tôi rạo rực, chắc có lẽ rằng hôm sau lại đến lớp muộn nữa new được.

Tôi chỉ nói mang lại hay thôi vậy nhưng mà nào ngờ nó lại thành sự thật, ngày hôm sau tôi lại tái diễn tiểu sử đi học muộn. Ko biết hôm nay có như ý như ngày ngày qua không nữa. Tôi vừa đi vừa ước trời. Nhưng bên cạnh đó may mắn chưa tới với tôi nữa thì phải.Hôm nay mái ấm gia đình cậu ấy có vấn đề nên cậu ấy nghỉ học. Biết nạm tôi cũng nghỉ ở nhà luôn cho khỏe. Lại phải xách nước tiếp, khổ thân tôi mà.

Tôi đi về nhà, vừa đi vừa nghe nhạc, vừa hát, chợt rầm!!! Ai kia đâm đề nghị tôi, tôi vấp ngã văng ra đất.

-Này, đồ gia dụng muộn học cậu gồm sao không?

Giọng nói này sao mà lại quen sao mà ấm cúng đến thế. Dường như có ai đó vẫn bế tôi, ai đó sẽ ôm tôi vào lòng, không hẳn mơ chứ, ví như như đây là mơ thì tôi mong tôi đừng tỉnh dậy nữa. Một thời điểm sau tôi tỉnh giấc dậy thấy mình sẽ ở trong bệnh viện, dưới chân là Bình đã ngủ gật.

-Này Ngốc, sao tôi lại sinh sống đây? Này!!

-Hả?

- Tôi hỏi sao tôi lại làm việc đây?

-Đồ muộn học tập cô ko nhớ à?

- Cô bị té ngã xe, bất tỉnh nhân sự đi. May cơ mà tôi đầy đủ sức đưa cô mang lại đây đấy.

- Cậu có sao không?

- không sao. Sao là nghỉ ngơi cô kìa. Mang lại chừa cái tật vừa đi xe cộ vừa nghe nhạc nhé. Tiếng biết hậu quả chưa.

Nói ngừng cậu ta đánh tôi phạt vào đầu.

- Đau... Cậu đối xử với dịch nhân như vậy à?

- tại cô dở người thôi?

- mà cô nặng trĩu thế, như heo í.

- Tôi đỏ hết cả mặt.

- Từ bây giờ tôi call cô là "Nợn con" nha.

- không được hotline tôi như thế.

- Hơ... Tôi thích call thế đấy, nợn con, nợn bé đáng yêu.

Cậu ta trêu điên tôi, tuy thế lạ thật điều đó lại khiến tôi hết sức vui. Cầm cố là từ đó tôi và cậu ấy trở thành bạn thân. Sáng như thế nào cậu ấy cũng kêu tôi đi học, tôi quăng quật được tật đến lớp muộn cũng nhờ vào cậu ấy. Rồi tất cả gì ngon cậu ấy cũng mang đến tôi đầu tiên. Tôi muốn mua gì cậu ấy cũng đồng ý trừ mọi thứ thông minh thôi. Với lại đơn vị cậu ấy cũng giàu nữa mà. Ham mê nhất là cậu ấy rất hay làm bài xích tập cho tôi. Chao ôi, fan gì đâu, vừa đẹp trai nè, ga lăng nè, học giỏi, bên giàu nữa. Có thể nói rằng là "Soái ca" của lòng tôi.Nhưng tiếc ráng là nhị đứa tôi lại ở nhị lớp khác nhau, thời gian chạm mặt nó cũng chỉ vỏn vẹn 10 phút ra chơi. Có những lúc thì ra về còn gặp được đôi chút, cơ mà nói phổ biến là cực kỳ ít. Dẫu vậy thật may sao, năm học kia nhà trường thu xếp lại lớp, chuyển vài đứa lớp vị trí kia sang lớp tôi. Và trong những đó bao gồm nó, tôi hạnh phúc đến nỗi mong muốn hét lên cho cả thế giới nghe. Tuy thế trong giờ học ai lại làm cho vậy. Và cụ đời cứ như mơ, nó được sắp xếp ngồi cạnh tôi. Nhì đứa tôi vốn vẫn thân ni lại thân hơn. Tưởng đời vốn như là mơ, dẫu vậy không phải, lớp tôi chuyển mang đến một học sinh mới tên Thiên Ân - chú ý thì cũng khá được đấy, tuy nhiên mà loại mặt của nó mới nhìn là ko ưa rồi. Vì các bạn tôi là bàn ba nên nó chuyển xuống ngồi cạnh thằng Thiên Bình. Nỗ lực là thằng Bình ngồi giữa hai chúng tôi. Không biết từ thời gian nào mà nhỏ Ân lại ưng ý thằng Bình tức bực à nha, thằng Bình là của tôi mà. Cầm là nó tìm đủ mọi biện pháp để bóc tôi và thằng dở người kia ra. Nó cứ tỏ vẻ ngoan hiền đức trước phương diện Bình còn trước khía cạnh tôi thì nó lộ rõ bản chất điêu ngoa vốn tất cả của nó. Nhưng tội nghiệp thay, thằng ngốc ấy không xem xét nó, thằng í chỉ đùa với tôi thôi. Điều đó làm cho nó cảm thấy tức giận cùng hẹn chạm chán tôi lúc ra về.

Đến thời gian ra về nhỏ Ân đã đứng đợi trước cổng với một hội con gái. Nghe nói nó đòi rạch khía cạnh tôi đấy. Sợ quá cơ, nhưng ko có gì tôi đâu tất cả một mình, tôi còn tồn tại chàng vệ sĩ đần bên fan mà. Vừa ra chạm mặt nó, nó đã tát tôi một tát vào mặt. Ôi! Đau...!

- Từng ấy là chưa đủ đâu con ranh. Tao nghĩ tốt nhất mày yêu cầu tránh xa thằng Bình ra. Còn nếu như không mày sẽ mất đi khuôn mặt này đấy. – Nó vuốt lên khía cạnh tôi cùng cười đểu.

Ôi giồi ôi! Nhìn cái mặt nó mà tôi chỉ mong đấm mang lại phát vào mặt. Tuy thế mà nó có một hội phụ nữ đứng sau nó, toàn khuôn mặt nổi cả mà, sợ lắm.

- Ê! nhỏ kia, mi nghe tao nói không?

- Hả?

- Cái con này! Tao bảo mày tránh xa Bình ra, nó là của tao.

- Không thích đấy, làm cái gi nhau.

- mày dám nói như vậy à! Nó giơ tay lên định tát tôi thì vệ sĩ của tôi bước tới nắm mang cổ tay nó quát mắng lớn:

- Cô không tồn tại quyền làm thế?

- lý do tôi lại không có quyền có tác dụng thế? Cậu là gì của nó, lẽ nào cậu yêu thích nó à?

- Tôi là bạn thân của nó dĩ nhiên tôi thích nghịch với nó rồi. Mà tôi nói trước tôi không bao giờ thích loại người con gái như cô. Cô bắt buộc nhớ điều đó.

- bọn họ về thôi, Thiên Hạ! – Cậu ấy cố kỉnh tay tôi chuyển động lấy xe cùng đi về.

Tôi vừa đi vừa nói cảm ơn nó ríu rít.

- Cảm ơn ngươi nha!

- Xớ....chuyện nhỏ, lần sau bao gồm gì phải gọi tôi biết không?

- Dạ rõ.

Hai shop chúng tôi đi về cười nói vui vẻ. Sáng hôm sau tôi nghe nói bé Ân cũng chuyển trường, nó chỉ học ở chỗ này 2 tháng và trong 2 tháng kia nó yêu âm thầm thằng Bình tuy nhiên thấy cũng tội nó không được Bình lưu ý mà thôi cũng kệ nó đi.Thế là không một ai làm địch thủ với tôi nữa. Nó là của tôi và tôi đang dành đem nó. Nhưng làm sao mà dành lấy nó được đây, chỉ còn vài tuần nữa thôi là cửa hàng chúng tôi phải xa nhau. Mỗi cá nhân học trường đh riêng, ra ngôi trường rồi biết lúc nào mới gặp lại.

Rồi ngày ra trường cũng đến, tôi vẫn chưa dám tỏ tình với nó, buổi kỉ niệm lễ giỏi nghiệp tôi định khuyến mãi ngay nó món quà cơ mà không dám. Lỡ như nó không ham mê tôi thì sao. Cũng phải, đứa như tôi ai mà lại thích cơ chứ. Tôi đành giấu kín tình cảm này và liên tục đơn phương nó.

- Ê! Nợn con!

- Sao?

- bao giờ mày vào sử dụng Gòn.

- Ờ... Mon sau là tao vào sài gòn rồi.

Thằng Bình ko nói đến tôi biết là nó học tập ở đâu. Nhưng thôi biết làm cho gì, biết cũng quan trọng ở bên nó được.

Rồi mon sau tôi vào sài Gòn, mang đến ngày bay tôi ko thấy nó mang lại tiễn, chờ mãi chả thấy nó đâu, chắc rằng nó chưa đến tiễn tôi đâu. Tiếng khởi hành đã đến mà nó vẫn chưa xuất hiện, tôi đành ngậm ngùi mà đi.

1 năm trôi qua, tôi vẫn chưa chạm mặt nó lần nào, trời ơi nhớ nó quá, nhưng lại biết làm sao đây, giá bán như thời điểm đó tôi tỏ tình với nó thì....haiz nói làm những gì nữa mang lại đau lòng. Chần chờ lúc như thế nào tôi mới chạm chán lại cậu ấy đây.

Rồi một ngày đẹp mắt trời, bên dưới tán cây xanh, tôi vừa đi vừa nghe nhạc, không chú ý xung quanh. Thì bỗng:

- Này nợn con! Ê! con nợn kia!

Câu nói ấy, giọng nói này sao nhưng mà quen thế. Tôi quay sườn lưng nhìn lại thì...tim tôi lại rung rượu cồn một lần nữa. Vẫn phút giây này, phút giây tôi vừa đi vừa nghe nhạc. Cảm ơn khoảnh khắc này đã mang lại tôi chạm mặt lại mối tình đầu của mình.

- Này nợn con! gồm nghe tôi nói ko vậy?

- Hả....Cái gì cơ?

- Sao dạo này ít thấy cậu thế? xuất xắc là có tình nhân rồi yêu cầu quên tôi vậy, thằng ngốc?

- làm cái gi có đâu, tại nhỏ nợn đơn vị cậu chỉ lo ăn uống nên lừng chừng thôi? Học phổ biến một ngôi trường vậy mà đắn đo tôi.

- Gì cơ? Cậu học bình thường trường cùng với tôi á?

- liệu có còn gì khác nữa? Vào lúc giỏi nghiệp tôi ko nói tôi học ở đâu để sau đây cho cậu bất ngờ. Làm sao đâu, cái nhỏ nợn đơn vị cậu chẳng chú ý gì cả? Chỉ cúi nguồn vào mà học.

- Thì cậu nên nói mang lại tôi biết chứ?

- Haiz... Làm thế nào mà nói được?

- Mới có 1 năm không gặp gỡ mà giờ đẹp nhất trai hẳn lên nhỉ?

- Xời... Chuyện bạn thân của cậu là ai chứ?

- Là thằng dở người chớ gì nữa. Haha

- Này...bỏ cái brand name thằng ngớ ngẩn đi.

- cơ mà tôi thích gọi thế đấy, làm gì được.

- nhưng mà cậu tất cả yêu chưa?

- nhỏ nợn như tôi thì làm gì có ai yêu.

- tất cả đấy.

- Ai??

- Ờ...thì có, ngày sau tôi sẽ nói cho biết.

- đi dạo này thấy bà như mối sách không biết có nặng nề nữa không? – Nói rồi cậu ấy bế tôi lên. "Á chà" nhẹ đi rồi đấy, hôm nay tôi chuyển bà đi ăn, nhằm bà quay trở về thành nhỏ lợn như xưa. Hihi.

Hai shop chúng tôi cùng nhau đi chơi, đi dạo quanh hết tp Sài Gòn. Một đợt nữa, tôi như được quay lại là bao gồm mình. Bình à! Cảm ơn cậu đã đi đến bên tôi. Cuộc sống tôi niềm hạnh phúc nhất là khi có cậu.

Rồi tôi tự nhủ với lòng mình chiều nhà nhật hôm ấy đang tỏ tình cùng với cậu ấy. Và ngày ấy sẽ đến. Tôi rủ cậu ấy đi chơi. Đến địa điểm cậu ấy đang thốt lên.

- bé nào đây?

- Cậu này tôi đây! bé nợn đây!

- Sao bà lại mặc váy, còn trang điểm nữa! không thích.

- Tôi mặc như thế này chỉ có mục tiêu là nói cho cậu một điều thôi.

- từ năm tôi học tập lớp 10, tôi vẫn thích cậu, tôi giấu bí mật đến năm lớp 12 vẫn chưa giám nói...Nhưng tôi sợ hãi lại mất cậu một lần tiếp nữa nên tôi độc nhất định yêu cầu nói điều này.

- Tôi....

Xem thêm: Rùa Vàng Quý Hiếm Nhất Là Loại Nào? Cách Để Nuôi Rùa Nước Vtc14_Bảo Tồn Loài Rùa Quý Hiếm Trung Bộ

- Tôi yêu thích cậu, trần thế à!

Tôi lag mình, ngạc nhiên.

- Cậu....cậu...thích tôi ư?

- Đúng vậy ưa thích từ chiếc lần cậu đi học muộn, cứ nấp nấp trốn thầy, chủ yếu năm lớp 10, tôi vẫn yêu cậu từ tầm nhìn đầu tiên. Cô nàng ạ! Tôi quyết vai trung phong học cùng trường với cậu, để theo xua đuổi tình yêu của chính mình tôi vẫn vất vả nỗ lực nào cậu có biết không?