Ngón tay của cô siết chặt lại, đôi mắt hoa đào căng đầy nhìn chăm chắm vào bạn phỏng vấn: “Ngài có thể nói rằng cho tôi biết là phương diện nào của tôi không tương xứng với tiêu chuẩn chỉnh tuyển dụng được không?”

Người chất vấn mở sơ yếu lý kế hoạch ra, tuyển lựa nửa ngày, cuối cùng ấp a ngắc ngứ nói: “Sau, sau thời điểm cô giỏi nghiệp không có kinh nghiệm thao tác gì, công ty của cửa hàng chúng tôi yêu cầu ít nhất phải có tay nghề ba năm vào nghề” .

Bạn đang xem: Cô vợ mù ly hôn đi

Hay lắm, tại sao này quả đúng là được.

Bạch Hoài An giỏi vọng luôn luôn rồi, vẻ mặt bình tâm mà gật gật đầu, đứng sống trước hành lang cửa số ngay cổng doanh nghiệp hung dữ nhổ một kho bãi nước bọt.

Cô không ngờ thậm chí còn ngay cả quá trình mà mình cũng không kiếm được nữa.

Lúc đầu Bạch Hoài An còn tràn đầy lòng tin, nhưng sau khi trải sang một loạt đả kích thì tất cả chút ủ rũ, nếu tiếp theo sau còn vì thế nữa thì chớ nói là tấn công đổ An Bích Hà, chỉ e là ngay cả người sát bên của An Bích Hà cô cũng cần yếu đụng mang đến được.

Qua ít ngày sau lại gồm một fan từ trong doanh nghiệp đi ra, Bạch Hoài An biết anh ta, trước đó họ vẫn ngồi bình thường một vị trí khi ngồi đợi phỏng vấn.

Sau khi người kia đi ra bên ngoài thì lập tức hotline điện thoại cho người nhà: “Mẹ, nhỏ đã trải qua phỏng vấn rồi, trang bị hai sẽ nhận chức..”

Ánh đôi mắt của Bạch Hoài An cứng lại, người này là sinh viên vừa mới tốt nghiệp, cũng không có chút gớm nghiệm thao tác làm việc nào, bất cứ là so sánh từ phương diện như thế nào thì cũng số đông kém rộng cô.

Cô ko nói hai lời mà xông thẳng vào vào công ty, thấy được người phỏng vấn đang ráng sơ yếu lý lịch của cô trên tay đi ra khỏi phòng họp. Bạch Hoài An nhanh nhẹn tiến lên, băn khoăn lo lắng mà ổn định cánh tay của anh ý ta: “Xin chờ một chút!”.

“Sao cô còn nghỉ ngơi lại đây?” Người phỏng vấn nhìn thấy cô thì vẻ mặt kinh ngạc.

“Ngài nói thật mang đến tôi biết đi, thiệt sự bởi vì tôi không có kinh nghiệm. Trong các bước nên tôi mới bị loại bỏ sao?” Đôi mắt của Bạch Hoài An nhìn châm bẩm vào anh ta, không vứt qua bất cứ biểu cảm nào của anh ta.

Người phỏng vấn còn ước ao thoái thác bằng cái nguyên nhân kia thì Bạch Hoài An đã cắt ngang anh ta: “Ngài đừng tất cả gạt tôi, tôi biết lúc chất vấn ngài sẽ rất ưa chuộng với tôi. Cho dù là lý bởi gì thì cũng xin ngài nói mang đến tôi biết, để trong tâm của tôi được đọc rõ”.

Nhìn thấy cô như vậy này, người vấn đáp cũng ko đành lòng nên bé dại giọng bật mí vài câu với cô: “Công ty của công ty chúng tôi nhận được sự dặn dò trong phòng họ An, ko được tuyển dụng cô, cho nên vì vậy cô đề nghị hiểu, công ty chúng tôi chỉ là một trong những công ty nhỏ, vốn không thể ngăn chặn lại hai gia tộc đó được nên chỉ có thể loại cô. Năng lực của cô rất là xuất sắc, tôi cảm xúc vô thuộc đáng tiếc”.

Ánh mắt của Bạch Hoài An trọn vẹn lạnh đi, hèn nào mấy thời nay cô lại thất bại nhiều lần, thì ra là do An Bích Hà giở trò trong đó, người thiếu phụ này hoàn toàn hèn yếu như trước đây.

Không được, cô yêu cầu nghĩ phương pháp thôi. Bạch Hoài An nhíu ngươi đi mang lại trạm xe bus, ngồi ngơi nghỉ trên ghế dài, từng cái từng chiếc xe bus lướt qua trước mặt cô mà lại cô vẫn không nghĩ ra được cách nào ổn.

Chẳng lẽ cũng chỉ có thể nhờ sự hỗ trợ của Hoắc Tùng Quân giỏi sao?

Ý nghĩ về này vừa mới mở ra ở trong đầu của cô ấy thì tự nhiên cô ra sức phủ nhận gạt bỏ, đây không phải là tự làm mất đi mặt sao!

“Tin tin!”.

Lúc cô sắp cân nhắc ra được thì ở ở kề bên vang báo cáo còi xe, Bạch Hoài An ngước đầu lên, đúng vào lúc đối diện với gương mặt tuấn tú vô tuy nhiên kia của Hoắc Tùng Quân.

Thật đúng là vừa nói đến thì đang xuất hiện.

“Hoài An, chính xác là trùng hợp, ko ngờ ở chỗ này cũng có thể ngẫu nhiên chạm chán được em” Hoắc Tùng Quân vẫy vẫy tay với cô, ra hiệu mang lại cô lên xe.

Bây giờ Bạch Hoài An rất không muốn xem xét anh, tuy thế vị trí nhưng Hoắc Tùng Quân giới hạn xe cực kì vi diệu, ngăn chỗ mang đến của chiếc xe buýt sau, những quý khách đang chờ xe bus phát ra vài tiếng phàn nàn.

Cô bị xay buộc không thể cách nào khác, chỉ hoàn toàn có thể đi lên xe của Hoắc Tùng Quân.

Vừa thắt dây an toàn xong thì Hoắc Tùng Quân đã cười cợt híp đôi mắt khởi rượu cồn xe: “Buổi chất vấn vào hôm nay của em thế nào rồi?”

“Sao anh biết bây giờ tôi đi bỏng vấn?” Bạch Hoài An con quay đầu, yên lặng nhìn anh chằm chằm.

Khóe môi của Hoắc Tùng Quân đựng nụ cười: “Anh không chỉ có biết lúc này em đi chất vấn mà còn biết mấy ngày nay em đang dần đi phỏng vấn, không dừng lại ở đó còn rớt rộp vấn”

Bạch Hoài An dựa sống lưng vào ghế ngồi, vẻ mặt bình tĩnh: “Anh quan sát và theo dõi tôi sao?”

Cô bình tâm như thế, trái lại khiến cho Hoắc Tùng Quân có chút chột dạ: “Không phải là anh gắng ý quan sát và theo dõi em, em cũng biết là vào giới này

không gồm bí mật, An Bích Hà biết vừa mới đây em đã tìm việc tạo nên nên vẫn ra tay với em, với cả Ngô Thành nam giới nữa, anh ta cũng có nhúng tay nhúng chân vào đó”.

“Vậy đề nghị xem như tôi đã bị đóng băng rồi sao?” Bạch Hoài An hỏi. Hoắc Tùng Quân thanh thanh gật đầu: “Đúng vậy, anh dữ thế chủ động duỗi cành ô liu đến cho em, em có chấp nhận nhận hay không?”

Bạch Hoài An cười cợt khẩy một cái: “Tôi cũng đã biết thành đóng băng rồi, còn có lựa chọn nào không giống nữa sao, nói đi, lần này chuẩn bị trao đổi cái gì? Tôi nói trước, tôi không gật đầu bồi thường bằng thịt”.

Ba chữ cuối cùng khiến đến ngón tay của Hoắc Tùng Quân run lên một cái, vào đầu hiện ra cảnh tượng có tác dụng thịt không thể biểu đạt được, bỗng nhiên xe cù trái quay nên hai lần.

Bạch Hoài An thay chắc tay vịn mới không suýt bị đập mặt của bản thân mình vào trong chiếc phần vùng phía đằng trước ở bên ghế phụ.

“Hoắc Tùng Quân, bao gồm phải anh định mưu tiếp giáp tôi xuất xắc không!” Cô hét vơi lên một tiếng.

“Xin lỗi, bị trượt tay” Hoắc Tùng Quân sờ sờ lên mũi, cũng không tồn tại không biết xấu hổ nhưng mà nói cùng với cô vừa rồi suy nghĩ của mình kích rượu cồn quá, vừa bám dáng cho Bạch Hoài An là anh quan trọng tỉnh apple được.

Bạch Hoài An lườm anh một cái, ngồi xuống một lần nữa: “Tiếp tục chủ đề vừa rồi, nói đi, anh mong mỏi cái gì?”

“Không ý muốn thù lao, anh cam trung khu tình nguyện góp em” Hoắc Tùng Quân chứa chan tình cảm.

Bạch Hoài An phủi phủi tay: “Vẫn đừng nên như vậy, anh làm vậy trái lại tôi không đủ can đảm nhận, sợ anh đặt mồi nhử tôi, vẫn nên giao dịch vô tư đi.”

Trong lòng của Hoắc Tùng Quân tất cả chút mất mát, coi ra Hoài An. Vẫn khôn cùng đề chống anh.

“Trong khoảng thời hạn này em rời đi, hội chứng mất ngủ của anh ấy càng cực kỳ nghiêm trọng hơn, đã 1 năm rồi cũng không được ngủ ngon giấc lần nào, mỗi đêm chỉ có thể trông cậy vào dung dịch ngủ và cả chưng sĩ tư tưởng thôi miên mới hoàn toàn có thể miễn cưỡng đi ngủ. Hoài An, em cũng biết đó, uống các thuốc không giỏi cho cơ thể?

Vẻ khía cạnh của Hoắc Tùng Quân bình tĩnh, ánh nhìn tập trung nhìn vào tuyến đường phía trước, cụ thể là khuôn mặt hững hờ như vậy, nhưng Bạch Hoài An lại cảm thấy anh đang siêu uất ức, rất rất đáng thương, thật sự giống như một con chó to sẽ nghẹn ngào nức nở làm nũng sống trước khía cạnh cô vậy.

Cô thở dài, đè nén sự rung động không hiểu được sống trong lòng: “Được!”

Hoắc Tùng Quân nghe được câu trả lời của cô thì khóe mồm không kìm giữ được nhưng vểnh lên.

“Nhưng mà bắt buộc mỗi ngày, một tuần lễ hai lần thôi” Bạch Hoài An choãi hai ngón tay ra, khẩu ca chính đáng.

Hoắc Tùng Quân nhanh chóng đồng ý: “Bây tiếng em vẫn ở chung với người khác, ko được tiện mang đến lắm, xuất xắc là mang đến nhà của bọn họ đi, chờ sau khi anh ngủ rồi thì em quý phái một phòng khác, em yên chổ chính giữa đi, anh sẽ không làm cái gi cả”.

Anh chỉ từ thiếu chuyển tay lên chầu trời để thề.

Bạch Hoài An vô cùng hững hờ mà rung lắc đầu: “Danh không chính, ngôn không thuận, nam đơn nữ chiếc, không đam mê hợp. Chờ sau khi anh ngủ thì tôi trở về nhà”

Hoắc Tùng Quân mấp đồ vật môi, trong trái tim vô thuộc tiếc nuối, tuy vậy anh cũng biết có thể khiến mang lại cô đồng ý giao dịch vẫn là không dễ dãi gì rồi, giả dụ như mình còn hỗ trợ căng nữa thì rất đơn giản dọa cô chạy mất.

Vất vả lắm cô bắt đầu tiến một bước nhỏ tuổi về phía anh như vậy.

Ngón tay thanh mảnh dài của anh rứa chặt tay lái, góc nhìn lạnh đi, xem ra chuyện giải trừ hôn mong này phải mau lẹ đưa vào danh sách chuyện quan trọng.

“Hoài An, ví như như em đã chấp nhận giao dịch vậy thì anh cũng trở thành thực hiện lời hứa của anh, Hoắc Kỳ có doanh nghiệp gia đình..”.

“Chờ một chút!” Bạch Hoài An cắt ngang lời của anh: “Anh không nên cung cấp quá trình cho tôi, vào tầm khoảng nhà bọn họ An một tay bịt trời ngừng hoạt động tôi anh chỉ cần giúp tôi xử lý chuyện nhà họ An đóng băng là được rồi, chuyện các bước tôi đang tự mình nghĩ cách”.

Ánh đôi mắt của Hoắc Tùng Quân êm ả dịu dàng đến khó khăn mà tưởng tượng được, dốc hết sức để thỏa mãn lòng trường đoản cú trọng của cô, anh nhẹ nhàng gật gật đầu, ẩm giọng nói: “Được”.

“Bây tiếng em định về công ty hay sao?” Hoắc Tùng Quân hỏi, lũ họ đang lái không tồn tại mục đích rất lâu rồi.

Bạch Hoài An nhìn cảnh quan ở phía bên ngoài cửa sổ, thoáng nhìn thấy một khu vực trung tâm sắm sửa cỡ lớn, mắt cô sáng sủa rực lên: “Đi chỗ đó!” Hoắc Tùng Quân gật gật đầu, xoay đầu xe ngơi nghỉ giao lộ phía trước.

Sau khi xuống xe, Bạch Hoài An cầm theo ví tiền vào trong trung vai trung phong thương mại, Hoắc Tùng Quân cũng luôn đi theo thật liền kề ở phía sau sống lưng của cô, giống như một nhỏ chó lớn trung thành với chủ vậy.

Bạch Hoài An liếc ánh mắt anh: “Trong công ty của anh không tồn tại chuyện gì để gia công hay sao? Đi theo tôi làm chiếc gì, anh vẫn muốn đi dạo phố hay sao?”

Hoắc Tùng Quân cười cười, ko nhịn được sờ lên đầu của cô: “Công ty có Triệu Khôi Vĩ lo rồi, anh thảnh thơi thì cũng nhàn rỗi rỗi, em đi download đồ, anh bôi thẻ xách túi, vì vậy không phải cực tốt sao?

Anh cười đến cả vô thuộc vô lại, xua cũng không đi. Bạch Hoài An cũng không cho là ra, chỉ mới qua thời gian một năm thôi mà cái tên Hoắc Tùng Quân thờ ơ thờ ơ kia đã từng đi đâu mất rồi, vị sao lại khía cạnh dày khía cạnh dạn như thế này!

Hoắc Tùng Quân chú ý người phụ nữ đang thở phì phò sống phía trước thì khóe môi vểnh lên, anh biết Hoài An sẽ khá dễ dính chiêu này.

Bạch Hoài An lấn sân vào trong trung tâm không hẳn để download sắm, địa điểm này là trung tâm dịch vụ thương mại tương đối to ở tp An Lạc, không chỉ là có nhãn hiệu trang phục nữ nổi tiếng của nước ngoài mà còn có rất nhiều nhãn hiệu khét tiếng trong nước.

Cô ao ước nhìn xem sệt điểm quality của những nhãn hiệu trang phục nữ một chút ít và hình dạng dáng hút khách được hoan nghênh gần đây nhất.

Đi đi dạo hết một đường, cho mặc dù là nhãn hiệu nước ngoài hay là đa số nhãn hiệu nhỏ tuổi thì cũng đều có quá những sự giống như nhau, không có gì quánh biệt, Bạch Hoài An cũng không có phát hiện quần áo nào hoàn toàn có thể khiến mang đến hai mắt tín đồ ta yêu cầu phát sáng.

Xem thêm: Giải Bài 1, 2, 3, 4, 5, 6 Trang 14 Sách Giáo Khoa Hóa Học 10 Nâng Cao

Đang sẵn sàng dọn mặt đường về đơn vị thì cô đột nhiên thoáng nhận thấy hai chữ “Khinh Hà”.