Gió giá thổi qua.Bạch Túc Diệp đứng ở bên cạnh xe, Dạ Kiêu từ bên đó nặng nề bước tới.Đợi khi Dạ Kiêu mang đến gần, Bạch Túc Diệp mới nhẹ nhàng mở miệng: “Tôi đi lên trước đây.”“Tôi hóng em nghỉ ngơi đây.”Bạch Túc Diệp khẽ run rẩy trong giây lát, khoác chặt áo khóa ngoài trên bạn lại, sắc đẹp mặt khá lạnh: “Anh không buộc phải chờ tôi, không phải là nạp Lan tìm kiếm anh suốt cả đêm qua lẫn sáng hôm nay sao, tôi đi trước.”Dứt lời, không hóng Dạ Kiêu bội nghịch ứng gì, cô sẽ xoay bạn rời đi.Trong khoảng chừng khắc xoay tín đồ kia, sắc mặt khá lạnh, vẫn trở đề xuất phức tạp.Lần hiệp nghị đó, sẽ sớm chấm dứt. Vốn là, cô nhận định rằng quan hệ thân cô cùng Dạ Kiêu cũng hoàn toàn chấm dứt. Mà lại mà, buổi tối hôm qua...Tất cả, đều phải có chút chệch đường rây.“Đứng lại” giọng nói của Dạ Kiêu đích vang lên làm việc sau sống lưng cô. đối với vừa nãy, thì sẽ lãnh khốc hơn khôn xiết nhiều. Trái tim của Bạch Túc Diệp như xoắc lại, cô chỉ có tác dụng như không nghe thấy, không quay đầu lại.“Tôi nói lại một lần nữa, Bạch Túc Diệp! đừng khiêu chiến với việc kiên nhẫn của tôi.” từng câu từng chữ của Dạ Kiêu, đều lộ ra sự rét lùng.Bước chân của cô ấy dừng lại, cô hít thiệt sâu, nuốt trở về xúc cảm trong lòng lòng. Một cơ hội sau, cô lờ đờ xoay tín đồ lại, tận lực bình tâm nhìn Dạ Kiêu: “Dạ Kiêu tiên sinh, lần chần là anh có chơi nổi không?”Chơi.Vẫn biết rất rõ chuyện tối ngày qua của nhị người, chỉ là một lần bất ngờ, nhưng mà, Dạ Kiêu vẫn bị câu nói ghẻ lạnh của cô đưa vào trong lòng.Sắc mặt đang lãnh khốc, lại càng thêm mấy phần lãnh ý.“Đừng quên hiệp nghị trước kìa của chúng ta, một khi vẫn kết thúc, thì cả hai, hồ hết không dây dưa nữa.” mỗi một chữ, phần đông bị nhấn khôn xiết nặng nề. Vừa là thông báo anh, tuy vậy cũng là đang cảnh báo mình. Cô cố gắng giương môi lên, làm ra vẻ thủng thẳng nói: “Tôi sẽ không dây dưa cùng với anh, tôi tin, chắc chắn là anh cũng biến thành không dây dưa với tôi.”Dạ Kiêu là người kiêu ngạo.Nhất là, khi đứng trước mặt người đàn bà mà anh hận nhất, anh há bao gồm thể cho phép mình thua thảm trậnMôi mỏng mảnh cương nghị, mím chặt.Tay vẫn thả mặt người, đã dần nắm chặt, trong cả gân xanh đã và đang hiện lên.“Đứng yên tại đây không được di chuyển” Anh hạ giọng ra lệnh, ra vẻ cao cao trên thượng, như là chuyện dĩ nhiên vậy. Chân dài của anh đặt chân vào trước mặt cô, cúi đầu xuống, ánh mắt lạnh lẻo dừng chân tại trên khía cạnh cô: “Nếu lát nữa anh ko thấy em sinh hoạt đây, thì từ gánh đem hậu quả.”Dứt lời, anh cũng không hóng Bạch Túc Diệp nói gì nữa, bẫy vai nặng nài nỉ va vào cô, bước đi rời đi.Bạch Túc Diệp cau mày.“Dạ Kiêu...” cô nghiêng đầu quan sát tấm sống lưng kia, không hiểu gì nhìn anh: “Anh định làm gì?”Anh ko rời đi, cái xe lớn vẫn còn đó đậu ở cửa dịch viện. Vốn là con đường hai chiều, tuy thế mà mẫu xe của anh ý rất lớn, đã sở hữu mất một ít đường, mang đến nên các chiếc xe sẽ xếp mặt hàng phía sau, vẫn luôn nhấn còi thúc giục.Người này...Thật sự cảm thấy đấy là đường đơn vị mình sao?“Dạ Kiêu, anh lái xe đi.”Cô kêu lên. Thế nhưng Dạ Kiêu cũng không xoay đầu lại.Xe phía đằng sau thúc giục liên hồi, cô không thể cách như thế nào khác, đành yêu cầu nhảy lên xe. May mà, Dạ Kiêu ko mang chìa khóa xe đi, chỉ ném làm việc trên xe. Cô khởi cồn xe, dời xe sang một bên, sau cuối thì đường cũng được thông.Lúc vừa mới tắt máy, thì cửa xe bị gõ vào.Cô nghiêng đầu nhìn ra, là fan phụ trách ở bãi đậu xe.”Tiểu thư, tiền đậu xe là mười đồng tiền.”“Xe này đã đi ngay.”“Ở đây công ty chúng tôi có quy định, trước thu lệ phí, rồi bắt đầu dừng xe. Cô đậu 1 phút tuyệt đậu một ngày, cũng số đông là mười Tệ.”Phải chấp hành quy định.Bạch Túc Diệp không hề cách như thế nào khác, móc tiền ra tự trong túi đeo của mình, tờ một trăm Tệ.“Cô không tồn tại tiền lẻ sao, tôi không có tiền trả lại.”Cô cẩn trọng tìm lại, nhưng không tồn tại một đồng tiền lẻ nào.“Anh đợi đã, nhằm tôi tra cứu lại.” Bạch Túc Diệp thu tờ 100 Tệ lại, vốn định kiếm tìm ở trên xe của anh. Liếc mắt ngay thức thì thấy mẫu ví anh ném làm việc trên xe, cô không hề nghĩ ngợi, trực tiếp rứa lên.Trong ví tài chính anh, không tồn tại một đồng xu tiền mặt. Đều là mấy mẫu thẻ tiến thưởng và đưa ra phiếu.Vất vả lắm cô mới kiếm được đồng 50 Tệ, khi rút chi phí ra, thì vô tình có một bức ảnh rơi ra ngoài, rơi vào hoàn cảnh trên đùi của cô.Đã được xay lại.Ảnh không quan sát thấy bao gồm diện. Chỉ gồm sau lưng. Rộng nữa, chú ý như bức hình ảnh đã từng bị xé nát, vùng phía đằng sau còn được bám lại bởi băng dính.Cô giật mình trong giây lát.Bình thường, fan ta thường để ảnh người yêu thương hay ảnh gia đình vào trong ví tiền. Trước kia, lúc cô và Dạ Kiêu ở chung với nhau, thì cô ý muốn để hình của anh vào trong ví tiền. Khi đó, có lẽ rằng là cô nghĩ, sau trước gì cũng trở thành có ngày bóc tách ra, đến nên, cô gồm một một số loại cố chấp với phòng để hình trong ví tiền không nói ra lời.Nhưng mà, mang đến tới hiện thời thì Dạ Kiêu chưa bao giờ là bạn lãng mạn, càng không biết sẽ có được một ngày cô đem phương thức tàn nhẫn mà quyết tuyệt biến mất ở vào sinh mạng của anh như vậy. đến nên, anh không tồn tại hứng thú gì với ngăn để hình trong ví chi phí này. Ở trong bốn tưởng của anh, bạn đang ở mặt cạnh, thì nên gì phải kê hình vào.Anh không yêu thích chụp hình, do đó làm cố nào cô cũng không kiếm được một bức hình ảnh của anh. Đến cuối cùng, không còn cách nào khác, cô đành nên thừa thời gian anh ngủ mà thế máy hình ảnh chụp mang đến anh mấy bức, sau thời điểm rửa xong, thì cắt hình nhằm vào trong túi xách tay của mình.Rồi sau đó, lại lấy hình ảnh của bản thân nhét vào trong ví tiền của anh, nói là ao ước để anh nuốm trừ tà.Lúc ấy, khi cô kể đến chữ trừ tà, anh còn khịt mũi coi thường bỉ. Nhưng mà chỉ là, anh vẫn ngoan ngoãn nhét hình ảnh vào trong ví tiền. Bức ảnh này...Là bức hình ảnh trước kia sao?Cô hít thật sâu, ngón tay chũm lấy bức hình ảnh kia, hy vọng lật ra xem. Tuy thế mà, trong tích tắc tiếp theo Cổ tay, bỗng nhiên bị núm lấy.Lực đạo rất lớn, sức lực lao động kia, hệt như là mong muốn bóp nát xương cổ tay của cô ấy vậy. Cô đau mang đến nỗi mi tâm nhíu chặt lại, xoay mặt đi.Dạ Kiêu vẫn trở lại.Cả người, hy vọng có bao nhiêu lạnh buốt thì gồm bấy nhiêu. Góc nhìn rét giá buốt nhìn chăm chăm vào cô, giống hệt như là lăng trì khắp cơ thể cô vậy, anh lạnh nhạt hỏi: “Cô đang làm cái gi vậy?”Bạch Túc Diệp chú ý anh, rồi ánh nhìn lại lâm vào cảnh trên bức ảnh kia.Cô đưa tay ra vị trí khác, nhưng mà mà, Dạ Kiêu đã lập cập lấy bức ảnh đi.“Dạ Kiêu!” cô gọi anh.“Xuống xe!” anh nhét bức ảnh vào vào ví tiền, lãnh khốc ra lệnh.Người thu lệ giá tiền ở bên cạnh, bị xúc cảm rét giá buốt trên bạn anh làm cho không dám nhúc nhích.


Bạn đang xem: Dạ kiêu bạch túc diệp


Xem thêm: Đừng Hứa Sẽ Không Còn Những Tháng Ngày Mình Hẹn Thề Mãi Mãi Bên Nhau

Một lúc lâu sau, mới lại nơm nớp lo ngại tới, tuy vậy cũng không dám nói chuyện với Dạ Kiêu, chỉ nói cùng với Bạch Túc Diệp sẽ ở trên xe: “Tiểu thư, chi phí đó...”Lúc này, Bạch Túc Diệp mới nhớ tới chuyện này: “Anh đưa mang đến anh ta 10 đồng xu tiền tiền đậu xe.”Dạ Kiêu kẹ mắt liếc nhìn fan nọ, ánh mắt kia, lạnh lẽo để cho đối phương chỉ cảm xúc hai chân như nhũn ra, thiếu thốn chút nữa là không dám nhận tiền.Anh rút tờ mười Tệ đưa đến đối phương, chốc lát tiếp theo, anh kéo Bạch Túc Diệp từ trên xe xuống, ném ví tiền vào vào xe, rồi nặng nề tạm dừng hoạt động xe lại.“Ai cho em quyền lục đồ vật của tôi?” Động tác kéo cô xuống của anh, vô cùng thô bạo. Giống hệt như là sẽ kéo một nhỏ búp bê không có sự sống vậy.Bạch Túc Diệp mang giày cao gót, bị kéo nhưng lảo đảo một bước, may nhờ dính vào thân xe mới vất vả đứng vững.