Đỉnh cấp cho Rể Quý CHƯƠNG 220: PHI HOA TRÍCH DIỆP!

“Anh Trần, anh không đuổi theo sao? ” vào nháy mắt, Ngô Cửu U đang chạy xa được đôi mươi mét, đôi mắt thấy ông ta định trèo qua bờ tường, nhưng mà Trần Dật Thần vẫn sinh hoạt nguyên tại chỗ, Diệp Hải Đường không ngoài lo lắng.

Bạn đang xem: Đỉnh cấp rể quý trần phong

“Đương nhiên cần đuổi theo chứ.” trần Dật Thần nói như hiển nhiên, Ngô Cửu U tự dâng tới miệng, nếu anh nhằm Ngô Cửu U chạy thoát đợt nữa thì anh buộc phải đập đầu vô miếng đậu hũ chết cho rồi.

Sau khi è cổ Dật Thần nói xong, Diệp Hải Đường còn ước ao hỏi làm thế nào đuổi theo, thì lại thấy è cổ Dật Thần tùy ý hái một mẫu lá xanh trên cây bạch quả mặt cạnh.

Tiếp đó phất vơi một cái giống hệt như ném phi tiêu.

Vèo!

Lá cây xé rách nát không khí! cất cánh thẳng đến chỗ Ngô Cửu U.


Diệp Hải Đường tức giận giậm chân, cô bất ngờ cách è cổ Dật Thần xua theo là mang một cái lá xanh!

Đó là Ngô Cửu U, võ trả của Ám Kình trung kỳ đó.

Mà không phải là fan bình thường, trần Dật Thần khinh hay ông ta như vậy, chưa hẳn là thả hổ về núi sao?!


Advertisement

Dì Thanh đang nằm trên khu đất cũng thở dài, cảm xúc Trần Dật Thần như vậy có hơi khinh thường địch rồi.

Diệp Hải Đường cùng dì Thanh những nghĩ như vậy, có thể tưởng tượng được lúc này Ngô Cửu U mừng rỡ bao nhiêu.

Mặc dù không xoay đầu chú ý lại, nhưng mà ông ta có thể nhận ra được nai lưng Dật Thần lấy loại lá làm cho vũ khí nhằm đuổi theo ông ta.

Thật và đúng là hoang tưởng!

Ngô Cửu U không ngoài hưng phấn, ông ta cũng là 1 cường trả Ám Kình trung kỳ kỳ cựu, nai lưng Dật Thần vậy và lại khinh thường ông ta như vậy.

Chỉ bằng một loại lá mà mong mỏi chém ông ta?

Coi mình là võ học tập tông sư chắc?

Bức tường càng ngày càng gần, trung khu trạng của Ngô Cửu Hoa cũng càng ngày càng hưng phấn, chỉ cần trèo qua bức tường này là ông ta rất có thể thoát kiếp nàn rồi!

Cuối cùng, ông ta đang chạy mang đến dưới bức tường.

Tuy rằng bức tường chắn cao hai mét, dẫu vậy Ngô Cửu U cũng ko sợ, đối với một võ sư Ám Kỳ trung kỳ như ông ta nhưng mà nói, tường ngăn cao hai mét không khác gì một gò đất nhỏ, nhấc chân là rất có thể nhảy qua.

Ngô Cửu U vừa định nhấc chân nhảy đầm qua tường ngăn trước mặt.

Nhưng thời gian này, ông ta cảm xúc có nào đó không ổn, tại sao chân ông ta lại giá như vậy?

Hoàn toàn ko thể sử dụng lực đươc?

Ngô Cửu U không nhịn được cúi đầu nhìn vị trí từ bắp chân phải của mình đổ xuống.

Cái chú ý này lập tức khiến ông ta tởm hãi, hồn cất cánh phách tán!

Chân của ông ta….

Mất rồi!

Từ dưới phần cẳng chân, đang đứt lìa hết cả rồi!

Bị đứt lúc nào? Ngô Cửu U không có thời gian để xem xét đến vấn đề này, chính vì rất đau!

Đau cho thấu tim!

Cơn đau dữ dội ngay lập tức khiến cho Ngô Cửu U mất thăng bởi mà ngã xuống đất.

Ngô Cửu U kêu lên thất thanh, nơi phần chân bị gãy, ngày tiết chảy như suối!

Cảnh tượng dọa fan này khiến cho Đặng thế Kỳ lo lắng đến thót tim, hồn bay phách lạc.

Diệp Hải Đường và dì Thanh cũng lâm vào hoàn cảnh trạng thái hóa đá giống như pho tượng điêu khắc.

Phi hoa trích diệp!

Phi hoa trích diệp!

Chiêu thức của võ học tập đại sư trong truyền thuyết!

Trần Dật Thần làm việc trước mặt, đời nào là võ học tập đại sư?!

Hai bạn đều gớm hãi ko thôi, trong tâm địa nổi lên một cơn sóng lớn, kế bên võ học tập đại sư, hai tín đồ cũng tất yêu nghĩ ra từ nào khác để mô tả sự kinh sợ của trần Dật Thần, một mẫu lá xanh đã làm cho đứt chân cần của Ngô Cửu ở cấp cho Ám Kình trung kỳ trước đôi mắt họ!

Hơn nữa, nhìn cỗ dạng của trằn Dật Thần, rõ ràng là anh vẫn còn đấy nương tay, không thích giết chết Ngô Cửu, nếu không phiến lá xanh đó của anh ý hoàn toàn rất có thể xuyên vào tim của Ngô Cửu U!

“Ngô Cửu U, ông đã biết tội chưa?” è cổ Dật Thần thong thả nhạt nói, anh trái thực hoàn toàn có thể giết bị tiêu diệt Ngô Cửu U, nhưng anh không tồn tại ý định làm cho như vậy, anh muốn biết Ngự nữ giới giáo, xung quanh Ngô Cửu ra còn có tàn dư nào khác còn lưu lại hay không.

Ngô Cửu không trả lời thắc mắc của trằn Dật Thần, khía cạnh đầy hoảng sợ nhìn anh, run rẩy hỏi: “Mày… mi là võ học tập đại sư?!”

“Câu hỏi này… có ý nghĩa sâu sắc sao?” trần Dật Thần mỉm cười, anh liệu có phải là võ học đại sư hay là không cũng ko có chân thành và ý nghĩa gì, dù vắt nào thì Ngô Cửu U cũng không thể thoát khỏi cái chết.

“Hahahaha!” Ngô Cửu cười cợt điên cuồng, mặc dù rằng è Dật Thần không phê chuẩn nhưng cũng coi như đúng tám chín phần rồi.

Võ học đại sư!

Võ học đại sư!

Lại là võ học tập đại sư!

Đi khắp một thức giấc cũng không chạm mặt được một võ học tập đại sư nào, vậy nhưng mà ông ta lại gặp mặt được!

Ngô Cửu U ông, lý do lại rủi ro xấu như vậy?!

Ngô Cửu U ko cam tâm, rất là không cam tâm!

Ông ta nghĩ không thông, tại sao số của bản thân mình lại tệ hại như vậy!

Tùy luôn tiện đi ra bên ngoài thôi cũng có thể có thể gặp được võ học tập đại sư trong truyền thuyết, hơn nữa vẫn còn đó rất trẻ!

“Sao ông học tập được ngự thiếu phụ công?” trằn Dật Thần cau mày hỏi, năm kia khi anh với Tiêu Quốc Trung nghỉ ngơi Miêu Cương, lũ họ hình như đã giết mổ hết ngự thanh nữ giáo ko chừa lại một tín đồ nào, Giáo Hoàng làm việc Hóa Kình trung kỳ bị Tiêu Quý Trung bẻ gãy thủ túc ném vào động Rắn. Giáo bầy của Ngự cô gái giáo cũng trở thành Tiêu Quốc Trung thiêu rụi sạch sẽ sẽ. Theo lý mà lại nói phía bên ngoài không thể lưu giữ truyền công pháp của Ngự chị em giáo được, cơ mà thứ Ngô Cửu U tu luyện lại là ngữ thanh nữ công bao gồm cống nhất, điều này khiến cho Trần Dật Thần cảm xúc khó hiểu.

“Mày biết Ngự phụ nữ công?!” Ngô Cửu U ghê ngạc, trong cả Ngữ người vợ công nhưng mà Trần Dật Thần cũng biết ư! Đây là kín đáo lớn duy nhất của ông ta, ngay cả người bạn thân nhất của ông ta là Đặng Phong Niên cũng lần khần chuyện ông ta tu luyện Ngự con gái công, nhưng mà Trần Dật Thần lại biết, chẳng lẽ…

Ngô Cửu U đùng một cái nghĩ cho tới một khả năng!

“Tiêu Quốc Trung! mi là đồ đệ của Tiêu Quốc Trung!” Ngô Cửu U cấp thiết tin được nhìn Trần Dật Thần, chỉ cảm giác trời sắp tới sập xuống rồi.

Xem thêm: ” Mẹ Của Anh” Một Bài Thơ Có Giá Trị Nhân Văn Đẹp Đẽ Của Xuân Quỳnh

Trần Dật Thần mỉm cười khẩy: “Ông biết sư phụ tôi, coi ra ông với Ngự cô bé giáo năm đó có quan hệ hết sức sâu.”

“Haha, môn đồ của Tiêu Quốc Trung, hóa ra mi là đồ đệ của đái Quốc Trung.” Ngô Cửu U cười điên cuồng, nước mắt tràn ra, ông ta đọc rồi, ông ta sẽ hiểu rồi!

Đã hiểu nguyên nhân Trần Dật Thần còn trẻ do đó đã là võ học tập đại sư, hóa ra anh là môn sinh của võ học tập tông sư Tiêu Quốc Trung!

Ngô Cửu U lừng chừng nên nói gì nữa, gặp gỡ phải võ học đại sư cũng thôi đi, hiện thời còn tất cả quan hệ đối với tất cả võ học tông sư.

Võ học tông sư còn đáng sợ gấp nghìn lần võ học tập đại sư!

Nước H lớn lớn, dân sinh 1 tỷ fan trở lên, diện tích s mấy triệu km vuông, chỉ bao gồm chín võ học tập tông sư!

Võ học tông sư, đối với thế giới mà lại nói là thần, là tiên cùng là bất khả chiến bại!