ngoại truyện 1 fan – Thú Edit: Heybaby - Beta: halay tính từ lúc lần Mục Huyền nhắc đến chuyện ao ước Hoa Dao có tác dụng tình với anh trong ngoại hình thú, cô liền chột dạ lo lắng. Chính vì cho đến tận bây giờ, Mục Huyền cũng không che định kĩ năng làm chuyện đó. Anh chỉ nói đã chờ, chờ đến lúc cô cam vai trung phong tình nguyện.Nhưng vấn đề vướng mắc nghỉ ngơi chỗ, cô bao gồm nên cam chổ chính giữa tình nguyện hay không?Về phía Mục Huyền, dù đã nói xa xôi đề cập đến chuyện tín đồ và thú giao hợp, nhưng vày lời cam kết tôn trọng cô đề nghị anh bắt buộc cấm dục khổ sở, chờ mang đến ngày Hoa Dao đồng ý đồng ý.Mục Huyền đợi các ngày, Hoa Dao vẫn tồn tại tỏ ra lưỡng lự. Chỉ việc nhắc đến từ ‘thú’ là cô tức khắc đỏ mặt. Thậm chí khi thấy đám lông rậm rạp dưới bụng anh, dòng đầu bé dại bé của cô chần chờ nghĩ tới điều gì mà gương mặt lúc thì đỏ bừng, chốc lại đưa sang white bệch.Dáng vẻ nũng nịu nhăn nhó cùng nhạy cảm của Hoa Dao đã thành công khiến khung hình Mục Huyền bùng lên một ngọn lửa dục vọng chưa từng có. Cuối cùng, thuộc tính ‘phúc hắc’ vẫn chiến thắng thực chất thật thà trời sinh, anh bước đầu hết nói xa lại nói gần, thẳng thắn đề cập với ám chỉ đủ kiểu, chậm rãi tiến từng bước một.Ví dụ sau một trong những buổi ân ái, Mục Huyền vuốt ve sầu kẽ mông white muốt mịn màng của Hoa Dao, giả bộ vô tình hỏi: “Em còn nhớ ngoài mặt thú của anh không?” Hoa Dao nhanh chóng đờ người, tiếp đến cô trở mình cúi đầu, trả vờ căng thẳng nhắm mắt, miệng lẩm bẩm: “Em ảm đạm ngủ quá... Chúng ta ngủ thôi, đừng rỉ tai nữa.”Lại một lần khác Hoa Dao đang tắm, Mục Huyền trở thành hình dạng thú đi vào. Trước góc nhìn kinh ngạc của cô, vẻ mặt Mục Huyền vẫn mặc nhiên như không. Anh nhàn nhã bước cho tới vòi hoa sen, mông thú to lớn khỏe đối mặt Hoa Dao, nhằm cô nhìn thấy được rõ vật thô cứng to mập giữa nhì chân anh.Ai ngờ vừa xoay người, Mục Huyền thấy Hoa Dao nai lưng truồng bỏ chạy ra ngoài, cô cất giọng tương đối run run: “Anh rửa ráy trước đi, cứ rửa ráy từ từ, em không làm cho phiền.” tận mắt chứng kiến Hoa Dao hốt hoảng bỏ chạy hết lần này đến lần khác, Mục Huyền trầm mặc ko lên tiếng.*** Cuối cùng, vào 1 trong các buổi tối trăng thanh gió mát, thời điểm Hoa Dao bị Mục Huyền tạo nên thần trí điên đảo, anh bất thần rút đồ cứng ra ngoài, đón nhận ánh mắt tràn ngập nỗi bế tắc của cô. Tay trái Mục Huyền khẽ nâng cằm Hoa Dao, tay đề nghị luồn xuống vùng dưới, mơn trớn khu vực vườn ẩm ướt của cô, nhẹ nhàng hỏi: “Hoa Dao, chúng mình thử làm trong những thiết kế thú nhé?”Mặt Hoa Dao đỏ ửng ngay tức thì, cô quay đầu đi nơi khác định trốn tránh. Nhưng làm sao cô hoàn toàn có thể đọ sức với Mục Huyền, mặt cô bị anh duy trì chặt, bên dưới bị anh thuận cầm chọc một ngón tay vào bên trong. Ngón tay anh không nhanh không lờ đờ ra ra vào vào, y hệt như đang tấu khúc dạo đầu của một bản nhạc kích tình.Mục Huyền cũng ko vội nghiền buộc Hoa Dao, anh chỉ quan sát cô chú ý bằng ánh nhìn sâu thẳm với sáng rực: “Hoa Dao, anh ước ao cùng em trải nghiệm khoái cảm cực hạn.”Ưu điểm lớn nhất của Hoa Dao là lương thiện, còn khuyết điểm lớn nhất là dễ mềm lòng. Nghe đông đảo lời này của Mục Huyền, cô vừa cảm hễ vừa rung động, chút lý trí ở đầu cuối dần dần tan rã: “Nhưng nhưng mà em sợ...”Câu nói của cô chằng khác gì đồng ý. Khuôn mặt tuấn tú white nõn như ngọc của Mục Huyền lộ vẻ vui mừng, anh mỉm cười nói: “Đừng sợ, cứ giao tất cả cho anh.”“Ừm.” Hoa Dao xấu hổ đến mức mặt đỏ tưng bừng như quả cà chua chín. Thiệt ra, cô không hại Mục Huyền có tác dụng cô đau, anh thân thương cô như vậy, chắc hẳn rằng sẽ không khiến cho cô bị thương tổn hay nặng nề chịu. Chỉ nên cô vẫn cấp thiết khống chế phiên bản thân lúng túng và phòng cự. Trong khi Hoa Dao còn đang thấp thỏm căng thẳng, người bầy ông ở kề bên đã biến hình. Cơ bắp của anh hôm nay rắn chắc hơn con người, thân hình tráng kiện rộng dã thú. Đôi mắt thú màu quà sáng quắc, khuôn phương diện dữ tợn, tứ chân trực tiếp tắp, tầm vóc của anh khiến người đối diện nảy sinh cảm xúc sợ hãi trong lòng.Tuy siêu yêu Mục Huyền, tuy vậy nghĩ cho tới cảnh bị anh đè bên dưới thân như một nhỏ thú cái, để mặc anh ra vào pháp luật động, sắc đẹp mặt Hoa Dao trở yêu cầu cứng ngắc. Biểu cảm của cô rơi vào hoàn cảnh đáy mắt Mục Huyền, khiến cho anh bị tổn thương.Cô vẫn ko thích bộ dạng này của anh. Sau vài giây trầm tứ suy nghĩ, Mục Huyền đưa ra quyết định không bỏ qua cơ hội, cơ mà sẽ từng bước khiến Hoa Dao mê say ứng.Vì vậy, Mục Huyền nghiêng người nằm xuống, toàn thân thú to béo chiếm nửa chiếc giường rộng lớn, anh giơ một móng vuốt nuốm bàn tay nhỏ bé của cô ấy kéo xuống bên dưới: “Sờ anh.”Phán đoán của Mục Huyền quả nhiên ko sai, chỉ khoảng độ thân mật này, chướng ngại tư tưởng của Hoa Dao chưa tới nỗi vượt lớn. Thậm chí, sự tò mò và hiếu kỳ còn lấn át cả xúc cảm sợ hãi và rụt rè ban đầu. Cô chỉ đo đắn vài giây, sau đó đỏ mặt sử dụng hai tay vắt vật cứng. Sự tiếp xúc với bàn tay mượt mại khiến cho Mục Huyền lặng lẽ hít một khá sâu. Hoa Dao ngược lại trợn mắt tởm ngạc: “To vượt cơ...”Nhận xét của cô khiến cho Mục Huyền cực kỳ vui mừng, anh vắt đè nén dục vọng đang cuồn cuộn vào cơ thể. Tuy vậy vậy, anh cũng suýt nữa tấn công mất lý trí. Anh không dứt nhắc nhở phiên bản thân, bây chừ cần bắt buộc nhẫn nại, nhằm sau này rất có thể hàng đêm giao hoan cùng với cô trong kiểu dáng thú. Nghĩ vậy, anh mới miễn chống khống chế bản thân, anh quan sát cô và cất giọng nhẹ dàng: “Hoa Dao, nó nằm trong về em.”Mục Huyền không biết, những lời này khiến thân thể Hoa Dao bứt rứt khó chịu.Bàn tay nhỏ tuổi nhắn trắng nõn của cô nắm chặt trang bị thô cứng và to hơn so với size của bé người. Lúc Hoa Dao gửi tay theo nhịp tăng lên giảm xuống với tốc độ không nhanh không chậm, nhịp thở của cô và Mục Huyền trở nên gấp gáp ngay tức thì, thân thể hai tín đồ hừng hực như ngọn lửa. Bản thiết kế của thiết bị cứng này cũng không giống nhỏ người, đỉnh đầu của chính nó to và tròn hơn, hiệ tượng lồi lên vô số mạch chằng chịt. Càng chú ý nó, trong trái tim Hoa Dao càng ngơm ngớp lo sợ, dẫu vậy thân dưới của cô ngược lại càng ẩm ướt hơn.Phản ứng mạnh mẽ của khung người Hoa Dao làm sao rất có thể qua mắt Mục Huyền? Nơi tứ mật của cô ý tỏa ra hương thơm mật hoa nồng đậm mang lại nỗi mồm lưỡi anh khô khốc. Anh vô thức muốn khám phá điểm nhạy bén đó, nhưng bất chợt nhớ ra hiện nay anh không tồn tại ngón tay, chỉ bao gồm nanh vuốt nhan sắc nhọn, ví như sờ vào chắc chắn sẽ khiến cho cô bị thương.Phải làm núm nào bây giờ?Gương phương diện thú đen sì của Mục Huyền hiện lên một tia ửng đỏ mà Hoa Dao cần yếu nhìn thấy.Hoa Dao tự nhiên cảm thấy một thứ bao gồm lông chạm vào chỗ nhạy cảm của cô, kế tiếp từ trường đoản cú tiến vào mặt trong, khiến cho cô vừa ngưa ngứa, vừa trương trướng. Cả người cô cứng đờ, cô ngước đầu liền bắt gặp đôi mắt vàng tràn trề dục vọng của Mục Huyền, như ý muốn chiếm giành cô ngay lập tức lập tức. Hoa Dao lại cúi đầu quan sát xuống.Đuôi! bất ngờ anh sử dụng đuôi thăm dò chỗ đó của cô!Mật hoa tan ra làm ướt đỉnh đuôi, bên trên đuôi tất cả vô số gai lông tơ mượt mại, tương tự như hàng nghìn hàng chục ngàn bàn tay nhỏ bé, vuốt ve cánh hoa, nhụy hoa. Cảm giác này quá new mẻ, vượt kích thích, cùng quá bất thường. Hoa Dao thở hổn hển, đựng giọng khàn đặc cầu xin anh: “Đừng...”Ý định lúc đầu của Mục Huyền là dùng đuôi cầm cố ngón tay, thăm dò khu vườn bí ẩn của Hoa Dao xem nó đã tiết ra đủ mật, để hoàn toàn có thể dung nạp đồ gia dụng cứng to mập của anh tốt chưa? Nhưng nhìn thân thể white nõn của cô ấy nằm trước mặt anh, bàn tay mượt mại nhỏ dại bé núm chặt đồ vật cứng, cặp mông bị ép nhấc lên, nơi bí hiểm ướt át vẫn hút nửa non đoạn đuôi, còn cô giận dữ vặn vẹo lắc lư... Hai mắt Mục Huyền về tối sầm, anh âm thầm tăng lực đạo, cái đuôi bước đầu tăng tốc ra vào theo quy luật...“Thích dòng đuôi... Của anh ý không?” giọng nói trầm khàn vang lên, có theo tình dục nồng đậm. Hoa Dao trinh nữ và quẫn bách bách vô cùng. Cô biết rõ làm vậy là không nên, mà lại mà... Cảm xúc này... Dễ chịu chết đi được. Cô đành trầm mặc không lên tiếng, nghe tiếng cười cợt vui vẻ khe khẽ phân phát ra từ cổ họng của Mục Huyền.Căn phòng sáng trưng, dã thú đen nhánh nghiêng phương diện ngồi tựa bên trên giường, chân sau ôm người thanh nữ vào lòng. Người đàn bà đỏ bừng mặt, nhì tay túm chặt vật dụng thô cứng to mập dưới bụng dã thú, đuôi của dã thú chậm chạp ra vào nơi tư mật của người phụ nữ, tiến vào vô cùng sâu, khôn cùng sâu... Người phụ nữ theo tần suất ra vào của cái đuôi mà lại run rẩy kịch liệt. Một người, một thú phần nhiều trầm mặc, tĩnh mịch hưởng thụ cảm giác kích thích khốn cùng này...Ngay trên thời xung khắc Hoa Dao sắp đến đánh mất thiết yếu mình, loại đuôi kia trong khi cảm nhận ra sự chuyển đổi của cô, liền chậm trễ rút ra. Hoa Dao giương song mắt mờ mịt nhìn Mục Huyền, tuy thế Mục Huyền tỏ ra vô cùng kiên định. Mãi new chờ được lần thứ nhất cùng cô quan hệ trong hình dáng thú, anh sao rất có thể để mẫu đuôi ngừng giai đoạn cuối cùng? Tuy duy nhất đoạn đuôi nhỏ cũng đủ khiến cho cô thở hồng hộc.“Nằm sấp xuống.” Mục Huyền đứng thẳng dậy, bốn chân va đất, hai con mắt thú nhìn châm bẩm xuống phía bên dưới bụng Hoa Dao. Khu vực vườn bí hiểm của cô vẫn ướt đẫm, ngập cả mật hoa. Hoa Dao giơ tay bịt mặt, nằm úp sấp tín đồ xuống trước khía cạnh Mục Huyền. Sau đó, cô tức thì có xúc cảm bàn tay thú khổng lồ lớn ôm siết lấy thắt sống lưng cô. Bộ lông thú êm ấm chạm vào sườn lưng và mông cô. Body toàn thân Mục Huyền cũng nằm úp mặt trên fan cô.Cảm giác này trái thật khôn xiết kỳ dị, Hoa Dao đột nhiên thấy hoảng sợ. Đến khi thứ cứng nóng phỏng ấy đặt ngay nghỉ ngơi cửa hễ hoa của cô, trong đầu Hoa Dao đột nhiên hiện lên kích thước vật thô nhưng mà cô vừa chú ý thấy, nó tối thiểu to gấp rưỡi loại của Mục Huyền trong kiểu dáng con người...“Không, không chơi nữa!” Hoa Dao giãy dụa bò về đằng trước. Móng thú nhanh chóng giữ chặt eo cô, khiến cô quan yếu nhúc nhích. Tuy Mục Huyền luôn thương hoa tiếc nuối ngọc cùng với Hoa Dao, nhưng vào thời tự khắc này, anh làm sao có thể đồng ý sự cự giỏi của cô?“Không được chạy trốn.” tiếng nói khàn đặc tuy nhiên quyết đoán vang lên, Mục Huyền đồng thời điều khiển và tinh chỉnh sức mạnh tinh thần trói thủ túc Hoa Dao. Bụng dưới anh dùng sức, cố gắng mãi cũng chỉ có thể chọc một nửa thanh cứng vào đụng hoa.Cơn nhức buốt truyền đến, body toàn thân Hoa Dao cứng đờ, cô hét lên: “Anh lừa em, ko nhét được vào kia kìa!”Mục Huyền nhanh chóng rút ra, thân hình nặng trĩu nề của anh cũng tách khỏi bạn cô. Hoa Dao thở phào vơi nhõm, tưởng anh vứt cuộc. Nhưng... Trong tim cô lại vương vấn, anh cứ bỏ cuộc vậy nên sao?Hoa Dao còn chưa kịp xoay người, chân trước của Mục Huyền đã đặt lên thắt sườn lưng cô. Một luồng khí nóng hổi đột nhiên phả vào cửa cồn hoa của cô. Đầu lưỡi to lớn, mềm mại gấp mấy lần con fan từ trường đoản cú trượt vào, khẽ bóc tách cánh hoa, tiến sâu vào vào liếm mút.Toàn thân Hoa Dao run rẩy. Anh vẫn liếm cô, anh đang cần sử dụng đầu lưỡi thú liếm láp chỗ đó của cô... Vào đầu Hoa Dao hiện hữu hình hình ảnh con dã thú đen nhánh to khủng ngồi xổm phía sau người cô, vùi nguồn vào khu vườn bí hiểm giữa nhị chân cô. Chỉ nghĩ đến đây, Hoa Dao cũng đầy đủ phát điên vạc rồ.Cùng dịp đó, thanh âm khàn đặc của Mục Huyền vang lên: “Chúng ta đang từ từ làm... Nhưng lại ngày hôm nay, anh tốt nhất định bắt buộc tiến vào.”Dường như muốn khiêu khích giới hạn chịu đựng của Hoa Dao, đầu lưỡi kia như có ma lực ban đầu luật động cuồng dã, thân thể Hoa Dao run rẩy theo cồn tác đó. Lần này, cô không chế ước nổi, chỉ sau mười mấy giây, cô tức thời đạt đến đỉnh cao khoái cảm ngay lập tức tại vị giác của Mục Huyền. Sự hóa giải của cô khiến Mục Huyền cực kỳ hưng phấn mà lại cũng không ngoài tiếc nuối, ngạc nhiên lần thứ nhất của cô lại dành cho đầu lưỡi của anh.Tuy hơi đáng tiếc, tuy nhiên đầu lưỡi của Mục Huyền vẫn rất thiêng hoạt, mật hoa và ngọt ngào trào ra liên tục, rất nhiều bị anh sử dụng lưỡi quyện không còn vào miệng. Trong những lúc Mục Huyền vẫn làm việc dưới liên tục nhấm nháp, từ đầu đến chân Hoa Dao không thể chút sức lực, cô mềm nhũn bạn nằm thẳng cẳng bên trên giường. Dưới ánh sáng của đèn sáng chói mắt, một nhỏ thú black sì gạnh sát nguồn vào nơi tư mật trung tâm hai đùi cô, không kết thúc liếm mút, cái đuôi của chính nó hưng phấn quầy quậy vẫy vẫy.Mục Huyền còn chưa tồn tại chính thức tiến vào, Hoa Dao đã đạt khoái cảm vội vàng mấy lần bình thường. Sau đó, thân thể cô trọn vẹn trầm luân, nhằm mặc Mục Huyền bỏ ra phối.“Hoa Dao, dạng chân nữa ra... Thêm một ít nữa. Giống tư thế mà trước khi cưới bọn họ được hướng dẫn ấy... Đúng rồi, bóc nữa ra...”Trên cái giường rộng lớn, thân thể cô được bao bọc bởi sức mạnh tinh thần màu xanh lam, lơ lửng thân không trung, để mặc Mục Huyền điều khiển. Bốn thế này thiệt sự khiến cô khôn xiết xấu hổ. Hoa Dao cúi đầu quan sát xuống, nhưng không biết anh đang làm gì ở mặt dưới. Cặp mông white trẻo, tròn trịa của cô ấy nhô cao, nhì chân dạng ra thành chữ ‘nhất’ (–). Khu vườn bí mật tách đến cực hạn, đối diện với gương mặt Mục Huyền. Đây là tư thế rất tốt mà lũ họ được hướng dẫn trước khi hết hôn. Dẫu vậy ở bốn thế này, Hoa Dao ko thể bắt gặp gì, điều ấy khiến cô cảm giác giống bầy tớ tình dục của anh.Mục Huyền lại phủ lên trên người Hoa Dao một lần nữa, thiết bị cứng giác ngộ từ lâu ở đầu cuối cũng chậm rãi tiến vào. Nhờ được chất bôi trơn bởi nước bọt có tác dụng kích thích từ trên đầu lưỡi Mục Huyền, sau cuối Hoa Dao cũng rất có thể dung hấp thụ thanh cứng to bự một cách miễn cưỡng. Cơn kích thích sinh lý mãnh liệt mang đến như thác bầy vào thời khắc song đường thể hòa nhập có tác dụng một khiến cho họ rên rẩm thành tiếng.Rất dài, khôn xiết thô, cực kỳ cứng.Sau vài nhịp ra vào, Hoa Dao cảm thấy một cơn rẩy bao trùm toàn thân, khoái lạc thừa nhận chìm cô hoàn toàn, khiến cho cô lập tức buông cạnh bên đầu hàng. Mục Huyền cũng cảm thấy được một luồng dịch nực nội trào ra thiết bị cứng của anh. Anh ko nhịn được, khẽ gầm một tiếng, ban đầu điên cuồng điều khoản động. Động hoa vừa bắt đầu lên đỉnh điểm trào của Hoa Dao bây giờ không chịu nổi bất cứ sự giầy vò nào, huống hồ là đụng tác giật đoạt cuồng dã như vậy. Vì đó, cái điện lưu kích thích vẫn còn đó chưa tan phát triển thành lại được kích hoạt, sóng sau cao hơn sóng trước, hoàn toàn chôn vùi ý thức của Hoa Dao...Cuối thuộc Hoa Dao sẽ hiểu, cố nào call là khoái cảm gấp các lần.Bởi vì chưng cô luôn luôn ở trên đỉnh cao trào.Không bao lâu sau, Hoa Dao lâm vào tình thế trạng thái nửa tỉnh giấc nửa mê. Nhưng mà hôm nay, Mục Huyền không thể có ý định ngừng lại. Anh cách thức động không hoàn thành nghỉ, thậm chí là ngày càng sớm hơn. Anh lặp đi tái diễn tiếng rên rỉ bên tai Hoa Dao: “Hoa Dao.... Quá giỏi vời.... Quá tuyệt vời...” góc cửa dục vọng của dã thú một khi sẽ mở ra, sao có thể dễ dàng thỏa mãn?Trong dịp mơ mơ màng màng, Hoa Dao bắt gặp trên cửa kính phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ quỳ gối bên trên giường, đầu cúi thấp, cặp mông nhô lên khôn xiết cao. Body dã thú black sì áp liền kề từ đằng sau, thắt sống lưng thú điên cuồng lắc lư.Ngày hôm sau, lúc Hoa Dao tỉnh giấc lại, cô thấy ông chồng mặt mũi tươi tỉnh đứng trước cửa sổ, miệng cười tủm tỉm cùng với cô. Ngắm gương mặt thanh tú xinh xắn của anh, cô thật sự khó rất có thể liên tưởng anh với con dã thú đen sì, thậm chí... Hơi dâm đãng tối qua.“Sau này các nhất mỗi tháng một lần!” toàn thân Hoa Dao nhức nhức, cô mau chóng định ra điều ước bổ ích cho bạn dạng thân.“Một tuần.” Ánh mắt Mục Huyền thanh lãnh: “Đây là giới hạn sau cuối của anh.”“.... Được rồi.”Nhưng đến tối ngày hôm đó...Hoa Dao bỡ ngỡ nhìn nhỏ thú black nhánh đàng hoàng từ nhà tắm đi ra, nó dễ chịu và thoải mái lắc rung lắc thân hình, nước bắn tung tóe lên người cô.“Không phải đã nói một tuần một lần rồi tốt sao?” Hoa Dao lùi lại phía sau.“Đúng.” Mục Huyền dìu dịu trèo đến giữa nhị đùi Hoa Dao, cố định eo cô, cúi thấp đầu: “Anh chỉ liếm một chút ít thôi.”Nghe anh nói vậy, Hoa Dao new thả lỏng toàn thân, nằm xuống giường, trải nghiệm sự ship hàng của vị giác vừa mềm mịn và mượt mà vừa nóng bỏng.Liếm láp một lúc...“Cái đuôi của anh ấy đang làm cái gi vậy?”“Sờ sờ tý thôi.” “Nhưng... Nhưng... đuôi với lưỡi có thể cùng tiến vào sao?”“Em không say mê à?”“.... Ưm... Không hẳn vậy...”Một lúc lâu sau, body Hoa Dao dẻo quẹo ra như cọng bún, cô đỏ mặt quay sang một bên thỏ thẻ: “Hay là... Bọn họ làm đi... Nhưng không tồn tại lần sau đâu đấy.”“Được.” Thanh âm vui mắt vang lên.Buổi tối ngày hôm sau nữa, Hoa Dao nằm tại giường, run sợ hồi lâu. Cô lại một lần tiếp nữa nhìn thấy nhỏ thú lông đen đi từ trong phòng tắm giặt ra.“Chẳng đề nghị nói 1 tuần một lần rồi tốt sao!” Hoa Dao không nhịn nổi, gào béo tiếng.Lần này, Mục Huyền chẳng thèm dụ dỗ tuyệt lừa bịp vợ yêu, khuôn mặt thú để lộ ý cười cợt nhàn nhạt, anh ung dung trèo lên trên mặt giường, nhẹ nhàng cần sử dụng miệng kéo Hoa Dao trường đoản cú góc giường ra ngoài, thân hình thú nhàn rỗi phủ lên người cô...PS: ( lý giải một chút về bốn thế... Chữ (–) , bốn thế này Mục Huyền dùng sức mạnh ý thức để Hoa Dao mới làm nên kiểu... đó, như vào chương truyện trước khi kết hôn ấy, có bài bác giảng ý... Tín đồ máy giảng có nhắc tới là cần dùng SMTT để cung cấp tư cố kỉnh ý, yêu cầu mọi tín đồ đừng hỏi vì chưng sao HD bao gồm thể...) ngoại truyện 2 Sở thích sau khi sinh đàn bà đầu lòng ko lâu, Hoa Dao thường xuyên xoay đi xoay lại trước gương, cô luôn cảm thấy thân hình của mình hơi đẫy đà. Các lần Hoa Dao nhắm nhía trước gương là khoảng thời hạn vui vẻ duy nhất của Mục Huyền. Anh ngồi trên ghế sofa, nhìn vợ yêu hết toá đồ lại mặc đồ, mặc lại cởi, thân hình trắng nõn mượt mại lòi ra trước mắt anh, khiến anh nắng nóng cả người.Hoa Dao ko hề chăm chú đến gương mặt ửng đỏ cùng khóe miệng tràn đầy ý cười của Mục Huyền, cô thường xuyên cởi ra mang vào. Chú ý đống áo quần không call là các bày bên trên giường, Hoa Dao bất giác nhớ cho thời Mục Huyền mua không hề ít quần áo tặng ngay cô. Cô xoay sang Mục Huyền: “Anh khuyến mãi em thêm mấy bộ đồ quần áo nữa đi.”Mục Huyền không hề do dự: “Được.”Từ trước mang đến nay, Mục Huyền làm bất cứ việc gì đều rất nghiêm túc. Ngay đêm tối hôm đó, anh 1 mình ngồi trước lắp thêm vi tính, search mục lục thời trang xem kỹ lưỡng. Cuối cùng, ánh mắt anh tạm dừng ở phần ‘thời trang hễ vật’. Nhớ mang lại cảnh thuộc Hoa Dao ái ân trong làm nên thú, khuôn mặt tuấn tú của Mục Huyền càng đỏ bừng.Sáng hôm sau, áo quần đặt may được gởi tới công ty Mục Huyền.Hoa Dao vui tươi mở hộp quần áo. Cô mau lẹ sững sờ vào giây lát.Bởi vì áo xống toàn là màu sắc sặc sỡ như rubi nhạt, xanh lục, đỏ rực...“Sao giống xống áo của con nít thế?” Hoa Dao làu bàu.“Em thử mang xem nào.” Mục Huyền ngồi bên trên ghế sofa, tay rung lắc lắc ly rượu, đôi mắt dán vào đường cong trên khung người cô.Hoa Dao tùy tiện mang một bộ mặc vào người, cô lập tức cảm thấy bất bình thường. Bởi vì đây là bộ đồ chui đầu, trên có nhị tai thỏ, bên dưới mông... Non rượi.(Các bạn sẽ đọc truyện tại: tuthienbao.comChúc các bạn đọc truyện vui vẻ)Mục Huyền nhìn người thiếu phụ trước mặt. Cô mang áo sợi len trắng muốt, càng tôn gương mặt bé dại nhắn với bàn tay trắng nõn như ngọc. Đôi tai thỏ cong cong khiến đôi mắt lộng lẫy của cô càng nổi bật. Còn nữa, phía sau cái lỗ ở cặp mông, ẩn hiện da thịt trắng hồng.Anh chỉ cảm xúc cổ họng khô rát, body bứt rứt.“Quần cùng với áo loại gì thế?” Hoa Dao vừa túng quẫn bách vừa bực dọc, giơ tay muốn cởi đồ. Cơ mà Mục Huyền đã lặng lẽ đi tới, ôm chặt eo cô, đè cô nằm sấp xuống giường. Anh đựng giọng trầm khàn: “Không tồi.”Hoa Dao đờ người. Có một giây sau, cô liền cảm giác đầu lưỡi nóng nóng của Mục Huyền, từ loại lỗ đó thò vào bên trong. Anh liếm láp cặp mông mũm mĩm của cô, nhanh chóng trượt vào khe thịt, tới khu vườn nhạy cảm.Bộ thiết bị này bên trên kín mít, duy nhất gồm cái lỗ tà ác đó... Cảm xúc cấm dục và thú vị càng mãnh liệt, Hoa Dao chỉ cảm xúc huyết mạch trên body toàn thân cô cuộn trào sôi sục.“Anh... Sao anh lại bày ra tuồng này?” Hoa Dao mập tiếng phòng nghị.Lúc này, Mục Huyền đang không vừa lòng với đầu lưỡi. đồ cứng của anh chiếu thẳng qua cái lỗ, nhẹ nhàng cắm vào cửa hễ đã ướt át.“Rất xứng đáng yêu...” giờ đồng hồ rên khàn khàn như bao gồm như ko phát ra từ cổ họng Mục Huyền. Anh cấp tốc chóng trở thành thú, phủ lên người Hoa Dao, thân dưới điên loạn ra vào.Hoa Dao ngấc đầu, vô tình bắt gặp hình ảnh kích tình vào gương. Người thiếu nữ mặc bộ đồ áo thỏ trắng, nhì má ửng đỏ, ánh mắt mê man. Mông cô nhấc lên cực kỳ cao, phía sau là dã thú black sì không xong xuôi luật động.“Biến thái!” Hoa Dao quở mắng trách.Đáp lại lời cô là giờ đồng hồ xé rách quần áo. Vừa rồi, bộ đồ quần áo thỏ trên tín đồ Hoa Dao khiến cho Mục Huyền mê mẩn. Bây giờ, anh lại chê nó vướng víu, nhanh chóng xé thành mảnh vụn. Sau đó, anh gầm một tiếng, ôm chặt đem thân thể trắng nõn của cô.*** Sau cuộc ái ân, Hoa Dao đựng giọng kháng nghị: “Sau này em không mặc nữa.”“Tại sao?” Mục Huyền chau mày.Hoa Dao cuồng nộ đẩy tín đồ anh: “Có phải anh yêu thích cái, giỏi là mê say thỏ người mẹ nên bắt đầu bắt em mặc thiết bị này?”Mục Huyền bình tĩnh trả lời: “Anh chỉ ưng ý em.”Hoa Dao ngẩn người, nỗi bực bội giảm đi một nửa.“Được rồi... Nhưng do đó quá đổi mới thái, thừa tà ác.” Hoa Dao lầm bầm.“Chúng ta đổi giải pháp khác?” Mục Huyền nói dịu dàng.“Cách gì?” Hoa Dao nghi hoặc.Năm phút sau, Hoa Dao bị xay mặc bộ đồ con mèo nhỏ, đỏ phương diện tía tai phòng nghị: “Mục Huyền, cho dù anh biến thành con người, em cũng không muốn lên giường thuộc anh trong cỗ dạng này.”Ngắm người thiếu nữ mặc bộ đồ bé mèo nhỏ tuổi màu vàng, ánh nhìn Mục Huyền buổi tối thẫm, tràn đầy dục vọng. Bất chấp sự cự xuất xắc của cô, anh ôm chặt cô vào lòng, vật bầy ông ra vào kịch liệt...Sau đó...“Em có thể không phải mặc bộ đồ quái quỷ này trong lúc nấu cơm?” Hoa Dao chỉ tay vào bộ hổ dòng trên người. Cô thở dài, mồm lẩm bẩm: “Chỉ tại em chơi cờ vây thua trận anh. Sớm biết anh tất cả yêu cầu trở nên thái như vậy, em vẫn chẳng thèm đánh cược.”“Không được.” Mục Huyền ung dung trả lời. Anh dễ chịu và thoải mái tựa vào thành ghế sofa, khóe miệng mỉm cười cười, đôi mắt không rời khỏi cỗ ngực căng tròn cùng cặp mông để lòi ra ngoài của cô.“Nhưng con gái sẽ nhìn thấy, không hay một chút nào.” Hoa Dao chỉ tay về nhỏ nhắn gái đang bên trong nôi.“Con còn bé, ko hiểu.” Mục Huyền nhanh chóng gạt vứt lý luận của cô: “Em đi nấu cơm đi, anh đói rồi.”Sau đó...Cuối cùng, Hoa Dao cũng quen mặc những cỗ đồ động vật hoang dã đi vận chuyển lại trong nhà, thân quen với ánh nhìn nóng phỏng của Mục Huyền khóa chặt trên bạn cô. Cô còn quen thuộc lúc đang đọc sách say mê, thân thể đùng một phát cứng đờ, bàn tay Mục Huyền đã thò vào mặt trong. Anh vẫn sẽ xem sách, trong những khi bàn tay linh hoạt vuốt ve thân thể cô, như thể yêu thương không kết thúc ra được...Ngoài ra, Hoa Dao còn quen với chuyện đang có tác dụng dở công việc, bị Mục Huyền ôm ngang người bế lên giường, anh vừa ngọt nhạt dỗ dành, vừa liếm mút cho tới khi cô ý loạn tình mê, cùng anh trầm luân bên trên đỉnh hoan ái.Mãi đến mấy tháng sau, khi phụ nữ của Hoa Dao với Mục Huyền đã bước đầu biết chau mày quan sát hai người, sở thích này của Mục Huyền mới phải chấm dứt.Ngoại truyện 3 Mạc Lâm trường hợp tôi qua đời, không vấn đề gì cả, sức mạnh tinh thần của tôi đang vĩnh viễn sinh sống lại cùng phần đa người.*** Tôi tỉnh dậy từ bỏ trong cơn mơ mơ hồ, bên tai là thanh âm tan vỡ vụn của ngài chỉ huy. Tôi bóp bóp mẫu đầu kim loại cứng ngắc, rồi ngấc lên quan liêu sát gương mặt người sản phẩm ở trong gương.Mạc Lâm tôi lại trải qua 1 ngày không nguy hiểm trong cuộc đời.Tôi xuống giường, khoác quần áo, nhóm mũ. Phía bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chan hòa, thảm cỏ mượt như nhung. Toàn cầu Sfutan vĩnh viễn đẹp tươi yên bình như vậy. Chỉ là trong ngôi nhà lớn ấm áp, tất cả duy nhất một mình tôi đề nghị càng trống trải.Có lúc, tôi ngồi ngơi nghỉ ban công, đun một nóng trà nóng, nước trà tỏa hương thơm dìu dịu khắp ko gian. Tuy không uống nhưng tôi ngẩn ngơ như quay về quá khứ. Lúc đó, bọn họ hầu hết ngồi sống đây, tè thư đọc sách, ngài lãnh đạo ôm tè thư vào lòng, hôn cô một lượt. Còn tôi rót trà, che khuất lưng lũ họ, trong lòng vui vẻ vô cùng.Đó vẫn là thừa khứ từ hết sức lâu... Rất lâu rồi.Tôi quét dọn hành lý, lên máy cất cánh chiến đấu.Hôm nay là một trong ngày xứng đáng nhớ. Tôi lên kế hoạch làm các việc, đi gặp nhiều người.Đầu tiên, tôi cất cánh qua hành tinh Stan. Tôi chỉ đi ngang qua chứ không cần dừng lại. Từ bên trên vũ trụ nhìn xuống, địa cầu Stan vẫn nghiêm túc như ngày nào.Mặc mặc dù chỉ quan cạnh bên tinh ước từ xa, trung ương trạng của mình cũng tăng và giảm thất thường.Ngài chỉ đạo và tiểu thư của tôi. Nhị vị đã cứu vớt hành tinh Stan, giúp hàng ngàn triệu người quay lại với ánh sáng. Ở bên trên thiên đường, nhì vị có biết nhì vị đã tạo ra kỳ tích vĩ đại?Tôi quan sát hành tinh Stan lần cuối. Bởi vì thời tiết ngày 1 giá lạnh, thai khí quyển của Stan như một tờ sương mù dày đặc. Bên dưới mặt đất, ngoài một trong những ít người tình nguyện cùng dân chúng không muốn rời đi, chắc không thể bao nhiêu tín đồ ở lại hành tinh mẹ. Đế quốc Stan new do mười lăm hành tinh nhỏ tuổi tạo thành. Fan Stan xây đắp lại một Đế quốc hùng to gan lớn mật không thua trận kém năm nào. Ở hành tinh bà bầu sắp rơi vào cảnh cảnh chết chóc này chỉ còn lại hồi ức.Hồi ức tôi trân trọng nhất.Sau tám tiếng phi hành, tôi đáp xuống một trái đất nhỏ, tổng bộ của quân nhân đánh thuê. Một người chúng ta cũ của tớ đang ngơi nghỉ đó.Lúc tôi được tín đồ lính thông tin dẫn mang đến trước mặt Dịch Phố Thành, hắn không còn tỏ ra bất ngờ, mồm miệng hắn vẫn khó tính như ngày nào: “Sao anh lại đến đây?”“Đến thăm anh.” Không hóng Dịch Phố Thành mở miệng mời, tôi ngồi xuống ghế sofa đối lập hắn: “Ai bảo chúng ta là các bạn bè.”Dịch Phố Thành phì cười cợt một tiếng, hắn không đậy nhận.Tôi biết con fan Dịch Phố Thành miệng cứng tim mềm. Sau khoản thời gian ngài chỉ huy và đái thư qua đời, hắn nói cùng với tôi cùng Mạc Phổ: “Hai con sâu đáng thương, cũng muốn đi theo tôi không?” Tuy shop chúng tôi kiên quyết khước từ đề nghị của hắn, nhưng kể từ khi đó, đến Mạc Phổ cũng thừa nhận, Dịch Phố Thành trở thành các bạn của chúng tôi.Tất nhiên, điều này không tồn tại nghĩa tôi ham mê hắn.Tôi gần cận với hắn, có lẽ rằng bởi vì, hắn cũng là một trong những người từng dính dáng mang lại ngài lãnh đạo và tè thư.Tuy nhiên, con người Dịch Phố Thành cũng có những lúc khiến tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi. Ví dụ như bây giờ, hắn lại bảo binh sĩ chuyển một chiếc thùng chứa đồ vào phòng.Tôi thò đầu quan sát, lập tức tất yêu rời mắt. Đó là phần nhiều vỏ sò siêu đẹp, những bộ mặt trừu tượng độc đáo, còn tồn tại cả máy đùa điện tử... Tóm lại đều là dụng cụ thú vị.“Thích không?” Dịch Phố Thành nheo mắt: “Bán cho anh với mức giá năm trăm ngàn tiền liên minh.”Năm trăm ngàn tất nhiên hơi đắt, dẫu vậy tôi vẫn có khả năng thanh toán.Mỗi lần chạm chán Dịch Phố Thành, hắn đều bán ra cho tôi phần đa thứ tôi đặc biệt yêu thích, khó rất có thể kháng cự. Tôi toàn bộ đã tốn khoảng tầm một trăm triệu mang đến hắn. Dịch Phố Thành đúng là đồ xảo quyệt.Tuy nhiên hôm nay... Miễn bàn.“Tôi không cần.” Tôi đẩy cái thùng sang một bên.Dịch Phố Thành tương đối ngạc nhiên: “Hả?”Tôi lắc đầu: “Tôi sắp đến về địa cầu Stan rồi. Anh hãy duy trì lại số đông thứ này đi.”Thần dung nhan Dịch Phố Thành trở buộc phải kỳ lạ. Hắn trầm mặc trong tích tắc rồi mở miệng: “Tôi không mang tiền, tặng kèm cho anh.”Tôi chớp nhoáng ngoác miệng cười: “Tốt! không được nuốt lời đâu đấy nhé! Anh bị lừa rồi! Ha ha ha!”Dịch Phố Thành nhìn tôi siêng chú, hắn cũng mỉm cười híp mắt.Tôi suy nghĩ tiểu thư nói đúng. Lúc Dịch Phố Thành cười híp mắt, trông vô cùng giống nhỏ hồ ly.Sau đó, tôi uống rượu cùng với Dịch Phố Thành, uống tới cả tôi lại bị chập điện. Trong những lúc mơ gặp ác mộng màng, tôi dường như nghe thấy Dịch Phố Thành thủ thỉ với tôi.“Anh định trở lại hành tinh Stan thiệt sao?”Tôi phảng phất trả lời hắn câu gì đó. Cuối cùng, hắn vỗ vai tôi: “Có lẽ, chúng ta sẽ bao gồm dịp gặp gỡ mặt.”Cho mang đến sáng ngày hôm sau, lúc tôi tỉnh lại ở trên máy cất cánh chiến đấu, tôi cũng không hiểu nhiều ý của Dịch Phố Thành. Bởi vì trở về toàn cầu Stan, đồng nghĩa tương quan với việc tự sát, ai hiểu rằng lời tiên đoán tinh cầu ra khỏi quỹ đạo của tè thư Hoa Dao đang xảy ra vào trong ngày nào? Lần này tôi trở lại hành tinh Stan, cũng không có ý định rời khỏi nơi đó. Tín đồ tham sinh sống sợ bị tiêu diệt như Dịch Phố Thành, tại sao lại nói, tôi với hắn sẽ sở hữu dịp chạm mặt lại?Nhưng tôi không cho là ngợi nhiều. Mặc kệ hắn, do dự chừng hắn cũng muốn tự sát. Cho dù sao làm một người máy bất tử, sinh mệnh kéo dãn dài dằng dặc cũng là điều rất vô vị.Sau khi rời hỏi toàn cầu của binh đoàn đánh thuê, tôi đáp xuống Vùng khu đất hoang vu.Nơi này có người tôi thích.Tôi giới hạn máy cất cánh chiến đấu ở bến bãi đỗ của một ngôi trường tiểu học tập tộc thú. Theo tiếng giảng bài của Lãng Lãng, tôi dễ dàng tìm mang lại đích.Đó là 1 phòng học tập sáng sủa, hơn hai mươi trẻ em bán thú sẽ ngồi ngay ngắn trên ghế. Một bạn máy màu bạc tình mặc váy đầm xanh đang đứng bên trên bục giảng, mỉm cười cợt giảng giải đề toán.Phát hiện tại tôi đứng ko kể cửa sổ, Lãng Lãng hơi bối rối, thiếu nữ trở nên lắp bắp. Tôi nhìn cô gái chăm chú, nở nụ cười với nàng. Tôi nghĩ, miệng của tôi nhất mực ngoác thành hang hễ nhỏ.Có điều, tôi biết Lãng Lãng là người kính nghiệp. Trước lúc chuông hết giờ reo vang, nàng sẽ không còn rời khỏi địa chỉ của mình. Tôi ngắm cô bé thêm mười mấy phút, rồi quay tín đồ bỏ đi, trở lại cái máy bay pk của tôi.Ừm, tôi vẫn không đủ quả cảm bày tỏ tình yêu với nàng.Dù sao tôi cũng chính là ‘bậc trưởng bối sinh sống triều đại trước’, là người thân cận của vua quang đãng Huy trong truyền thuyết, là fan máy già cỗi sống mấy trăm năm. Còn Lãng Lãng chỉ cần cô bé nhỏ người máy bắt đầu ra đời. Mặc dù sinh mệnh của người máy khôn cùng vô tận, dẫu vậy tôi vẫn ngại, không dám tỏ tình cùng với nha đầu bạn máy thuộc hàng cháu chắt đó.Dõi theo Vùng đất hoang vu một cơ hội một xa, tôi bất giác nhớ cho lần đầu tiên chạm mặt Lãng Lãng. Đó là một trong ngày mưa gió vào hai mươi năm trước, cơ hội đáp xuống Vùng khu đất hoang vu, tôi tình cờ đỗ thứ bay tại 1 trường tiểu học của tộc thú. Tôi đi bộ một vòng, thốt nhiên nhìn thấy Lãng Lãng đang giảng bài bác trong lớp học ở phía trước. Con gái cũng mặc bộ váy xanh như hôm nay, gương mặt kim một số loại của người vợ giống quả táo xinh đẹp, đôi mắt đỏ như ngọn đèn vơi dàng.Lúc đó, tôi nghĩ tôi đã bị trúng tiếng sét ái tình rồi. Sau đây kể chuyện cùng với Dịch Phố Thành, hắn cười nhạo tôi: “Tiếng sét ái tình? fan máy cũng có thể có tình yêu? Anh gồm biết tình yêu là cảm hứng thế nào không?”“Tôi biết!” Tôi tỏ thái độ kiên quyết: “Chính là từng khi chạm chán đối phương đều cảm thấy rất dễ chịu, muốn ở kề bên nàng, mặc dù không làm gì cũng tương đối vui vẻ.”Lần đầu tiên trong đời, Dịch Phố Thành á khẩu trước trình bày của tôi. Hắn ngơ ngẩn một thời gian lâu, thất thần kiểu như một chàng trai trẻ. Hắn xoa đầu mình, lừng khừng trầm tư suy xét điều gì.Tôi mặc thây Dịch Phố Thành. Tôi đã có bạn tôi âm thầm thương trộm nhớ. Lặng lẽ âm thầm thích nữ hai mươi năm, tôi cảm thấy rất thỏa mãn.Mang trọng điểm trạng mến vui vẻ, tôi lại đi Trái Đất một chuyến. Bà nước ngoài của tè thư Hoa Dao vẫn qua đời vào thời điểm năm cô ra đi. Năm như thế nào tôi cũng đi tảo tuyển mộ của bà. Hàng ngàn năm trôi qua, Trái Đất đã nghiên cứu ra lô cốt thiên hà và chiến thuyền nhảy khôn xiết quang tốc, gia nhập liên minh khoa học phát triển của dải Ngân Hà. Hiện giờ đi Trái Đất khôn xiết tiện lợi, chỉ việc ngồi tàu hỏa tinh hệ là được.Tôi nghỉ ngơi Trái Đất mười mấy ngày, vượt quá planer của tôi. Một điều suôn sẻ là, tuy khoa học kỹ thuật phát triển nhưng quê nhà đất của tiểu thư Hoa Dao vẫn gần như bảo tồn nguyên vẹn. Tôi theo những con phố bốn shop chúng tôi từng đi qua. Tôi có cảm giác, công ty chúng tôi chỉ mới tại đây ngày hôm qua.Sau đó, tôi lại đi thăm mấy nhà công nghệ già của kết hợp Ngân Hà. Đó là những người dân tôi thân quen biết và giữ mọt quan hệ thân thiện từ trận đánh không gian năm nào. Tôi còn đi địa thế căn cứ địa không quân của Đế quốc Stan mới, thăm mấy lô cốt dải ngân hà của ngài lãnh đạo trước kia. Bây giờ, chúng không còn chuyển động mà đổi thay di tích.Sau cuộc hành trình kéo dài mấy tháng, cuối cùng, tôi cất cánh về trái đất Stan.Ngày lúc này tuyết rơi dày đặc, tôi hạ cánh xuống hoàng cung làm việc Đế đô. Bởi vì cảng không gian đã trở nên phá quăng quật nên trên tuyến đường bay mang đến đây, tôi không gặp bất cứ chiếc máy cất cánh chiến đấu nào.Vừa đỗ xuống phương diện đất, tôi liền nhìn thấy một hình bóng không còn xa lạ trong rừng cây phía trước. Anh sẽ mỉm cười cợt với tôi.“Mạc Phổ!” Tôi tươi cười cợt chạy đến, ôm chầm rước anh.“Chúng ta từng nào năm không chạm chán rồi?” Mạc Phổ hỏi: “Năm mươi năm, xuất xắc bảy mươi năm?”Tôi khá ngạc nhiên: “Là sáu mươi bốn năm. Anh không nhớ sao?”Mạc Phổ lắc đầu: “Tôi ko nhớ, chẳng quan trọng ghi lưu giữ điều đó.”Không gọi tại sao, tiếng nói của anh khiến cho tôi hơi buồn.“Tôi xin lỗi. Xin hãy tha thứ cho sự nhu nhược của tôi. Tôi không nên rời khỏi thế giới Stan. Trong thời hạn qua, anh vẫn chịu các vất vả rồi.” Tôi nói: “Bây giờ mang đến lượt tôi đảm bảo nơi này, anh hãy ra khỏi đây đi.”Mạc Phổ lắc đầu: “Tôi không muốn đi nơi khác. Nhưng vì sao chú lại xoay về? Chú cũng biết...”“Bởi bởi tôi ko còn ở đâu để đi nữa.” Tôi cắt theo đường ngang lời anh.Mạc Phổ trầm mặc quan sát tôi, gật đầu.Tất cả dường như vẫn không cố kỉnh đổi. Năm trăm năm trôi qua, rừng cây xung quanh hoàng cung vẫn rậm rạp, đầm nước vẫn trong cố như cũ.Mạc Phổ dẫn tôi mang lại núi Dục. Tuyết rơi white xóa, hai bức tượng phật điêu tự khắc ngài chỉ huy và đái thư vẫn ko nhiễm bụi trần, vẫn sinh động vô cùng. Tôi đứng trước tượng điêu khắc cha ngày tía đêm, đông cứng hai ngón tay kim loại, tiếp đến bị Mạc Phổ kéo về phòng.“Thời tiết cực kì tệ hại, thiết yếu ở bên phía ngoài một thời hạn dài.” Mạc Phổ cảnh cáo tôi.“Sắp mang đến lúc rồi sao?” Tôi hỏi.“Sắp rồi.”Tôi cùng Mạc Phổ ở thế giới Stan thêm bố năm. Nghe nói trong cha năm này, những người tình nguyện sau cùng cũng đang rời đi. Có lẽ cả tinh cầu chỉ từ lại hai chúng tôi. Tuy nhiên, tôi tất cả cảm giác, tía năm sống đây, tôi sống giỏi hơn năm trăm năm ngoái đó. Hồi ức lại new thấy, năm trăm năm qua đi nhanh như tia chớp, trống rỗng như 1 giấc mộng.Bây giờ chúng tôi khác hẳn. Tôi cùng Mạc Phổ phân chia nhau mỗi ngày hai ca, luân phiên đứng gác ngơi nghỉ núi Dục, lau chùi và vệ sinh tượng điêu khắc, thu dọn phòng của ngài chỉ huy và đái thư trước kia. Shop chúng tôi sống im ổn và mãn nguyện. Cửa hàng chúng tôi thường bao gồm cảm giác, ngài lãnh đạo và đái thư chưa hẳn chết đi cơ mà chỉ sẽ ngủ say.Thỉnh thoảng, tôi vẫn ở mơ, mơ thấy cảnh ngài chỉ đạo và đái thư tan đổi mới ngay trước mặt bọn chúng tôi. Tôi cũng mơ thấy một ngày, đàn họ đùng một cái quay về, nói đến tôi biết, bầy họ không hẳn qua đời nhưng mà chỉ tiếp cận một không gian khác, một thế giới khác nhưng thôi.Năm 4567 kế hoạch Stan, năm 2508 định kỳ Trái Đất, thế giới Stan bị hất khỏi quỹ đạo, đổi thay hành tinh chết.Sự việc xảy ra hết sức hốt nhiên ngột. Chỉ vào một đêm, cửa hàng chúng tôi mất đi quỹ đạo vốn có, xa lánh hằng tinh. Ánh khía cạnh trời tắt dần, thời tiết càng ngày lạnh lẽo. Cuối cùng, bóng tối bao trùm cả không trung.Tin phát thanh cuối cùng công ty chúng tôi nhận được trước khi hành tinh trôi dạt khiến tôi với Mạc Phổ hết sức kinh ngạc. Đó là thanh âm của phái nữ phát thanh viên đài truyền ảnh Đế quốc Stan, ngữ khí của cô ý ta tương đối hoảng loạn: “.... Ba siêu tân tinh bùng nổ, khu vực phóng xạ đã lan ra mười lăm hành tinh nhỏ tuổi của Đế quốc Stan mới, cũng bao hàm cả Vùng đất hoang vu, toàn cầu Sfutan... Ko quân đang lợi dụng bom năng lượng, kháng lai sự chấn cồn của năng lượng từ trường... Hoàng đế đại vương cho biết, bọn họ chắc chắn rất có thể vượt qua tồi tệ này...”Tín hiệu phạt sóng bị cắt đứt. Tôi với Mạc Phổ đưa ánh mắt nhau, không có ai lên tiếng.Tôi ghi nhớ tới đông đảo lời của tè thư Hoa Dao. Lúc đó, cô vừa khóc vừa nói với tôi: Mạc Lâm, lịch sử vẻ vang không thể vắt đổi, Mục Huyền sẽ chết, toàn cầu Stan sẽ rơi vào cảnh tăm tối, vũ trụ sẽ đi cho diệt vong.Có lẽ tiểu thư nói đúng, nhưng mà điều đó đã hết liên quan mang đến chúng tôi.Tôi với Mạc Phổ xuống dưới tầng hầm. Công tác dự phòng đã sẵn sàng từ lâu, thiết bị năng lượng đầy đủ. Shop chúng tôi chuyển hai tượng phật điêu tương khắc ngài chỉ huy và đái thư xuống tầng ngầm sâu bố nghìn mét.Sau đó, bọn chúng tôi ban đầu cùng tinh ước trôi dạt. Không tồn tại ánh sáng, không có hơi ấm. Qua những hình hình ảnh từ kính viễn vọng vũ trụ cùng bề mặt đất thỉnh thoảng truyền tới, công ty chúng tôi có thể quan sát thấy, tầng năng lượng điện ly cực độc vẫn che phủ cả toàn cầu Stan. Chúng tôi có thể quan sát thấy, sự biến đổi của tinh hệ trong vũ trụ.Dần dần, công ty chúng tôi mất đi có mang thời gian. Dần dần, tôi cùng Mạc Phổ mọi trở bắt buộc trầm mặc. Mỗi ngày, ko kể việc lau chùi và vệ sinh hai pho tượng điêu khắc, chúng tôi không tìm thấy vấn đề gì để triển khai trong lòng đất tanh ngòm. Phần nhiều thời gian, Mạc Phổ ngủ say để tiết kiệm ngân sách và chi phí năng lượng. Tôi hỏi anh có dự tính gì? Anh nói, anh buộc phải sống cho ngày tinh cầu khôi phục ánh sáng.Sau đó, Mạc Phổ hỏi: “Còn chú thì sao, Mạc Lâm?”Tôi à?Tôi mỉm cười cười trả lời, tôi vẫn không nghĩ ra.Tôi tưởng, bản thân gồm thể lặng lẽ chết đi, nhưng mà vào giây phút tôi cách lên cái máy bay trực thăng và bật công tắc, tôi bắt gặp Mạc Phổ chạy như điên về phía tôi.“Mạc Lâm, chú làm cái gi vậy? Chú mong mỏi tự gần kề sao?” Mạc Phổ gầm lên.Tôi gật đầu: “Ờ, tôi mong tự sát.”Máy cất cánh trực thăng sẽ từ từ cất cánh lên cao. Mạc Phổ đứng trong láng tối cách tôi mười mét. “Chú ra quyết định rồi?” Anh hỏi nhỏ.“Tôi đang quyết định.” Tôi trả lời: “Xin lỗi Mạc Phổ, tôi biết tôi vô dụng, cơ mà tôi không thể thường xuyên kiên trì.”Xin lỗi, xung quanh ám muội như vậy, nóng bức như vậy, cô tịch như vậy, tôi thật sự chịu đựng không nổi.Tôi biết bạn dạng thân quá yếu nhát, quá yếu đuối.Nhưng Mạc Phổ à, anh lừng khừng đâu. Điều tôi lo lắng nhất không hẳn là bóng buổi tối và hư không, cơ mà là... Mặc dù có ánh sáng, họ cũng không lúc nào được gặp mặt lại ngài chỉ huy và đái thư.Vì vậy... Tôi mới muốn xong tất cả.Máy bay trực thăng bay mỗi lúc một nhanh, toàn thân Mạc Phổ đã từ trần dạng, chỉ tất cả thanh âm từ địa điểm xa truyền tới: “Tôi đã mãi mãi tưởng nhớ chú.”“Tôi cũng vậy!” Tôi đùng một phát nghẹn ngào, hét to tiếng: “Mạc Phổ, tôi nhằm lại bé chíp tích điện của tôi nghỉ ngơi trong khoang máy bay. Giả dụ tương lai có ánh sáng...”Nếu tất cả ánh sáng, xin hãy đặt bé chíp tích điện của tôi vào một người vật dụng mới. Nếu gồm thể, hãy đặt tên anh ta là ‘Đãn An’.Tiểu thư từng nói, đây là bí mật nhỏ giữa cô với tôi.Tiểu thư từng nói, tôi sẽ chạm chán lại cô vào tương lai.Sau đó, ý thức của tôi dần trở yêu cầu mơ hồ. Bao bọc vô cùng giá lạnh. Mặc dù tôi không cảm thấy khổ sở vì giá lạnh, tuy nhiên tôi nghe thấy xương cốt kim loại của chính mình phát ra giờ răng rắc. Tôi thử hễ cánh tay, ngay tức khắc nghe thấy tiếng gãy rời. Body tôi chẳng thể nhúc nhích.Tiếp theo, tôi cảm giác nhãn cầu nổ tung, tôi mặt khác mất đi thị giác. Cũng không sao cả, trái đất xung xung quanh tôi vốn về tối đen. Lừng khừng bao thọ sau, thân thể tôi dừng lại, vững chắc đã rơi xuống mặt đất.


Bạn đang xem: Độc quyền chiếm hữu h


Xem thêm: Cách Sao Lưu Danh Bạ Trên Google Cho Android, Ios Nhanh Nhất

Chỉ nên tôi thiết yếu động đậy, không nhìn thấy cũng chẳng nghe thấy gì cả. Ý thức của tôi như con đom đóm lập lòe, yếu đuối ớt vô cùng.Tôi nghĩ, sau cùng mọi chuyện cũng kết thúc.Trong lúc mê man, tôi đột nhiên nghe thấy hai các giọng nói vô thuộc quen thuộc, vang lên từ nơi sâu thẳm trong ý thức của tôi.“Mạc Lâm, công ty chúng tôi chưa chết, chúng tôi sống ở một không khí khác.”“Mạc Lâm, shop chúng tôi rất ghi nhớ anh.”Mạc Lâm, sau này anh tên là Mạc Lâm, là quản lí gia của tôi, gây ít phiền toái thôi.Mạc Lâm, anh là người bạn rất tốt của tôi ở trái đất Stan.Mạc Lâm, Mạc Lâm thân yêu, phù hợp anh sau cùng cũng trở về bên cạnh chúng tôi?