Chương 26Trong khu dã ngoại công viên gió nhẹ mang theo mùi hoa thanh nhàn nhạt thổi đến, bầu không khí thoáng tất cả chút trầm trọng, Đường Duyệt nhìn nhìn cô nói: “Tuy nhiên, lần trước ở quán rượu thiếu hụt chút nữa anh không nhận biết em, đối với lần thứ nhất thấy em hiện thời gầy các lắm.”Diệp tư ngây ngô mỉm cười rộ lên, nửa ngày new ngượng ngùng nói: “Kỳ thực, cách đây không lâu em giảm béo. Kiều Hoa Hoa nói, con gái sinh thừa béo, nam sinh lại ko thích.”Đường chú ý phụt một tiếng nhảy cười: “Kiều Hoa Hoa thật đúng là dạy em ít nhiều chuyện.”Diệp bốn nói: “Đúng vậy, cậu ấy tuy nhiên thường hay tạo hại mang lại bạn, mà lại cũng dạy mang đến em biết không ít chuyện.”Bạn vào lớp của Đường Duyệt đang đi đến đầy đủ, một đám thiếu nam thanh nữ líu ríu cười nói thuộc nhau lấn sân vào công viên.Diệp tư tâm tình thật tốt trở về nhà. Lớp của cô ấy rất không nhiều tổ chức những buổi chuyển động tập thể như vậy, chính vì thế đối với cô mà lại nói hết thảy các thật bắt đầu mẻ.Vừa vào cửa ngõ cô liền nhận thấy túi du lịch của Diệp khỏe mạnh Giác để kề bên sofa. Diệp tứ sửng sốt, nóng vội bỏ giầy ra chạy vào.“Chú, chú!”Cô vừa chạy vừa kêu.Dì Thái từ bỏ phòng nhà bếp đi ra, thấy cô, nhanh lẹ nói: “Tiểu tứ chậm một chút. Chú của cháu không tồn tại nhà.”Thấy Diệp tư dừng lại, cô nói tiếp: “Vừa nãy chú của con cháu trở về một chuyến, quét dọn chút quần áo, bảo là mong muốn đi chỗ khác công tác, bây giờ hẳn là trở về bên nhà ông nội con cháu cùng nạp năng lượng cơm với ông bà con cháu rồi. Buổi tối hẳn là đã trở lại.”Diệp bốn xoay tín đồ chạy ra mặt ngoài, dì Thái làm việc sau sườn lưng cô gọi: “Tiểu Tư, cháu đi đâu? Không ăn cơm sao?”“Cháu qua bên bà nội, không trở về sử dụng cơm.” Diệp tứ cũng không quay đầu lại nói.Lúc đến Diệp gia, sắc trời hoàn toàn tối đen.Diệp tư đứng dưới ánh đèn sáng mờ nhạt làm việc trong sân, thấy xe của chú ý đậu trong hoa viên, ngay lập tức chạy cấp tốc đến phòng khách.Trong phòng, ngọn đèn chói lọi, giờ đồng hồ cười chơi thỉnh thoảng truyền đến.Diệp tư đứng ở cửa sảnh vừa thời gian định đi vào, nghe thấy giọng nói của Lý Hoa Quyên truyền tới.“Như vậy thật tốt, bà mẹ đã sớm nói hai nhỏ rất đúng theo mà, tất cả phải hay là không lão Diệp? Ông xem bọn chúng trai tài gái sắc, thấy thế nào thì cũng thật xứng.”Trái tim Diệp bốn lập tức thắt chặt, người bà nói, có lẽ nào là chú?“Nhiều năm như vậy, rốt cục con cũng làm được một chuyện mà tía cảm thấy hài lòng.” Đúng là các giọng nói của Diệp Quân, “Dư Chi, con cháu đã nói chuyện với bạn trong nhà chưa? ví như đã đưa ra quyết định ở mặt nhau, vậy thì nói một tiếng để hai nhà tất cả thể chạm mặt mặt nói chuyện đi.”Trái tim Diệp tứ đập liên hồi. Cô dấm dúi buông tay trên cố kỉnh cửa, từng bước một lui về phía sau. Qua vài ba bước, cô ngồi bệch cùng bề mặt đất, rút cuộc không bò dậy nổi. Cô nghe thấy bọn họ của phòng nói nói cười cười, thấy bên trong phòng khách hàng đèn đuốc sáng sủa trưng mà lại bóng người lại mờ mịt, chính là một trái đất mà cô thèm khát được đi vào. Không có ai biết, ở kế bên cửa sảnh vài bước, bên dưới tàng cây sồi xanh lá, gồm một cô bé, gường khía cạnh đầy nước mắt, hèn mọn do vậy ngồi ở đoạn kia, cô chờ bầy họ phát hiện tại cô, lại sợ bầy họ phát hiện tại cô. Cô ngồi liệt ở đoạn kia, nước mắt như hồng thủy vỡ đê, cô ngăn quán triệt chúng được rã xuống. Hình như lâu tới mức thế kỷ, cô rốt cục lừ đừ đứng lên, ra khỏi đó.Ngày này, sau cùng vẫn cần đến.Diệp mạnh Giác cơm trắng nước xong, lại cùng fan trong nhà hàn huyên một hồi, xua đuổi Dư bỏ ra về, rứa này new trở về nhà. Thời gian về đến, sẽ hơn mười giờ.Trong phòng im ắng về tối đen, không một chút ánh sáng. Diệp bạo gan Giác ngơi nghỉ cổng vòm mở đèn, thấy giày của tiểu nha đầu quăng ném lộn xộn, anh cười cợt cười, không biết cô gấp đi làm việc gì, lại đá giầy văng lên vướng víu lung tung. Anh ráng giày, thuận tay cất giày của Diệp bốn đi.Mới mười giờ đã đi được ngủ, xem ra hôm nay chơi thật mệt mỏi mỏi. Diệp to gan lớn mật Giác nhìn về phía cửa ngõ phòng ngủ khép chặt bên trên lầu nhì của Diệp bốn nghĩ.Buổi trưa từ bây giờ lúc anh trở lại, nghe dì Thái nói, Diệp tư đi công viên chơi với bạn học, vốn dĩ lòng khẩn trương thoáng thả lỏng một chút, rồi lập tức cảm xúc thất vọng. Bao gồm lẽ, anh và bé xíu cưng của anh sau đây đều đã như vậy. Một tuần khó gặp được một lần, mỗi người đều có anh em riêng, mỗi người đều tự trải qua cuộc sống của riêng mình. Trong tâm anh tất cả một cảm xúc mãnh liệt không thích như vậy, lại quan trọng làm gì. Bởi thế là tốt, như vậy giỏi lắm! Anh tự yên ủi mình, chưa phải anh hy vọng như vậy sao?Diệp mạnh mẽ Giác đủng đỉnh lên lầu hai, đứng trước cửa ngõ phòng Diệp Tư, anh không biết nửa ngày, rút cuộc đẩy cửa ngõ ra.Diệp tứ xoay phương diện vào vào ngủ, anh đứng nghỉ ngơi trước giường cô, thật lâu sau, thở dài, xoay fan đi ra ngoài.Diệp to gan Giác vừa đóng cửa, Diệp bốn liền xoay người lại, cô vị trí giường trọn vẹn không ngủ, nghe thấy tiếng của Diệp to gan lớn mật Giác, cô sợ tới tầm vội vã xoay nguồn vào bên trong, cô lo sợ bị Diệp mạnh Giác thấy cô khóc mang lại mắt sưng lên.Ngày hôm sau trước lúc đi, Diệp bạo dạn Giác đi tới phòng Diệp Tư, y hệt như lúc trước dán kèm lên đầu nệm của của cô một lời ghi chú.Chờ anh đi rồi Diệp Tư bắt đầu trở mình, đem tờ giấy ghi chú màu hồng nhạt xem, như cũ vẫn là một cái đầu con mèo, bên dưới viết: nhỏ xíu cưng, ngoan ngoãn ăn uống cơm, ngoan ngoãn mang lại trường, chú phải ra khỏi nhà 1 thời gian, trở về sẽ có quà về cho bé cưng.Diệp tư cầm tấm giấy chú thích tong tay, nước đôi mắt nhịn không được rào rào rơi xuống. Chú của cô, cô vẫn yêu chú nhưng trong trái tim của cô hầu như thứ thật sự quan trọng quay trở lại. Cô nhịn ko được nằm sấp trên gối, khóc nức nở.Lần này Diệp táo tợn Giác đi công tác thời hạn có tương đối lâu. Ngóng lúc anh trở lại, vẫn là mùa đông. Diệp bốn đội mũ tròn tròn, giống hệt như quả cầu, ngồi xổm mặt vườn hoa, nắm trong tay chiếc xẻng nhỏ, lưỡng lự đang vội chiếc gì, trong cả tiếng xe pháo anh trở về cũng ko nghe thấy.Diệp táo tợn Giác đứng ở quanh đó sân nhìn cô, trong lòng có loại cảm xúc thỏa mãn không hiểu được, anh ko khỏi nhẹ nhàng giương lên khóe miệng, hơn một tháng, anh mỗi ngày vội mang đến sứt đầu mẻ trán, nhưng, đêm tối gọi điện thoại cảm ứng thông minh chúc ngủ ngon mang đến Diệp tư lại trước đó chưa từng quên. Trong năng lượng điện thoại, giọng nói của nhóc nhỏ mềm yếu hèn dẻo dẻo các lần cũng có thể làm cho body anh dịu nhàng. Có tương đối nhiều lần anh kềm nén không được, muốn trở về quan sát cô, nhưng mà, những lần đến sân bay, anh lại do dự, cứ bởi vậy lặp đi tái diễn nhiều lần, hôm nay rốt cục cũng trở về chạm mặt cô.Anh đẩy cửa ra tiến vào, đứng nghỉ ngơi sau lưng Diệp Tư.“Bé cưng!”Tay Diệp Tư xong xuôi một chút, nghiêng đầu, lại từ bỏ nhủ nói: “Hình như lại nghe thấy giọng của chú ấy rồi.”Diệp mạnh Giác cảm xúc hốc mắt hơi hơi lạnh lên, anh lại bảo một tiếng: “Bé cưng!”Diệp Tư quay đầu thật mạnh, mở to lớn hai mắt nhìn anh một chút, sau đó, nhanh chóng ném xẻng nhỏ trong tay, bửa nhào qua.“Chú!”Cô gọi, lại có chút mong khóc.“Chú!”Cô lại hotline một tiếng, vùi đầu trong trái tim anh, cũng ko nhúc nhích.Trong nháy đôi mắt Diệp bạo gan Giác dường như như trở lại chín năm trước, lần đó anh tìm kiếm được cô sống cô nhi viện. Lần đó, cô cũng tương tự vậy nhào vào lòng anh, lần đó, cô cũng ốm đến khiến cho anh đau lòng.Anh vươn tay ôm cô, nhức lòng hỏi: “Bé cưng, bé cưng đã làm gì hả? Sao nhỏ thành như vậy?”Ở trong tâm địa anh, Diệp Tư bi tráng buồn “Ừ” một giờ cũng không tiếp tục nói chuyện.Anh ôm cô, cúi đầu ngửi bên trên mái tóc khoan thai nhạt mùi hương chanh của cô, nhưng mà lại không cam lòng buông ra.Dì Thái từ bỏ trong bên đi ra, thấy Diệp bạo gan Giác ôm Diệp bốn đứng vào sân, mau lẹ nói: “Diệp tiên sinh vẫn về? Trời lạnh chũm này, các người còn ko mau vào nhà?”Diệp to gan lớn mật Giác chũm này mới giật mình gồm chút lúng túng, nôn nóng buông Diệp Tư, cười cợt nói với dì Thái: “Đúng vậy, trời đang lạnh.”Nói xong, anh nói với Diệp Tư: “Bé cưng, mau vào nhà, đừng để bị đông lạnh.”Diệp tư cúi đầu, đi ở phía sau anh vào phòng.Diệp dạn dĩ Giác toá áo khoác, Diệp bốn rất cấp tốc nhận mang đi treo lên.Dì Thái bưng nhị ly trà lạnh ra, nói: “Diệp tiên sinh đúng là đã trở về. đái Tư cả ngày lẩm bẩm nhắc tới cậu. Tôi nghĩ ví như cậu còn không trở về, da miệng của cô bé xíu chắc cần thiết nào lành domain authority non được.”Diệp khỏe khoắn Giác chú ý Diệp bốn đang treo áo quần nói: “Vậy sao? ghi nhớ chú vì thế sao ko nghe nhỏ xíu cưng nói gì trong điện thoại? nhỏ xíu thành như vậy?”Diệp tư cũng cởi áo khóa ngoài của bản thân ra, không tồn tại quần áo ngày đông che dấu, thân bản thân càng thêm nhỏ xíu yếu.Nhìn thấy Diệp tứ thân thể nhỏ xíu yếu, sắc đẹp mặt Diệp khỏe khoắn Giác cực nhọc xem, hỏi dì Thái: “Sao lại vắt này? nhỏ bé cưng không tồn tại ăn cơm sao?”Dì Thái thở dài, nói: “Tôi cũng không biết, bắt đầu đầu, một ngày dài cô nhỏ bé cũng không ăn cơm, nói là nạp năng lượng không vô. Trong tương lai mẹ cậu quý phái đây đưa con nhỏ xíu đi bệnh viện xem qua 1 hồi, nói là không thành vấn đề, hoàn toàn có thể là bị stress. Mấy ngày gần đây lượng cơm nạp năng lượng thật ra cũng ko tệ, mỗi bữa hoàn toàn có thể miễn cưỡng ăn uống được một chén nhỏ.”Diệp tứ lề mà lại lề mề đi tới, dịu giọng nói: “Bé cưng chẳng sao đâu chú.”Diệp bạo phổi Giác quan sát cô hỏi: “Bé cưng, có thể nói rằng cho chú biết như vậy này là sao? Sao rất có thể vô duyên vô cớ ăn uống không ngon? chung cuộc là cầm cố nào?”Diệp Tư có chút vì chưng dự, biết nói cầm nào đây? bởi vì nhớ chú ghi nhớ đến ăn uống không ngon sao? trường hợp chú biết được ý suy nghĩ này, nhất định sẽ mang lại rằng nhỏ bé cưng điên rồi.“Bé cưng, vừa mới đây giảm béo.” cô nhỏ dại giọng nói.“Giảm béo?” Diệp to gan lớn mật Giác nghe được mau lẹ nổi giận, anh nhớ tới lần trước Diệp Tư chính vì giảm to mà ngã xỉu bị đưa theo bệnh viện, hơn nữa còn nguyên nhân là một phái mạnh sinh, anh khó chịu hỏi, “Bé cưng ko nhớ lần trước vị sao đến bệnh viện sao? bé cưng còn hy vọng dọa chú một lần nữa ư? bé cưng, tại sao rất có thể không thương tiếc nuối thân thể của mình như vậy?”Diệp tư cúi đầu, nghịch dây thắt lưng của chính bản thân mình không nói.“Bé cưng không nghe chú nói sao, nhỏ nhắn cưng! chú ý chú này!” Diệp khỏe khoắn Giác gửi tay nắm giữ bả vai Diệp bốn nói: “Bé cưng không hẳn đã gật đầu đồng ý với chú sẽ không hề cấp bách giảm cân nữa sao? là tên gọi nam sinh làm sao nói nhỏ nhắn cưng khủng ra? Nói mang lại chú biết!”Diệp tư vẫn như lúc trước cúi đầu, chỉ là dây sườn lưng trong tay đã trở thành bánh quai chèo.Thấy cô không nói lời nào, Diệp mạnh bạo Giác càng căm tức.


Bạn đang xem: Búp bê sữa của diệp thiếu gia


Xem thêm:

Tè nha đầu vị thích phái nam sinh đến tiếng nói của anh cũng không nghe.“Bé cưng, lời bé nhỏ cưng hẹn với chú ko còn ý nghĩa gì sao? Hả???” Diệp bạo dạn Giác hỏi, “Bé cưng nói đến chú biết? Rốt cuộc là do nam sinh như thế nào mà nhằm cho nhỏ bé cưng không để ý đến phiên bản thân mình như vậy? nam sinh như vậy không đáng để thích.”“Tại sao không nói chuyện?”Nhóc bé cúi đầu ko nói lời nào, Diệp bạo phổi Giác càng chú ý càng nổi giận.“Bây giờ bé cưng yêu cầu hứa cùng với chú, về sau không liên tục giảm cân do đó nữa, hoàn hảo và tuyệt vời nhất không được gồm lần nữa! bao gồm nghe thấy không? bất kể là vì ai, đều quán triệt phép! tất cả nghe thấy không?”Diệp bốn nhẹ nhàng gật gật đầu, vẫn ko nói một lời dùng sức quấy nghịch dây sườn lưng trong tay.Cô chưa từng như vậy, trước đó chưa từng không vấn đáp anh thời điểm nói chuyện, Diệp khỏe mạnh Giác trong cơn khó tính nghĩ, sau cùng là chàng trai làm sao khiến nhỏ xíu cưng trở thành như vậy.Anh nhìn chằm chặp đầu tóc của cô, hận cần thiết để cho ánh mắt phun lửa, khiến cho cô tổn thương, bởi vậy cô đang ngẩng đầu lên nhìn anh.“Bộp.”Một giọt nước mắt nhỏ tuổi trên tay Diệp Tư.“Bộp.”Lại một giọt nữa.Diệp bạo gan Giác hoảng, hối hả đưa tay nâng khuôn mặt Diệp bốn lên.Khuôn mặt nhỏ tuổi nhắn kích thước bàn tay tràn trề nước mắt, cô gặm chặt môi, cố cấm đoán tiếng khóc tràn ra.“Bé cưng ngốc, nhỏ nhắn cưng ngốc.” Diệp dạn dĩ Giác vội vàng vàng tá hỏa lóng ngóng vệ sinh đi nước mắt xung quanh cô, miệng thì thào nói: “Bé cưng ngốc, khóc dòng gì? Chú băn khoăn lo lắng cho sức khỏe của bé cưng mà, khóc loại gì? Chú cũng không hẳn hung dữ với bé nhỏ cưng, nhỏ bé cưng ngốc.”Diệp tứ quệt miệng, rốt cục khóc ra thành tiếng.Nước mắt cùng bề mặt cô tràn ra như nước cho dù cho có lau cũng không hết, Diệp bạo gan Giác thật sự không có biện pháp, ôm cô vào vào ngực dụ dỗ.Diệp bốn càng khóc càng lợi hại, thân mình cũng run lên.“Bé cưng không khóc, không khóc nhé, là chú ko đúng, chú không nên thì thầm lớn tiếng với nhỏ xíu cưng, bé nhỏ cưng ngoan, ví như không nhỏ bé cưng tấn công chú đi? Nhé? bé cưng đánh chú đã đạt được không?”Diệp bạo gan Giác gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, nhưng kệ xác anh dỗ chũm nào, Diệp tư vẫn như cũ không nhiệt tình ở trong tâm địa anh khóc lớn. Tay cô vắt chặt xống áo của anh ko buông.Trước