Anh hôn càng ngày cãng mạnh mẽ và quan yếu khống chế được, tay anh hấp tấp vội vàng xé vạt áo cô, một cái cúc áo văng ra ngoài. Tức thì sau đó, anh vén nội y của cô ý lên, thai ngực mềm mịn và mượt mà của cô lộ ra hoàn toàn trước mắt anh, anh mau lẹ tóm đem nơi thướt tha nhất, đầu ngón tay bước đầu xâm chiếm, vuốt ve

Trong ko gian bé dại hẹp, tràn ngập sự thô nóng, bội bạc Băng như được hòa quyện vào ko khí, cô rất lực thở dốc....

Bạn đang xem: Động phòng hoa chúc sát vách

Môi lưỡi anh nữ tính mơn trớn trên domain authority thịt cô, ngọn lửa vào cô cứ theo đó mà bốc cháy, cật lực thiêu đốt cô...

Cả bạn cô như bị rã ra.

Bạc Băng lần khần Diệp chủ yếu Thần đang ấn vào nút gì trên ghế ngồi, khung hình cô đột nhiên hạ xuống, thân thể cũng chậm rì rì nằm nhiều năm trên ghế dựa. Cấm đoán cô đem một để thời cơ hít thở, anh chuyển bạn sang ghế của cô, đặt thân thể của anh lên người cô, thân thể cô nằm trọn dưới fan anh.

Như bị màn tối mê hoặc, đại não bạc bẽo Băng gần như là tê liệt, tuyệt nhất thời nảy sinh ra một suy nghĩ, cô mong muốn trao thứ nhất tiên của chính bản thân mình cho người lũ ông trước mắt, không buộc phải để trọng tâm đến hậu quả, cũng không phải anh hứa hẹn, chỉ cần thân thể tươi trẻ của cô y như cây anh đào trào dâng trước khía cạnh anh, làm cho cảm xúc mãnh liệt ngắn ngủi này tương khắc vào trong bạn cô, khắc vào đầu óc của anh, tối thiểu cô cũng không đổi mới ham mong nhất thời của anh, tối thiểu không tan biến hóa đến nỗi chẳng để lại một chút ít dấu vết....

Đem lần trước tiên của phiên bản thân trao mang đến người đàn ông cơ mà cô yêu nhất, cô cũng không tồn tại gì nuối tiếc...

Sau này ngẫm lại, khi ấy cô thật sự rất ngốc nghếch và bi thiết cười.

Có lẽ lúc yêu một người, luôn luôn luôn dại dột ngốc ít nhất là một lần như vậy!

Tay của cô lần vào trong áo sơ mi của anh, da thịt của anh ấy so với để ý đến của cô còn nhẵn bóng, ấm áp, bọn hồi hơn gấp mười lần.

Áo từ từ lướt xuống bẫy vai....

Bạc Băng ngước đầu lên, cô nghe thấy tiếng khóa thắt sườn lưng va đụng leng keng.

Bên ngoài khung trời trở đề nghị bừng sáng.

Qua ô vuông trên cửa sổ, bạc đãi Băng nhìn thấy khung trời lúc đó, siêu đẹp! cô thấy được rất nhiều ngôi sao bé dại lung lay, dao động....

Đêm mưa ra làm sao lại gồm sao?

Đêm đó quả thực cô đã thấy được sao sáng trong đêm mưa, rất đẹp! rất sáng!

Cởi quăng quật chướng hổ thẹn vật sau cuối còn bịt đậy trên người bạc tình Băng xuống, Diệp chủ yếu Thần mang khuỷu tay nâng một chân của cô ý lên. Hoàn toàn không một ít do dự, vật cứng nóng rộp như nham thạch có sức mạnh như vũ bão của anh, đùng một phát xông thẳng vào tín đồ cô, mạnh dạn mẽ xâm lăng như không tồn tại gì rất có thể ngăn cản được...

Nhánh anh đào tung bay trong gió, thổi từng đóa hoa...

Đây là căn số của cây anh đào, thời gian xinh đẹp nhất lại đó là lúc kết thúc...

Cơn đau mạnh mẽ lan truyền body cô, quét qua mọi dây thần kinh nhạy cảm của cô. Tệ bạc Băng khổ sở đến mức body cứng đờ, cô cắm môi, cố gắng không phân phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Nước đôi mắt từ khóe mi rơi xuống, sự khác biệt lớn duy nhất giữa nước mắt với mưa là nước mắt cực kỳ nóng bỏng.

Anh hoảng hốt đến ngây người, ánh nhìn khó tin quan sát cô. Có lẽ anh cảm thấy, một cô gái có bề ngoài cũng không tệ lắm, cho dù lúc này vẫn chưa quen ai, cũng nên đã có lần kết giao với chúng ta trai. Nhị mươi bố tuổi, cô vẫn chính là trinh nữ, rất có thể anh chưa từng chạm chán qua bao giờ.

"Anh yên trung khu đi, em sẽ không còn bắt anh phụ trách đâu." lời nói của bạc Băng tất cả phần giận dỗi, giọng điệu cô lạnh lẽo như băng: "Là em từ nguyện..."

Sau vài giây thất thần, góc nhìn anh đột nhiên trở yêu cầu kiên định, giống hệt như chỉ vào vài giây ngắn ngủi vừa qua, anh đã giới thiệu một đưa ra quyết định vô thuộc quan trọng.

Anh hít một tương đối thật sâu, thở ra thiệt dài. Dùng đầu ngón tay vệ sinh nước mắt trên mặt cô, vuốt ve sầu vầng trán vẫn ướt đẫm mồ hôi của cô, anh cẩn thận chạm vào, giọng điệu ngập cả sự chìu mến: "Rất nhức à?"

Bạc Băng cần thiết kháng lại sự êm ả của anh, hơn nữa, tại thời khắc này, thân thể của cô và anh không hề khoảng cách.

Ngữ khí của cô ấy trở đề xuất êm dịu: "Không sao."

"Em cũng muốn tiếp tục không?"

Đã đến bước này, anh hỏi cô có muốn tiếp tục không.

Bạc Băng suýt chút nữa là chản chán nản rồi.

"Ý anh là, em có muốn đổi một chỗ khác dễ chịu và thoải mái hơn không?"

Bạc Băng lắc đầu.

Cô thích khu vực này, mưa bụi, hoa rơi, không khí dao động, cửa ngõ kính chống nhìn trộm, đúng là một chỗ kích tình tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất....

"Em thả lỏng chút đi, gửi tay mang lại anh." Anh dịu giọng nói.

Bạc Băng chuyển tay vào lòng bàn tay anh, khiến cho anh rất có thể nắm chặt, để anh ngồi lên ghế.

Anh điều chỉnh tư ráng của cô một chút, chậm rãi rút ra, lại thong thả tiến vào. Phân biệt cô sẽ thích ứng được với nhịp độ của anh, body toàn thân thả lỏng, anh bắt đầu dần dà tiếp tục....

Khó trách có không ít người đê mê mê mang đến như vậy, quá trình này thiệt sự vô cùng đẹp.

Hơn nữa, lúc phối phù hợp với anh, đã thấu hiểu đáp án tuy thế lại khiến cho những người khác thiết yếu giải đáp vấn đề.

Năm phút sau, anh hỏi: "Còn đau không?"

"....." Đã không hề đau, nhưng tất cả loại tê gàn so với cực khổ càng khó thỏa thuận hơn.

....

Mười phút sau, anh hỏi: "Có sâu quá không?"

"...." khôn cùng sâu, sâu mang đến nỗi khiến lòng cô trở đề nghị mềm mại.

Hai mươi phút sau: "Có cấp tốc quá không?"

"....." khôn cùng nhanh, tốc độ của sự hạnh phúc!

Ba mươi phút sau: "Em bao gồm thích bốn thế này không?"

Khi anh hỏi vấn đề này thì anh đã nằm bên trên ghế, có cô đặt ở trên tín đồ anh. Bạc bẽo Băng lắc đầu, xấu hổ đến hơn cả muốn chui xuống đất.

Trời khu đất lay động, anh đỡ thắt sườn lưng cô, trải nghiệm vẻ phương diện mê ly của cô: "Em thích không?"

"....."

...

"Em biết không, hiện tại, em... Hết sức đẹp."

Trước đôi mắt của cô, tia nắng chói chang lưu chuyển, đa số cánh hoa anh đào rực rỡ.

Sự hạnh phúc tương tự như thủy triều lên xuống, không kết thúc ập đến, nhịp nhàng từng lần sóng càng dâng càng cao, khó có thể kiềm chế...

Không rõ đã qua bao lâu.

"Em bao gồm biết sau câu "Phi vạt áo thủy dục hà cầu" là gì không?"

"......" còn có câu tiếp theo sau sao?

"Tình liên ti y nhậm quân du...."

"...."

Người đàn ông này! ví như nói là vô sỉ, trên đời này chắc hẳn chẳng ai bằng.

Thế nhưng, cô lại mê thích anh!

Bầu không khí trở cần yên tĩnh, chỉ từ lại tiếng thở dốc nặng trĩu nề của cô ý và anh.

Thời điểm kết thúc tất cả, mười ngón tay của anh ý và cô đan vào nhau, lòng bàn tay ẩm ướt: "Nha đầu, thực thụ xin lỗi em!"

"Anh không cần xin lỗi, cũng không phải là anh ép buộc em!"

Bạc Băng không hối hận hận khi trao mình cho anh, hiện tại không ân hận hận, sau này cũng không hối hận hận.

"Thực sự xin lỗi... Anh không nên buông tay em." hai tay anh đỡ bờ vai cô, ôm cô vào ngực, để khuôn mặt cô chôn vào hõm vai anh: "Không cần biết là phát gây chuyện gì, anh cũng không nên đưa ra lời phân tách tay. Mặc dù chia tay, cũng buộc phải là em nói trước....."

Nếu cô đoán không lầm, khẩu ca này của anh có tương đối nhiều ý nghĩa, vào đó bao hàm cả lưu ý đến của anh.

"Đã qua hết rồi." bội bạc Băng thở dài.

"Em có thể tha thứ mang đến anh không?"

"Không thể!" Anh nói chia tay thì phân tách tay, anh nói trở về thì con quay lại, làm cho cô thiệt là mất mặt!

Nhưng, mặt mũi vẫn không đặc biệt bằng hạnh phúc, bạc tình Băng vì dự một chút ít lại nói: "Trừ phi... Anh giải thích cụ thể với em, để em xem lý do của anh gồm đáng để tha thứ hay không."

"Thực sự là anh có việc không thể nói." Anh bày ra vẻ mặt nặng nề xử, quan tâm đến thật lâu, tiếp nối mới nói: "Anh chỉ có thể nói rằng cho em biết: Anh sinh sống Nhật bạn dạng năm năm này, sẽ không tồn tại tự do... Cuộc sống đời thường của anh, phải chịu sự thu xếp của người khác."

"Ai? cha anh sao?"

"Có thể cho rằng như vậy."

"Anh cần nghe lời ông ấy?"

"Phải!" Anh khôn cùng kiên quyết, chuyện này thật chính xác là không thể nghi ngờ.

"Vì điều gì?"

Anh thở dài, nói: "Sau này anh đã nói mang đến em biết."

Anh vẫn không cho cô biết nguyên nhân, tương đối nhiều năm sau, cô vẫn tất yêu nào nghĩ ra, các loại uy hiếp nào lại hoàn toàn có thể tước giành sự thoải mái của một người đàn ông, có thể làm cho Diệp bao gồm Thần gật đầu sự sắp đặt như vậy.

Bạc Băng lại hỏi: "Ông ấy bảo anh chia tay với em sao?"

"Em hoàn toàn có thể hiểu như vậy." Anh trả lời có chút mơ hồ.

"Vậy tại sao anh vẫn muốn ở cạnh bên em?"

Anh nở nụ cười, nói bằng giọng điệu dửng dưng quen thuộc: "Cùng lắm thì giết mổ nát xương tan, vạn kiếp bất phục! chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!"(1)

(1) Cam lòng chết vì người đẹp, không bao giờ hối tiếc.

"Anh nha, còn sinh sống cũng là 1 trong những sắc.......quỷ ...a....."

Anh hôn cô, sử dụng hết công sức của con người hôn cô triền miên không ngừng khiến cô bắt buộc phản kháng.

Được rồi!

Vì một lời nói của anh: "Cùng lắm thì tan xương nát thịt, vạn kiếp bất phục" khẩu ca hùng hồn như vậy, cô ra quyết định tha thứ đến anh!

Chấm xong nụ hôn nhiệt tình triền miên, anh hỏi cô: "Nha đầu, em bao gồm thấy đói bụng không?"

Cuối cùng, anh cũng hỏi một câu nhân ái tính.

"Em đói suýt chết!" Cô cũng chưa nạp năng lượng cơm tối, lại vừa vận động mạnh khỏe như vậy, hoàn toàn có thể không đói sao!

"Em muốn nạp năng lượng gì, anh chuyển em đi ăn."

"Anh muốn ăn uống gì?

Vẻ mặt anh chờ đợi nhìn cô: "Anh muốn ăn mỳ em nấu!"

Nghe anh nói đến, cô cũng thấy thèm món mỳ Thành Đô vừa lạnh vừa cay.

"Được rồi!"

Anh góp cô cải thiện lại quần áo, giải pháp xử lý nhanh mớ hỗn độn bên trên xe, cả hai trở lại nhà trọ.....

Phòng trọ của cô ý lại một lần nữa dấy lên mùi sương lửa của thức ăn!

Bạc Băng cùng Diệp thiết yếu Thần ngồi mặt cửa sổ, ca từ âm thầm sâu dung nhan của ca khúc "Yêu" được hát đi hát lại, anh ôm vai cô, cả hai cùng ăn một chén mỳ.

Đây là chén bát mỳ ngon tốt nhất từ trước tới lúc này mà cô được thưởng thức.

***

Mùi vị nồng đậm của thức ăn vẫn chưa tan hết, thì phòng của tệ bạc Băng lại có thêm mùi xà phòng mùi hương hoa hồng....

Bạc Băng khoác một mẫu áo ngủ khá kín đáo bước thoát ra khỏi phòng tắm, Diệp chính Thần vẫn đang ngồi trước sản phẩm vi tính chăm chú sửa bạn dạng báo cáo, sản phẩm mi dày của anh cụp xuống, che khuất một nữa ánh nhìn suy tứ và con ngươi black vô cùng thâm thúy.

Dường như anh sẽ trở về phòng bản thân tắm rửa, anh đã rứa một chiếc quần thường cùng một cái áo sơ mày bằng gia công bằng chất liệu vải giá thấp mại. Cơ hội này, trông anh khôn xiết nhàn nhã, mái tóc ướt sáng bóng, cổ áo hơi mở rộng một biện pháp thoải mái, tay áo sơ ngươi được xoắn mang lại khủy tay, khiến Bạc Băng bắt buộc không nhớ mang đến cánh tay nhẵn nhẵn tạo cảm nghĩ mãnh liệt thời điểm nãy...

Thấy anh không tồn tại ý định rời ra khỏi phòng mình, bội bạc Băng đỏ mặt bước qua, khôn khéo nhắc nhở anh: "Đã muộn ráng này, anh còn bận à?"

Ánh đôi mắt anh vẫn nhìn châm bẩm vào màn hình vi tính, nói một bí quyết tự nhiên: "Anh vẫn viết xong nhanh thôi, em đi ngủ đi."

"Vậy còn anh?" Ý của bạc bẽo Băng là cô mong muốn ngủ, anh chưa phải là cũng nên về phòng mình giỏi sao.

Anh nghe vậy, ngay tức khắc đóng phiên bản báo cáo căn bệnh trạng và screen máy tính.

Bạc Băng âm thầm khen ngợi anh, không ngờ anh lại nói một câu: "Anh đã ngủ cùng em!"

Bạc Băng ngây người!

Tuy rằng cô và anh vừa mới xong xuôi một trận kích tình mãnh liệt, mạch máu dưng trào, tuy thế cô vẫn chưa thích ứng kịp cùng với sự chuyển đổi đột ngột của anh.

"Không cần." Tay bạc đãi Băng âm thầm kéo vạt áo ngủ, nhỏ dại giọng nói.

"A." Anh gật gật đầu: "Vậy em theo anh cùng ngủ là được."

"....."

"Đúng rồi!" Anh cố kỉnh lấy chiếc hộp màu sắc trắng đặt lên trên bàn, mang lại trước phương diện cô thảnh thơi mở ra, anh hỏi cùng với giọng điệu dè dặt: "Em ưng ý không?"

Chiếc đồng hồ đeo tay đeo tay white color thuần khiết, thánh thiện là nhãn hiệu Hải Âu, phương diện đồng mồ mỏng mảnh thuần một white color như cánh chim hải âu, dây đeo bằng thép được phủ một lớp sứ trắng sáng bóng, sống móc khóa đồng hồ thời trang có tự khắc một chữ "Thần".

Bạc Băng bỡ ngỡ mở ra, đầu ngón tay cô vuốt ve biểu tượng hải âu và cái brand name được tự khắc trên đó, thiệt đẹp!

Đây chính là chiếc đồng hồ thời trang mà cô mơ ước được người yêu tặng.

Chiếc đồng hồ được treo lên cổ tay cô, môi anh hôn nhẹ lên trán cô, dần dần chuyển xuống lô má cô.

.....

Đèn tắt, loại chăn mỏng manh đắp lên người anh với cô.

Anh ôm cô tự phía sau, nhỏ dại giọng hỏi: "Nha đầu, khi ngủ em thích hợp mặc áo xống lắm sao?"

"Uhm!" Trước kia, cô không có thói quen thuộc này, từ ngày chính mắt thấy anh chỉ mất tía giây để khiêu vũ qua ban công sang phòng cô, cô liền có mặt thói thân quen mặc xống áo khi ngủ: "Sát vách bao gồm một dung nhan lang, lúc ngủ mặc áo xống mới có cảm xúc an toàn."

"Cảm giác an toàn." bên tai cô anh nói khẽ, ngón tay lần thao vạt áo bước vào thăm dò: "Anh sẽ cho em biết đồ vật gi được gọi là cảm xúc an toàn..."

Một luồng ánh nắng mỏng xuyên thẳng qua những tầng mây dầy đặc, các tia nắng ban mai chiếu sáng mọi giọt mưa, tạo nên bầu trời greed color nhạt như một lớp lụa mỏng manh hỗn độn.

Tiếng loạt soạt của quần áo cọ xát với tấm chăn mỏng dính ngầm thể hiện sự ngần ngại của cô và cố kỉnh chấp của anh.

"Đừng ồn ào, trời sắp đến sáng rồi kìa." bạc bẽo Băng âm thầm nói, so với kiến trúc bao gồm cách âm không giỏi này cô có một ít lo lắng.

"Nhưng mà lại anh ao ước ôm em ngủ, chứ chưa phải là ôm quần áo."

"....."

Cuối cùng, sự yếu ớt ớt của cô ý không chống cự được sự kiên định của anh, từng mảnh quần áo vô tội bay ra bên ngoài theo đường parabol.

Không còn sự cản trở của quần áo, làn da trắng mịn của cô ấy và nhẵn trơn của anh chạm vào nhau, thời gian này, cô bắt đầu phát hiện nay thân thể của anh ý rất ấm, làn da lanh tanh của cô dán lên domain authority thịt của anh khiến cô cảm giác vô cùng thoải mái, khung hình cô theo phản bội xạ tự nhiên mà rúc vào lòng anh.....

Ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua cổ cô, êm ả dịu dàng vuốt ve, lại theo sườn lưng cô chậm rì rì đi xuống...

Cảm thừa nhận được khung hình của anh sẽ phản ứng, dư âm của cơn đau lúc nãy vẫn còn, khung người của cô bước đầu run rẩy.

"Đừng, em mệt mỏi quá....."

Môi anh đã dán sinh sống phía sau vành tai cô, tạm dừng một chút, rồi thở dịu như ra tín hiệu rút quân.

"Ngủ đi." Anh dịu giọng nói, kế tiếp chuyển 1 cánh tay lên gối của cô, để cô gối lên cánh tay anh, tay cơ vòng trường đoản cú sau sống lưng đến trước ngực cô, nuốm lấy tay của cô, đem từ đầu đến chân cô ôm gọn vào toàn thân to khủng của anh.

Từng con đường cong trên thân thể tiếp thích hợp chặt chẽ, bạc tình Băng trước sau không tồn tại dũng khí xoay bạn để đương đầu với anh....

Bầu không khí đột nhiên im lặng, im tĩnh mang đến mức rất có thể nghe được tiếng hoa anh đào rơi xuống đất, có thể ngửi được mùi thơm nhàn nhạt, còn tồn tại thể xúc cảm được nhịp tim anh đang từ từ ổn định.

Toàn thân bạc đãi Băng đôi khi thả lỏng, mệt mỏi cả ngày cùng với cơn bi thiết ngủ mạnh mẽ kéo đến, thổi vào tín đồ cô.

Cô nặng nại nhắm đôi mắt lại, cảm giác được nhiệt độ của hai khung hình đang hòa quấn vào nhau, nhịp tim hòa thuộc nhịp tim, hô hấp quyện cùng hô hấp....

Đến Nhật phiên bản đã lâu, cô trước đó chưa từng có cảm giác an toàn và yên ổn như vậy.

Đây thiệt sự gọi là cảm giác an toàn sao?

Cô yên trọng điểm giao bản thân mình đến anh, nằm im trong tâm anh ngủ.

Bạc Băng giống hệt như được quay trở lại thời thơ ấu, nằm im trong tim mẹ, lắng tai khúc hát đồng dao.

Hô hấp của cô từ từ ổn định, chìm vào giấc ngủ, không có mộng mơ.

.....

Không biết đang ngủ được từng nào giờ đồng hồ, tệ bạc Băng tỉnh giấc dậy, ánh nắng ấm cúng mênh mông chiếu vào tín đồ cô và anh.

Bạc Băng chớp mắt, thấy cánh tay cô cùng anh để bên ngoài chăn, tay anh vẫn cầm lấy bàn tay cô, bên trên cổ tay cả nhì là cặp đồng hồ nhãn hiệu Hải Âu, một đen, một trắng.

Trên chiếc đồng hồ của anh cũng khắc chiếc chữ: Nha đầu!

Trong lòng bội nghĩa Băng dơ lên một loại cảm hứng mà cô chưa bao giờ có.

Nhất là khi thấy chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay của anh, nó bắt mắt tựa như khía cạnh trăng cũng tương tự như con người của anh vậy. Anh thực thụ là của cô ấy sao? trọn vẹn thuộc về cô sao?

Cô biết là không, cô chỉ là một trong những vị khách qua đường bất chợ lộ diện băng qua cuộc sống anh, tạm bợ thời bổ sung cập nhật vào khu vực trống tăm tối trong thâm tâm anh....

Nhưng vào khoảng thời gian yêu nhau này, cô sẽ chân chân chủ yếu chính mà chiếm lấy anh, bởi vậy là đủ rồi, điều gì cũng không còn đặc biệt quan trọng nữa!

Xem đồng hồ, chỉ rộng sáu giờ, bạc tình Băng tham luyến sự ngọt ngào, mang đến phép bạn dạng thân ngủ thêm một chút nữa, cô nhắm mắt lại một đợt nữa, mang niềm vui đi vào giấc ngủ....

Khi tỉnh giấc giấc lần thiết bị hai, ánh nắng mặt trời vẫn làm mắt chói cô, cô chú ý đồng hồ. Chín giờ!

Tiết học bệnh lý của cô a! vụ việc ở chỗ, đấy là môn học bắc buộc a! Cô chết chắc hẳn rồi!

Vội vàng ngồi dậy, cô đang mong muốn quấn chăn lên trên người để đi lấy quần áo....

Một cánh tay vòng qua ôm siết lấy thắt lưng của cô, kéo cô lại trên giường, một đợt tiếp nhữa kéo chăn đắp lên trên người cô.

"Em phải đi học."

"Uhm!" Anh nhắm đôi mắt lại lên tiếng, lực ôm trên thắt lưng cô không thể nới lỏng.

"Môn này rất cạnh tranh thông qua." bạc bẽo Băng nói.

"Uhm, anh biết." Anh gác chân mình lên đùi cô.

"Nếu em ko qua, giáo sư vẫn mắng em đấy."

Thân thể anh hơi đưa động, bội nghĩa Băng nghĩ cuối cùng anh cũng còn chút lương tâm, bất ngờ là anh thẳng đè lên người cô, mỉm cười tủm tỉm quan sát cô: "Hay là em mời anh dạy kèm đến em đi, anh bảo đảm an toàn em sẽ qua được."

"Thật không?!" lý do cô không nghĩ là đến?

"Trước tiên chúng ta thỏa thuận về khoản học phí đi. Anh thu phí rất đề xuất chăng, một lần... Một chương..." Nói ngừng tay anh nhắm tới phía ngực của cô, nơi mềm mịn và mượt mà nhất gấp rút bị anh duy trì lấy, ngữ điệu của anh hiện giờ rõ ràng là đang ý muốn cô sử dụng xác thịt của bản thân mình để "đóng học phí" cho anh.

Cô đẩy bàn tay phi nghĩa của anh ra.

"Nếu em không qua thì sao?" Chẳng phải em lỗ vốn sao.

"Anh vẫn trả lại mang lại em... Một chương, hai lần."

"Anh chơi giỡn... Lừa bịp... A..."

Câu nói tiếp theo, cô vẫn chưa kịp nói...

Bạc Băng đột nhiên nhớ cho một vấn đề cực kì quan trọng, đẩy anh ra: từ bây giờ ngày mười bảy, cô giơ tay ngầm tính xem hồ hết ngày này có phải là kì an toàn của cô tốt không."

"Em không đề nghị tính, là kì an toàn!" Diệp chủ yếu Thần nói với vẻ vô cùng vững chắc chắn.

"Tại sao anh biết?!" bạc Băng gớm ngạc.

"Anh sẽ tính rồi." Câu trả lời của anh khôn xiết trơn chu, dẫu vậy lại khiến sắc mặt tệ bạc Băng trở phải tái nhợt

Tất cả phần đông không lừa được y thuật cao quý của anh.

"Kì bình an cũng không phải tuyệt đối hoàn hảo an toàn, giả dụ lỡ xẩy ra chuyện kế bên ý muốn... "

"Anh sẽ chịu trách nhiệm."

"....."

Anh lại hôn cô một đợt nữa.

Mọi đồ vật cô định thốt ra hình như bị anh nuốt hết, lửa rét trong anh bao vây lấy cô như ước ao chiếm giữ và hòa vào cơ thể cô, khiến cô lâm vào tình thế sự mộng ảo độ ẩm ướt.

Hôm nay, so với đêm qua anh càng dịu dàng và tinh tế hơn, anh từng bước từng bước dìu cô bước vào thiên con đường tình yêu...

Sự âu yếm cùng với việc khiêu khích đùa giỡn của anh, cô cảm giác được thân thể của bản thân đang dần bị anh thuần phục.

Đúng theo cách làm anh muốn, khát vọng, rên rỉ, đợi đợi, bên cạnh đó cũng cực kỳ hạnh phúc....

Sự e thẹn của tệ bạc Băng hoàn toàn tan vỡ, hiện nay giờ, cô toàn trung khu toàn ý chờ đợi anh thuộc cô hưởng thụ sự mong ước của tình thương và gần như sự thử thách. Một lần tiếp nữa anh tiến vào khung hình cô thăm dò, một ít tê dở người và đau khổ khiến tệ bạc Băng nhíu mày, mặt hơi nhăn lại, anh chớp nhoáng dừng lại, hôn nhẹ lên vành tai cô, cổ cô... Anh kiên nhẫn chờ đợi sự đau khổ của cô được sửa chữa thay thế bằng cảm xúc tê dại, ngọn lửa tình rực cháy chôn vùi phiên bản năng kháng cự của cô, anh mới tiếp tục, mãi cho tới lúc cô hoàn toàn thừa thừa nhận vật béo tròn của anh đang ở vị trí sâu tốt nhất trong khung hình của cô.

So với hôm qua, yêu nhau trong ko gian bé dại hẹp bên trên xe còn phía bên ngoài là trời mưa lớn, thì lúc này, trong không gian tràn ngập ánh khía cạnh trời xán lạn, trên loại giường quyến rũ và mềm mại như tơ, thì cụ thể hôm qua không thể đối chiếu được.

Dưới ánh nắng sự kích tình không tồn tại chỗ ẩn nấp đều được phơi bày.

Tất cả đều nơi kín đáo nhất cùng với tư thế hiện nay tại trọn vẹn lộ ra trước đôi mắt cô, bạc Băng cảm thấy hoảng hốt, trong cả đóa hoa hồng cùng dịch mật của cô ấy đang kết hợp chặt chẽ với anh, hoàn toàn bị anh thu hình vào đáy mắt...

Nếu không, hô hấp của anh ấy sẽ không trở nên khàn khàn như vậy, bội nghịch ứng sinh lý sẽ không còn dâng trào mạnh khỏe như vậy, thậm chí là lý trí vào anh gần như là mất đi nhường chỗ cho cảm xúc tình yêu mạnh khỏe tuôn tràn....

.....

Vô số đầy đủ nụ hôn môi xen kẽ tiến tới, rất nhiều tiếng thở dốc cùng với rên rỉ, vô vàn lần mạnh khỏe trói buộc cùng giãy dụa, vô số lần cảm giác thăng hoa lên tới đỉnh mây mù lại rơi vào trần thế...

Đến ngay sát giữa trưa, sự kích thích sinh lý triền miên của cô ý và anh đạt mang đến cao trào mới dần dần chấm dứt.

Anh cảnh giác giúp cô xử lý tốt tất cả, sau đó ghé vào ngực cô mà trải nghiệm an bình.

Nghỉ ngơi trong một lát, bội bạc Băng đưa tay về phía đầu chóng sờ soạng tra cứu bút, vươn mang lại mép giường, vun một mặt đường thẳng đứng. Kế tiếp lại nhớ đến lần hôm qua, chính vì như thế lại vẽ thêm một đường nằm ngang nhỏ.

"Em vẽ gì vậy?" Anh tò mò nhìn lên chữ "Chính"(2) đang được viết một nữa bên trên tường.

(2) Chữ "Chính" — giờ đồng hồ hoa "正": những lần ....một gạch.

Xem thêm: Các Kiểu Cắm Hoa Đẹp Nhất - Đơn Giản Nhất Ngày Lễ Tết

"Đánh dấu chu kỳ học kèm, không cho anh thời cơ quỵt nợ!"

Anh cười to, chiếm lấy bút trong tay cô, lại vẽ thêm hai cái, rồi kéo cô trở lại trong thâm tâm anh.

"Anh?"

"Nha đầu, em lặng tâm, anh duy nhất định mang đến em thấy lịch sử hào hùng huy hoàng của họ tràn ngập mọi mặt tường..."

"....."

"....."

"Anh có chắc hẳn rằng là quá trình của anh chỉ là bác bỏ sĩ thôi không?"

Anh quan sát cô thiệt lâu, một giọt mồ hôi nóng phỏng rơi xuống giữa trán cô: "Tại sao em lại hỏi như vậy?"