Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã lén trộm đi quyển nhật ký yêu quý của cô, từ đó biến mất khỏi cuộc đời cô. Anh đã đọc thuộc hết nội dung trong quyển nhật ký, ghi nhớ vào trong đầu, khắc sâu trong lòng mình. Chẳng qua anh không biết cô, giờ cô như thế nào?

Tạ Thiên Ngưng trở về nhà chuẩn bị bữa tối mừng sinh nhật Thiếu Hoa. Vào mười năm trước, lúc ba cô qua đời, đã đem cô giao cho Ôn Thiếu Hoa, để anh chăm sóc cho cô cả đời, cũng vì vậy, cô trở thành vị hôn thê của anh. Khi vừa vào cửa, thấy trên sàn nhà trải đầy quần áo, cô bị chấn động, cô nhìn thấy anh cùng ngừng em họ mây mưa. Vậy là cuộc hôn nhân cô mơ ước thoáng chút đã tan biến.

Bạn đang xem: Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Cô tìm đến rượu để giải sầu do quá chén cô la lối rồi còn ngã vào người của Phong Khải Trạch nhưng không ngờ họ lại trải qua một buổi tối bất đắc dĩ. Nhưng anh không ngờ rằng cô đeo bám quyết anh phải chịu trách nhiệm. Cuối cùng cô còn phát hiện anh là kẻ năm xưa cướp mất quyển nhật ký của mình. Liệu đôi oan gia này sẽ có kết cục ra sao?


Trang Chủ

Chương 9: Lựa chọn bỏ đi

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 9: Lựa chọn bỏ đi

Tịch Mộng


Tạ Thiên Ngưng một mình đứng ở bên ngoài cửa chính bệnh viện, lúc này tâm trạng chìm vào trong khoảng trời mờ mịt.Con đường sau này, cô nên đi thế nào đây?Một mình đi dạo nhưng trong lòng lại rất lộn xộn, đang muốn lấy điện thoại di động ra tìm người bạn tốt cùng nói chuyện với cô, lại phát hiện điện thoại di động đã để quên ở công ty rồi.Không có cách nào, đành phải tự đi một mình, tiếp tục đi như một kẻ mất hồn.Đi tới đi lui, lại vô tình đi trở về nhà, do dự mãi không dám gõ cửa, cuối cùng cô xoay người bỏ đi.Ngay lúc đó, cánh cửa đột nhiên mở ra, Tạ Minh San cầm túi rác đi ra ngoài thì nhìn thấy cô, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc, còn hơi lo lắng nhưng sau đó biến đi rất nhanh, quay người vào bên trong nhà hô to."Cha, mẹ, chị họ trở về rồi.""Có thật không?" Tạ Chính Phong chạy đến cửa, kích động đem Tạ Thiên Ngưng kéo vào nhà, quan tâm giảng dạy: "Trở về tốt rồi, trở về là tốt rồi. Thiên Ngưng, về sau đừng làm như vậy nữa, từ trước đến nay cháu đi ra ngoài mà không trở về, cả đêm hôm qua cháu không về, cũng không gọi điện thoại về làm cho chú rất lo lắng.""Chú, cháu rất khỏe, không có chuyện gì đâu.” Thiên Ngưng đi vào, thấy Ôn Thiếu Hoa cũng ở đây, tức giận quay đầu đi, không muốn nhìn thấy anh.Vào lúc này, cô phải làm gì với anh đây?

Chỉ cần cô nhìn thấy anh thì cơn giận trong lòng cô lại càng ngày càng lớn, lớn đến mức dù nói xin lỗi bao nhiêu lần thì nó vẫn không thể biến mất. Cô không thể quên cảnh anh cùng Tạ Minh San triền miên, cô không thể tha thứ cho sự phản bội của anh.Nhưng cô lại không muốn rời khỏi anh.Tâm trạng thật sự rất mâu thuẫn, lại rất đau, cứ phải đén nén làm cho cô cảm thấy rất khó chịu.Nhưng điều làm cho cô cảm thấy càng khó chịu hơn chính là Ôn Thiếu Hoa bình tĩnh ngồi ở đằng kia xem báo chí, đừng nói là xin lỗi, thậm chí ngay cả câu chào hỏi anh cũng lười nói với cô.Lòng dạ của người đàn ông này, thật sự được làm bằng đá sao, tình cảm trong suốt mười năm chỉ trong một đêm là có thể quên hết rồi sao?Tạ Thiên Ngưng không chịu nổi, liền đi thẳng tới trước mặt Ôn Thiếu Hoa, kèm theo tức giận, lạnh lùng chất vấn anh: "Hôm nay anh đến đây, mục đích của anh là gì?"Cô thật hy vọng anh đến để nói xin lỗi.Nhưng tất cả đều không giống như cô nghĩ.Ôn Thiếu Hoa đặt tờ báo xuống, sau đó nhã nhặn đứng lên, trên gương mặt nở nụ cười mê người, thản nhiên nói: "Tôi đến để gặp một người."Nói xong, tầm mắt hướng lên trên người Tạ Minh San đang đứng đằng sau.

Tạ Thiên Ngưng nhìn theo tầm mắt của anh, hiểu, cô hoàn toàn đã hiểu, trái tim lại bị đâm thêm một nhát, đau đến nỗi cô rơi xuống giọt nước mắt tuyệt vọng.Nếu không buông tay, thì cô sẽ trở thành kẻ thứ ba."Thiên Ngưng, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì vậy hả?" Lúc này Tạ Chính Phong cảm thấy có chuyện không ổn, vội vàng đi tới, lo lắng hỏi.Ông vẫn cứ nghĩ Ôn Thiếu Hoa tới đây là để chờ cô, nhưng bây giờ xem ra chuyện này không phải như vậy."Chú, cám ơn chú mười năm nay đã chăm sóc cho cháu, bắt đầu từ hôm nay, cháu sẽ rời khỏi nơi đây, tự tìm cho mình một cuộc sống mới. Xin chú hãy yên tâm, cháu đã lớn sẽ biết tự chăm sóc cho bản thân mình. Còn nữa, hôn lễ của Minh San với Thiếu Hoa, cháu sẽ đến tham dự, để chúc mừng hạnh phúc cho hai người."Tạ Thiên Ngưng dùng tay lau nước mắt, tìm cách cố nở nụ cười, cố gắng làm ra dáng vẻ mình không sao cả, nói rõ hết mọi chuyện, nói xong liền đi nhanh về phía căn phòng của mình, quyết định đi thu dọn đồ đạc của chính mình.Bỏ đi, là lựa chọn tốt nhất.Ôn Thiếu Hoa nhìn bóng lưng cô rời đi, trong lòng chợt có chút hơi đau lòng.Dù anh không muốn cưới cô, nhưng cũng không muốn tổn thương cô như vậy.

Nhưng nếu anh không làm tổn thương cô, anh sẽ không thể tìm được cuộc sống mà bản thân anh mong muốn, cho nên anh không thể không tàn nhẫn với cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com


*

*

*

Đánh giá: 7.3/10 từ 170 lượt

Nội Dung Truyện:

Truyện tình cảm không thể nói trước được điều gì cũng không thể cũng không thể nói rằng quyền chủ động thuộc về bên nào, thời đại ngày nay khái niệm chờ đợi đã mất đi phần nào sự thú vị của chính nó, chỉ khi thực sự yêu người ta không thể biết được, ai dụ dỗ ai. Truyện Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma sẽ giúp bạn có cơ hôi kiểm chứng được một điều rằng nếu thực sự chọc tức và đả động đến tình yêu của một người bá đạo thì điều này quả không dễ dàng gì.

Từ nhỏ bọn họ đã là đôi oan gia thường hay tranh cãi nhau, vì muốn trả thù cô, trước khi rời khỏi đã lén trộm đi quyển nhật ký mà cô yêu quý nhất, kể từ đó trở thành một kẻ vạn kiếp bất phục. Trước đêm đám cưới, biết được vị hôn phu bắt cá hai tay, cô biết mình đã nằm mơ suốt mười năm không hay, chỉ trong chốc lát liền vỡ vụn. Vì muốn trả thù, cô mang theo bạn trai mới của mình, đến tham dự hôn lễ của vị hôn phu.Cô cho rằng anh chỉ là một chàng trai bình thường gặp ở trên đường, nhưng không ngờ con người đó lại là người thừa kế đáng giá vạn triệu, một con số khiến nhiều cô gái phải thèm thuồng vị thiếu gia giàu có này.

Phong Khải Trạch: người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phong Thị, làm việc thần bí, lại quyết đoán và dứt khoát, nham hiểm xảo trá, đương nhiên là một con quỷ hóa thân, âm tình bất định, danh tiếng vang dội, nhưng lại ít người biết đến bộ mặt thật kia của anh.Cứ tưởng chỉ là một trò đùa giỡn, không nghĩ tới tạo hóa trớ trêu người, giả hóa ra làm thật. Do cô vô tình, hay anh cố ý, thúc đẩy kết quả như vậy? Ngày đám cưới của anh, cô dẹp bỏ tình cảm của chính mình thành từng mảnh, trong cơn say mơ màng. Vào ngày kế tiếp tỉnh lại, trời đất quay cuồng, toàn thân rụn rời, xưa nay chưa từng có, vả lại bên cạnh là tên đàn ông lộ ra nửa thân trên để trần, làm cho cô điên cuồng la hét.

Xem thêm: Tính Toán Mới Về Chiều Dài Của Cá Mập Săn Mồi Đáng Sợ Nhất Thế Giới

"A!" Hàng lông mày kiếm của chàng trai bất động, cánh tay dài duỗi ra, đè cô xuống, hạ thấp giọng nói: “Bảo bối của anh, sinh lực em vẫn luôn tràn đầy như thế này sao.” “Ai là bảo bối của anh?” “Ở trên thế giới này, ngoại trừ em ra, không còn ai xứng làm bảo bối của anh.Đâu là kết thúc đẹp cho chuyện tình này và là hồi kết cho chính truyện ??? Có chăng hạnh phúc sẽ đến, chỉ là tình trong như đã mặt ngoài còn e...