< ĐAM MỸ > Giam Cầm

General Fiction

Tên truyện: giam cầm Tác giả: En Thể loại: Boy love, HE -oOo- VĂN ÁN < Lừa tình > Hắn. Chỉ vì niềm vui của một cậu trai nhưng mà yêu đến điên loạn Hắn, do ghen tị nhưng mà suýt giết thịt chết cô nàng cậu yêu Hắn, Vì mong muốn trong đôi mắt cậu chỉ tồn tại một mình phiên bản thân m...

Bạn đang xem: Giam cầm độc chiếm đến điên rồi

#1x1 #boylove #danmei #h-e #heromine #nguoc #đammỹ


*

"Ý tôi là, ưm, tôi không phải đồng tính, a..." Cậu giải thích.

"Tôi cũng vậy" Hắn lấy ngón tay ra đưa xuống hậu huyệt phấn hồng vẽ loạn khiến cơ thể Khải Ân càng căng cứng hơn

"Vậy tại sao lại làm vậy với tôi?" Cậu bực mình, nếu là trò đùa thì hơi quá đáng rồi.

"Vì tôi yêu em" Hắn vẫn thản nhiên

Cảm nhận được ngón tay đang trêu đùa phía sau mình. Khải Ân như muốn khóc lên.

"Tôi yêu em, tức thì từ lần đầu gặp tôi đã yêu em đến phát điên rồi, không quan tiền tâm em là nam tuyệt nữ, tôi đều muốn em, từng khúc xương thớ thịt giỏi cả mỗi giọt máu của em đều tôi đều muốn giữ làm của riêng, không một ai có thể chạm, không một ai có thể thấy" đến bây giờ sắc mặt Thuấn không còn bình tĩnh được nữa mà biến đổi liên tục theo từng câu nói, đến giọng cũng lớn dần lên như đang quát. Đôi mắt hắn giăng đầy tơ máu, tròng mắt teo rút nhìn chằm chằm vào Khải Ân, khoé môi không còn nhàn hạ nữa mà cười như kẻ điên.

"Em đã thất hứa" Thuấn nắm lấy cằm cậu bóp mạnh, Khải Ân đau đớn cắn môi cảm giác như muốn nứt cả quai hàm, cơ thể giãy giụa bất thành đành nằm yên giữ sức. Khải Ân nắm lấy bàn tay đang siết cằm mình cố kéo ra, móng tay cắm sâu vào tay Thuấn.

"Em đã rời bỏ tôi một lần, nhưng không sao, Chỉ cần đem em nhốt lại, tách biệt với thế giới bên ngoài, em sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa. Nếu em dám bỏ trốn tôi sẽ chặt đứt chân em, biến em thành phế nhân cả đời đều phải lệ thuộc vào tôi. Mang lại dù em có tự tử tôi vẫn sẽ đem xác em lồng kín lại giữ bên mình. Cả đời này em đừng mong mỏi có thể thoát khỏi tôi" Gương mặt anh tuấn mà ôn nhu của hắn bây giờ đã mất kiểm soát hoàn toàn, hắn cười điên dại mắt tỏa ra quang mang sắc lạnh độc chiếm, tuyên bố chủ quyền.

Xem thêm:

Khải Ân là của hắn!

Cậu là thiên thần, là bảo bối quý giá của riêng hắn.

Nhưng thứ gì càng quý giá càng dễ đánh mất. Để khiến cậu hoàn toàn thuộc về mình hắn cho dù có rút gân phế bỏ cơ thể này hắn cũng sẽ làm. Giữ bảo vật thì phải giữ mang lại kín. Nhốt cậu vào lồng, khóa lại. Ràng buộc cậu bên người, đến lúc đó bất kể ngày đêm trong mắt cậu sẽ chỉ tồn tại một mình hắn.

"Ư... Buô.. Buông.." Khải Ân liền tục đấm vào ngực hắn, gương mặt đỏ rần đã giàn dụa nước mắt.

Cậu sợ.

Cậu không hiểu, không hiểu gì hết. Hắn muốn giam cậu sao? Không thể. Cậu còn Yves, còn những điều bản thân muốn làm. Cậu không thể mất đi tự do được.

Mặt đau đến tê dại, Thuấn dần buông lỏng tay, cậu lập tức liều mạng đẩy hắn ra. Vận hết sức mà chạy nhưng chỉ được vài bước thì chân trái bị kéo giật lại làm cậu mất đà ngã sấp xuống sàn, đầu đập vào bàn gỗ rách một đường, máu rỉ ra chảy dài xuống mặt.

"Ư..." Bị đập đến choáng váng mặt mày, Khải Ân cắn chặt môi, ôm trán đang chảy máu.

"Chạy? Tôi xem em còn chạy được không"

Hắn vừa dứt lời thì cơ thể cậu bị lôi sàn sạt ra sau. Âm thanh lãnh khốc cùng tiếng của sắt va chạm khiến cậu sợ hãi. Cổ chân trái bị còng lại đã sưng tím ướm máu vài chỗ.