Cố Cửu tự bị tra nam tiện phụ nữ liên thủ hãm hại, tự thiên kim hào môn trở nên phế vật, đơn vị tan cửa nát, bằng hữu xa lánh. Thẳng đến khi sắp chết bắt đầu biết được bản thân quá ngu muội, đang phụ một người yêu mình bởi cả sinh mệnh. Trọng sinh trở về, cô vẫn là Cố đái thư đầy kiêu ngạo và ương ngạnh, một thiên kim ác ma. Mà lại kiếp này, cố Cửu từ bỏ chỉ ao ước ôm chặt rước "đùi" của Hoắc Minh Triệt, ánh nhìn sùng bái: “Ông xã, em mong mỏi dùng tay xé xác tra nam, chân dẫm tiện nữ, tiếp đến ngoan ngoãn ở lân cận anh!”


CHƯƠNG 368: xem RA KHÔNG TRÁNH ĐƯỢC _

A,,?

“Chị Tiêu Tiêu.” từ Nhã Lạc bé dại giọng nói. Ứng Tiêu Tiêu cười: “Thì ra cô còn biết điện thoại tư vấn tôi một giờ chị.” từ bỏ Nhã Lạc nghe ra được sự châm chọc trong khẩu ca của cô, khuôn mặt nhỏ dại trắng. Bệch, lại cúi đầu: “Em xin lỗi, chị Tiêu Tiêu.” “Không nên xin lỗi, về sau đừng mang đến gần Thanh Chiêu là được.” Đối với Ứng Tiêu Tiêu mà nói thì không nhằm bụng tự Nhã Lạc gửi ảnh như vậy mang đến mình, cô niềm nở chuyện cô ta có ý trang bị không dễ dàng và đơn giản đến sát Thanh Chiêu. Đối với địch thủ ẩn núp thì cần phải nhổ bao gồm tận góc khi vừa xuất hiện, không được mượt lòng. Bởi thế, cô đi tới thân mật ôm cánh tay của Lục Thanh Chiêu, giọng vơi nhàng sở hữu theo sự cảnh cáo: “Tôi là bạn gái của . Thanh Chiêu, vì thế tôi ko thích kề bên anh ấy có đàn bà khác xuất hiện. Nhã

Lạc, tôi tin cô phát âm ý của tôi.”

Từ Nhã Lạc thế chặt nhì tay lại, cúi đầu

nhẹ giọng nói: “Em hiểu.”

“Vậy tôi không mời cô vào trong nhà đâu.”

Advertisement

Từ Nhã Lạc nghe vậy thì mau lẹ lùi lại,

giây tiếp theo sau “Rầm” một tiếng, cửa được

đóng bạo gan trước khía cạnh cô ta. ( tự Nhã Lạc ngửng đầu, ánh nhìn nhìn ị chằm cánh cửa tràn trề không cam lòng và

ghen ghét.

Bạn đang xem: Hoắc tiên sinh sủng vợ lên trời

Muốn cô ta đừng mang lại gần anh Thanh

° Chiêu?

Vì sao buộc phải nghe lời cô chứ? Cô chỉlà > bạn gái của anh Thanh Chiêu, cũng ko Ỉ

phải là bà xã anh, quản quá to rồi đó..

Anh Thanh Chiêu là người lũ ông xuất sắc như vậy, sao cô ta có thể dễ dàng lẹo tay

nhường cho người khác chứ?

Từ Nhã Lạc híp đôi mắt lại, vào mắt lộ ra sự kiên định.

Cô ta tuyệt vời không từ bỏ anh Thanh Chiêu.

Cửa vừa đóng lại, Ứng Tiêu Tiêu chớp nhoáng buông cánh tay Lục Thanh Chiêu ra, một

Advertisement

mình đi cho phòng khách.

Lục Thanh Chiêu biết cô tức giận thì bất đắc dĩ cười cười, tiếp đến đi theo.

Ứng Tiêu Tiêu ngồi xuống sô pha, nhị tay khoanh trước ngực, nghiêng đầu, góc nhìn sắc bén nhìn về phía Lục Thanh Chiêu, khóe môi cười cợt mỉa mai: “Xem ra quan tiền hệ của anh í cùng Từ Nhã Lạc khôn xiết tốt, nói một cách khác là anh.Thanh

Chiêu?”

Ánh đôi mắt Lục Thanh Chiêu nhìn cô, trên

khuôn khía cạnh tuấn tú có ý cười nhàn nhạt.


Ứng Tiêu Tiêu thấy anh chỉ cười nhưng không nói lời làm sao thì tức giận: “Lục Thanh Chiêu, anh cảm thấy bi thương cười bởi vậy sao?” ị Ỉ

Z ` Ỉ

“Không phải.” Lục Thanh Chiêu rung lắc đầu, ý cười cùng bề mặt càng sâu hơn: “Anh chỉ cảm

thấy dáng vẻ em ghen rất rất đáng yêu.”

Ứng Tiêu Tiêu không ngờ được anh sẽ nói như vậy, cô nhanh chóng ngây người, nhưng nhanh lẹ phản ứng lại, cô hếch cằm, vẻ mặt sang chảnh và kiêu sa nói: “Đừng nói mấy lời đó dỗ

dành riêng em, em thật sự tức giận.”

Lục Thanh Chiêu cười cười, sau đó ngồi xuống ở bên cạnh cô, ôm vai cô vơi giọng nói:

“Anh cùng Từ Nhã Lạc không có gì, chỉ coi cô ta là láng giềng nên quan tâm một chút.”

“Em dĩ nhiên biết anh với cô ta không có gì.” Ứng Tiêu Tiêu ngửa đầu, tức giận chú ý anh một cái: “Nếu anh với cô ta bao gồm cái gì thì

em tuyệt đối hoàn hảo sẽ không tha mang lại anh.”

“Ừ, chuyện đó sẽ không còn xảy ra.” Lục Í Thanh Chiêu vuốt nhẹ mái tóc của cô.

“Sau này phương pháp xa cô ta một chút.”

S)

-Sau này sẽ không được cười với cô ta.”

TP

Cho dù cô nói gì thì Lục Thanh Chiêu phần đa đồng ý, chắc hẳn rằng đây là sức mạnh của tình yêu.

Đường Ngọc Sở đang nghĩ fan nhà họ ị Lục sẽ đến tìm mình, dẫu vậy không nghĩ về tới

lại cấp tốc như vậy.

Sau ngày cô về bắc ninh thì Lâm Tuyết Chỉ liên lạc với cô. Lúc Đường Ngọc Sở dấn được điện thoại thì bao gồm chút tởm ngạc, không nghĩ tới đối thủ có số điện thoại cảm ứng thông minh của mình,

tuy thế cô nghĩ đến chuyện nhà họ Lục đã

điều tra mình, sao rất có thể không gồm cách liên hệ với mình chứ.

Cô bắt máy, giọng của Lâm Tuyết đưa ra truyền tới, rất bình tâm lạnh nhạt: “Cô Đường,

tôi là người mẹ của Triều Dương.”

Đường Ngọc Sở nghe bà ta tự giới thiệu thì đuôi lông mày nhếch lên, tiếp nối khách

sáo hỏi: “Dì, có việc sao?”

“Cô Đường có thời gian không? Tôi muốn nói chuyện với cô.”

“Nói chuyện? hại là ko tiện.”

Một người Bắc Ninh, một người ở kinh thành thì nói vắt nào? :


“Tôi sinh sống Bắc Ninh.” Đường Ngọc Sở: “..”

Cô vốn vẫn nghĩ rất có thể trốn tránh nhưng bây giờ xem ra ko tránh được.

Tới đâu xuất xắc tới đó.

Đường Ngọc Sở và Lâm Tuyết bỏ ra hẹn thời hạn địa điểm, tiếp đến cô vực lên xin

ngủ với Lina, hôm nay cô bắt đầu lái xe mang đến nơi

đã hẹn.

Đường Ngọc Sở vừa vào quán coffe thì bắt gặp Lâm Tuyết bỏ ra ngồi gần cửa sổ.

Cô đi qua lễ phép gọi: “Dì.”

Lâm Tuyết đưa ra ưu nhã uống cà phê nghe được các giọng nói này thì ngước mắt lên, khá mỉm cười: “Cô cho rồi.” Đường Ngọc Sở “Ừm” một tiếng, sau đó ngồi xuống đối diện bà ta. ( Đường Ngọc Sở tùy tiện lựa chọn cà phê, sau khi người giao hàng rời đi thì mới chính thức nhìn về phía Lâm Tuyết Chi, xung quanh nở thú vui khách sáo xa cách: “Dì có việc gì thì cứ

nói thẳng.”

Lâm Tuyết bỏ ra nhướng mày: “Cô Đường cuống quýt như vậy sao?”

“Không phải, tôi chỉ không muốn làm lờ đờ thời gian của dì.” “Nếu tôi đã vắt ý đến thành phố bắc ninh tìm cô thì không sợ lờ đờ thời gian.” Lâm Tuyết chi cười cười, tiếp nối uống cà phê, hôm nay mới rảnh rỗi mở miệng: “Lần này tôi cho tìm cô

là muốn nói chuyện của Triều Dương với cô.”

l

Đường Ngọc Sở cũng ko bất ngờ: “Ừ, tôi biết bà mang đến đây vị chuyện của Triều Dương, vậy bà định dùng từng nào tiền để

tôi rời khỏi Triều Dương?”

Lâm Tuyết đưa ra nghe cô nói thì ko nhịn

được cười cợt khẽ: “Cô cảm thấy tôi đến phân chia rẽ cô cùng Triều Dương sao?”

“Chẳng lẽ chưa hẳn sao?” Đường Ngọc Sở không trả lời mà hỏi ngược lại.

“Đúng là không phải.”

Đáp án của Lâm Tuyết Chi làm cho Đường Ngọc Sở ghê ngạc: “Dì đang nghịch với

tôi sao?”

Không cần bà ta tới phân tách rẽ cô với Triều Dương, không lẽ ủng hộ bầy họ sao?

Lâm Tuyết bỏ ra cười cười: “Tôi không nghịch với cô. Lần này bố của Triều Dương thật sự nói tôi chuyển chỉ phiếu trống mang lại cô, nhằm cõtự điền số tiền, chỉ việc cô có thể rời ngoài Triều Dương, bố nó rất có thể chi từng nào tiên cũng

được.”

Kịch bản của bên giàu cũng chỉ có thứ này sao?

Đường Ngọc Sở khịt mũi coi thường nói: “Nếu tôi nói tôi muốn toàn bộ nhà chúng ta Lục thì

sao?”

Vẻ khía cạnh Lâm Tuyết đưa ra cứng lại, tiếp nối cười nói: “Cô không phải là người có lòng


tham như vậy.

Xem thêm: Hình Ảnh Đểu Cực Chất Nhất, Những Hình Ảnh Stt Đểu Chất Nhất

Đường Ngọc Sở khẽ nhếch mày: “Vậy dì quan sát nhầm rồi, tôi là người có lòng tham như vậy. Số tiền trên chi phiếu bao gồm hạn, mà lại Triều Dương lại có giá trị vô hạn, do đó tôi

và anh ấy ở bên nhau thì càng:có lời ”

“Cô thật sự nhìn trúng quyền năng của Triều Dương đề xuất mới ở bên cạnh nó sao?” Lâm Tuyết đưa ra nhíu mày, không chắc chăn nhìn

cô.

Đường Ngọc Sở mỉm cười: “Nếu không: thì dì suy nghĩ sao?” :

Sắc khía cạnh Lâm Tuyết chi hơi trâm xuống, ánh mắt nhìn cô cũng thêm đề phòng: “Nếu tôi nói tôi ủng hộ vô cùng Triều Dương ở mặt nhau, nhưng lại cô rất cần phải làm mang lại Triều Dương từ quăng quật nhà họ Lục, cô tất cả đồng ý

không?”

“Từ vứt nhà chúng ta Lục? “Trong nháy đôi mắt Đường Ngọc Sở bừng tỉnh, hoá ra bà ta tìm

cô vị chuyện này sao?

Bà ta cỗ vũ cô, kế tiếp làm mang lại Triều Dương từ quăng quật quyền thừa kế nhà họ Lục, ván