Thể loại: Điềm văn, trưởng thành, vườn trường, dịu nhàng, ấm áp, 1×1, hiện tại đại, rời nhà trốn đi nghèo đến cạp đất ăn uống công X nghìn sủng vạn sủng thiếu gia trăm phần trăm chỉ bị thi rớt thụ, HE.

Bạn đang xem: Học tra cùng bàn không cần an ủi

Độ dài: 113 chương chính văn + 9 phiên ngoại.

Couple: Hạ thâm (Tạ Thâm) x Kiều Thiều (Kiều Dật).

Có thể cỗ này những người chưa biết đến, nhưng cái brand name “Không yêu thì đi bị tiêu diệt đi” thì nổi như cồn ấy nhỉ! Vâng, lại là 1 trong những bộ truyện từ Long Thất, tui vừa phát âm vừa há miệng mỉm cười như đứa dở hơi vậy.

Thật lòng là tui lừng chừng nói trường đoản cú đâu luôn. Vì cái diễn biến nó đi theo đường cong uốn nắn rối như tơ vò. =))

Kiều Thiều là tiểu thiếu thốn gia bên giàu, có tía là người khét tiếng trong yêu quý trường, tất cả ông nội, ông ngoại phần đa giàu sụ. Tuy vậy Tiểu Kiều chạm chán một phát triển thành cố dịp nhỏ, tinh thần bị tác động nặng nề. Tuy nhiên cả Kiều gia với Dương gia đều ấp ôm đứa cháu bé xíu bỏng xứng đáng thương, nhưng mà bạn nhỏ tuổi vẫn sai trái lắm. Sau một thời gian, Kiều Thiều quyết định biến hóa môi trường, mang lại một trường học tầm thường, có tác dụng một học sinh gia cảnh bình thường, một lòng vày học tập. Chỉ có điều, bởi vài vì sao mà ẻm lại xuất bản thành biểu tượng quỷ nghèo xứng đáng thương, có mái ấm gia đình không ổn, bên trên lớp học siêng vậy cơ mà đi thi xếp thứ nhất đếm ngược. Chuyện vui nhộn nữa là Kiều Thiều ngồi cạnh Hạ Thâm, thấy người chúng ta cùng bàn này cực kì có vấn đề, không phần đa vừa là đầu gấu, lại vừa là học tập dốt. Đấy là em Kiều nghĩ thôi chứ thực tế là anh Hạ là thể loại thần thánh chưa phải người, lên lớp ngủ thôi cũng đi thi để hạng nhất, kết luận là siêu nhân!

Tất cả chuyện dở khóc dở cười đó là hai cậu đàn ông của gia tộc lớn đến học cùng một trường cung cấp 3 bình thường, anh em học thuộc chẳng biết được những gì cả. Đầu tiên là em thụ không tin nổi chúng ta cùng bàn là học thần luôn ôm địa chỉ số 1, trong tương lai bị vả mặt cực đau. Cơ mà Hạ Thâm mới là học sinh cấp 3 vẫn liều mạng tìm tiền, rước lí vì chưng là tìm được một tỷ sẽ không trở nên bắt về quá kế gia sản, điều đó em thụ cũng không tin tưởng nốt. Tuy nhiên nói lại thì chủ yếu Hạ đái công cũng chẳng tin khi em Kiều nói công ty ẻm nhiều lắm. Nhị cái tín đồ này, thương vào chấm dứt đầu óc vận hành kì viên lắm.

Hạ Thâm với Kiều Thiều điều đáng thương, nếu như em Kiều là bao gồm một cú sốc mới trở yêu cầu kiệt quệ, thì Hạ thâm vốn dĩ là trưởng thành và cứng cáp trong một gia tộc khắc nghiệt. Trong tuyệt hảo ban đầu của em thụ, công ko được xuất sắc tính đến lắm, tiếp xúc rồi thì lại cảm giác tên này là thiếu niên bất lương, mê thích nói hươu nói vượn với trêu trọc mình. Mà lại Tiểu Kiều là tín đồ rạch ròi, hiểu rằng Hạ Thâm quan tiền tâm âu yếm cho mình vậy nào, nhưng anh Hạ trước chỉ là thấy nhóc bé này đáng yêu, lúc nghịch càng dễ thương và đáng yêu hơn, sau lại là ko kìm được nhưng mà muốn bao bọc che chở mang lại “Kiều viên cưng”. Nhờ tất cả Hạ Thâm mà Kiều Thiều hy vọng ăn, rồi có thể đi vào giấc ngủ một phương pháp bình yên, rồi còn tồn tại dũng khí nhằm lật mở phần kí ức đau lòng ấy.

“Nếu không có cậu, tôi có thể ăn uống ngủ nghỉ ngon giấc vậy sao? Nếu không có cậu tôi nào bao gồm dũng khí lưu giữ lại vượt khứ, đương đầu với tất cả? Nếu không tồn tại cậu, hiện tại tôi vẫn đang bị tiêu diệt dần bị tiêu diệt mòn! Hạ Thâm, cậu đừng tự coi vơi mình, rõ ràng là cậu cứu vớt mạng tôi!”

Hạ Thâm là 1 trong thiên tài, vì thế từ nhỏ dại đã được gia đình uốn nắn tương khắc nghiệt. Hạ rạm vốn thương hiệu là Tạ Thâm, hắn có một trí nhớ vô cùng tốt, chỉ việc nhìn một lần là nhớ, bởi thế cho nên phải mang nhiệm vụ trở thành tín đồ xuất bọn chúng và tiếp quản sự nghiệp gia đình. Nhưng phần nhiều gì Hạ Thâm ghi nhớ rõ là mẹ thì hại hắn, phụ vương thì coi thường, ông nội thì lợi dụng. Hạ Thâm luôn luôn cảm thấy chán ghét, tính đến khi hắn chạm mặt được Kiều Thiều, người thật lòng trân trọng mình, thiên sứ nhỏ tuổi nhắn xứng đáng yêu.

Hạ thâm nám hôn lên lòng bàn tay fan nọ, nâng mắt vơi dàng: “Lòng tôi chỉ bao gồm cậu.”

Tim Kiều Thiều đập cấp tốc hơn.

Hạ Thâm dịu giọng nói: “Tất cả hạnh phúc mà tôi cảm nhận được ngay trong khi này, phần đông là tự cậu ban cho.”

Ừm, về quy trình tiến triển của nhì cháu, tui còn chả biết gồm nên chèn thêm chữ “chậm nhiệt” hay không? thiệt ra thuở đầu Hạ Thâm gặp mặt Kiều Thiều, rồi thành các bạn cùng bàn, chủ yếu là loại không khí gei không chịu nổi. Bạn công bọn họ Hạ nhận biết tình cảm của mình, cũng không đủ can đảm tỏ tình vày lo không xứng đáng với tiểu thiên sứ, hơn nữa cũng do yếu tố hoàn cảnh trong bên quá phức tạp, bắt buộc sợ dọa tín đồ chạy mất. Còn Kiều Thiều cũng là rối rắm mãi mới bằng lòng với lòng mình, rằng mình thích thẳng nam đẹp mắt trai vô cùng soái, gì rồi cũng tốt, em nhỏ thấy tủi thân vì khoảng cách hai tín đồ xa xôi quá. Dứt em thụ còn bi thương rầu thất tình các kiểu. Trong tương lai có việc xẩy ra nên thụ bắt đầu không kìm được nhưng mà chạy cho nói: “Hạ Thâm, tôi thích cậu!”. Nỗ lực là Hạ rạm bắt fan không buông luôn!

Kể cũng thiệt là tài tình, cho dù mấy dòng tình tiết tạo nên nhân trang bị hiện lên hơi phảng phất mùi hương teenfic nhưng tui vẫn hứng thú dào dạt. Mỗi lúc càng thấy sự có tài năng của Hạ Thâm, càng lúc càng thấy đơn vị em Kiều giàu. Cộng thêm cái sự lệch sóng não khi thủ thỉ của những nhân đồ nữa, rõ là rối như mớ bòng bong nhưng người sáng tác vẫn dỡ gỡ dịu nhàng, duyên một bí quyết bất ngờ.

Phần sau đây là về nhân thứ phụ.

Xem thêm:

Người đầu tiên phải nói đến là đại ca trường học Lâu Kiêu. Thọ Kiêu con đường đường là nam giới nhân tà khí đằng đằng, là anh Kiêu mà tất cả các ngôi trường trung học tập trong tp đều biết. Kết luận là anh Kiêu siêu khốc! trước khi Kiều Thiều đến, thọ Kiêu hay đi cùng với nam giới thần Hạ Thâm, cặp đôi cùng thờ ơ giá rét. Tè Kiều ban đầu cũng hại vị đại ca này, nhưng dần dần lại nhận biết Lâu Kiêu là người mắt kém không chịu đựng đeo kính, là hảo huynh đệ trầm yên ổn ít nói. Mà lại đường con đường là đại ca tuy nhiên anh Kiêu lại bị ông các bạn dày vò lên xuống, như thế nào là thồn cơm trắng chó, làm sao là gọi đến mua món ăn sáng mang lại bảo bối, như thế nào là bình phong trả tiền đến kẻ nào đó lo bảo vật thương tâm,… Vân vân với mây mây, anh Kiêu rất khổ!

Tuy nhiên anh lâu Kiêu cũng không hẳn người tuyệt nhất bị thồn cẩu lương trực tiếp, Vệ Gia Vũ aka trưởng chống kí túc của Kiều Thiều, cũng chính là người bị nhòe đến mù mắt. Nhưng có lẽ là trả nghiệp thôi, các bạn Vệ tóc xanh này trí tưởng tượng còn phong phú hơn lâu đại ca, lại còn chèo nhầm thuyền một thời gian dài, đáng bị trị!

Cùng phòng với Kiều Thiều còn tồn tại một cậu bạn tên è Tố, là bên nghèo hàng thật giá thật. Kiều Thiều xuất hiện chính là giúp è Tố bước thoát ra khỏi cái vòng bị xa lánh, còn giúp Trần Tố gồm thêm dũng khí. Không chỉ có là è Tố nghèo, mà còn có Vệ Gia Vũ giàu có, đều gặp vấn đề trong mối quan hệ với bạn bè. Cơ mà Kiều Thiều thành tâm lại đó là một bạn bạn xuất sắc đến giúp đỡ hai người. Mẫu tình tiết thứ hạng này làm tui yêu thích với cuộc sống đời thường vườn ngôi trường lắm nhé.

Ừm, người ở đầu cuối sẽ là cha ba Kiều Tông Dân, là Đại Kiều nồng hậu của đái Kiều. Bố Kiều thương nhỏ trai, nuông như bảo bối. Mà trước đó rất lâu, Kiều Tông Dân đưa nam nhi đến Tạ gia, còn nhắc con mình phương pháp xa thằng nhóc lạ mắt họ Tạ kia. Vừa hay sau này Tiểu Kiều lại sà đến vòng tay của thiếu thốn gia nhà họ Tạ. Thật ra Kiều Tông Dân ban đầu biết chuyện tình yêu của nhị đứa, cũng tức giận, còn “viu” cái ném gạt tàn vào “con rể tương lai”. Nhưng lại Đại Kiều không chiến thắng được tiểu Kiều, cũng hiểu Hạ Thâm đặc biệt với đàn ông mình vắt nào nên vẫn là đồng ý. Trời, mê thích nhất cái cụ thể bố Kiều điện thoại tư vấn hai đứa rồi bảo đừng ở kí túc, về bên ở, cũng chính vì hai đứa các ở nội trú, sao thành nhật kí được. Kiều gia có cái nhật kí gia truyền để cả nhà cùng nhau viết ấy, ôi dễ thương và đáng yêu làm sao. Hạ Thâm chịu đựng ngay sát hai mươi năm, rồi cũng có thể có một mái ấm gia đình yêu thương, chính xác là ông trời thiệt công bằng!

Đáng lẽ tui từ bỏ nhủ đang gõ khoảng tầm 1000 chữ thôi, mà lại giờ rộng 1600 rồi nè. Dừng tại trên đây thôi. Dù sao cũng cảm ơn tác giả nè, mặc dù tác giả sẽ không còn biết cho lời cảm ơn này, cảm ơn editor đã làm cho truyện mượt vậy nên (tuy còn lỗi và tui thấy tự “cậu” phù hợp hơn “y”), editor chắc hẳn cũng chần chừ luôn. Cảm ơn vì trong vòng thời gian buồn chán chết đi được đó lại nếm được một “hũ mật” ngọt ơi là ngọt!