Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương đôi mươi Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương sau
*Chương này còn có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui mắt bật chế độ hiện hình hình ảnh của trình để mắt để đọc.
*
Tuy Hà Mạn Mạn cùng Lục Ly đã cùng cả nhà một khoảng thời gian, tay cũng thế rồi, môi cũng hôn rồi, nhưng các lần nhìn Lục Ly, gương mặt nhỏ tuổi nhắn của cô phần đa bất giác ửng hồng Cô cúi đầu xấu hổ, nhấp một ngụm ca cao nóng mà anh đang pha đến cô. Vị ngọt đậm đà từ trên đầu lưỡi trội tụt xuống tim Trước trên đây trong nhà Lục Ly ngoại trừ nước ra thì chỉ tất cả cà phê, từ khi tất cả Hà Mạn Mạn, tủ lạnh bên anh không không giống gì rất thị, những loại nước trái cây, sô cô la, thức ăn vặt chất thành đống. Không chỉ thế, Lục Ly biết Hà Mạn Mạn sợ lạnh, nên những góc bé dại yêu ưa thích của cô đều có gối ôm, bên trên sô pha, bên trên ghế mây, thậm chí là chiếc2ghế trong phòng ăn uống cũng có Dép bông đi trong nhà, chăn đắp bên trên sô trộn càng cần thiết thiếu. Ở đơn vị Lục Ly, Hà Mạn Mạn thậm chí còn cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn bên bà ngoại Hà Mạn Mạn nheo ánh mắt cây cây bút máy cô mua khuyến mãi anh bên trên bàn, thấy Lục Ly sử dụng, cô thấy trái tim mình và ngọt ngào như nhúng mật, cô toét miệng cười, hầu hết giây kế tiếp đã vô ý bắt gặp tấm vé máy bay bị các sách vở và giấy tờ khác bịt mất một nửa. Vé thứ bay.. Thoáng chốc, cô khựng lại, nụ cười trên phương diện như hóa đá Tuy giờ đồng hồ Anh của Hà Mạn Mạn không giỏi, tuy nhiên cũng không đến nỗi mù chữ, cô vẫn nhận biết được thương hiệu phiên âm tiếng Trung của anh, tự “London” in trên kia cô cũng biết. Dù7đã chấp nhận quen nhau, anh vẫn bắt buộc đi nước anh sao? Những tưởng đã xác nhận quan hệ thì anh sẽ không trốn né cô nữa, có lẽ không thể tiếp tục làm thầy của cô nhưng mà ít ra anh còn ở tp này, muốn gặp lúc nào thì cũng được, duy nhất là học tập kỳ sau của năm ba, ngay sát như không tồn tại tiết học, cô có thể mỗi ngày ở nhà Lục Ly Bây giờ nghĩ lại, nếu như anh bắt buộc đi nước Anh, đừng nói đông đảo điều cô vẫn ấp ủ, ngay lập tức cả chạm mặt mặt, ôm chầm anh phần đa khó mà triển khai được. Cảm giác của Hà Mạn Mạn hôm nay thậm chí còn tức giận hơn khi cả nhị chưa bên nhau. Khi Hà Mạn Mạn còn sẽ đắm nhìn trong suy xét của mình Lục Ly sẽ tiễn những9người “đồng nghiệp” của anh ấy về hết Khi cửa nhà khép lại, trong nhà chỉ với hai người. Lục Ly vươn vai, cái áo mặc trong nhà co lên theo cồn tác của anh, lộ ra cơ bụng tuyệt vời của anh Anh bước đến mặt Hà Mạn Mạn, dịu dàng êm ả tháo khăn choàng cho cô. “Trong đơn vị nóng, hiện thời còn choàng, lát nữa ra bên ngoài lại cảm mất.” Lục Ly dứt lời thì thấy Hà Mạn Mạn đứng lag như tượng, không suy nghĩ lời nói của anh Lục Ly cau mày vẻ kỳ lạ, vẫn lúc định khom sườn lưng nhìn xem cô gái bé dại nhà mình bị gì, Hà Mạn Mạn đột nhiên cúi gằm mặt bi thương bà nói, vì chưng sao còn đi nước Anh?” Lục Ly sửng sốt, men theo ánh mắt Hà Mạn Mạn, anh thấy vé máy bay của5mình, anh thở nhẹ, nói: “Vốn không thích để em biết...” Nghe lời này của Lục Ly, Hà Mạn Mạn thấy chạnh lòng Sao anh còn không thích cho bản thân biết? mắt Hà Mạn Mạn đỏ lên, quay đầu nhìn ánh mắt bất lực của Lục Ly. “Không cho em biết, anh muốn đùng một cái biến mất, khiến em tìm không ra?” Hà Mạn Mạn mím môi, nghiến răng, giọng gồm chút run rẩy, cô nói, “Nói đi, đi bao lâu, tám năm mười năm em đợi được!” Vẻ mặt của Hà Mạn Mạn hiên ngang lẫm liệt như sắp bước tới đoạn đầu đài. Lục Ly quan sát Hà Mạn Mạn, nhảy cười thành tiếng, mọi ngón tay thanh mảnh dài luồn vào mái đầu rối của cô, anh nói: “Còn tám năm mười năm cơ đấy! lặng tâm, anh qua bên ấy bàn giao3một số công việc, không quá một tháng.” Thấy Hà Mạn Man ngớ tín đồ ra cười, Lục Ly hài lòng Anh cảm giác tâm trạng mình cũng tốt hẳn ra, anh nhoẻn miệng cười, một nụ cười rạng rỡ mang lại nỗi loa cả mắt Hà Mạn Mạn. Từ đống giấy tờ trên bàn, Lục Ly rút tấm vé máy cất cánh ra, nói: “Thời gian trước quả tình anh dự tính định cư tại nước Anh, chi nhánh Viễn Phong mặt ấy đã sắp xếp không hề ít công việc, nhưng hiện thời vì em cơ mà không đi nữa, những việc bên ấy không tồn tại người quyết định, thầy qua mặt ấy xử trí lại mớ lếu độn vốn thuộc về phần mình mà thôi.” Bởi do cô, anh ko đi nữa... Dưới tấm vé máy cất cánh kia là một trong những tấm vé máy bay khác, Lục Ly rút ra đưa mang lại Hà Mạn Mạn Cô sững sờ, nhìn tên mình trên ấy, chỉ là điểm đến lựa chọn không yêu cầu là Luân Đôn mà lại là quê bên cô - tp C.. Lục Ly sẽ đặt vé máy bay cho cô trở về viếng thăm nhà... Nhìn thấy vẻ mặt cảm rượu cồn của Hà Mạn Mạn, Lục Ly nạm ly nước bên trên bàn, nhấp một ngụm ngấm ướt đôi môi, cô nhóc của anh ấy à, sao nhưng dễ cảm cồn như thế Ngồi máy cất cánh về đi, xe pháo lửa rầm rịt lại không an toàn, ở bên cạnh em lại không tồn tại bạn đi phổ biến thầy không yên tâm.” Hà Mạn Mạn quan sát tấm vé sản phẩm công nghệ bay, lầm bầm nói: “Cận tết vé máy cất cánh không được sút giá, đắt lắm...” “...” Ôi, cô nhóc của tớ ơi, anh thầm nghĩ Hà Mạn Mạn vốn định giữ gìn nhà Lục Ly cả ngày, hai fan cùng nhau coi phim, đọc sách, thư giãn và giải trí đôi chút, mà lại Lục Ly lại bảo vào nhà có khá nhiều vật dụng thường nhật đã dùng hết, cũng không tồn tại gì để nấu nên đề nghị hai bạn cùng nhau đi ăn uống mua sắm, sẵn nhân tiện mua một chút thức ăn sẵn sàng cho chuyến đi nước Anh Những món nạp năng lượng của Anh tuy không tới nỗi quá đối kháng điệu, nhưng nhất thiết không ngon bởi món Trung, với lại, Lục Ly về nước vẫn một thời gian dài, Hà Mạn Mạn sợ anh không quen những món ăn bên đó Cô ước ao mua vài ba lọ sốt cay Laoganma (1) đến anh, không nhiều ra hoàn toàn có thể trộn với cơm Cô đang quên mất, Lục Ly đã sống mặt Anh từ năm mười ba. Kết trái là planer một ngày thư giãn tại nhà trở thành chuyến du lịch trong ngày tại cực kỳ thị. Còn chưa thoát ra khỏi nhà, Lục Ly thấy Hà