(EDIT) Khoái xuyên chi vạn nhân mê

Teen Fiction

Tác giả: Đông Thi Nương Edit: Thảo lê

#danmei #edit #khoáixuyên


*

*
Report Story
Người chủ trì ngồi bên cạnh Khâu Đạt, ánh mắt vượt qua Khâu Đạt, trực tiếp nhìn về phía Tịch Đăng, câu nói đầu tiên liền đem đề tài dẫn tới trên người Tịch Đăng, "Tịch Đăng sao chỉ cuối đầu ăn cơm không vậy, nói vài câu đi nào."

Đây thật ra là ý tốt.

Bạn đang xem: Khoái xuyên chi vạn nhân mê 2

Thế nhưng Tịch Đăng chỉ ngẩng đầu lên, thả đôi đũa xuống, dùng khăn ăn vệ sinh miệng, mới nói, "Trên bàn ăn không được nói chuyện."

Không khí đột nhiên đọng lại.

Người trung quốc thích nhất ngồi trên bàn rượu cùng trò chuyện.

Khâu Đạt vừa định nói chuyện, người chủ trì cơ liền mở miệng nói, "Ha ha ha ha, Tịch Đăng thật sự là người thú vị, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ lớn."

Tịch Đăng thần sắc lạnh nhạt, "Cảm tạ." Sau đó chuyển hướng Khâu Đạt, "Đạt ca."

Khâu Đạt không thể làm gì khác hơn là khoát tay áo một cái, "Cậu ra ngoài hóng mát một chút đi, nhớ đừng đi quá xa, cũng đừng để paparazi bắt gặp."

Trong mắt Tịch Đăng hơi toát ra ý cười, đôi mắt màu xanh sẫm lập tức trở nên sinh động, Khâu Đạt liền nhíu lông mày lại, khẽ quan tiền sát biểu tình mọi người xung quanh, quả nhiên, tất cả đều ngây ngẩn nhìn chằm chằm Tịch Đăng.

Khâu Đạt cấp tốc chóng đuổi người ra ngoài.

Một câu có thể làm không khí lập tức đông cứng cũng liền thôi, ở lại chỗ này lỡ may chọc phải phiền phức khác nữa thì càng đáng đánh.

Tịch Đăng ra bên ngoài, hơi thở ra một hơi, trong phòng có rất nhiều người hút thuốc lá.

Cậu giơ tay lên, ngửi một cái, có mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Tịch Đăng hơi chớp mắt, thả tay xuống, dọc theo hành lang màu đỏ đi ra ngoài, giữa đường gặp phải một phục vụ mặc sườn xám in hình mẫu đơn màu đỏ tươi, phục vụ tuổi trẻ cơ nhìn thấy Tịch Đăng liền lập tức chào đón, hỏi cậu có cần gì không.

Tịch Đăng lắc đầu, môi hé mở, "Không."

Lúc này nhân viên phục vụ mới nhìn rõ khuôn mặt của cậu, lập tức trợn khổng lồ mắt, vào cổ họng phát ra tiếng thét chói tai ngắn ngủi, sau đó cấp tốc chóng bưng kín miệng lại, hướng bốn phía nhìn một chút, không thấy có ai mới thở ra một hơi, sau đó hưng phấn hỏi Tịch Đăng, "Xin... Xin hỏi anh là Tịch Đăng đúng không?"

Tịch Đăng khẽ gật đầu, khuôn mặt dưới ánh sáng đèn lồng trông có vẻ ấm áp vô cùng.

Nhân viên phục vụ rất kích động, "Anh có thể ký tên đến em không?"

Tịch Đăng nhìn cô, "Có vẻ trên người cô không có giấy bút."

"A." Nhân viên phục vụ lập tức ủ dột.

Xem thêm: Tác Phẩm Hay Nhất Của Kim Dung Nổi Như Cồn, Top 10 Phim Kiếm Hiệp Kim Dung Hay Nhất Màn Ảnh

Tịch Đăng suy nghĩ một chút, từ trong túi sách móc ra một vật, là một viên kẹo bạc hà, "Cho cô ăn, đừng buồn."

Nhân viên phục vụ nhận lấy, sau đó lập tức che miệng, đôi mắt đỏ lên.

Tịch Đăng tựa hồ cảm thấy cô bé trước mặt này có chút kỳ quái, "Còn chưa vui sao?"

"Không, rất vui rất vui." Nhân viên phục vụ cơ hít vào một hơi thật sâu, "Từ lúc em mười sáu tuổi đến giờ, không có hôm nào vui hơn hôm nay."