Mẹ Kỷ gõ cửa: “Ăn cơm thôi, ăn cơm dứt rồi coi tiếp sau.”

“Dạ, vâng, mẹ.” Hạ Mộc lăn long lóc từ bên trên giường bò dậy, tất cả chút ngượng ngùng.

Bạn đang xem: Mãi yêu em như vậy tác giả:

Sau khi mẹ Kỷ đi xuống, Hạ Mộc ảo não đấm Kỷ Tiện Bắc: “Tại anh đấy, bảo em xem album làm gì, lần đầu tới cơ mà đến giờ ăn cơm lại để bố mẹ chờ, như thế không xuất xắc đâu.”

Kỷ Tiện Bắc đứng dậy, “Em lo chiếc gì, em thế này mẹ anh rất thích, nếu em giả bộ, nói ko chừng mẹ lại phản cảm ấy.” Cầm tay cô xuống lầu, “Lát ăn nhiều một chút, ăn cả phần của anh với bố anh luôn luôn nhé.”

Hạ Mộc: “… bao gồm ý gì?”

Kỷ Tiện Bắc: “Ý là, đồ ăn mẹ anh nấu ăn ko nổi.”

“……”

Bàn ăn nhỏ hình chữ nhật, ghế xếp ở hai bên.

Mẹ Kỷ ngồi phía bên trái Kỷ Thượng Thanh, Hạ Mộc chọn ngồi đối diện với mẹ Kỷ, vừa ngồi xuống đã bị Kỷ Tiện Bắc kéo lại, “Em ngồi phía bên trái anh.” Ấn cô ngồi xuống chiếc ghế mặt trái.

Cô ngồi đối mặt với Kỷ Thượng Thanh, Kỷ Tiện Bắc ngồi đối mặt với mẹ Kỷ.

Về sau Hạ Mộc mới biết, ở Kỷ gia lúc cần sử dụng bữa vợ luôn luôn ngồi bên tay trái chồng, như vậy chồng mới tiện gắp thức ăn mang đến vợ, nếu ngồi bên phải thì sẽ bị trái tay, không tiện.

Hạ Mộc hết sức thích chi tiết nhỏ này.

Bữa cơm rất thoải mái, Hạ Mộc phân phát hiện mẹ Kỷ cùng Kỷ Thượng Thanh rất thân yêu cô, thỉnh thoảng bắt chuyện với cô, ko hỏi công việc cũng ko hỏi chuyện gia đình, chỉ hỏi han cuộc sống sinh hoạt ở trường học bên thủ đô new york của cô.

Dùng bữa xong, bầu không khí gia đình hài hòa và hợp lý tự nhiên, cô cũng không hề lo lắng như thời gian mới tới nữa.

Sau khi ăn hoàn thành nghỉ ngơi một lát, cô với Kỷ Tiện Bắc đi đến nhà ông ngoại.

Trên đường, Hạ Mộc lại bất giác căng thẳng.

“Em đã gặp bố mẹ anh rồi, còn sợ gì nữa?”

“Không phải sợ, chỉ là không kiềm chế được hồi hộp thôi.”

Kỷ Tiện Bắc cầm tay cô nắm chặt trong tim bàn tay: “Thật ra ông ngoại anh rất tốt, nếu ông quở trách em, em cứ nhận sai, nói: Ông ngoại, ông dạy bảo rất đúng, cháu bảo đảm về sau sẽ sửa. Thế thì ông chẳng còn lời nào để nói.”

Hạ Mộc: “… cần sử dụng được thật sao? Ông ko giận à?”

“Sẽ không, ông lớn tuổi rồi, không tức giận như trước nữa.”

Ông ngoại nhìn tất cả vẻ nghiêm khắc, không giận mà uy, thần sắc khá tốt, sức khỏe kiện khang.

Đây là ấn tượng đầu tiên của Hạ Mộc về ông ngoại.

Sau khi xin chào hỏi, Hạ Mộc ngồi co quắp trên ghế sofa, nhị tay nắm chặt, có cảm giác im lặng chờ xét xử.

Ông ngoại bảo người rửa trái cây mang đến Hạ Mộc, tâm can chút chuyện, cũng không giống vào tưởng tượng của Hạ Mộc, không hề lên tiếng chất vấn tốt trách móc cô về những bài báo với chuyện đăng cam kết kết hôn.

Ông ngoại uống ngụm trà, hỏi Hạ Mộc: “Tiện Bắc nói con cháu viết thư pháp không tệ, học của lão Ôn?”

Hạ Mộc gật đầu, trả lời: “Vâng, học ông nội Ôn từ năm lớp ba, học được khoảng sáu năm, sau thời điểm lên cấp cha bận học nên không hề thời gian viết, lên đại học mới bớt thời gian luyện lại.”

Lên đại học mới vạc hiện bạn bè trong lớp đa tài đa nghệ, năng khiếu đặc biệt của cô chắc chỉ tất cả thư pháp, nhưng nhiều năm ko viết có chút gượng tay, tất cả khoảng thời gian, ngày nào cô cũng luyện tía bốn tiếng đồng hồ, lúc Kỷ Tiện Bắc đi công tác, ban đêm mất ngủ cô luyện chữ vào thư chống suốt đêm.

Tay cũng bị chai lên một lớp dày.

Ông ngoại: “Cháu là học trò lâu năm nhất của lão Ôn, trước kia ông ấy không nhận học trò bao giờ, người quen thuộc muốn gửi nhỏ cháu mình mang đến ông ấy dạy, ông ấy chẳng buồn nể mặt, ko ngờ lại đến chỗ các cháu dạy học, tính giải pháp cũng nạm đổi.”

Hạ Mộc: “Vâng, ông nội Ôn đối với trẻ bé trong xã chúng cháu rất tốt, thời gian dạy học cũng vô cùng kiên nhẫn.”

Ông ngoại đứng dậy, “Đi cùng ta vào thư phòng viết mấy loại chữ, sử dụng chữ thăm hỏi người bạn già của ta.”

Trong lòng Hạ Mộc chua xót, đứng dậy theo.

Kỷ Tiện Bắc cũng đứng dậy, đỡ ông ngoại: “Ông ngoại ông đi chậm một chút.”

Ông ngoại vỗ bàn tay anh, nói câu thấm thía sâu sa: “Yên tâm, ta vẫn chưa già đến hồ đồ.”

Có ý là, ta chưa già đến mức đi thư chống mắng mỏ con nhỏ bé một trận.

Kỷ Tiện Bắc vẫn chưa yên ổn tâm: “Ông với cô ấy viết, cháu đi theo phụ góp hai người.”

“Không cần, Tiểu Hạ biết nhiều hơn cháu.”

“……”

Hạ Mộc: “Anh ngồi trò chuyện với bà ngoại đi.” Lặng lẽ có tác dụng động tác tay hình trái tim với anh.

Lúc này Kỷ Tiện Bắc mới thở phào một hơi.

Đẩy cửa thư phòng, mùi mực thân quen thuộc xông vào mũi.

Trên tường treo đầy tranh chữ, “Ông ngoại, đây đều là ông viết ạ?”

“Ừ, rảnh rỗi giết thời gian.” Ông ngoại bắt đầu trải giấy Tuyên Thành.

Hạ Mộc cẩn thận thưởng thức, đây mới là phong phạm của bậc thầy, dứt khoát ko câu nệ, giữa những sản phẩm chữ chứa đựng tích lũy năm tháng với lĩnh ngộ nhân sinh lắng đọng lại.

Mà những chữ viết của cô, mặc dù hai mươi năm sau cũng không đạt tới cảnh giới này.

Xem thêm: Phần Mềm Giải Nén 7Zip - Phần Mềm Nén Và Giải Nén Dữ Liệu 7

Ông ngoại liếc quan sát cô: “Cháu còn nhỏ, viết chữ được như vậy đã rất khó khăn rồi.”

Hạ Mộc: “Cảm ơn ông ngoại động viên.”

Ông ngoại ‘ừ’ một tiếng, ý bảo cô: “Cháu lại đây viết, ta xem xem con cháu chấp cây viết thế nào.”

“Vâng.” Hạ Mộc hít sâu, đi đến mặt bàn.

Ông ngoại: “Mấy bức đầu để cho cháu luyện tập, con cháu viết theo ý cháu, ko cần căng thẳng, cũng ko phải thi cử.”

“Vâng.”

Ông ngoại ngồi xuống mặt cạnh bàn, bỗng nạm đổi chủ ý: “Ta đọc, con cháu viết.”

“Vâng, ông ngoại, ông nói ạ.”

“Nếu bạn ko lừa gạt cuộc sống, cuộc sống sẽ không vô cớ lừa gạt bạn.”