Palatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
Có mấy fan cái gì rồi cũng không bắt buộc làm, từng ngày cứ tồn tại xúc cảm mãnh liệt như vậy.Bất quá chỉ là một góc nhìn mà thôi, Ý Ý suýt chút nữa trù trừ nên có tác dụng sao.- nam giới Tứ gia, tôi, tôi cọ sạch phương diện rồi.- Ừ, thật ngoan.Hắn nửa nghiêng gương mặt tuấn tú kỹ càng rõ ràng, bé mắt color mực hết sức sâu phảng phất như nước sông, giọng nói trầm thấp.- Cô xuất sắc nghiệp chưa?- Dạ, rồi.- tất cả cùng đồng đội họp mặt?. ||||| Truyện đề cử: Sự nuông Của Hoắc Cảnh |||||Ý Ý tất cả chút không kiếm ra được manh mối, nhưng cũng trở nên dẫn dắt, nói sâu hơn mẫu đề tài này:- Hẹn một tuần lễ lễ sau, mọi fan cùng nhau tụ tập, xem như thể tiệc tiễn đưa.Nam Cảnh Thâm hờ hững một chút, cầm điện thoại di đụng lên, như đang lật xem mặt hàng gì, quần áo trên tín đồ hắn đang đổi qua, lúc trước là áo sơmi color trắng, vào lúc này đổi thành màu sắc đen, cổ áo phẳng dựng thẳng ở mặt gáy, phác hoạ con đường nét dưới má thâm nám thúy, ánh sáng không thấp, cần bên trong, hắn không tồn tại mặc áo khoác, tay áo được vén lên vài ba lần cho khuỷu tay......Người bầy ông này, khắp toàn thân đều tràn đầy khí chất bầy ông thành thục.- 1 tuần lễ sau, vừa và đúng là thứ bảy.Người bọn ông ngước đầu, quan sát thẳng vào Ý Ý còn còn đang giao động tầm mắt, giọng nói thuần hậu hỏi:- dự tính ngày đó đi?Trong nháy mắt, Ý Ý tâm không bị khống chế khá xao hễ một chút.Cô cuống quít dời tầm mắt đi, luống cuống quan sát mũi chân mình.- Đúng vậy......Người bọn ông nhoáng trầm ngâm.- Đi đùa đi, chơi xong rồi thì nên kiềm chế lại cùng đặt mình vào công việc đi.- A? Nha......Mắt nam giới Cảnh rạm sâu hơn một phần, như không có chuyện gì xảy ra từ cùng bề mặt cô xẹt qua một chút.- Đi ra phía bên ngoài đi, chuyện giám đốc Tô, quán triệt xen vào nữa.Ngữ điệu nghiêm trọng chút, có theo ý nói nhở.Có kinh nghiệm tay nghề vừa rồi, Ý Ý làm sao còn dám quản, vội vã nói biết rồi, đẩy cửa ra rồi đi.Bút sản phẩm trong tay người bọn ông bỗng dưng dừng lại, để nằm ngửa rên phương diện bàn, ấn xuống nội tuyến, chuyển mang lại chỗ vậy Diễn.- sản phẩm công nghệ sáu tuần sau tất cả lịch trình gì cả ngày không?- sản phẩm bảy thì không, tôi đã xem xét.Nam Cảnh thâm đi công tác, từ trước đến giờ là đầy nửa tháng, ráng Diễn mở xem lịch trình làm cho việc, còn chưa có gì hết, lại vang lên mặt tai giọng trầm thấp của người bầy ông.- mặc kệ có thu xếp gì, toàn thể dời không còn đi.Dời hết? mày tâm cầm cố Diễn lag một cái.- Ngày đó sẽ cùng công ty tịch bank họp......- Dời.Ngữ khí người lũ ông không được cho phép xen vào.- Đem cả ngày đó xếp trống cho tôi, tôi gồm sắp xếp.- Vâng.Tình huống như thế, trước đó chưa từng có, về công tác, phái nam Cảnh Thâm tuyệt đối hoàn hảo sẽ không qua loa, phàm tà tà hắn làng giao tốt là hội nghị, sẽ không có chức năng dời, ngày từ bây giờ đúng là kỳ quái, có chuyện gì hoàn toàn có thể so sánh với chuyện xin khoản tiền giải ngân cho vay còn trọng yếu hơn.......Ngày đó, người đứng đầu Tô bị sa thải.Có tín đồ mới nhậm chức ở thành phần quảng cáo, là tinh anh đưa từ chi nhánh công ty tới, là một thanh nữ chừng bố mươi, thành thạo già giặn, vừa new nhậm chức, những kế hoạch chụp hình quay quảng bá từ chi nhánh công ty liền kéo qua đây, có tín đồ nói đây là ý của phái nữ chính truyền bá Bạch sanh Nhi.Từ đó về sau, phần tử quảng cáo thường xuyên tăng ca, tất cả mọi tín đồ đều bận bịu, Ý Ý cũng bận rộn, mau lẹ in ấn, copy tư liệu, cài đặt cà phê.Cửa thang vật dụng mở ra, gắng Diễn hướng ra phía phía ngoại trừ liếc mắt nhìn, nghiêng đầu nói:- phái nam tổng, đây là lầu 12.- Ừ.Nam Cảnh rạm đáp một tiếng, chân cũng đã bước ra ngoài.Cách tường thủy tinh, nhìn khí thế bận bịu ngất trời ở bên phía trong bộ phận quảng cáo, trung bình mắt chính là đang tìm bóng fan quen thuộc.Lần trước ở trong phòng làm câu hỏi dạy dỗ cô, tiếp đến mấy ngày liền ko có gặp gỡ lại, hồ nước Bá gồm gọi điện đến hai lần, nói hương vị cô cách đây không lâu chênh lệch rất nhiều, là vì có trung ương sự nặng nề nề, lâu rồi không tồn tại cười.Cô là không tim ko phổi, hoàn toàn có thể phát sầu chuyện tình gì được chứ.Lời tuy như vậy, bây giờ kết thúc khảo sát đất xây dựng, trở về doanh nghiệp thì tới trước tầng này.- Chú Tư.Phía sau, một tiếng nói nam truyền đến, tiếng bước đi cũng càng ngày càng gần, tất cả chút xốc nổi.Nam Cảnh Thâm dừng lại, nhìn vào phương diện Nam Vân, con mắt giá buốt lẽo, không cất chút ánh nắng mặt trời nào.- cháu nghe nói ngài sống đây.Nam Vân tiếp cận trước mặt hắn đứng lại, lấy uy núm cao, cơ mà khí thế tự nhiên có chút kém.- Có câu hỏi gì?Giọng nói trầm ổn, khôn xiết có mùi vị chín chắn của lũ ông, trong xương bao gồm loại khí cụ vương giả cao quý.Nam Vân cũng không có cái dũng khí thuộc hắn đối diện.- Cháu ý muốn hỏi, sắp tới đây trong công ty có an bài bác đi công tác làm việc không.Nam Cảnh Thâm dịu chớp mắt, một chút ít liền quan sát thấu tâm tư của hắn ta.- Cậu nghĩ về đi?- Nghĩ.Nam Cảnh rạm nghiêng đầu, hỏi dò cố kỉnh Diễn.- Cậu ta cách đây không lâu có lịch công tác làm việc sao?- đặc điểm này tôi ko rõ, ngài nếu như muốn hiểu rõ, tôi hoàn toàn có thể lập tức hỏi trợ lý Vân.- Không phải hỏi.Người bầy ông lo ngại nói.- Đem quá trình nửa tháng này của cậu ta giảm bớt một nửa, rất có thể để trống thời gian nào thì nhằm trống đi.Nam Vân vui miệng trong bụng, nhận định rằng Tứ thúc vẫn an bài xích ở bên cạnh cho hắn ta, câu nói tiếp theo của phái mạnh Cảnh Thâm, vào nháy mắt làm toàn thân hắn ta rét thấu.- Cậu từng ngày chỉ cần đúng tiếng đi làm, công ty nhật cũng không cần ở lại vào công ty, khía cạnh khác, Tĩnh Đình gả vào phái mạnh gia đã 1 thời gian, đang sớm bắt buộc an bài lại mặt, tôi quay về nhà nói một tiếng, nhị ngày này, cậu ngoan ngoãn theo cô ta về Tiêu gia đi.Nghe vậy, nam giới Vân khó rất có thể tin.- Chú Tư, ý ngài là sao, là mong mỏi đem con cháu cùng con tiện nhân tê quấn vào một chỗ đúng không, cô ta đến tột thuộc đã đến ngài tiện ích gì?- Dưới tầm nhìn của cậu, gửi công dụng gì để có thể động được chú Tư?Mặt mày Nam Cảnh thâm nám nghiêm túc, bốn thái ôn hòa, điềm đạm, trầm ổn định không hại hãi, không lòi ra trước mắt người khác, mặt hàng ngày rất có thể khiến tín đồ ta trường đoản cú giác lúc ở bên dưới uy cầm cố hắn. Trên fan hắn tất cả một loại trầm ổn bởi kinh nghiệm lâu năm chìm nổi nghỉ ngơi trên mến trường và lắng đọng xuống, thời điểm vung tay nhấc chân, đều khiến cho người khác không đủ can đảm xem thường, từng một câu nói, giống như ra lệnh, làm fan ta không thể bắt bẻ được.Nam Vân biết cá tính của hắn, nói nữa cũng không chiếm lĩnh được cái gì tốt, bờ môi hơi giương ra, sau cuối là sửa lại ngữ khí.- Biết rồi, con cháu sẽ đi.Sắc mặt Nam Cảnh Thâm xuất sắc hơn một chút.- Trở lại đi làm đi.Nam Vân nghiến răng, trọng điểm trạng uất ức, nhỏ mắt lơ đãng thoáng nhìn thấy một bóng người, hắn ta ngẩn người, tiếp nối nhìn lại, cách cánh cửa ngõ kính mập sát đất, hắn nhìn thấy một bóng sườn lưng quen thuộc.Cô sao lại ở vị trí này?- Còn ko mau đi đi?Nam Cảnh thâm giục, tất cả chút cảnh cáo.Nam Vân nhìn hắn một chút, góc nhìn khiêm tốn, lại liếc nhìn bên trong bộ phận quảng cáo, ko nói gì, tách đi.Nam Cảnh thâm đứng nghiêm trên chỗ, lông mày dài như núi, diện mạo cương nghị được tia nắng và nóng ngoài cửa sổ chiếu vào, lòi ra vẻ rạm trầm, khá thở hắn vơi nhàng, nhỏ ngươi đen sâu đùng một cái sáng lên.