điên Edit: Mị Mê Mều Vật nam tính to bự cứng rắn như gang chọc thủng tấm màng mỏng dính không chút lưu tình, giờ kêu thảm thiết, thê lương của cô gái bé dại cắt ngang màn đêm: "A...!đau..." trằn Thù quan tiền nghe thấy tiếng rên sướng của cô, đặc trưng săn sóc chợt dứt động tác, anh khá lui ra, cúi người nhìn mang lại chỗ hai tín đồ kết hợp, mặc dù dưới tia nắng vàng mờ không rõ ràng, anh vẫn nhạy bén phát hiện hóa học nhầy dị kì dinh bám trên dương v*t.Khứu giác của anh luôn nhạy bén, huống bỏ ra mùi tanh như gỉ fe này trên thực tiễn rất dễ dàng kích say đắm ham mong ở lòng lòng anh, chỉ là sự kiềm chế của anh ý rất tốt, sẽ không còn để cho những người khác phát hiện nay được.Trần Thù Quan chạng tay phết cây gậy nhuốm tiết của mình, dưới ánh mắt hoảng hại của mạnh bạo Sơ, anh ko chút hoang mang mà ngậm vào, liếm đi, ngước góc nhìn cô, cười cợt nói: "Hương vị không tệ." è Thù Quan là người điên, táo bạo Sơ bị bảo ban nửa đời mới hiểu được thực sự này.Cô ko khỏi oán hận, vận mệnh đã mang đến cô thời cơ làm lại trường đoản cú đầu, vày sao ko sớm rộng một chút, sinh sống lại trước lúc cô trêu chọc anh? è Thù quan liêu chưa lúc nào trải nghiệm xúc cảm được khung hình phụ con gái bao lấy, dưới góc nhìn của anh, một khối giết mổ này và phần đa món ăn ngày thường của anh ý cũng không tồn tại gì không giống biệt, phần nhiều được chế tạo thành trường đoản cú albumin với mỡ.Có điều trong tích tắc anh, anh mê muội, thân thể của thiếu hụt nữ rất là nóng bỏng, không ngờ cô yếu ớt lại có công sức lớn như vậy, cánh hoa mềm mịn và mượt mà siết chặt cây gậy bự của anh, tầng tầng thịt nịnh hót mở mấy loại miệng nhỏ mút lấy, nuốt vào không chút mệt mỏi mỏi, anh gần như không thể hễ đậy.Mùi thơm ngát thanh nữ ngọt ngào nhè dịu quanh quẩn làm việc chóp mũi, bên cạnh đó còn có tác dụng hơn thuốc demo ether trong phòng thí nghiệm, mặc dù sao anh từng nghiên cứu tính chống thuốc của bản thân mình với ether, sau nhị phút tiếp xúc, anh vẫn đang còn thể duy trì tỉnh táo bị cắn dở tuyệt đối.Không giống như cô, chỉ việc cởi sạch nằm tại vị trí đây, mắt hoa đào sóng nước bạt ngàn khẽ nhíu, một tay cầm thai ngực mượt mà tô điểm nụ hoả hồng nhạt, bụng không có một dấu sẹo, mở chân ra, không cần làm cái gi cũng đủ lay động tâm trí anh.Đây không hẳn là hiện tượng tốt, bản năng nai lưng Thù Quan phân biệt nguy hiểm, nhưng loại cảm xúc nguy hiểm thảng hoặc thấy này ngược lại khiến cho anh cảm giác hưng phấn.Như dã thú ẩn núp trong rừng sâu, mãi lâu mới thấy bé mồi, dục vọng đoạt được và chiếm dụng chiến thắng tất cả.Trần Thù Quan ko kịp hóng cô say mê ứng thì đã lui mông, thẳng sườn lưng vùi vào fan cô cắm rút.Trộm thấy sự chống cự của cô, nai lưng Thù Quan cảm xúc hơi mất hứng, anh vẫn say mê cô gái bé dại đầy tích điện mấy phút trước, vểnh mông nhỏ tuổi nằm thuồn trên bạn anh, vừa gặm vừa liếm, hết sức lẳng lơ, ánh mắt quyến rũ dỗ ngon dỗ ngọt anh.Anh chợt không vui tiến công vào mông cô, ra lệnh: "Nâng mông lên, gia hạn tư cầm cố này, chân mở bự ra chút nữa." è Thù quan liêu tức giận vày sự biến hóa của cô nàng nhỏ, nhưng mà nào biết nội tâm bạo phổi Sơ của lúc này đã thế đổi, trở thành dũng mạnh Sơ bị anh tiêm vi khuẩn Listeria, cực chẳng đã làm chúng ta với xe cộ lăn mười năm, mang lại phút ở đầu cuối tuyệt vọng nhảy đầm lầu.Càng lừng khừng rốt cuộc cô gái bé dại vất vả vậy nào bắt đầu miễn cưỡng ăn dương v*t thô to hơn người thường của anh, đùi bị bẻ ra thành con đường thẳng, mồm huyệt trắng mịn chưa từng gặp ai bị lộ ra không chút bít chắn, run rẩy kẹp chặt gậy th*t lớn hơn nó mấy lần, vách huyệt căng cho cực hạn, mối nhăn non nớt vào huyệt hầu như bị kéo căng, nhằm chừa ra nhiều không gian chứa đựng anh hơn.Anh trông lịch sự cấm dục, tương đối tự kiềm chế, đối xử với ai cũng bình tĩnh, rét mướt nhạt, hình dáng như đóa hoa ghẻ lạnh không cho những người khác coi thường nhờn, nào ngờ rằng anh ở trên nệm lại như vậy.*Truyện được đăng bên trên Wattpad của kittenctump* nai lưng Thù quan cởi quăng quật quần áo, không thể mắt kính ngụy trang, tự nhiên anh tăng lên mấy phần tà ác dọa người, khiến người ta không khỏi mập hoảng, khiếp sợ.Gân xanh phồng lên lạ đời quấn quanh cục bộ thân gậy khổng lồ lớn, từ cơ vùng bụng săn vững chắc nổi dọc xuống, trông xấu xí mà lại dữ tợn.Nó không dứt gây rối, giầy vò hoa huy*t yếu hèn đuối, mẫn cảm Sơ Sơ theo cồn tác tăng giảm chập trùng của người lũ ông bạo phổi Sơ cảm thấy giày vò, nửa tín đồ dưới tương tự như lăn qua lưỡi dao, ngoại trừ đau buồn thì chẳng cảm giác được gì nữa, đè nén giọng, cực khổ cầu xin: "Đừng mà, anh chớ cử động, rút ra trước được không? dưới tôi đau quá." Đương nhiên là không.Hết chương 2.


taothaotruyen.vn - Website hiểu truyện nhanh nhất, thân mật nhất, với luôncập nhật bắt đầu nhất. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Hỗ trợ mọi trình chăm bẵm vàthiết bị di động, Đọc truyện không bị quảng cáo