Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương đôi mươi Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50


Bạn đang xem: Nam thần kiêu ngạo cưng chiều vợ

1.Năm thiết bị hai Chu Nịnh Nịnh tốt nghiệp đã gả đến Lục Cận Thâm, hai nguời cũng thiết yếu thức bắt đầu sinh hoạt bà xã chồng.Một ngày rất đẹp trời, ánh nắng mặt trời ấm áp, Lục Cận rạm hỏi Chu Nịnh Nịnh, hôm nay đã đổi mới Lục phu nhân: “Kết hôn và gặp gỡ và hẹn hò có gì không giống nhau không?” trước đó cô luôn lo ngại về sự việc này, vậy buộc phải anh cũng đặc biệt lưu ý đến nó.Chu Nịnh Nịnh đang ngồi trong chống vẽ tranh cách Lục Cận Thâm không xa, Lục Cận rạm ngồi bên trên ghế sofa để ý nhìn cô.Ánh nắng khía cạnh trời ấm áp xuyên qua cửa ngõ kính thủy tinh trong chiếu xuống đất, long lanh tuyệt đẹp, cô luân chuyển đầu lại chú ý anh cười: “Hình như không không giống lắm, chỉ là mỗi khi trời buổi tối đều đề nghị ở sát bên anh.”Ánh nắng khía cạnh trời rất rực rỡ, nhưng lại vẫn thất bại xa niềm vui của cô, đáp án này khiến cho Lục Cận Thâm khôn xiết hài lòng, mỉm cười nói: “Vậy là xuất sắc rồi.”Chu Nịnh Nịnh cúi đầu dấm dúi cong cong khóe miệng, thật ra cô nghĩ bạn ta nói siêu đúng, nếu gặp gỡ và hẹn hò có xúc cảm như vẫn ngậm đường, vậy kết hôn vẫn giống đắm bản thân trong lọ mật ong, dẫu vậy cô không nói cho anh nghe, dự phòng anh lại kiêu ngạo! E hèm!Đôi mắt to tròn đảo lòng vòng, đi mang lại gần anh rồi thẳng ngồi lên đùi anh, vòng lấy cổ của anh ý cười tủm tỉm hỏi: “Hì hì… Hôm tổ chức triển khai hôn lễ, em nghe thấy bạn làm việc cũ của anh ấy nói anh là trâu già khoái gặm cỏ non, còn nói em nhỏ tuổi tuổi cơ mà rất dễ thương hiểu chuyện, anh có tự hào không? hay anh có cảm xúc ưu việt gì không?”Rõ ràng cô đang đòi sử dụng nhiều đây mà… Lục Cận Thâm cười cười nhìn hai con mắt gian xảo của cô, kế tiếp ho nhì tiếng: “Không hề từ hào tuyệt ưu việt gì cả.”“Sao…” Chu Nịnh Nịnh chẹp miệng, siêu thất vọng, suy sụp cúi mặt xuống, ban đầu nhào vào người anh… Anh anh anh anh… mới kết hôn thôi mà! Anh đã bắt đầu chê bai cô rồi!Lục Cận Thâm giữ chặt lấy cô, song môi anh nhẹ nhàng va vào môi cô, nói: “Nếu cảm xúc tự hào cùng ưu việt vẫn giống một phép so sánh. Nhưng từ trước mang lại giờ anh chưa từng so sánh em cùng với người thiếu phụ khác.”Chu Nịnh Nịnh nháy mắt, giả vờ nghe ko hiểu, trong thâm tâm lại vẫn nở hoa, anh vẫn ám chỉ trong thâm tâm anh chỉ tất cả cô, đã không lúc nào so sánh cô cùng với ai khác. Cho dù người không giống có xuất hiện thêm cũng không tương quan đến anh. Mặc dù cô phạm sai trái gì, cũng đều vì chưng anh cả đấy.2.Về sự việc nội trợ, trước lúc kết hôn Chu Nịnh Nịnh ra vẻ mình muốn gánh vác quá trình này, giúp sức anh một chút. Trước đây khi yêu thương đương, thỉnh phảng phất cô cũng làm việc lại đơn vị anh, tuy vậy chưa phi vào trạng thái sống chung, thông thường là Lục Cận Thâm thổi nấu cơm, cô vẫn phụ giúp, sau khi ăn cơm buổi tối xong, tín đồ rửa chén vẫn luôn là Lục Cận Thâm, vấn đề dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa ngõ thì từng tuần đều có một chưng gái ở công ty giúp việc đến dọn dẹp đúng giờ.Sau khi kết thân Chu Nịnh Nịnh cảm thấy chuyện lau nhà quét dọn bé dại nhặt này, tự mình hoàn toàn có thể làm được… Lục Cận Thâm sẽ xung phong nấu cơm rửa chén rồi, lại còn bắt anh dọn dẹp sàn nhà sao, anh từ tốn nhạt lườm cô: “Anh cảm xúc việc này không cần thiết, rất tiêu tốn lãng phí thời gian.”Chu Nịnh Nịnh quan sát căn hộ chung cư này một lượt, chống trên chống dưới cộng lại chừng 300 mét vuông, quả thật là một trong những công trình lớn, rất kiên quyết nói: “Sau này em phụ trách vệ sinh sàn nhà!”Lục Cận thâm nám chống góc nhìn cô: “Em chắc chắn chứ? Anh không muốn em dọn dẹp phòng ốc đến mệt lả, rồi sau đó ghẻ lạnh với anh.”Lạnh nhạt cùng với anh… Chu Nịnh Nịnh nháy mắt phát âm được ám chỉ của fan nào đó, đỏ mặt quay đầu không chú ý anh nữa, “Hừ, không đâu, em bao gồm vũ khí bí mật đấy.”Hai ngày sau, trong nhà sẽ có bạn máy quét rác, người máy lau nhà,… hoàn toàn tự động.Lục Cận Thâm nhìn hai thành viên mới đang ra sức làm việc trên sàn nhà, rảnh nhạt liếc chú ý bà Lục, ý cô bởi vậy là share việc nội trợ?Chu Nịnh Nịnh đã ngồi chồm hổm cùng bề mặt đất, vui sướng quan sát hai member mới. Hồi xưa khi cô còn ở cùng ba mẹ đã rất hiếu kỳ về thiết bị này, từng gồm ý định mua một cái về để trong nhà, tuy thế ba bà mẹ cô lại khẳng định bản thân làm tốt hơn nhiều so với sản phẩm móc, hơn thế nữa còn hoàn toàn có thể rèn luyện thân thể, cô cũng đành chịu.Bây giờ đồng hồ cô đã có nhà riêng, thích sở hữu thứ gì thì download thứ đó, thích vứt món làm sao thì vứt món đó. Hôm nào kia cô bay bổng lên, nói ko chừng còn rất có thể đổi sofa bằng da thành ghế vải bố, hoặc thay đổi rèm cửa ngõ xám xịt qua một màu ấm cúng hơn đấy, hì hì, mặc dù sao đây cũng là nhà đất của cô.Vài ngày sau, thời gian hai fan đang ở trên ghế tựa xem tivi, Chu Nịnh Nịnh đùng một phát hỏi: “Anh bao gồm cảm thấy tạp âm của tín đồ máy hơi to không?”Lục Cận thâm nám ho khan vài tiếng, gõ đầu cô một cái: “Bây tiếng em mới phát hiện sao?”Anh anh anh anh… hiện nay cô bắt đầu phát hiện tại đó!3.Năm sản phẩm ba sau khi kết hôn, Chu Nịnh Nịnh sẽ 27 tuổi, vẫn chưa xuất hiện ý định sinh con, nhưng bạn lớn hai công ty lại khôn xiết sốt ruột. Một lần anh chị em ăn chung, mẹ ck nắm tay Chu Nịnh Nịnh nói láng gió: “Nịnh Nịnh à, hai con đã kết duyên được cha năm rồi, thương cũng đủ lâu rồi, tất cả phải cần cân nhắc… Thêm thành viên mới hay không?”“Mẹ, gồm phải bà mẹ đọc được quan tâm đến của bầy con không.” Chu Nịnh Nịnh sẽ hồ hởi gặm xương sườn.Lục Cận Thâm thư thả nhạt lườm vợ mình, nhớ đến việc cô yêu mong anh hơn một mon trước.Phùng Anh hí hửng cười tủm tỉm: “Các con tất cả tính cho là giỏi rồi, là giỏi rồi…”“Vâng, cho lúc kia sẽ đem về cho bà bầu xem.” Chu Nịnh Nịnh cũng cười cợt tủm tỉm.Phùng Anh khá mờ mịt, sinh cháu tất nhiên phải dẫn đến đến bà nội coi rồi! Bà ước ao xem trường đoản cú lúc vẫn tồn tại trong bụng cơ kìa! Bà mong muốn chăm con dâu cho trắng trẻo bự mạp, ra đời một đứa cháu trắng trẻo mập mạp, à không, tốt nhất có thể là sinh con cháu gái… Bà vẫn có bố đứa cháu, con cả và bé thứ gần như sinh con trai rồi…Lục Cận Thâm cười cợt bất đắc dĩ, bà xã và mẹ anh thủ thỉ không đồng bộ gì cùng nhau cả. Thành viên bắt đầu mà bà xã anh ao ước có thêm là một trong những con chó Samoyed (1), đó là giống chó to, anh ko đồng ý, bà xã anh đã giầy vò anh cả tháng ni rồi.(1) Samoyed là một trong những giống chó săn có xuất phát từ vùng Siberia, đấy là giống chó bao gồm bộ lông trắng trơn như tuyết cùng tính biện pháp mang nhiều đặc điểm của chó sói.Nếu như còn mong mỏi có con… quả thật tất yêu nuôi được.Buổi tối, sau khoản thời gian Lục Cận rạm “lăn lộn” cùng với Chu Nịnh Nịnh mấy lần, anh ôm cô rẻ giọng hỏi: “Nịnh Nịnh, khi nào em new sinh con cho anh?” Giọng nói vẫn còn đấy mang theo dục vọng không tan hết, khàn khàn, gợi cảm, chọc ghẹo.Chu Nịnh Nịnh mơ màng trả lời: “Sinh à, 2 năm nữa rồi sinh… Em rất thon hòi, em sợ có em bé bỏng rồi anh sẽ không thương em nữa… Lỡ như tranh giành tình yêu với nhau thì biết làm cho sao..”Lục Cận rạm cúi đầu quan sát cô, bi tráng cười nói: “Con là con, em là em, làm sao anh sẽ bớt yêu em được?”Chu Nịnh Nịnh tỉnh hãng apple vài phần, chọc vào ngực trái của anh, lẩm bẩm: “Trái tim chỉ tất cả bấy nhiêu còn đề nghị chia một ít ra đến em bé, không đúng… Nói ko chừng là hơn một nửa, nếu như sinh bé gái, này sẽ là người yêu kiếp trước của anh, phối hợp với gen giỏi của anh duy nhất định béo lên sẽ dễ thương hơn em…” thiệt ra chưa hẳn cô không muốn sinh bé cho anh, chỉ là cô vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng.

Xem thêm:

Lục Cận thâm nám cưng chiều cho làm hư cô rồi.Lục Cận thâm thở dài, bế cô lên, để khắp cơ thể cô nằm sấp lên mình, Chu Nịnh Nịnh tưởng anh mong làm thêm lần nữa, vội vàng trườn xuống, lo lắng nhìn anh: “Có chuyện gì thì thong dong nói, đừng hễ tay hễ chân!”Lục Cận Thâm: “…”Từ thời gian Lục Cận Thâm với Chu Nịnh Nịnh kể đến việc sinh con, Chu Nịnh Nịnh cũng tương đối nghi ngờ, dịp thì nghĩ có lẽ rằng anh nói đúng, trường hợp thật sự ko sinh… Qua hai năm nữa anh đã là các cụ rồi mới có con… Khụ khụ khụ… một lúc sau lại nghĩ nhằm một 2 năm nữa, 28, 29 tuổi sinh bé cũng chẳng muộn.Nhưng khi cô 28, 29 tuổi, Lục Cận Thâm đang 33, 34 tuổi rồi…Hừ hừ hừ thật vấn đề quá đi, với thai sẽ không thể nuôi chó, bé Tát Ma đơn vị Lục yêu thương Thương thật sự khôn cùng thông minh xứng đáng yêu, từng ngày cô ấy phần đa quay đoạn clip và chụp hình ảnh với nó, còn liên tiếp giả các giọng nói trước khía cạnh cô: “Nịnh Nịnh, dì mau nuôi nhỏ nhắn trai đi, ghép song với đơn vị cháu.”Chu Nịnh Nịnh hết sức nghi ngờ, Lục Cận Thâm không muốn cô nuôi chó yêu cầu mới nói mong muốn sinh con, chứ ví dụ hai năm kia chưa hề nhắc tới chuyện này mà!Buổi tối… Cô ngồi bên trên tấm thảm vào phòng, kéo phòng tủ “đồ chăm môn” của Lục Cận rạm ra, chũm mấy dòng “gói” nhỏ, chuyển vào ánh đèn sáng bàn để nhìn.Lục Cận Thâm lấn sân vào phòng ngủ thấy cảnh tượng như vậy… Trong mắt anh, cực kỳ kỳ dị, “Em… Đang làm gì vậy?”Chu Nịnh Nịnh đỏ khía cạnh đóng phòng tủ lại, hừ hừ: “Em đang xem anh tất cả lén đâm lỗ xuất xắc không.”Lục Cận Thâm: “…” Anh là loại fan như vậy sao?Lau khô tóc, một thể tay ném khăn phương diện lên ghế sô pha, vận động ôm cô ném lên mẫu giường lớn, khắp cơ thể đè lên: “Đêm nay không cần đến mấy trang bị đó nữa.”Chu Nịnh Nịnh chớp chớp mắt, đỏ mặt, không buộc phải đâu, mặc dù sao “em gái” của cô ấy cũng vừa hết, sang mang lại thời kỳ bình an rồi…5.Bốn mon sau, Chu Nịnh Nịnh sở hữu thai.Cô còn tưởng sẽ không được nuôi chó, Lục Cận thâm đã chấp nhận với cô, ngóng cục cưng lớn hơn một chút sẽ cho cô nuôi.Chu Nịnh Nịnh nghi ngờ nhìn anh: “Anh dĩ nhiên chứ? Đến lúc này lại nói gồm em bé rồi, không thích hợp nuôi chó thì biết làm sao?”Lục Cận Thâm im lặng một lát: “Đúng vậy, không thì ngóng con vào nhà trẻ rồi sẽ cho em nuôi.”Chu Nịnh Nịnh: “…” Cô biết ngay lập tức mà!6.Ngày dự sinh của Chu Nịnh Nịnh là vào đầu đông, tuyết đầu mùa rơi siêu nhiều, Lục Cận thâm vừa họp xong đã chạm chán ùn tắc giao thông, khi tới bệnh viện Chu Nịnh Nịnh đang vào phòng sinh rồi.Vội xoàn xin vào cùng, thay áo xống vào chống sinh.Chu Nịnh Nịnh sẽ đau đến cả không biết làm cho gì, thầm ao ước mọi chuyện mau kết thúc, bàn tay đang vậy chặt rước tấm chăn đùng một cái được một thai không khí ấm cúng bao lấy, ngẩng đầu thấy được anh. Trong mắt anh đong đầy sự stress và vẻ đau lòng, cảm giác rung động chưa từng có va vào trái tim cô, tự nhiên cảm thấy đau một ít cũng đáng…Lục Cận Thâm có thể cảm cảm nhận những âu sầu của cô, bám lấy bàn tay anh tới cả trắng bệch, đầy mồ hôi, nhị má vốn white nõn hồng hào bây giờ tái nhợt, trên trán toát ra những giọt mồ hôi lạnh, bên khóe có dòng nước mắt rã xuống…Nhìn cô đau cho như vậy, trong trái tim anh rất khó khăn chịu, vươn tay lau nước mắt mang lại cô, cúi người hôn lên trán cô, khàn khàn nói: “Chúng ta sinh một đứa thôi, về sau anh sẽ không còn để em chịu cực khổ nữa.”Chu Nịnh Nịnh thiệt sự muốn khóc, cô cũng chỉ ý muốn sinh một đứa thôi, làm bà bầu thật quá vĩ đại… Sinh con thật sự hết sức đau!Giày vò một lát, cuối cùng em bé bỏng cũng chui ra, Chu Nịnh Nịnh chỉ còn lại chút sức lực, yếu đuối ớt nói: “Anh bồng thiên thần đi giảm cuống rốn đi…”Lục Cận thâm áp trán lên trán cô, rẻ giọng nói: “Vợ à, em vất vả rồi, sau đây anh sẽ âu yếm mẹ con em thật tốt.”Ừ, Chu Nịnh Nịnh đã sinh mang đến anh một cô tình nhân nhỏ dại bé của kiếp trước.TOÀN VĂN HOÀN