Edit và Beta: đái Tình Nhân- 小情人~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Triệu Tuyên Diệc quan sát hắn ngồi im mặc mình đậy miệng, không còn ý định lên tiếng, mới buông tay ra. Lòng bàn tay giá buốt như băng gồm chút ướt, tương tự như còn giữ gìn sự quyến rũ của cánh môi vừa va kia. Triệu Tuyên Diệc vẫn buông tay đột nhiên dừng lại, góc nhìn bỗng dưng dừng lại trên sợi dây màu đỏ trói hai tay hắn, siết chặt vào cổ tay, trông rất hợp với làn da trắng nõn gần như trong suốt. Ánh đôi mắt Triệu Tuyên Diệc tối tăm, lạnh lùng nhìn hắn từ trên xuống dưới, bình tĩnh nói: "Ngươi có biết cơ hội trẫm sắp bị tiêu diệt đang suy nghĩ gì không?" đánh Hoài Cẩm nhớ lại cảnh tượng toàn bộ cơ thể Triệu Tuyên Diệc dính đầy tiết trong vùng rừng núi hoang vu, bé dao găm sắc đẹp bén cắm trên bụng, bé dao găm sẽ là chiến lợi phẩm đầu tiên Triệu Tuyên Diệc sau khoản thời gian ra chiến trường, trịnh trọng tặng kèm cho hắn.


Bạn đang xem: Nam xứng lại bị cưỡng đoạt

Khi ấy, tô Hoài Cẩm cũng cảm thấy gồm lỗi, nhưng còn nếu như không làm như vậy, không hề cách nào có thể biến đổi tâm tư mong phiêu bạt giang hồ nước của Triệu Tuyên Diệc, vậy nên có thể đành man rợ một lần. Nhưng hiện thời nghĩ lại, càng cảm thấy tội lỗi hơn, Triệu Tuyên Diệc cũng là người, cũng có tình cảm, hắn tổn thương giống hệt như vậy... Trong khi nhận ra khuôn khía cạnh hắn có chút ray rứt, Triệu Tuyên Diệc khẽ cười, chậm rì rì nói: "Ngươi cảm thấy có lỗi sao?" tô Hoài Cẩm mở miệng, ước ao nói xin lỗi, nhưng tất cả đều là vô ích. Triệu Tuyên Diệc bỗng nhiên nói: "Nếu cảm thấy bao gồm lỗi, vậy thì dùng thân thể của ngươi nhằm chuộc tội cũng được." tô Hoài Cẩm khôn xiết kích động: "Thống Nhi, mong mơ của tôi đã trở thành sự thật rồi." hệ thống còn khϊếp sợ hơn hắn: "Sao có thể, xứng đáng lẽ vận mệnh chi tử nên hận cậu mới đúng!"
Tô Hoài Cẩm thích chí hát hò: "Đây là yêu thương ~~~ " hệ thống tức đến hy vọng điên, nó hét lên: "Câm miệng!" Nó không tin, hoàn hảo sẽ ko tin, Triệu Tuyên Diệc đã thích ký kết chủ rác rến rưởi của nó, y chính là vận mệnh đưa ra tử, một người bầy ông đứng trên đỉnh kim trường đoản cú tháp, định trước sẽ sở hữu một dàn cô gái nhân trong hậu cung, sao hoàn toàn có thể thích sơn Hoài Cẩm tới từ bỏ thù hận! tuy nhiên trong lòng rất hưng phấn, tuy vậy Tô Hoài Cẩm phải vờ vịt không hiểu: "Có ý gì?" Triệu Tuyên Diệc không nói thẳng, y cụ một lọn tóc tô Hoài Cẩm, đưa tới gần mũi ngửi, điềm nhiên cười: "Tóc của A Cẩm, thơm như vậy, phân vân mùi trên người ngươi bao gồm dễ ngửi như lúc trước không." khung người Tô Hoài Cẩm cứng đờ, hắn thốt nhiên nhớ ra, mặc dù hôm qua hắn đang tắm, mà lại bị giam tại đây lâu như vậy, chắc hiện nay đã bám mùi hôi.


Xem thêm: 10 Best Things To Do In Ho Chi Minh City To Notre, Getting From Ho Chi Minh City To Notre

Hắn khá xấu hổ hỏi hệ thống: "Thống Nhi, trên người tôi tất cả thật sự còn thơm không?" Hệ thống lạnh lùng vô tình nói: "Thúi." tô Hoài Cẩm la to: "Vậy y vẫn chê tôi sao, lần thứ nhất của tôi." Hệ thống: "..." sơn Hoài Cẩm tức giận động thân thể, trong khi nhận ra hành động kỳ lạ của Triệu Tuyên Diệc, ý muốn rút tóc thoát khỏi tay Triệu Tuyên Diệc, buộc phải khẽ nhích sang 1 bên, domain authority đầu tức tốc truyền tới xúc cảm đau đớn, hắn ấp úng nói: "Người nghĩ về nhiều, sao trên bạn thần bám mùi thơm chứ." Triệu Tuyên Diệc cong môi, cúi tín đồ xuống cổ sơn Hoài Cẩm: "Thật không, vậy nhằm trẫm ngửi thử." nhì người dựa vào nhau cực kỳ gần, sơn Hoài Cẩm nhạy bén bén nhận ra hơi thở của Triệu Tuyên Diệc đã phả vào cổ hắn, khá nóng khiến cho Tô Hoài Cẩm tưởng rằng làn da của bản thân đang bị đốt cháy. Nhưng quan trọng đặc biệt là, hắn sợ fan mình bao gồm mùi, đánh Hoài Cẩm không ngoài đỏ mặt, nhưng lại trong mắt Triệu Tuyên Diệc, đánh Hoài Cẩm giận mang đến đỏ mặt. Triệu Tuyên Diệc chú ý vẻ mặt mất tự nhiên và thoải mái của tô Hoài Cẩm, chẳng thấy tức giận, trái lại tâm trạng còn tốt hơn, y thổi vơi vào tai sơn Hoài Cẩm: "Có gì chạy, hại trẫm ăn ngươi à?" trong tẩm cung an tĩnh, ánh trăng ko thể xuyên qua cửa sổ rơi xuống phương diện đất, tuy nhiên long sàn cách cửa sổ quá xa, ánh trăng sáng quan yếu chiếu tới. Màu tiến thưởng lập lòe của ánh nến, đung chuyển từ trái quý phái phải, tương tự như đang nhảy múa trong lo lắng. Sơn Hoài Cẩm thốt nhiên đứng dậy, nhảy đầm xuống giường, đi đến bên cạnh tránh Triệu Tuyên Diệc, lo sợ nói: "Thần biết người hận thần làm phản người, trường hợp người ý muốn trút giận, cứ dụng hình với thần, chỉ hi vọng người giận chó đánh mèo sang fan nhà thần." Trong giọng nói của y mang ý cười, từng chữ những nghiến răng nhưng nói: "Đương nhiên buộc phải dụng hình, chỉ cần dụng hình lao lý này, buộc phải dùng dòng này." Y vừa nói, vừa tiến lên trước, tới bên Tô Hoài Cẩm. Sơn Hoài Cẩm bất giác hạ thấp phía sau, luôn hơi rũ mắt, tầm mắt nhìn xuống dưới đất, lúc nhận thấy Triệu Tuyên Diệc tất cả ý xấu, mới chịu nâng mí góc nhìn đối phương. Ánh nến bé dại chập chờn rơi bên trên khuôn mặt lãnh đạm của Triệu Tuyên Diệc, lúc chú ý vào hai con mắt phượng dài nhỏ bé đen nhánh của y, khiến cho người ta cảm thấy y sẽ nhào lên bất cứ lúc nào, giống như dã thú nhìn con mồi, làm người mất rất là lực, dữ dằn nhào tới, xé nát nhỏ mồi, nuốt vào vào bụng. Trong lúc sợ hãi Tô Hoài Cẩm chẳng chú ý lui về sau, cứ như vậy, Triệu Tuyên Diệc sẽ đứng trước phương diện hắn, chũm lấy cổ tay hắn, rứa tay của hắn, chậm rãi kéo xuống, trong khi muốn nhằm Tô Hoài Cẩm biết, cuối cùng là cái phép tắc nào. Bây giờ trong đầu sơn Hoài Cẩm, chỉ còn lại mấy câu: Tôi là ai, đấy là đâu, tôi đang làm cho gì? Sau đó, có vẻ như khá là lớn. Sắc mặt hoàn toàn cứng ngắc, trên mặt thoáng tồn tại vẻ hoảng hốt, cần sử dụng sức hất tay của Triệu Tuyên Diệc ra, không để ý đến thân phận đối thủ cùng hoàn cảnh của mình, hững hờ quát: "Ngươi mong muốn làm gì!" Hắn dùng sức vùng vẫy, ao ước rút tay mình lại, nhưng lại chút sức lực của hắn sao rất có thể lay chuyển Triệu Tuyên Diệc được tập võ từ nhỏ và chinh chiến bên trên chiến trường, làm cho thế nào cũng không rút tay ra, bị kẻ địch cường ngạnh nhận thấy dụng cầm cố dụng hình của y. Triệu Tuyên Diệc nhìn ngươi luôn tỉnh bơ nhàn nhạt chung cục kinh hoảng đứng dậy, dưới nhỏ ngươi đen láy như đá quý tựa như ẩn đậy khϊếp sợ và hốt hoảng. Mà lại dù vậy, người nọ vẫn kiêu ngạo đứng đó, không chạy trốn, y hệt như vị người thương tát sắp gặp gỡ đại nạn, khiến cho người phát sinh ác niệm ước ao áp đảo hắn. "Xin hoàng thượng tự trọng." khuôn mặt tái nhợt của đánh Hoài Cẩm lộ ra một tia ửng hồng, cũng ko biết là do xấu hổ hay tức giận: "Sao người dân có thể..." Hắn không nói hai chữ "vô sỉ" ra, dẫu vậy Triệu Tuyên Diệc đọc được, y không chỉ có không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn nở một nụ cười vô thuộc xấu xa, thú vui không đứng đắn này dưới ánh nến làm fan sợ hãi, y nạm lấy bàn tay đang vùng vẫy của hắn: "Có thể gì chứ, mọi bạn đều là phái nam nhân, thân thiện một chút, hỗ trợ lẫn nhau là chuyện bình thường." tô Hoài Cẩm sắc đẹp mặt tái nhợt, nghiến răng nói: "Hoàng Thượng, chớ nói giỡn." Triệu Tuyên Diệc điềm nhiên nói: "Trẫm thấy hành vi của trẫm rất rõ ràng, ngươi cảm xúc trẫm vẫn nói giỡn sao?" tô Hoài Cẩm quan sát vẻ mặt trang nghiêm của y, cuối cùng xác nhận y ko nói đùa, nhấc chân mong cách xa Triệu Tuyên Diệc. Triệu Tuyên Diệc dồn sơn Hoài Cẩm vào trong góc: "Ngươi quan sát tẩm cung này, trên dưới trái đề xuất phía sau đều là tường, phía trước là ô cửa đóng chặc, bên ngoài có thị vệ canh giữ, ngươi có thể chạy đi đâu, A Cẩm, ngươi vẫn nằm trong lòng bàn tay của trẫm biết không?" sơn Hoài Cẩm xém nữa buột mồm nói ra tôi biết nha, tôi chỉ là hy vọng cho anh ăn uống nhẹ trước lúc ăn bữa tối thôi, cũng may cuối cùng nhịn được. Hắn nhấp môi ko nói tiếp, cơ mà động tác không còn dừng lại. Triệu Tuyên Diệc cũng ko vội, tương tự như đang trêu chọc bé vật bé dại không còn đường trốn, dửng dưng không tập trung: "Nếu A Cẩm công ty động, trẫm sẽ bỏ qua các bạn Tô phủ." Nghe được nhì chữ "Tô phủ", sơn Hoài Cẩm tạm dừng theo bạn dạng năng, trong giây phút bị Triệu Tuyên Diệc bắt kịp. Ánh đôi mắt của y như vật dụng thật, ngưng tụ thành một bàn tay vô hình dung trong suốt, tự từ chạm vào nên cổ mảnh mai yếu ớt của sơn Hoài Cẩm. "Cởϊ qυầи áo." khuôn mặt Tô Hoài Cẩm tái nhợt, hắn nghiến răng, lại không nghe lời của Triệu Tuyên Diệc, ngược lại liên tục né né y: "Nằm mơ." Triệu Tuyên Diệc thấy đánh Hoài Cẩm nhất quyết cự giỏi như vậy, bên trên mặt lộ ra nhàn nhạt châm chọc: "Chạy, ngươi rất có thể chạy đến nơi nào đây, sau cùng cũng rơi vào tay trẫm." tức thì sau đó, tô Hoài Cẩm bị Triệu Tuyên Diệc dồn vào trong góc, thấy Triệu Tuyên Diệc càng cho tới gần, hai con mắt Tô Hoài Cẩm cấp thiết giấu được nỗi sợ hãi, hắn bắt nạt dọa: "Người còn như vậy, thần sẽ call người, nếu bạn khác biết tín đồ là đoạn tụ..." sau thời điểm dồn đánh Hoài Cẩm cho góc tường, Triệu Tuyên Diệc cũng không rối rít động thủ, y tự từ tận thưởng nỗi sợ hãi của đánh Hoài Cẩm, đạm thanh nói: "Gọi đi, to tiếng một chút, trẫm cũng không chặn miệng ngươi lại, chỉ với ngươi yêu cầu tiết kiệm sức lực lao động đi, nếu không lát nữa sẽ không tồn tại sức nhưng la." đánh Hoài Tân sắc đẹp mặt tái xanh, tay nuốm chặt, tức giận trừng mắt nhìn Triệu Tuyên Diệc, vẻ mặt quật cường lại bất lực càng thêm mê người, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng tương tự như hoa đào nở rộ rực rỡ tỏa nắng giữa mùa hè. Triệu Tuyên Diệc đưa tay tháo dỡ đi trang phục của tô Hoài Cẩm. Tô Hoài Cẩm ra mức độ vùng vẫy, làm cho Triệu Tuyên Diệc mất kiên nhẫn, nhấc chân đi đến cạnh tường bên kia. Thấy vậy, đánh Hoài Cẩm lập tức hy vọng thừa cơ chạy trốn, nhưng lại vừa chạy nhị bước, cổ tay đùng một phát bị kéo lại. Triệu Tuyên Diệc đã đứng cạnh cột giường, tay thay hai tua dây đỏ, một đầu dây quấn xung quanh cột giường, đầu còn sót lại quấn quanh cổ tay hắn. Triệu Tuyên Diệc đứng kia kéo nhẹ một cái, thuận tiện kéo tô Hoài Cẩm đã đứng vào góc tường ra khỏi đó, lảo đảo đi tới chỗ y. Tô Hoài Cẩm căng mắt há hốc mồm: "Không ngờ sợi dây đỏ bên trên tay tôi lại được sử dụng như vậy!!" hệ thống cũng tởm ngạc: "Mợ nó!"~Hết chương 05~