Ra đến ngoài của hang, vương vãi Nhật Quân để Hứa An Hạ ngồi trên một tảng đá, một chân khuỵu xuống, rắc một chút ít thuốc cầm máu lên tay cô rồi dùng vải áo đủng đỉnh băng bó lại, thật tương đương cô đã làm cho lúc trước, chỉ có điều động tác cực kỳ nhẹ nhàng, như thể chỉ cần cô đau một chút, anh cũng sẽ bị đau theo cấp mười lần.

Bạn đang xem: Ngang tàng giữ lấy em

Vương Nhật Quân nghĩ mang lại chuyện bản thân bị rơi vào trường hợp thế này cũng thật nực cười.

Tối hôm qua, vào thời khắc mấu chốt xẩy ra một cuộc chiến giữa tổ chức của anh và băng đội Sói Đêm, tại sao là bọn chúng ý muốn đoạt rước lô hàng bí mật sắp đến từ trong tay anh. Khi nhưng phần thắng nắm chắc trong tay, vương Nhật Quân không ngờ đến tên thuộc hạ thân cận của mình lại là người phản bội, dùng danh nghĩa thân cận, mang lệnh của anh điều tất cả đồng đội trong băng đến nơi khác, thế cho nên mới dẫn đến tình cảnh trớ trêu này. 1 mình anh trong đêm mưa khoảng tã, tay ko chiến đấu với hơn năm mươi bầy em của băng Sói Đêm.

Bọn chúng chết hết, anh cũng chẳng khấm khá hơn, ôm một bụng tiết đi một đoạn đã không chống cự được mà bửa xuống, nhưng vết mến này cũng vì tên thủ công cận thân kia tạo ra, Cao Sơn nhìn thấy Vương Nhật Quân bị thương nặng nề như lại có thể ra tay tàn ác giết chết mấy chục người. Hắn ta không duy trì được bình tĩnh nhanh lẹ chạy đi mất, hắn ta sợ hãi một cơ hội nửa khi đàn em của vương Nhật Quân phát hiện ra, sợ thời điểm mình bị tóm gọn về tổ chức, bị hành hạ mang lại nước nên van xin được chết, nghĩ về vậy yêu cầu mới chạy thụt mạng đi tìm kiếm người đến.

Cũng may, vương vãi Nhật Quân gặp gỡ được hẹn An Hạ, suy đến cùng dáng vẻ người bé dại nhắn khiến anh trỗi dậy một cảm xúc muốn che chở, khuôn phương diện thanh thoát cùng cả hầu hết hành động dứt khoát của cô khiến cho Vương Nhật Quân thật sự không tưởng tượng được, chỉ bao gồm điều anh lần chần cô là ai, vày sao lại sinh sống chỗ nguy nan thế này, sao lại sở hữu thể kiên cường đến như vậy. Vương Nhật Quân ngước lên chú ý lấy hứa hẹn An Hạ thêm một lần nữa.

“Cô tên gì?”

Đang thời gian chìm trong bề bộn suy nghĩ, hẹn An Hạ nghe được một thắc mắc này, cô vô thức lag mình, siết chặt lòng bàn tay lại.


Tên sao? Tên của cô ấy là gì... Ngay bạn dạng thân còn phân vân rõ.

‘Hứa An Hạ, con bao gồm thích nhỏ diều không, cha làm giúp nhỏ nhé.’

‘Hứa An Hạ, người mẹ nấu cơm ngừng rồi, mau vào nạp năng lượng đi con.’

‘Chị An Hạ, em muốn ăn uống kem, chị cài đặt kem cho em nha?’

Tên của cô, và lắng đọng như hoa lá mùa hè, nhàn nhã như cánh chim mùa xuân. Cố nhưng, lời nói của ông ta...

‘Tên của ngươi là gì? Nói sai tao giết chết anh chị mày!’

Tên của cô... Cô hiểu rõ đó không phải là tên của mình.


“Lâm Gia Hân.”

Một câu nói buông xuống, như buông hết phần đa ý chí trong lòng cô. Sản phẩm lông mày rũ xuống, đượm một nỗi bi hùng nhàn nhạt, cô đem lại bình tâm nhìn vào anh, dòng áo sơ mi trên fan còn vương vãi một chút red color của máu, phần nhiều đều được trôi không còn sau trận mưa đêm qua, quần tây đen cùng giày âu mắc giá. Anh cứ như thế, đứng bó tay về phía cô.

Sự cao ngạo và tự tin này khiến người mong muốn chạm vào anh cũng phải rụt rè lo sợ.

“Tôi muốn thoát khỏi nơi này, hãy góp tôi!”

Đôi mắt mặc dù ngấn nước tuy nhiên lại không còn mờ đi ý chí kiên cường. Đây hẳn là ý nghĩ duy nhất tồn tại trong thâm tâm cô xuyên suốt ngần ấy năm qua. Chỉ cần thoát khỏi, cô chấp thuận đánh đổi tất cả mọi thứ. Đôi đôi mắt run rẩy tràn đầy mong muốn nhìn lấy anh.

Vương Nhật Quân đơ mình, nhìn khuôn mặt cô. Xúc cảm mọi thứ bao phủ đều ngưng cồn lại vào khoảng thời gian rất ngắn này, giây phút anh thật sự muốn bảo đảm an toàn người phụ nữ này, mặc dù cô ấy có là ai đi nữa.

Cho dù tương lai đương đầu với phần đông gì, anh vẫn muốn bảo đảm cô.

Vương Nhật Quân phát âm được điều đó, phiên bản thân anh cũng chẳng mong dây dưa cùng với nơi cất chan đầy tội ác bi quan nôn này nữa, anh đem trong túi quần ra một ống tre dài cùng với bật lửa. Có lẽ đây là pháo bông báo tin.

“Đừng đi đâu cả, hóng tôi.”

Một lời nói nhẹ nhàng rơi xuống, thu hồi ánh mắt trên fan cô lại. Đôi người mẫu chân dài của anh đi mấy bước đã mất hút sau bóng cây kế bên kia.

Trong lòng hứa An Hạ bất chợt cảm thấy nóng áp, cô mỉm cười cợt nhẹ, một nụ cười mà bạn dạng thân cô cũng không phát hiện nay ra, đấy là thứ cảm xúc mà trước đây cô trước đó chưa từng có.

Từng lời anh nói ra nghe có vẻ như lạnh lùng, nhưng chứa đựng một tín nhiệm vô cùng dĩ nhiên chắn. Con tim của cô, ấy vậy mà lại đánh trống liên hồi, cho dù muốn, cô cũng bắt buộc khống chế được xúc cảm trong thời gian này. Gồm lẽ, đây đó là sự rung cồn đầu đời của một tín đồ con gái, êm dịu và thiết tha. Thiệt là đẹp biết bao.

...

“Cô chủ, mời đi theo chúng tôi.”

Trong một cơ hội suy tư, hẹn An Hạ không phát giác được có fan đi đến. Giọng nói mang rợ phát ra từ vùng phía đằng sau lưng, một cảm hứng giống như có một nhỏ sói đói rình rập, khiến cô nóng bức đến rợn cả tóc ráy. Theo phiên bản năng cô lập cập quay khía cạnh lại.

Trước phương diện là khoảng tầm năm sáu tên bầy ông to lớn lớn. Cô biết những người này, đa số là tín đồ của lão ta. Trường hợp là bạn của lão ta chắc hẳn đã được đào tạo và giảng dạy kỹ lưỡng về con đường đi nước bước trong vùng đồi núi Cachalia này, đuổi theo cô thông qua mê cung Thiết rồi mở ra ở trên đây cũng không có gì là lạ. Cô phòng ngừa lùi về phía đằng sau vài bước.

“Tôi chưa hẳn cô chủ, cũng trở nên không đi theo những người.” tiếng nói Hứa An Hạ vững xoàn vang lên.

“Cô chủ, chớ làm khó chúng tôi, ông công ty đang nổi giận.” Người lũ ông đi đầu đám fan đó lên tiếng.

“Ông ta nổi giận hay là không thì có liên quan gì cùng với tôi? Tôi cùng với ông ta không thuộc huyết thống!”

Một cảm hứng không bình yên chạy dọc cả người rồi truyền lên não bộ, cô xoay đầu muốn quăng quật chạy mang lại chỗ vương vãi Nhật Quân, đám người này sẽ không nhiều, anh cùng với cô hoàn toàn có thể đối phó được.

“Nếu như cô nhất quyết không theo shop chúng tôi về, ông công ty bảo tôi đưa thứ này đến cô.”

Một chiếc điện từ đâu chạy mang đến xẹt ngang qua đỉnh đầu, dự cảm không đỡ bệnh trải dài khắp cơ thể. Hứa hẹn An Hạ khẽ quay sống lưng lại, một tấm hình ảnh cùng lọn tóc dài của đàn bà đưa cho trước đôi mắt cô.

Trong hình ảnh là một người đàn bà trung niên khuôn mặt hiền lành không biểu cảm, nhưng chứa đựng trong đôi mắt vô hồn là sự phẫn nộ uất ức khổng lồ lớn, kề bên là một đứa bé xíu trai trung bình chín, mười tuổi khuôn mặt con nít dù lúng túng nhưng siêu kiên cường bao bọc lấy mẹ mình, như muốn chứng tỏ với trái đất rằng phiên bản thân cậu bao gồm thể bảo đảm được bà.

Họ bị trói lại phía trong căn nhà cũ nát. Đó đó là mẹ và em trai của cô, làm sao mà cô tất cả thể… quăng quật mặt ko lo. Họ đó là lý vị mà cô sống đến bây giờ. Năm đó, vì cô mà tía đã mất, cô chẳng thể để thêm bất kì một ai quyết tử vì mình nữa.

Đôi đôi mắt cô đỏ ngầu, hằn sâu phía bên trong là mọi tia ngày tiết căm phẫn. Vì chưng sao cùng là con fan với nhau, lại nhẫn tâm như vậy. Khuôn phương diện nhợt nhạt cuối gằm xuống.

Tí tách...

Một giọt, rồi hai giọt.

Cô khóc rồi.

Tàn nhẫn đến đâu cô vẫn không nhẫn trung ương nhìn người thân thương của bản thân mình chịu nhức khổ. Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt rồi không ngừng nhàu nát, đau đến hơn cả hoa mắt cạnh tranh thở. Bởi vì sao, người này lại là cô chứ?

Khi ngước phương diện lên một lần nữa, không ai rất có thể biết được cô đã khóc. Chỉ cần đôi hắn đỏ ngầu oán hận như ngọn lửa bùng cháy rực rỡ mãnh liệt. Không người nào trong đám người này dám lên tiếng, bầy chúng biết công sức của cô, cũng biết mánh lới của ông chủ.

Hứa An Hạ cô quan trọng kháng cự. Trước đây như thế, có lẽ hiện nay cũng bởi thế thôi.

“Đi.” Một tiếng nói ra, không cao thấp, không mang theo bất kì cảm hứng gì.

Xem thêm:

Cùng dịp đó, xem qua phía bên đó rừng cây, một ngọn pháo hoa red color rực sáng bay thẳng một mặt đường lên bầu trời bao. Nó cứ thế cất cánh lên thật cao, tiếp nối bừng trào dâng thành một nhành hoa màu đỏ cao thâm đẹp đẽ. Thay mà chẳng mấy chốc sau, nó lại biến thành tàn tro âm thầm rơi xuống khía cạnh đất, chẳng không giống gì quá trình của một đời fan từ bước đầu đến khi kết thúc. Hứa hẹn An Hạ mỉm cười, song môi mấp sản phẩm như nói một vài ba lời cuối cùng, bàn tay vẫn siết chặt vật nào đấy khẽ buông rơi. Rồi lặng lẽ cùng đám tín đồ kia đi mất.