*

*
Xem hướng dẫn
Link download:
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6 - xem thông tin ebook
ừ quầy rượu đi ra, Lăng Khiên láy xe pháo chạy về hướng nhà trọ, đi được nửa con đường thì chất xám anh xúc cảm được một trận choáng váng, phanh gấp xe tạm dừng bên lề đường. Anh gục đầu bên trên tay lái, thân thể phập phồng kịch liệt, qua thật thọ anh new thanh thức giấc được một nửa, ko ngồi dậy cơ mà lấy điện thoại thông minh ra gọi cho Đồng Yên. Anh đặt điện thoại cảm ứng thông minh bên tai, bên đó đầu dây rất cấp tốc được bắt máy và truyền mang đến một giọng nói dịu dàng. Anh xong lại rồi hổn hển hít thở, gần như khổ sở trong lòng tiêu tung được một chút. Anh ko nói gì, chỉ áp điện thoại cảm ứng thông minh vào tai rồi ra mức độ hít thở.

Bạn đang xem: Ngôn tình anh bị đau


Đồng yên đứng ngơi nghỉ trên ban công, vơi nhàng call anh mấy tiếng tuy thế không nghe thấy anh vấn đáp nên cũng không hotline nữa, chỉ nuốm lấy smartphone yên yên ổn nghe rất nhiều tiếng hít thở nặng năn nỉ của anh vị trí kia đầu dây.
Chiều nay khi về lại quê hương trọ cô dọn dẹp qua một ít sau đó ban đầu chờ năng lượng điện thọai của anh, cho đến gần nửa đêm điện thoại thông minh mới đổ chuông, cô ko chút suy nghĩ mà bắt máy. Mà lại anh một câu cũng không nói mà chỉ nặng nại hít thở, cô cảm xúc được anh đang vô cùng đau đớn và mệt nhọc mỏi.
Đồng im ngẩng đầu quan sát những ngôi sao sáng lấp lãnh trên khung trời đêm thuộc vầng trăng tán mông lung, mờ mờ với hư ảo.
Một lát sau vẫn không nghe thấy anh nói gì cô tốt giọng thanh thanh nói: "Em vẫn trở về rồi, đang ở nhà. Anh có tới không?"
Lăng Khiên vẫn đã úp mặt lên tay lái, thân thể vẫn không xong run rẩy, lúc nghe đến thấy lời cô nói ví dụ là sửng sốt, ngây ngẩn một thời gian rồi new khàn khàn hotline tên cô: "Yên Yên."
Cô khẽ mỉm cười cười, cũng không quay về phòng khách nhưng chỉ im lặng đứng đó quan sát xuống bên dưới lầu, cho đến khi một loại xe ô tô màu đen đẳng cấp xuất hiện, bắt gặp thân ảnh quen trực thuộc từ bên trên xe cách xuống, vội vàng đi vào tòa công ty thì cô mới xoay tín đồ đi ra mở cửa.
Lăng Khiên vừa ra khỏi thang máy đã thấy thân hình ảnh nhỏ nhắn của Đồng yên thì khóe mồm cong lên tuy vậy lại không cười cợt nổi, đi về phía trước từng bước từng cách rồi ôm cô vào lòng, đồng thời cảm giác mũi ê ẩm. Anh cảm động, thực sự vô cùng cảm động.
Hai tín đồ vào chống rồi ngồi trên ghế salon, Lăng Khiên ôm chặt lấy thân thể mượt mại ấm áp vào vào ngực, nghẹn ngào điện thoại tư vấn cô một tiếng: "Yên Yên."
Đồng yên ổn tựa vào vào ngực anh, ngửi thấy được trên người anh nồng nặc hương thơm rượu, lại cảm thấy thân thể anh mệt mỏi rồi thỉnh thoảng run rẩy, do đó đưa tay bỏ lên trên bụng anh kiểm tra. Khu vực đó bây chừ lạnh ngắt rồi lại nghe thêm giọng nói khàn khàn của anh ấy nữa, vành khía cạnh cô chớp nhoáng đỏ lên, cũng nghẹn ngào đáp một tiếng.
Lăng Khiên lấy mặt chôn làm việc cổ cô, số đông giọt các giọt mồ hôi lạnh theo gương mặt ảnh chảy xuống làn da trắng nõn, nhẵn nhụi và trơn mịn của cô, anh chà chà kế tiếp ôm cô càng chặt hơn. Bụng anh đau mang lại quặn thắt cả bụng dạ được bàn tay cô mềm nhẹ xoa xoa với lực mạnh khỏe yếu vừa yêu cầu nên từ từ đỡ hơn, một thời gian sau anh mở miệng call cô một đợt nữa: "Yên Yên."
Từ về tối hôm qua bàn thảo kế hoạch ứng phó với đánh Mục Hâm mang đến tới từ bây giờ kí hòa hợp đồng với lưu Hán Tống Khai, chỉ trong nhị mươi bốn tiếng ngắn ngủi anh đang đem Viễn Đông bán cho người khác, anh đã đem tận tâm nửa đời mình phân phối đi. Nói rằng anh cảm giác không sao cả, không sợ hãi là đưa dối, trên thực tế so cùng với Lục bốn Triết anh còn sốt ruột hơn cực kỳ nhiều. Thương ngôi trường như chiến trường, khi anh phải triển khai đến bước này thì thực tế đã thua trận một nửa rồi. Anh biết hy vọng từ trong tay lưu giữ Hán Tống Khai đem lại Viễn Đông một lượt nữa hoàn hảo nhất không yêu cầu dễ dàng, cho lúc đó hắn sẽ nói thêm một đôi điều kiện nữa, mình hoàn toàn có thể không thỏa mãn hay sao? Đây cũng là 1 trong vấn đề lớn, huống đưa ra cũng có thể coi là kết quả khả quan. Trường hợp như thời gian đó hắn vẫn chỉ chiếm cứ với không buông tha Viễn Đông, do đó anh ko còn bất kể biện pháp làm sao nữa.
Cho phải ở trên tuyến đường trở về cuối cùng anh không giải pháp nào chịu đựng được nữa. Trước đây khi bao tử nhức nhối đến hơn cả nào anh đều phải sở hữu chịu đựng được nỗ lực về mang lại nhà, nhưng lúc này làm sao cũng quan yếu chịu đựng nổi, anh không dừng lại bên mặt đường nôn thốc nôn túa đã là cực hạn rồi. Một xung khắc kia trong tim anh chỉ còn lại sự yếu đuối cùng bất lực, anh hotline điện mang đến Yên lặng chỉ là ước ao nghe giọng cô một chút, anh không muốn rỉ tai vì sợ cô nghe thấy tiếng nói yếu ớt của mình.
Nhưng bây giờ, anh cảm hứng được vào ngực là cảm giác ấm áp vô cùng, anh không tồn tại cách nào kềm chế được, dẫu vậy vừa rồi đau khổ có chút giảm bớt nhưng bây giờ còn cảm giác đau buồn hơn nữa, đau kịch liệt. Anh từ bỏ tay thế chặt mang bàn tay nhỏ bé của cô ấn chặt bụng xuống, cúi người dựa vào vai cô, tiếng nói vô cùng nhỏ dại nói cùng với cô: "Yên Yên, anh đau quá."
Từ lúc anh phát âm chuyện, anh không kêu đau khổ với bất kỳ ai, tốt nhất chỉ có hai lần trước mặt im Yên. Lần đầu tiên là dạ dày anh xuất huyết tối ngày đó, lần vật dụng hai đó là tối nay. Anh nghĩ cứ coi như là anh đang cực say, tự chất nhận được mình mềm yếu một lần.
Đồng lặng nghe được giọng nói rên rỉ của anh ấy thì tim cô như bị bàn tay ai kia bóp chặt lại. Cô gặm chặt môi rồi trước mắt là một mảng mơ hồ, một chữ cũng ko thốt ra được. Cô tựa vào vào ngực anh, nhì tay ôm chặt lấy eo anh giúp anh chống đỡ.
Lần đầu tiên anh kêu nhức với cô là lúc cô chẳng qua xem anh là 1 trong những người qua đường, thậm chí tiếp nối không còn bất kỳ ấn tượng nào khác. Tuy nhiên lần này, cô cảm xúc được đau buồn trong lòng hiện thời không ngôn ngữ nào mô tả được.
Nửa giờ sau, Lăng Khiên từ từ khôi phục lại, anh nhích fan ra một chút rồi cúi đầu nhìn cô bé trong ngực đang khóc cho hai mắt sưng húp, song môi mỏng mảnh tái nhợt cong lên, nhéo nhéo mũi cô vô lực nói: "Dọa cho em rồi?"
Đồng yên ổn ngẩng đầu, cảm xúc được bụng anh ấm hơn những thì nỗ lực lấy tay anh áp vào khía cạnh mình, dìu dịu lắc đầu, nói nhỏ: "Anh khá hơn một chút nào chưa?"
Lăng Khiên gật đầu, mang ôm chặt lấy fan cô, cằm bỏ lên đỉnh đầu cô, ôn nhu ngửi đem mùi mùi thơm mát quen thuộc thuộc. Mùi hương hương có thể làm anh thấy hạnh phúc.
Lăng Khiên đi tắm, Đồng im chạy vào phòng bếp đun lại nồi cháo bí đỏ cô vừa nấu dịp tối, rồi múc ra một bát cẩn trọng mang tới chống ngủ. Cô thấy Lăng Khiên sẽ ngồi mặt giường uống thuốc.
Tim Đồng lặng lại nhói lên, đi tới đặt chén bát cháo mặt tủ đầu giường, ngồi xuống một mặt anh nhấn lấy ly nước, cầm tay anh lo lắng hỏi: "Anh lại sôi bụng rồi?"
Lăng Khiên rung lắc đầu, kéo cô vùng lên rồi ôm cô ngồi trên đùi, núm lấy chén bát cháo để trong tay nói: "Em bón mang đến anh đi."
Đồng Yên nhìn anh một ít rồi ngoan ngoãn cố gắng lấy bát cháo, xúc từng thìa lên thổi thổi rồi mang tới miệng anh.
Sau lúc ăn xong xuôi bát cháo, đầu Lăng Khiên đang đầy mồ hôi, Đồng yên đặt bát cháo ko xuống bàn rồi lau các giọt mồ hôi cho anh, xoa xoa dạ dày mang đến một một ít hỏi: "Anh còn khó chịu không?"
Lăng Khiên thở dài một hơi rồi nhấc cô dậy, vỗ vỗ mông cô nói: "Không tất cả chuyện gì. Anh đem rửa bát.">
Lăng Khiên cũng quan yếu chống đỡ thêm nữa phải gật đầu, nhìn cô tách đi xong xuôi anh cũng ko nằm lên giường cơ mà đốt một điếu thuốc, đi tới mặt cửa sổ, xuất hiện sổ ra rồi chú ý về phía xa ngẩn người.
Đôi đôi mắt anh ở dưới ánh trăng càng trở bắt buộc đen nhánh cùng sáng hơn, cơ mà lại sâu không thấy đáy, những giọt mồ hôi trên trán anh vẫn không chấm dứt chảy. Tiếp đến anh nghe thấy một giờ đồng hồ thở nhiều năm trầm trầm, rồi một đôi tay nhỏ bé từ vùng phía đằng sau ôm chặt lấy sống lưng mình, bàn tay bỏ lên trên bụng anh xoa xoa.
Anh cười cười dập điếu thuốc, xoay tín đồ kéo Đồng yên ổn vào trong trái tim nói: "Mệt không? bọn họ đi ngủ thôi."
Đồng yên ngẩng đầu, đôi mắt cô lớn tròn, trong trẻo và black láy, cô không gật đầu, chỉ nhìn anh tràn ày tín nhiệm. Qua vài giây đồng hồ cô nói: "Anh nói theo cách khác cho em biết chuyện gì đã xảy ra được không?"
Đôi môi mỏng mảnh của Lăng Khiên khẽ nhếch, sắc đẹp mặt có một chút ít tiều tụy cùng tái nhợt. Anh không vấn đáp cũng không né tránh cái nhìn để ý của cô, lẳng lặng chú ý trả lại.
Một lúc sau, Đồng Yên thong thả cúi đầu, ôm chặt lấy anh nói nhỏ: "Thật sự anh thiết yếu nói mang đến em biết chuyện gì đã xẩy ra sao? Em thiệt sự không đáng để anh tin cẩn và phụ thuộc sao?"
Lăng Khiên khẽ lag mình, một thời gian sau anh bao phủ lấy người trong ngực, hôn dịu lên tóc cô chậm trễ mở miệng: "Viễn Đông gặp gỡ vấn đề lớn, anh đã đề nghị nhanh chóng bán cho công ty không giống rồi. Anh sẽ không còn là tổng tài của Viễn Đông nữa, nói đúng là sẽ không còn bất kể liên quan lại gì cùng với Viễn Đông. Nói bởi vậy em rất có thể hiểu không?"
Giọng anh thấp nhưng mà trầm ổn, nghe ko ra được xúc cảm khổ sở hay bi thương, giống như đang kể cho cô nghe một chuyện không liên quan gì cho tới mình. Cực kỳ bình tĩnh.
Đầu tiên là trong thâm tâm Đồng yên cả kinh, sau đó cô mạnh khỏe ngẩng đầu, vẻ mặt sợ hãi nhìn anh, nhìn thấy được rõ thần thái của anh ấy rồi đôi mắt cô hồng hồng. Cô đưa tay bỏ trên lồng ngực anh vuốt vuốt: "Dù bao gồm bao nhiêu cạnh tranh khăn, khổ sở như thế nào, chúng ta cùng nhau đối mặt."
Lăng Khiên quan sát đám lông xù cọ đi rửa lại vào ngực mình thì cười cười, cúi tín đồ khom lưng bao bọc lấy cô, gian manh nói: "Trước tiên góp anh giải hòa chút áp lực đè nén bị đè nén đang lâu đi."
Một tuần sau, Hoa Quân chấp nhận nhập với Viễn Đông, chiều hôm kia mở buổi họp báo với đám bên báo, Lăng Khiên tuyên bố rõ ràng, lưu giữ Hán Tống Khai ngồi ở kề bên anh đương đầu với đám kí đưa mạch lạc trả lời từng câu hỏi, sau cuối hai người lũ ông mỉm cười bắt tay hợp tác.
Sau nghi thức, Lục tứ Triết dìm chức tân tổng tài phải nhận chất vấn của giới truyền thông, Lăng Khiên ra xa cách đi.
Từ hội trường trở về công ty, Lăng Khiên vào vào phòng thao tác thu dọn đồ đạc rời đi. Trong những lúc làm anh ko hề tạm dừng một chút nào, lúc rời đi cũng không xoay đầu quan sát lại một lần, khi tới khi đi vẫn nhất thiết trầm mặc. Lúc ra cho khu tầng hầm để xe, anh quay đầu thản nhiên nhìn lại cả một tòa buiding hoàng tráng rồi xoay người, vào xe tránh đi.
Trước khi đến nhà trọ của Đồng im thì anh gọi điện thoại thông minh cho Đồng Yên, chờ đến khi địch thủ bắt máy, ánh nhìn của anh nhoáng chiếc nhu hòa vô cùng nhiều, mỉm cười hỏi: "Anh còn mười phút nữa là cho nơi. Em chuẩn chỉnh bị ngừng hết chưa?"
Thời kỳ thuê nhà của Đồng Yên đã mất hạn, hai từ lâu là ngày trả nhà. Chủ thuê bên hỏi có thuê tiếp không, Lăng Khiên nói trực tiếp là ko thuê. Khi đám tín đồ đó tránh đi, anh nhướn mày quan sát sủng vật nhỏ tuổi bé đang tỏ vẻ phòng nghị nói: "Người phụ nữ của anh lại thuê nhà tại bên ngoài, tin tức này bị truyền ra trong tương lai anh biết ăn uống nói cầm nào cùng với giang hồ đây. Chuyện này sẽ không thương lượng gì hết, nhì ngày nữa em gửi hết đồ đạc sang đơn vị anh sống luôn."
Lăng Khiên đi tới trước Đồng Yên, nâng mặt cô lên, cười không tí hảo ý như thế nào nói: "Ngoan, nghe lời anh. Mặt nhà anh giường to hơn ở đây, nằm xuất xắc lăn lộn thường rất thoải mái. đối với tất cả chuyển mang đến nhà anh, anh tiết kiệm ngân sách và chi phí được từng nào tiền xăng xe."
Đồ đạc của Đồng Yên không nhiều lắm, Lăng Khiên nuốm một lượt xuống luôn. Đến nhà trọ của anh, Đồng Yên bố trí một chút rồi hai bạn đi siêu thị mua thứ ăn, trên tuyến đường đi anh dìm được điện thoại cảm ứng của Lục tứ Triết nói là tối sẽ tới nạp năng lượng cơm cùng.
Sau khi trở về nhà trọ, Đồng Yên bắt đầu chuẩn bị nấu ăn cơm, cô nhìn thoáng qua cái người kia đã vắt chéo chân nằm trong ghế thong dong nhã đọc báo ở phòng khách, cân nhắc một chút rồi cô mang tạp dề đi tới, núm trong tay loại muôi canh đứng trước khía cạnh anh quệt mồm nói: "Tại sao anh lại để em 1 mình nấu cơm vậy hả?"
Lăng Khiên ngạc nhiên, để tờ báo xuống cực nhọc hiểu nhìn cô, cẩn thận hỏi: "Trước kia không phải là em cũng 1 mình nấu cơm trắng sao?"
Đồng Yên hai tay chắp sau sườn lưng giả vờ khó tính nói: "Đó là chính vì ở bên em a. Hiện nay là nhà anh, em là khách hàng lại đi nấu bếp cơm. Cầm anh rất có thể khoanh tay đứng quan sát được hả?"
Lăng Khiên mím môi nuốt nuốt mấy ngụm nước bọt tiếp nối đứng lên, ôm mồi nhử vai cô nói: "Được rồi. Bây giờ anh cùng với em cùng cả nhà làm." Vừa nói vừa ôm cô tiếp cận phòng bếp.

Xem thêm: Hàm Liên Kết Các Sheet Trong Excel Hiệu Quả, Cách Dùng Hàm Hyperlink Để Liên Kết Trong Excel


Đồng Yên chớp nhoáng vui vẻ, cười cợt hì hì đi theo ông được vào cách rồi cảm thấy có gì đấy không đúng, ngửa đầu quan sát anh hỏi: "Cái gì hotline là bây giờ anh cùng em làm. Vậy mai sau thì sao?"
Lăng Khiên cúi đầu quan sát cô, vẻ mặt bình thản nói: "Ngày mai họ đi thanh lịch tên." .