( Ngôn Tình, Sủng) Cô Ngốc, tháo dỡ Áo Ra __full__

Romance

#1vs1 #full #hoàn #lãng-mạn #ngontinh #sung #sắc


*

Diệp Lương Nhất nhất thời bị cô làm cho dở khóc dở cười, hắn nhẹ nhàng xoa đầu cô, cẩn thận ôm cô vào lòng, cầm lấy tay cô đặt lên bụng, "Là sơ sót của anh, An An, em không bị bệnh, " Tay hắn ở trên cái bụng bằng phẳng của cô khẽ vuốt ve, đôi mắt sáng bừng lên, "Em có thai."

Cục cưng của bọn họ đã được hơn hai tháng, lặng lẽ ở vào bụng mẹ từng chút một lớn lên, đến bất ngờ nhưng thật ghê hỉ.

Bạn đang xem: Ngôn tình sủng mang thai

"A!" Trần An An đột nhiên đẩy Diệp Lương Nhấtra, không dám tin cúi đầu nhìn bụng mình, nói chuyện cũng lắp bắp, "Làm sao, làm sao có thể?" trong lòng bỗng nhiên dội lên cảm giác chua xót, đầu óc của cô choáng váng, vội vội vàng vàng hỏi: "Anh, có phải anh đoán sai rồi không?"

Diệp Lương Nhất chợt bị đẩy ra, lại thấy phản ứng bài xích của cô, sự vui sướng vào lòng nhất thời tắc nghẹn, giống như quả bóng đầy hơi bất chợt bị đâm thủng, phút chốc chẳng còn gì.

"Em không vui sao?" giỏi là không muốn có đứa nhỏ của bọn họ?

"không, em chỉ là......" Trần An An vội vàng lắc đầu, trong lòng vẫn có chút không dám tiếp nhận, làm sao có thể dễ dàng mang thai thế được? Người ta không phải đều kết hôn vài năm mới có đứa nhỏ sao? Sao đến lượt cô lại cấp tốc như vậy? Hơn nữa bọn họ mỗi lần làm đều có bảo hộ, đứa nhỏ này rốt cuộc là đến bằng cách nào?

Đầu óc đơn giản của Trần An An nhất thời bị mắc kẹt, nghĩ kiểu gì cũng không thông. Huống hồ hiện tại bọn họ còn chưa kết hôn mà cô đã mang thai, việc này...... Dù thế nào cũng cảm thấy dọa người. Nhưng mà, Trần An An sờ sờ cái bụng bằng phẳng của mình, vừa nghĩ đến vào đó đang có một sinh mệnh nhỏ, trái tim cô không nhịn được trào dâng cảm giác thương yêu trìu mến, giống như đã thấy được sau này, tiểu bảo bối trắng trẻo chóp chép cái miệng nhỏ nhìn cô toét miệng cười gọi cô mẹ mẹ.

"An An, em làm mẹ rồi, " Diệp Lương Nhất giữ lấy mặt cô, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, "Chúng ta có cục cưng, em không vui?"

Sao lại không vui? Trần An An cúi đầu xuống, tuy rằng cô chưa chuẩn bị tốt, thậm chí mang lại tới bây giờ không ngờ sẽ được làm mẹ, nhưng mà cô thích trẻ nhỏ, cô sẽ cố gắng làm một người mẹ tốt, sẽ không giống mẹ cô vứt bỏ đứa con nhỏ của chính mình, cô muốn tận mắt thấy cục cưng của mình trưởng thành......

Trần An An gật gật đầu, cái mũi chua xót, "Em, em cũng không biết, em hơi sợ, nhưng mà cũng, cũng rất vui."

"không sợ." vào mắt Diệp Lương Nhất tràn ngập ý cười, "đã quên người đàn ông của em làm nghề gì sao?" hắn một bác sĩ phó chủ nhiệm, chẳng lẽ còn không nắm rõ một đứa quỷ nhỏ còn chưa ra đời sao?

Hai người từ bệnh viện đi ra, Trần An An vẫn còn ngây ngốc, lúc đi trên đường, tay phải sẽ không tự giác đặt ở trên bụng, thật cẩn thận kiểm tra, giống như còn chưa tin chuyện mình sở hữu thai là thật.

Xem thêm:

Mà Diệp Lương Nhất thì hoàn toàn mất đi bộ dáng lạnh băng như bình thường, tươi cười rạng rỡ còn hơn cả ánh mặt trời!

Hắn được làm bố, được làm bố! Luôn luôn cao quý lạnh lùng như bác sĩ Diệp giờ cũng vui mừng hớn hở như kẻ ngốc, đi đường mà lắc la lắc lư.