Vì chủ nhà lười + không có thời gian cần làm dứt mới beta, người hâm mộ thấy gồm lỗi không đúng thì comt nhắc công ty nhà, gia chủ cảm ơn ạ ♥


Tác giả: Mộc Qua Hoàng

Dịch: LTLT

Tạ Du nhớ rõ sau khi thi đh cậu bắt đầu nói chuyện của bản thân mình và Hạ Triêu cho bà Cố.

Bạn đang xem: Ngụy trang học tra chương h

Hình thức ở chung của bầy họ ko giống với người lớn và con cháu nhà khác. Cả 1 năm lớp 12, bà thế càng tương đương thí sinh “chuẩn bị thi” kia, thần kinh cả ngày đều đã ở tâm lý căng cứng.

Thi đh chưa kết thúc, Tạ Du ko dám ảnh hưởng đến bà.

“Đừng ôn tập mang lại khuya quá, thả lỏng, đi, tuyệt vời nhất đừng nghĩ về nhiều, bình thường thi cầm nào thì cứ thi cố gắng đó.”

Cố Tuyết Lam nói, gắp đồ lấn sâu vào chén cậu: “… Ăn các chút.”

Mà Tạ Du “ôn tập mang đến rất muộn” trong mắt bà Cố, ý muốn nói rằng bản thân cơ bản đều là đúng mười giờ tối hằng ngày lên giường đi ngủ, thời hạn trôi qua không tồn tại chút áp lực đè nén nào.

Tạ Du ăn hoàn thành đũa đồ ăn kia, bình tĩnh chuyển chủ đề: “Lớp sát bên có người sống với người yêu, tuần trước gọi cha mẹ đến.”

Cố Tuyết Lam không hẳn kiểu tín đồ lớn cứng nhắc, thậm chí trong thâm tâm còn còn lại một chút tâm tư tình cảm nữ sinh, so với vấn đề “yêu sớm” rất là thoải mái, bình thường cũng hỏi con trai: có fan thích chưa, gồm lén lút yêu thương không.

Cũng chưa phải không thể hiểu, mỗi quy trình tuổi tác, đều phải sở hữu đặc thù, gồm phẩm chất đáng quý của tuổi tác đó.

Mông lung, ngây ngô, sôi sục lại phô trương.

“Tuổi trẻ.” chũm Tuyết Lam cảm thán “Haiz, tuổi trẻ thiệt tốt.”

Sau lúc thi đại học, nắm Tuyết Lam – fan nói “tuổi trẻ thật tốt” đã nhận được lấy cú sốc cực nhọc nói rõ ràng nhất trong mười mấy năm nay.

Bộ đồng phục trên bạn Tạ Du còn chưa kịp thay, vừa thi dứt tính cho phố Hắc Thủy một chuyến, một thể thể cũng kéo nuốm Tuyết Lam mang lại đây luôn: “Mẹ, đi chung nhé?”

Cố Tuyết Lam không quan tâm đến nửa câu sau. Bà hiếm khi trở về phố Hắc Thủy, cũng biết một năm này dì Mai đàn họ cũng tốn rất nhiều tâm tư. Bà vội vàng vàng biến đổi quần áo solo giản, trước lúc đi lại nắm theo mấy món quà.

Trên bàn cơm vô cùng náo nhiệt.

Cả bàn ngồi trong sân lớn, ngoài trời đợi gió.

Cố Tuyết Lam cho dù đã ăn diện rất tùy ý, tuy nhiên vẫn không thôi được loại quần đùi lũ ông thời thượng cơ của bà bầu Lôi: “…”

“Đây là quần đùi đi biển, là của tía Lôi Tử.” mẹ Lôi giơ chân lên, cười cợt nói, “Còn siêu mát.”

Hứa Diễm Mai gắng chai bia, tay ko mở nắp chai, núm chai lăn xuống nền khu đất xi măng. Bà theo thói quen gửi bia về phía trước, đưa được một phần hai mới đột nhớ rứa Tuyết Lam ko uống bia: “Xem cô kìa, đến thì cho tới thôi, còn mang theo không ít đồ vậy có tác dụng gì.”

Bình thường núm Tuyết Lam không uống được, nhưng mà vẫn dấn lấy chai bia kia, rót một chút ít vào trong ly nước.

“Mày vậy nào.” Tạ Du gửi tay, cụng ly cùng với Chu Đại Lôi.

“Câu lạc bộ VP, dự bị.” Chu Đại Lôi nói “Không mang đến nửa năm, trở qua đội hình chủ yếu cho mày coi.”

“Trâu bò ghê.”

“Đương nhiên, anh em của mày khôn cùng trâu bò.”

Qua bố lần bia.

Chủ đề từ bỏ thi đại học đã chạy lệch mặt đường rồi, ở đầu cuối nói cho đánh mạt chược. Còn chưa xuất hiện hẹn kèo đánh thì nghe thấy Tạ Du – tín đồ cả quá trình đều tĩnh mịch không nói chuyện, ngồi yên ổn lặng nạp năng lượng cơm ngơi nghỉ đó đột nhiên nói một câu: “Mẹ, dì Mai, con thủ thỉ này.”

Tạ Du uống nửa chai bia, tai tất cả hơi đỏ. Tiếp nối cậu đứng dậy, đối diện với những người dân trước mặt, không tính Cố Tuyết Lam ra, quần bọn chúng phố Hắc Thủy không có quan hệ huyết tộc vẫn hệt như người nhà.

Trông sắc mặt cậu vẫn bình thường, dẫu vậy ngón tay chống trên mép bàn không tự giác mà vắt chặt: “Con có tình nhân rồi. Yêu tự hồi 11, không hẳn đùa giỡn tùy tiện, rất nghiêm túc, tráng lệ đến… đời này chỉ có cậu ấy.”

“Cậu ấy là Hạ Triêu.”

Tạ Du không có quan tâm đến đặc biệt gì. Cậu hoàn toàn có thể không bắt buộc nói rõ với bất kỳ ai, cũng hoàn toàn có thể không xem xét đến ánh mắt của cả chũm giới, nhưng bầy họ ko giống.

Biểu cảm của fan trên bàn cơm khác nhau, kinh ngạc chiếm nhiều số.

Hứa Diễm Mai: “Hạ Triêu lần trước đến đây?”

Chu Đại Lôi: “Đậu má, Hạ Triêu kia?”

Cố Tuyết Lam há hốc miệng, suýt chút nữa không tìm lại được giọng của mình: “… Hạ Triêu?”

Trên con đường về, cầm cố Tuyết Lam cả buổi không nói gì. Khi xe vào gara, thậm chí còn bà còn không kịp phản nghịch ứng là đã đi vào nơi.

Nói một biện pháp công bằng, thằng nhỏ xíu Hạ Triêu này, bà khôn xiết thích.

Nhưng bà chưa lúc nào nghĩ cho phương diện này.

Dù nhận ra rằng mỗi lần gọi điện thoại cảm ứng thông minh đến, chỉ việc thằng bé xíu đó bên cạnh, Tạ Du đã trở nên rất khác với bình thường.

Thay đổi không nói được, cảnh giác nghĩ lại… thực tế sớm đã gồm dấu hiệu.

Phản ứng đầu tiên của nạm Tuyết Lam là không thể chấp nhận.

Nhưng mà phần đông lời bà hy vọng nói, lúc tiếp xúc với đôi mắt kia của Tạ Du, lại lặng bặt.

Trong hai con mắt ấy, tất cả tin tưởng, cũng có thể có trông đợi.

Bà lại nhớ mang lại câu mà lúc đầu mình viết trong bức thư gửi mang đến Tạ Du: mặc dầu con lựa chọn gì.

… mẹ chỉ hi vọng con bình an, vui vẻ.

“Con nghĩ kỹ rồi?”

Tạ Du nói: “Nghĩ kỹ rồi ạ.”

Cố Tuyết Lam nhàn hạ nhắm mắt, lại mở ra, sau cùng khẽ nói: “Con chấp thuận nói cho mẹ, người mẹ rất vui. Hôm nào call nó đến nạp năng lượng bữa cơm, gặp mặt mặt.”

Tạ Du rửa ráy rửa kết thúc nằm bên trên giường, ban sơ tưởng rằng trọng điểm trạng mình sẽ khá bình tĩnh, chẳng qua chỉ nên nói thẳng nhưng mà thôi, nhưng bắt gặp từng lời nhắn của dì Mai, Đại Lôi…

Cậu sẽ xem tự nhiên vùi phương diện vào trong gối.

Khi Hạ Triêu gọi điện đến vẫn ko biết bản thân vẫn “gián tiếp” gặp người nhà của người sử dụng nhỏ, chỉ với cảm thấy giọng nói của bạn nhỏ dại rầu rĩ: “Sao thế?”

“Lần sau khi điện thoại thông minh đừng điện thoại tư vấn dì gắng nữa.”

Hạ Triêu ko kịp bội phản ứng: “Có đề nghị gọi dì dường như già thừa không, bà mẹ cậu nghe thấy không vui? Vậy tôi gọi gì đây, không thì lần sau điện thoại tư vấn chị?”

Tạ Du nói: “Ngu ngốc, hotline mẹ.”

Hạ Triêu bên kia giống như bị rớt mạng, Tạ Du suýt chút nữa định cụp điện thoại, khi sẵn sàng nhấn “cúp máy”, lại nghe thấy hắn hỏi: “Là như tôi nghĩ?”

“Chẳng lẽ còn có thể là cái kiểu của cậu, call chị? thật biết đo lường và tính toán vai vế.”

“Cậu..”

Hạ Triêu “cậu” một hồi lâu, sau cuối mỉm cười: “Vậy cậu thêm weichat của lão Hạ đi. Ông ấy xin tôi sắp hai năm rồi. Tôi sợ dọa cậu, mãi chưa cho.”

Tạ Dụ: “…”

Hai năm?

“Ngày trước tiên quen nhau sẽ nói với ông ấy rồi. Tôi nói là tôi tra cứu thấy một bạn mình hết sức thích, cậu trai này khôn cùng đáng yêu.”

Ba Hạ Triêu là tín đồ phi phàm mà.

Từ lúc Hạ Triêu thanh minh xúc hễ đối với video ngắn sáng sủa tạo, lão Hạ từ thấy món đá quý này lựa rất gồm phẩm vị, sau khi thành sẽ tính bạn xuất sắc với Tạ Du, nhanh chóng lại mang đến web download đồ online đặt làm một phần.

Buổi sáng sủa Tạ Du vừa ngủ dậy, mở điện thoại xem thời gian, kết quả mới sáng sủa sớm nhìn thấy một đám trẻ em châu Phi giơ bảng black nhảy múa lung tung.

“Hạ Triêu, Hạ Triêu!”

“Tạ Du, Tạ Du!”

“Trăm năm hạnh phúc!”

Cho nên đối với Tạ Du mà nói, tin xấu lớn nhất trong một năm chắc rằng chính là: Sinh nhật đang tới rồi.

Nhưng sinh nhật lại thiệt sự ko tránh được.

Cậu tốn không ít sức lực, vẫn không tồn tại cách như thế nào thuyết phục bản thân: Đừng đo lường với tín đồ nhà bọn họ Hạ.

Học kỳ này của năm hai bài vở bộn bề, sau khí rút một ngày lỏng lẻo để đi học với Hạ Triêu lại bước đầu bận túi bụi. Vốn dĩ suýt chút nữa chẳng chú ý vụ sinh nhật, lại bị gs Dương nói nhở trong lúc vô ý: “Cuối tuần em không đề xuất đến đâu, gửi số liệu cho sư huynh vương của em, để nó làm theo.”

“Gì ạ?”

Giáo sư Dương mỉm cười: “Sinh nhật của chính bản thân mình cũng quên? Thầy cũng không muốn bị bạn khác nói là bóc tách lột mấy em, ngay cả sinh nhật cũng không nạp năng lượng được.”

Tạ Du thì thầm nghĩ, bị tách lột lại tốt.

Hôm nay lượng trách nhiệm ít, Tạ Du từ chống thí nghiệm bước ra, cách thời gian tan học còn nửa tiếng.

Cậu suy nghĩ, tính đợi các bạn trai tung học.

Trong chống học vô cùng yên tĩnh, chỉ tất cả tiếng của giáo viên môn tài chính: “Đặt f là mối quan hệ ưa chuộng xác minh trên tập tiêu tốn X, ví như như x, y, xfy ngẫu nhiên bằng X khi và chỉ khi u(x)≥u(y)…” (hàm utility function, là hàm lợi ích. Giải thích đơn giản và dễ dàng là khi tiêu thụ X sản phẩm thì độ đồng tình (lợi ích) là U(x), tiêu tốn Y sản phẩm thì lợi ích nhận được là U(y). Cr: các bạn Manh)

Tạ Du không vào, cũng không có cách hành lang cửa số mà lộ mặt, phụ thuộc tường hóng một lát.

Hạ Triêu chảy học ra phía bên ngoài mới nhận thấy người: “Sao lại chạy cho đây?”

“Chờ cậu.” Tạ Du cúi đầu, trả lời ngừng weichat, lúc này mới ngẩng đầu lên chú ý hắn, “Ba cậu nói muốn khuyến mãi ngay tôi một món đá quý to. Cậu khuyên nhủ đi, bảo ông ấy đừng tặng, thừa nhận tấm lòng thôi.”

“Tôi thấy cũng phải, tôi tặng kèm đủ rồi… Ông ấy góp vui làm gì.”

Hạ Triêu luôn thể thể chê cười lão Hạ một chút, thì nghe thấy Tạ Du lại nói: “Cậu bà bầu nó cũng đừng tặng, hai fan đừng khuyến mãi cái gì hết là lời chúc rất tốt cho tôi rồi.”

“…”

Kết quả Hạ Triêu thật sự thủ phận mấy ngày, chỉ vào hôm sinh nhật gửi cho cậu hai tin nhắn.

– <định vị>

– Đến đây.

Vị trí đó là 1 nhà hàng.

Cậu ấm họ Hạ nào đó còn bao hết.

Tạ Du ngồi ngóng một hồi thọ vẫn chưa hóng được tín đồ đến, những loại quà tặng ngay kỳ lạ chạy một vòng vào đầu, chạy đến mức cậu trung tâm phiền ý loạn.

Đang định gửi tin nhắn nhắn hỏi test thì đèn của anh chị em hàng không chút báo trước đều tối đi mấy giây.

Sau đó Tạ Du nghe thấy một câu hát chay, theo giờ đồng hồ hát này, đèn bên trên quầy tía cũng sáng sủa lên từng cái.

“Cậu làm những gì đó?”

Hạ Triêu vừa bắt đầu hát thì bao gồm một âm ko hát tốt, chấm dứt lại ho một cái, đưa ngón trỏ lên có tác dụng động tác ra hiệu “suỵt”.

Không bao gồm nhạc đệm, Hạ Triêu dùng giải pháp hát trực tiếp nhất hát trọn tư phút.

Xem thêm: Hôn Trộm 55 Lần Chap 55 Lần, Đọc Truyện Hôn Trộm 55 Lần Chap 55

Là bài xích hát khi đi dạo mùa thu lớp 11, hắn hát trên xe buýt.

Hạ Triêu hát hoàn thành câu cuối cùng, lại chẳng nói sinh nhật vui vẻ, hắn vắt micro hỏi: “Năm ni định tặng ngay nhẫn, loại kiểu đeo ở ngón vô danh, cả đời cũng không tháo ra, chần chờ bạn nhỏ dại nhà tôi tất cả nhận giỏi không?”