Bề ngoài, Kỷ quá Hoằng vẫn là 1 trong những quý ông khiêm tốn: “Làm kinh doanh cũng lâu rồi, tôi tự nhiên học được biện pháp lập planer dài hạn. Bây chừ Trì Cảnh rạm đã cố gắng trong tay 23% vốn cổ phần, anh ta ao ước thu lại vốn, vậy thì cô lấy nơi đâu ra nhiều tiền như vậy, tốt là cô đem phân phối Mục thị đi, như vậy so với cô nhưng mà nói đang là cách giỏi nhát.”


Ôn Ngôn cười nhạt:“ mặc dầu Mục thị có cung cấp rẻ đi chăng nữa, cũng không phải là thứ mà lại người bình thường có thể tải được.” Kỷ vượt Hoằng nói thẳng: “Nếu cô tin yêu tôi, cứ giao cho tôi, giữa giao tình của tôi và Đình Sâm, Mục thị phía trong tay tôi rồi, tôi nhất thiết sẽ trân trọng nó. Do đó cũng có thể giúp cô thoát ra khỏi tình trạng khó khăn bây giờ.”

Ôn Ngôn khẽ khit mũi, mặt không hề nhúc nhích: “Kỷ tiên sinh, anh tạo nên một khúc quanh phệ như vậy sau cùng cũng tới địa điểm rồi phải không?” mắt của Kỷ quá Hoằng hơi đưa động: “Lời nói này…Là gồm ý gì vậy?” Ôn Ngôn dập tắt nụ cười, ép răng nói: “Mục Đình Sâm tin cậy anh đến như vậy, coi anh như thể bạn bè, sao anh độc nhất vô nhị định mong muốn anh ấy chết! Anh tưởng là tôi lưỡng lự anh đã làm ma làm quỷ gì sao? giả dụ như anh không tìm kiếm tôi, cho dù sao tôi sẽ không nghỉ ngờ anh, gồm trách thì trách anh ko thể kiểm soát được phiên bản thân mình. Cái bạn tên là Trì Cảnh Thâm tuy nhiên có chút vốn liếng, nhưng điều đó cũng không đủ để anh ta huy động được rất nhiều cổ phiếu của Mục thị như vậy? Sau lưng, tín đồ đưa tiền hầu hết là anh đúng không? ví như tôi thực sự gật đầu sẽ bán Mục thị đến anh, nó đang được trong vòng tay của anh. Để tôi xác thực rõ ràng với anh chuyện này, không, thể nào!”

Kỷ vượt Hoằng khá ngạc nhiên, tuy nhiên đó chỉ nên thoáng qua nhưng thôi, sau đó ánh non anh lộ rõ vẻ cảm kích: “Không hỗ danh là người thiếu phụ đã lớn lên thuộc Mục Đình Sâm, cô đầy đủ thông minh, cơ mà nó cũng vô dụng. Bây chừ cô không thể tiếp tục điều hành Mục thị ví như cô không chào bán nó. Từ thời điểm tôi tiếp cận Mục Đình Sâm, kia là mục tiêu của tôi, tôi muốn Mục thị nằm trong thâm tâm bàn tay tôi dễ dàng như trở bàn tay, tôi bắt mắt nhiều năm vì thế để lập ra trò nghịch như vậy, cô chưa hẳn là đối thủ của tôi. Mục Đình Sâm đã bị tiêu diệt rồi, cô là một trong nữ nhân, vất vả kháng đỡ còn có ý nghĩa sâu sắc gì nữa? Ngoan ngoãn đem phân phối Mục thị đi mang tiền sở hữu theo những con đi sinh sống cuộc sóng xuất sắc đẹp không được sao? hiện thời không ai có thể giúp được cô nữa rồi, nếu như như Kính thiếu hụt Khanh làm phần lớn thứ sẽ giúp cô, vậy thì Mục thị hoàn toàn có thể bảo toàn rồi, Kính gia cũng không thể nữa.”


Ôn Ngôn chế giễu cọt: “Anh chắc là quên rồi, còn tồn tại Hải Thành Diệp Thị.” Cô ấy sáng sủa là Diệp Quân Tước để giúp đỡ cô ấy, bởi vì Mục Đình Sâm đã cứu mạng Diệp Quân Tước, bởi vì điều này, vì thế cô ấy rất tự tin.

Bạn đang xem: Nhà có manh thê cưng chiều mục đình sâm

Kỷ quá Hoằng cười nhưng mà hơi cau mày: “Tôi không nghĩ rằng Diệp Quân Tước vẫn ra mặt để giúp cô, cho dù anh ta là nhỏ riêng của Mục gia, quan hệ nam nữ giữa anh ta cùng Mục Đình Sâm vẫn siêu căng thẳng. Mục Đình Sâm đã chết, vậy anh ta còn quan tâm đến người không tương quan còn có chân thành và ý nghĩa gì nữa? rộng nữa đã bị gục xẻ rồi, đó không hẳn là đúng đắn những gì anh ta mong muốn thấy sao? ví như Mục gia tốt với anh ta, làm thế nào anh ta hoàn toàn có thể quay lại và biến đổi Diệp Quân Tước? tuy nhiên anh ta đang giữ kín đáo danh tính của chính bản thân mình trước sự khảo sát kỹ lưỡng của cảnh sát, dẫu vậy nếu anh ta dám góp bạn, tôi dám vạch è thân phận của anh ta, dịp đó anh ta cần yếu tự bảo vệ mình, lấy cái gì ra để đảm bảo cô chứ? Một khi đã xác thực là anh ta không hẳn là Diệp Quân Tước, vậy thì Diệp Thị cũng chưa hẳn là của anh ta nữa rồi.” Đột nhiên, ô cửa văn phòng bị đóng góp sầm lại, Khúc Thanh Ca bước vào với đứa trẻ em trên tay: “Không chỉ có Hải Thành Diệp gia, còn có Khúc gia chúng tôi!

Diệp gia là ai chứ, chẳng yêu cầu là cô nói bỏ qua mất đi sao! Ông cụ trước khi chết đã hiểu rằng anh ta chưa hẳn là Diệp Quân tước đoạt thực sự, dẫu vậy ông ấy đã đưa Diệp gia đến anh ta rồi, vì thế anh ta chung cục là ai, còn đặc trưng vậy sao? Diệp Quân tước còn có một phần cổ phần đang nằm phí trong tay tôi, cô cũng không thể đe dọa được Diệp Quân Tước, chuyện của Mục thị, hai công ty Diệp, Khúc gia họ quản định rồi!”

Ôn Ngôn không ngờ là Khúc Thanh Ca lại bất thần đến đây.

Chắc chắn là cô ấy vẫn nghe thấy phần đa lời của Kỷ vượt Hoằng, cho nên vì thế cô ấy mới giận giữ như vậy. Kỷ thừa Hoằng cuối cùng cũng có nét tráng lệ và trang nghiêm hiện trên khuôn phương diện của mình: “Mọi lắp thêm khó xử lý hơn nhiều so với tôi nghĩ, nhưng mà không sao, họ cứ tự từ mà lại chơi, hoàn toàn có thể tôi ko thể đánh bại được Mục Đình Sâm, nhưng mà cô, Ôn Nôn, nhưng mà tôi vẫn chưa có để vào tầm khoảng mắt của mình.”

Nói xong, anh ta vùng lên thu dọn quần áo, đi về phía cửa phòng làm việc, Ôn Ngôn nhìn bóng sườn lưng của anh, mong xông tới xé xác anh, tín đồ giết Mục Đình Sâm vẫn ở ngay trước khía cạnh cô cơ mà cô không thể làm điều gì được hết. Mỗi lúc nghĩ đến tử vong của Mục Đình Sâm, nó hệt như một bé dao nhan sắc bén chui vào cơ quan các thứ trong ruột của cô, nỗi đau xuyên thấu ấy sẽ đi thuộc cô xuyên suốt bao ngày đêm.

Cô ấy đã reviews thấp bản chất con người tồi tệ như thế nào, cũng có thể có một số tín đồ họ rất có thể làm chén bát cứ điều gì vị lợi ích cá thể của họ, không để ý đến người khác sống xuất xắc chết, hoàn toàn không tính mang lại hậu quả.

Sau khi Kỷ vượt Hoằng đi xa, Khúc Thanh Ca bước đến và an ủi: “Đừng lo lắng, tôi cùng Quân Tước độc nhất vô nhị định để giúp đỡ cô thừa qua cạnh tranh khăn, chỉ cần điều nhưng Kỷ thừa Hoằng từng làm thì sẽ sở hữu được ngày tìm ra bằng chứng. Ôn Ngôn nở nụ cười: “Cảm ơn cô Thanh Ca. Chuyện của Mục gia, nếu muốn giúp cũng không dễ dàng như vậy… trái nhiên là Kỷ vượt Hoằng vẫn làm, vừa nãy bản thân anh ta đã xác nhận rồi, tôi sẽ khiến cho anh ta đề xuất trả giá bằng mọi cách!” Để làm gục được Kỷ vượt Hoằng thật rất khó dàng, dẫu vậy cô ấy sẽ không còn từ bỏ, chờ đến khi Mục thị ổn định, cô ấy một mực sẽ kiếm được chứng cứ chứng tỏ Kỷ vượt Hoằng đã giết Mục Đình Sâm!

Vì Kỷ vượt Hoằng không cẩn thận cô phải cô ao ước anh chú ý mình với sự ngưỡng mộ, cô biết là Kỷ vượt Hoằng với Mục Đình Sâm thuộc đẳng cấp, và cô ấy nhát xa họ, tuy nhiên cô ấy sẽ không thừa dấn thất bại. Buổi tối, Ôn Ngôn lê thân thể stress trở về Mục gia, bà mẹ Lưu trầm ngâm nhằm lại bữa tối cho cô: “Con ăn chút nào đấy đi rồi thương hiệu nghỉ ngơi, con nhỏ đi nhiều rồi.

Mộng Dao đang đem nhì đứa nhỏ về ngủ rồi, nhờ gồm cô ấy cơ mà trong thời hạn này, đái Đoàn Tử cũng không tồn tại quấy rầy mong muốn cô với thiếu gia…”

Ôn Ngôn đi tới bàn nạp năng lượng ngồi xuống, mí mắt có chút ko nhịn được, tuy nhiên lại đói rồi, lúc ăn uống cơm độc nhất định sẽ khá mơ màng.

Xem thêm: Sự Trả Thù Của Hoa Mẫu Đơn Chương 75, Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Mẹ Lưu lân cận thì thào: “Nhân tiện, buổi chiều Lão Lâm đem đến một mẫu vali. Nói là…Nó nghỉ ngơi trên bé tàu chìm. Nó bị đánh dạt vào bãi tắm biển gần đó. Nghe nói là thiếu thốn gia lấy theo nó lúc lên thuyền.”

Ôn Ngôn vào nháy mắt tỉnh táo apple lại, đặt cái đũa trong tay xuống, vực lên hỏi: “Vali sao?!”

Mẹ giữ chỉ về hướng phòng luôn thể ích: “Nó bị ướt rồi, bẩn hét rồi, chị em để vào phòng nhân tiện ích, không ai mở ra, trang bị vẫn nên đặt ở đó.”Cô mau lẹ chạy mang đến phòng nhân tiện ích, thấy được vali, cô ngồi xổm xuống, mở to nhì mắt đỏ hoe. đông đảo thứ phía bên trong bị ngâm vào trong nước trông khôn xiết kinh khủng, nhưng phần nhiều chúng vẫn nghỉ ngơi đó, ở vị trí ban đầu, chỉ việc một khoảng tầm trống nhỏ như vậy là cất đầy quần áo, cấp thiết lộn xộn được. Bên cạnh đó còn tất cả chiếc máy vi tính mà Mục Đình Sâm thường xuyên dùng, sẽ ngâm trong nước biển khơi lâu như vậy yêu cầu không thể thực hiện được nữa, đương nhiên, còn tồn tại chiếc khăn choàng cỗ cô sẵn sàng cho anh… Cô nhặt chiếc áo sơ mi yêu quý của anh với ôm nó vào lòng. Anh không chịu đựng buông tha cho nó, nhưng lại mùi của anh ý đã biến mất từ lâu, tất cả chỉ với là mùi hương mặn của nước biển, màu trắng ban đầu, không còn sạch đã nữa.

Thấy cô đang lâu ko nhúc nhích, mẹ Lưu nói nhỏ: “Ngôn Ngôn, con đừng coi nữa, nhằm ngày mai bà bầu bảo người đem đầy đủ đồ trong đó ra giặt sạch, lưu giữ làm kỷ vật. Nhưng sau khi ngâm nước đại dương lâu như vậy, cũng ngần ngừ là rất có thể giặt ra xuất xắc là không….” Ôn Ngôn nức nở không chịu đựng cử đụng thân thể, bên trên quần áo hiện có mùi nước biển, cô ngay gần như có thể tưởng tượng Mục Đình Sâm trước lúc chết sẽ tuyệt vọng như thế nào, chìm một chút vào trong dòng nước lạnh giá, bóng tối không đáy, gồm chút mắt liên lạc với biển cả cả cùng vạn đồ dùng trên thế giới này, từ từ rời khỏi quả đât này… Để lại cô cùng Tiểu Đoàn Tử…