Bồ đứa bé dại so với lúc đầu ở trong văn phòng còn sang chảnh hơn, cộng thêm vóc tín đồ cao lớn, trực tiếp kéo thầy giáo ra, cổ họng thô lỗ kêu lên: “Ai dám đánh con trai tôi?

Đứng ra mang lại tôi! bao gồm chuyện gì rồi cũng không thể bị tấn công vô ích, hôm nay tôi muốn xem như là thằng nhóc nào không yêu cầu mạng như vậy!”


” Đoàn Tử phi một cái: “Đại tinh tinh không tồn tại đầu óc, người quái dị!”

Ôn Ngôn tìm hôi lạnh hồ hết xuống: “Con của anh…!”

Bố của đứa trẻ em vừa nghe nỗi giận: “Chính là thằng oắt con này?

Nhóc không những đánh chú, còn dám mắng chú, tốt lắm, mang lại đây, hôm nay néu nhóc có thể đón một cái miệng lớn chú, chú tức khắc tha thứ cho nhóc!”


Ôn Ngôn nhíu mày: “Chuyện thân đứa nhỏ, fan lớn dính vào có tương thích không?

Các người không hẳn giảng đạo lý sao?

Tiền thuốc men chúng tôi gánh chịu là được, mang đến dù không có chuyện gì lớn, phí bồi bổ hậu kỳ shop chúng tôi cũng rất có thể cho, anh ao ước đánh đứa nhỏ tuổi tôi kiên quyết không đồng ý, nếu như anh dám hễ một ngón tay của đàn ông tôi thử xeml”

Bồ của đứa trẻ con đẩy Ôn Ngôn một cái: “Cô là loại thá gì?”

Lão tử hơn bó mươi tuổi mới bao gồm một đứa đàn ông như vậy, mang đến cô vui chơi đây?

Từ khi tôi dạy nam nhi tôi không thẻ bị đánh, chỉ có chúng tôi đánh fan khác, hiểu không?

Khi dễ đến trên đầu lão tử, lão tử khiến cho cô lúc này không ra khỏi bệnh viện này!”

Thấy thế cục bao gồm chút mất khống ché, nai lưng Mộng Dao lặng yên gọi điện thoại cho Kính thiếu hụt Khanh, sợ bị phân phát hiện, không dám nói, chỉ để Kính thiếu hụt Khanh nghe rõ hễ tĩnh bên này.

Bạn đang xem: Nhà có manh thê cưng chiều ôn ngôn

Sợ Kính thiếu thốn Khanh không kiếm được khu vực nào, cô gửi mang đến anh định vị, kế tiếp cúp điện thoại.

Động tĩnh bên đây quá lớn, dẫn tới chưng sĩ với y tá khuyên giải, hết lần này cho tới lần khác đối phương ai nợ cũng không mua, đó là muốn thay con trai mình tiến công trở về.

Ôn Ngôn không chịu đựng nồi: “Muốn tiến công tôi! chỉ việc anh tất cả lá gan đó, cứ việc tìm hiểu tôi! Tôi trước được rồi, một cái tát này xuống, chuyện của đứa nhỏ dại coi như huề nhau, cần coi chính là chuyện giữa người lớn bọn chúng ta!”

Trần Mộng Dao một tay bảo đảm an toàn Ôn Ngôn: “Cậu bị cái gì vậy?

Cậu xem tên tê cường tráng hệt như trâu bò, một cái tát có thể cho cậu hô chết rồi, đợi lát nữa, mình đã gọi smartphone cho Kính thiếu Khanh rồi!”

Đoàn Tử cho tới bằng giờ ko phục mềm mại, thấy tín đồ khác muốn đánh Ôn Ngôn, giống như sư tử quát: “Nếu những người đánh bà mẹ tôi, ba tôi sẽ không bỏ qua cho.

các người!”

Bồ của đứa trẻ địch thủ khinh hay hướng cùng bề mặt đất gắt một cái: “Bố của oắt con là ai?”

Ở chỗ này, lão tử còn chưa đem ai nhằm vào mắt, đến đây, nói cho lão tử biết chúng ta của ranh con là loại gì, để lão tử nhớ kỹ nhóc.”

Đoàn Tử còn không mở miệng, thanh âm Kính thiếu thốn Khanh từ góc hành lang truyền tới: “Anh thật chính xác là nên ghi nhớ kỹ, nhớ kỹ ai quan yếu chọc.

Xem thêm:

Anh tại vị trí này không có coi tín đồ nào ra gì, anh tất cả chắc không?”

Tất cả mọi người đều nhao nhao quan sát về phía Kính thiếu thốn Khanh, trằn Mộng Dao kích động đến mức ôm siết lấy anh ta: “Anh đang tới, dọa chết em rồi! đàn họ thiếu chút nữa sẽ đụng thủ!”

Kính thiếu Khanh võ võ lưng Tràn Mộng Dao: “Được rồi được rồi, chẳng sao rồi, anh cho tới rồi, không người nào dám cồn thủ với những em.”

Thấy Kính thiếu Khanh, Phàm Phàm lo ngại đến nấc trốn thẳng về vùng phía đằng sau Ôn Ngôn, sợ hãi bị đánh.

Đoàn Tử kiên cường bảo vệ anh em: “Đừng sợ, tất cả tớ kháng đỡ đến cậu, cậu lại không tồn tại động thủ, tín đồ là tớ đánh, ba cậu không dám đem ngươi như thế nào.”