Cape Town, nam giới Phi.Một ngày trời mưa trước trận đấu thầu…Nước mưa tấn công lộp bộp vào cửa kính thủy tinh khiến cho lòng fan cũng láo loạn, thi thoảng lại có sấm rền chớp đơ xen vào. Lúc Tố Diệp mở đôi mắt ra sẽ là tám rưỡi sáng, mà lại ngoài hành lang cửa số trời vẫn âm u, mờ mịt. Cô quay đầu lại, một mặt giường đang trống trải, bên trên gối vẫn còn đó lưu lại mùi gỗ mộc thật sạch sẽ của Niên Bách Ngạn. Xa hơn nữa có thể nhìn thấy cửa sổ nhìn trực tiếp ra biển. Giữa trời và biển là phần nhiều đám mây black vần vũ, càng sát bờ đại dương càng rất có thể nhìn rõ cảnh tượng hùng vĩ tương tự như chúng vẫn áp giáp xuống phương diện biển.Đến nam giới Phi các ngày do đó nhưng bây giờ là lần trước tiên họ gặp mặt mưa.Cửa phòng nhảy mở, Niên Bách Ngạn đi vào. Thấy cô tỉnh giấc dậy, anh ngồi xuống bên giường, vuốt nhẹ tóc cô: “Tiếng sấm có tác dụng em thức giấc giấc à?”“Ừm.” Tố Diệp uể oải đáp lại. Bên dưới chăn là cơ thể không lớp bịt đậy. Mỗi một khớp xương và tế bào đều bởi sự thân mật của anh buổi tối qua nhưng giờ căng thẳng không ý muốn dậy. Thấy anh quần áo chỉnh tề, có vẻ như như định ra ngoài, cô tò mò hỏi: “Ngoài trời sẽ mưa to như vậy anh định đi đâu?”Lại một tia chớp lóe lên, sáng loáng qua khung cửa ngõ sổ. Chớp lập loè không xong xuôi giữa hầu như đám mây đen bên bờ biển, giống như những mạch đập của mây, phân tán tới mỗi góc. Khuôn mặt Niên Bách Ngạn càng trở nên êm ả dịu dàng dưới sự làm phản chiếu của các tia sáng. Anh khẽ mỉm cười nói với cô: “Anh tới mỏ xem xét tình hình một chút.”“Tới Johannesburg?” Tố Diệp tưởng ngàng, cô tưởng anh chỉ về doanh nghiệp họp mà thôi.Niên Bách Ngạn gật đầu.Tố Diệp mau lẹ ngồi dậy. Chăn trượt từ trên vai xuống, cô lại đề nghị kéo lên. Cô nhìn ra ngoài trời rồi lại quan sát anh: “Sáng mai sẽ đấu thầu rồi, từ bây giờ anh còn tới Johannesburg?”“Đã thu xếp máy bay trực thăng xong xuôi rồi. Anh vẫn đi cấp tốc về nhanh, yên tâm!” Tố Diệp mím môi, giơ tay ôm lấy anh: “Vậy em đi thuộc anh!”“Ngoài trời vẫn mưa em đừng đi đâu cả, ở đây đợi anh về.” Ở khu nhà, anh đã thu xếp vệ sỹ canh gác, cô sinh hoạt lại phía trên là bình yên nhất.Tố Diệp vốn kiên quyết muốn đi cùng, nhưng lại cô bất chợt nhớ ra bản thân còn một việc rất quan trọng đặc biệt phải làm bèn gật đầu: “Được! Em đợi anh con quay về.”Niên Bách Ngạn cúi xuống, ném lên trán cô một nụ hôn rồi đứng dậy.Cô vơ vội váy đầm ngủ mang lên người, xuống giường cùng anh. Lúc đến phòng khách, cô đưa cho anh áo khoác và túi tài liệu, định nói gì lại thôi. Niên Bách Ngạn thấy vậy bật cười, rồi trở về kéo cô vào lòng, hỏi: “Sao thế?”Tố Diệp cũng không thích giấu giếm thắc mắc trong lòng, ngẩng đầu lên chú ý anh: “Đang yên đang lành sao anh cần tới mỏ? xẩy ra chuyện gì sao?”“Anh mong mỏi tới coi mỏ kim cương cứng ngày mai chuẩn bị đấu thầu.” Niên Bách Ngạn gạch tóc cô ra sau tai, nữ tính nói: “Ngày mai tới đây rồi, vẫn đề xuất cẩn trọng.”Tố Diệp hiểu, gật đầu: “Vậy anh cảnh giác một chút.” Trải qua màn súng đạn hôm trước, cô thiệt sự gọi được sự ý muốn manh của tính mạng.“Yên tâm, đến bữa tối là anh sẽ về rồi, hóng anh!”“Ừm.”Niên Bách Ngạn ôm cô một thời gian nữa, đã định xoay người, sấm chớp lại vang lên ngoài cửa sổ, chấn động như xé toạc khung trời làm hai nửa. Không hiểu nhiều sao tim Tố Diệp chợt run lên giá bán lạnh. Cô vô thức níu đem tay anh, buột miệng: “Bách Ngạn!”Anh quay đầu nhìn cô.Sắc phương diện Tố Diệp tất cả phần nhợt nhạt, đằng sau sườn lưng cô là bờ biển mập đen sẫm, như 1 bức tranh thiếu phụ giữa nền trời khiến người ta xót xa. Cô cố định lấy vạt áo anh, một thời điểm lâu sau mới khẽ nói: “Niên Bách Ngạn! Em yêu anh!”Cô chưa bao giờ nói câu yêu thương anh đơn giản và giản dị thẳng thắn đến thế, nên những khi thốt ra mấy lời này còn có một sự xúc đụng và quyến luyến ko thể biểu đạt hết. Mà sức mạnh của mấy từ này cũng đã chấn cồn trái tim Niên Bách Ngạn, giống hệt như một ngọn sóng đập vào “bờ đá” trái tim, làm cho nổ tung vô số bọt sóng, thúc giục anh xoay lại, bước vào khóa chặt cô vào lòng. Cánh tay siết chặt đủ để nhận thấy niềm hạnh phúc và vừa lòng trong nội chổ chính giữa anh.Tố Diệp bao phủ lấy anh, áp phương diện vào lồng ngực của anh, nghe mọi nhịp tim mạnh mẽ và điên cuồng như cô bây giờ, thì thầm: “Bất luận xẩy ra chuyện gì anh cũng ko được vứt lại em 1 mình ở phái nam Phi. Anh đang hứa cùng với em rồi, anh ko được nuốt lời.” máu trời hôm nay khiến cô cảm thấy bất an.Trái tim Niên Bách Ngạn suýt nữa bị cô vò nát. Anh nâng khuôn phương diện cô lên, sự kiên trì và thật tình khắc sâu trong ánh mắt chan cất tình cảm. Anh nói: “Anh tuyệt đối không thất hứa!”Dứt lời, anh cúi xuống, để trên môi cô một nụ hôn sâu.Tố Khải trù trừ mình đã quay về sở cảnh sát bằng cách nào. Chẳng qua chỉ nên mấy bước đi từ quán coffe về sắp tới đây mà anh stress như đi cả một phần đường dài. Khi trở lại phòng thẩm vấn, thấy cấp dưới vẫn không hỏi ra được bất kỳ vấn đề gì, ngọn lửa trong tâm địa chợt bùng lên. Anh đập tay lên vai cấp cho dưới, nói cùng với vẻ ko vui: “Để tôi!”Người cấp dưới gật đầu. Trước lúc đi anh ta liếc nhìn khuôn mặt tái mét của Tố Khải một cái, chợt thấy hoảng sợ.Đợi người cấp dưới đi rồi, Tố Khải kéo ghế, ngồi xuống trước mặt bạn tình nghi, bỏ tập biên bản ghi chép lên phương diện bàn, ngữ khí lạnh như băng: “Mau khai báo thành khẩn đến tôi, đừng tất cả lãng phí thời hạn của phần đa người!”Bị thẩm vấn là một cậu tuổi teen tầm hơn nhì mươi tuổi. Trông có vẻ trắng trẻo nuột nà nhưng chắc chắn rằng là một kẻ ương bướng, ngang ngạnh. Cậu ta gác trực tiếp chân lên bàn, lười nhác nói: “Sếp à! fan nhà tôi đang trên phố tới sở công an rồi. Tôi chẳng hơi đâu những lời với những sếp.”“Có chi phí thì ghê lắm buộc phải không?” Tố Khải đọc qua hồ sơ, gia đình làm gớm doanh, là một cậu ấm phá gia đưa ra tử.Cậu hừ một tiếng, vốn ko thèm ân cần tới Tố Khải.Tố Khải vốn dĩ vẫn bực tức, thấy vậy bèn đứng dậy: “Cậu ko nói cần không?”Cậu ta liếc góc nhìn anh nhưng lại vẫn chỉ yên lặng. Một ngọn lửa phẫn nộ rực rỡ tỏa nắng trong đôi mắt Tố Khải. Anh bước rộng về phía trước, túm chặt đem cậu ta xách lên như túm một bé gà con. Cậu bạn trẻ còn còn chưa kịp hét lên, cố đấm của Tố Khải đã hạ cánh xuống, đập thẳng vào ngực cậu ta.Cậu ta hét lên một tiếng, suýt nữa thì không còn hơi bất tỉnh nhân sự xỉu. Tố Khải vẫn không chịu thôi, như một nhỏ sư tử bị kích động, bồi thêm mấy đấm nữa, tấn công vào tín đồ cậu ta, chỉ nguyên gương mặt là không hễ tới.Nắm đấm của Tố Khải khôn xiết mạnh, khiến cho cậu ta gào khóc thảm thiết, ôm đầu hét lớn: “Cảnh gần cạnh đánh người! công an đánh người! cứu vãn tôi với…”Thế nên những khi cảnh cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra, mấy đồng nghiệp nghe tiếng hét thất thanh chạy gấp tới đều hết sức sửng sốt. Họ quan sát thấy cảnh sát Tố ngày thường vẫn tiết diện vô tư, thao tác làm việc có chừng mực, hôm nay đang tiến công đấm bạn tình nghi như 1 kẻ điên, phải chạy vội vàng tới kéo anh ra.Cậu bạn trẻ nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, chỉ tay vào phương diện Tố Khải: “Tôi… Tôi sẽ kiện anh, tôi sẽ kiện mang lại anh chết!”Tố Khải lại định xông tới, cung cấp dưới vội vã giữ chặt anh lại: “Sếp, sếp! Anh bình tĩnh, nhằm em thẩm vấn… nhằm em!”Mấy người khác nhanh lẹ kéo người bạn teen đó đi.Tố Khải chống hai tay lên phương diện bàn, nhị mắt đỏ rực lên, sự phẫn nộ còn chưa tan đi hết. Anh giơ tay, ném mạnh dạn chiếc ghế vào tường, dòng ghế đập vào vách, vỡ vạc vụn thành mấy mảnh.Sau lúc Niên Bách Ngạn đi rồi, Tố Diệp ăn uống một bữa sáng đối chọi giản, thu dọn đồ vật rồi sẵn sàng ra ngoài nhà. Trước cửa gồm vệ sỹ canh gác, thấy cô ăn diện nghiêm chỉnh, định đi đâu đó, họ bèn nói: “Anh Niên bao gồm dặn dò, nếu cô ước ao ra ngoài, chúng tôi nhất định phải đi theo.”Tố Diệp dĩ nhiên không phải tín đồ quá bướng bỉnh, thiếu hiểu biết chuyện, cô cũng phát âm nỗi khổ trọng tâm của Niên Bách Ngạn, gật đầu: “Tôi đã call điện cho Smith, anh ấy đang tới đón tôi ngay bây giờ. Một trong hai bạn đi theo tôi là được rồi, bạn kia nghỉ ngơi lại trông quần thể nhà.” vào nhà vẫn tồn tại tài liệu của Niên Bách Ngạn, tuy vậy cô lần khần cái nào đặc biệt quan trọng cái nào ko quan trọng, nhưng lại đề chống vạn nhất vẫn xuất sắc hơn.“Vâng!” fan vệ sỹ thấy cô ko những bắt tay hợp tác còn bình tĩnh bố trí mọi bài toán thì không khỏi ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng gật đầu.Chỉ một lúc sau, Smith sẽ tới, không tồn tại Bella đi theo cùng. Có lẽ cô ta theo Niên Bách Ngạn cho tới Johannesburg. Thấy Tố Diệp đứng ở bên cạnh cửa, anh ta mau chóng giương chiếc ô đen, sải cách tới, cười nói: “Cảm giác đi ra bên ngoài ngày mưa chính xác là tồi tệ.”“Liệu có ảnh hưởng tới việc lái máy cất cánh trực thăng không?” Cô nghĩ tức thì tới Niên Bách Ngạn. Smith lưu ý đến một lát: “Cũng có ảnh hưởng, cơ mà cô im tâm, phi công này đã có trên tứ mươi năm tởm nghiệm, tuyệt đối hoàn hảo không có vụ việc gì đâu. Vả lại bây giờ chỉ bao gồm Cape Town new mưa thôi.”Lúc kia Tố Diệp mới yên tâm. Cô ngước nhìn cái ô trên đỉnh đầu, đùa giỡn: “Smith à! Anh thiệt sự cần cầm theo ô white hoặc ô hoa.” Anh ta vốn sẽ đen, bây giờ lại mặc áo xống sẫm màu, thêm vào đó chiếc ô black kềnh càng, với ánh chớp ngày mưa, từ xa chỉ hoàn toàn có thể nhìn tức thì thấy nhì hàng răng white lóa của anh ấy ta.Smith gọi ý của cô, cười cợt lớn mở cửa xe mang lại cô: “Thế thì chẳng tương xứng với thân phận của mình chút nào.”Tố Diệp mỉm cười, chổ chính giữa trạng tất cả phần dễ chịu và thoải mái hơn.Hai cái xe một trước một sau đi bên trên đường. Thoát khỏi khu nhà, mưa càng lúc càng nặng hạt. Sau cuối xe dừng lại trước một hotel xa hoa. Tố Diệp dặn dò tín đồ vệ sỹ vận động ở sát đó, 1 mình đi vào trong khách hàng sạn.Thang máy đi thẳng liền mạch lên tầng trên cùng, giữa chừng không còn dừng lại, đấy là thang thiết bị chuyên sử dụng cho khách quý của khách sạn. Lớp thảm lót sàn bằng lông chiên của Úc, trải dài từ cửa thang máy tới tận cuối hành lang. Các ngọn đèn thủy tinh hoa lệ lan ánh sáng tỏa nắng rực rỡ lộng lẫy. Trên tường treo thảm hoàn toàn bằng bằng tay của Iran, tăng thêm sắc nét ngoại quốc mang lại khách sạn. Lớp cửa bởi thủy tinh công nghiệp vẫn qua xử lý technology đặc biệt, chắn được sấm chớp bên ngoài, cả hiên chạy yên tĩnh ko một tiếng động.Tố Diệp đi tới trước một căn phòng, hít sâu một tương đối rồi giơ tay ấn chuông cửa.Cửa phòng mau lẹ được mở ra, dáng vẻ người tuyệt đối hoàn hảo của người lũ ông ngay chớp nhoáng đập vào mắt. Anh ta nhằm trần nửa người, dưới chỉ thắt một dòng khăn tắm, sau sống lưng là ánh nắng vàng nhạt của đèn ngủ, khiến cho làn da anh ta cũng giống như được phết một lớp màu lúa mạch. Không hề thua kém các múi cơ bắp rắn chắc, rõ rệt của Niên Bách Ngạn, cũng không thể kém Niên Bách Ngạn vào việc lôi cuốn phụ nữ. Tố Diệp chẳng thể không thừa nhận, người bọn ông trước mặt cũng là yêu nghiệt.Sau thấy lúc Tố Diệp tới, anh ta thốt lên: “Tốc độ của em cũng cấp tốc quá nhỉ!”“Kỷ Đông Nham! Anh trước tiếng đâu tất cả dậy sớm.” Tố Diệp liếc nhìn thời hạn trên điện thoại cảm ứng di động, giơ lên khua khua trước khía cạnh anh ta: “Tôi cố ý đợi cho tới mười một giờ new tới search anh, cho anh vượt đủ thời hạn để ngủ rồi.” Cô không thể quên nghỉ ngơi Nội Mông anh ta sẽ nằm đo giường tới cả nào. Trong lều rán chật chội này mà anh ta còn ngủ li bì như chết được. Nếu không tồn tại Niên Bách Ngạn nói khích, anh ta sẽ chẳng khi nào chịu dậy tham gia cuộc thi.Thời gian luôn luôn vô hình thay đổi điều gì đó. Lần đó ở Nội Mông, cô bao gồm lòng muốn giảng hòa mâu thuẫn giữa hai fan họ. Thực tiễn chứng minh, họ mà hợp tác ký kết thì vẫn đánh trận nào chiến thắng trận đó. Dẫu vậy hai tín đồ giờ lại ở Nam Phi, trận chiến ngày mai họ vẫn là đối thủ. Suy nghĩ tới đây, Tố Diệp lại cảm xúc tiếc nuối.Kỷ Đông Nham nghiêng người để cô đi vào.


Bạn đang xem: Niên bách ngạn tố diệp


Xem thêm: Gợi Ý Các Món Ăn Trong Ngày Giỗ, Các Món Ăn Đãi Tiệc Đám Giỗ

Anh ta ngáp ngắn ngáp dài, rồi lại vò vò làn tóc rối bù như tổ quạ, thấy vai cô hơi ướt, bèn hỏi: “Ngoài trời đã mưa sao?” trong phòng tấm che cửa che kín mít, lại cực kỳ yên tĩnh, anh ta do dự tình hình bên phía ngoài cũng hết sức bình thường.Tố Diệp ngồi xệp xuống sofa: “Thế nên tốt nhất có thể là anh mặc quần áo cho chỉnh tề vào. So với việc ra ngoài tìm công ty hàng, tôi thích nhân viên khách sạn có đồ ăn tới đây hơn.”