CHƯƠNG 1 – boss phản diện là thừa tướng ngạo kiều (1)

Đường Hoan sắp chết.

Bạn đang xem: Nữ phụ phản diện cô có độc

Cô mắc phải bệnh nan y, thời gian còn lại không quá bố tháng. Lúc nhận được giấy chuẩn đoán tại bệnh viện, chân Đường Hoan mềm nhũn, suýt nữa thì ngất đi.


"Haiz."

Nửa đêm, Đường Hoan thở dài một hơi, tự hỏi bản thân xem ba tháng cuối đời nên sống thế nào.

Người thường khi chỉ còn sống được bố tháng có lẽ sẽ giành toàn bộ thời gian đến gia đình, nhưng cô...

Cô là một cô nhi bị vứt bỏ từ nhỏ, cũng không có bạn bè bên cạnh, ngẫm lại thì nếu ngày nào đó cô chết, chắc cũng chẳng có ai bận tâm. Càng nghĩ Đường Hoan càng cảm thấy bản thân thật thê thảm, mẹ nó chứ, trên đời này nhiều kẻ ác như vậy, vì cớ gì mà cô – một thiếu nữ mới vào đại học được nhị tháng lại gặp phải chuyện chết tiệt này?

Trong lòng kích động, nước mắt cứ thế dâng trào.

Bỗng nhiên "Đường Hoan" hừ lạnh một tiếng, giống hệt người đa nhân cách.

Kể cả Phượng Hoàng có là nhân cách thứ hai tồn tại trong cơ thể Đường Hoan thì Đường Hoan vẫn muốn mang đến Phượng Hoàng nhị cái tát để cô nàng ấy đừng đột ngột xông ra nói nhảm nữa.

Phượng Hoàng nhìn đời bằng nửa bé mắt, với cô nàng thì trừ bản thân ra, tất cả mọi người đều là kẻ dở hơi xuẩn.

Đúng vậy, tức thì cả nhân cách chủ của cô nàng - Đường Hoan cũng là kẻ vừa ngốc xuẩn vừa yếu đuối.

Đường Hoan vẫn luôn ý thức được rằng mình khác với mọi người, cô có nhị nhân cách, một nhân cách là bản thân cô, nhân còn lại chính là Phượng Hoàng, giống như có hai linh hồn sống nhờ trong một cơ thể vậy.

Xem thêm: Lời Bài Hát Định Mệnh Không Phải Là Anh Vẫn Sẽ Yêu Em!, Định Mệnh Không Phải Anh

Đường Hoan không để ý đến nhỏ khổng tước kiêu ngạo thích xé X<1> này nữa, cô ngồi trên giường, bắt đầu tự nhìn lại bản thân vào quãng thời gian hai tháng kể từ lúc bước vào đại học. Đường Hoan thích bầu không khí sạch sẽ tinh khiết của trường học, đột nhiên phát hiện ra mình đang đứng trên bờ vực cái chết, cô càng không nỡ rời xa. Nghĩ đến vị giáo sư già vừa nghiêm túc lại bảo thủ vào giờ giải phẫu, Đường Hoan quyết định... Sau khi chết, đem di thể<2> quyên tặng mang lại giáo sư!

Ai bảo giáo sư lần nào cũng thích xách cô ra làm "tấm gương" phê bình trước cả lớp cơ chứ.

Cô tặng di thể mang đến giáo sư, đây quả là một món quà vừa khó quên lại cực kì biến thái!

Sau khi cô chết, mang đến dù tất cả mọi người đều quên cô thì chắc chắn giáo sư cũng vẫn luôn nhớ đến cô, nhớ khắc cốt ghi tâm!

Cho dù nhân cách thứ nhì – Phượng Hoàng nói với giọng cao ngạo nhưng Đường Hoan vẫn tinh ý nhận ra sự run rẩy vô cùng khẽ khàng vào âm thanh ấy. Cô cực kì hài lòng. Vừa nãy còn nói cô hèn nhát, giờ nghe thấy cô muốn quyên tặng di thể mang lại người ta giải phẫu thì lại sợ hãi?