từ cổ chí kim, bên trên cõi dương gian tất cả biết bao nhiêu mẩu chuyện được tô vẽ mờ ảo về cõi âm. Cõi huyền bí, hỏng hư, ảo ảo ấy….cho tới nay cũng là những câu chuyện từ cõi bạn mà ra.Những mẩu chuyện của tác giả Người Khăn trắng cũng không ngoài các chủ đề này. Từ bỏ những mẩu chuyện lưu truyền đâu đó trong dân gian, tác giả Người Khăn Trắng bằng hư cấu văn học đã xây cất những mẩu truyện ma không chỉ là “đọc chơi đến vui” hơn nữa mang chân thành và ý nghĩa nhân văn hơi sâu sắc, cùng những bài học kinh nghiệm khá ngấm thía về lẽ sống, về nhân giải pháp làm người…Trong một vài tập, người sáng tác đã diễn tả rõ tính tranh đấu giai cấp, gần như kẻ gieo rắc loại ác, thường xuyên là lũ cường hào ác bá, sau thời điểm thõa mãn nɦu͙ƈ ɖu͙ƈ, đã gϊếŧ hại các cô đàn bà trong trắng nhằm rũ quăng quật trách nhiệm. Hồn ma các nàng hiện về trả thù. Đó cũng là khát vọng của nhân dân, trong lúc chưa được pháp luật trừng phạt thì hãy dùng phép mầu của chổ chính giữa linh trừng trị bầy chúng. Phần đông truyện trong số tập sách này phần nhiều là item văn học được hư cấu trong không gian huyền ảo, với mục tiêu mang đến cho bạn đọc quý hiếm nghệ thuật cũng tương tự giá trị giáo dục.Mời bạn đón đọc.


Bạn đang xem: Oan hồn người vợ trẻ

Linh Dị Trinh Thám
1/9
Chương 1
Về đây đang hai ngày rồi mà lại Thiện vẫn chưa bước ra cho tới đầu ngõ. Suốt cả ngày anh chỉ quanh quẩn trong khuôn viên khu nhà ở mà người bạn đã có nhã ý mang đến mượn để Thiện nghỉ ngơi trong hai tháng hầu kết thúc luận án ts mà anh đã trình trong tháng sau, tức là sau lễ cưới gần đầy hai tuần.- Cậu gì ơi!Thiện trở lại đã thấy một ông lão vẫn vẫy tay về phía mình. Ngạc nhiên, tuy vậy Thiện vẫn bước ra cổng lễ phép hỏi:- Dạ, bác bỏ kêu cháu?- Phải. Thấy cậu là tín đồ lạ, dường như một tới khu vực này sao chưa đi dạo quanh đây, cảnh ở chỗ nào đẹp lắm.Thiện hơi bất ngờ về sự đon đả của ông lão, tuy nhiên anh vẫn thấy yêu thích bởi sự vồ cập này:- Dạ thưa bác, lúy nữa này cháu còn hơi mệt nên chưa ra ngoài. Chắc rằng lát nữa con cháu sẽ đi. Con cháu cũng nghe nói chỗ này cảnh quang rất đẹp lắm.
- nếu cậu gồm hứng thú thì theo lão, lão gồm biết một vị trí lạ lắm, chắc chắn rằng cậu vẫn thích!Tự dưng Thiện đâm ra tò mò và hiếu kỳ và anh cũng bất thần với thiết yếu mình khi nhấn lời:- Dạ, con cháu sẽ đi cùng với bác.Anh định thở vào lấy theo chiếc máy ảnh, dẫu vậy như biết ý ông lão nói:- Cậu tránh việc chụp hình chỗ nào mình thấy nó không thích hợp hợp để mà chụp hình.Tuy thắc mắc, nhưng mà thấy không tiện hỏi bắt buộc Thiện lạng lẽ đi theo. Chừng rộng mười lăm phút sau, Thiện đã nên ồ lên:- Đẹp quá!Ông lão mỉm cười hiền hòa:- Chỉ mới một phần thôi, cái bác bỏ này càng bước sâu vào phía bên trong càng đẹp. Cậu thích tại đây hay còn mong tới nơi kia, nơi gồm một hang hễ rất ngộ nghĩnh?Vừa nghe, Thiện đã thích thú nay:- gần không bác?- phương pháp chỉ chưa đầy hai trăm mét. Nếu muốn cậu rất có thể theo tôi.- Dạ, chưng cho cháu đi với!
Thiện đuổi theo được một quãng thì lại nên reo lên:- Đẹp quá! chiếc thác nước này vượt đẹp tuy vậy chỉ tiếc nuối là bé người chưa biết khai thác nó. Ở Đà Lạt này bạn ta chưa chắc chắn tới nó, chỉ quanh quẩn nào Datanla, Cam Ly, Prenn, Gougah, Pongour. Nó bị bỏ quên cậu ơi!- Đây là thác Dambri, nó đẹp nhất trong dòng thác sinh sống vùng này vậy mà cho tới năm Tân Hợi này vẫn không ai nghĩ về tới huyện khai thác nó. Đó, cậu thử nhìn xem.Thiện mải mê chú ý ngắm, khi trở về thì chẳng còn thấy ông lão đâu.Anh kêu lên:- bác bỏ ơi!Không nghe giờ đồng hồ đáp, Thiện đành phải một mình bước tới. Cho rằng ông lão sống trong hễ đá trước mặt, buộc phải Thiện lại gọi:- chưng ơi!Lần này không có tiếng đáp phụ thân ông cụ, mà lại chỉ có tiếng dội lại trường đoản cú tiếng hotline của anh. Thiện lao vào hang đụng với chất xám trống rỗng, cho đến khi anh giật mình bởi vì trước mắt là 1 tảng đá cực kỳ to, chứ không còn lối đi nữa. Thì ra trên đây chỉ là 1 trong những hang đụng rất nông, quan trọng gọi là một trong hang hễ như những hang hễ sâu tun hút khác.


Xem thêm: Nguyên Nhân Và Cách Khắc Phục Điểm Chết Màn Hình Laptop, Khắc Phục Điểm Chết Màn Hình

Hơi thuyệt vọng bởi lời ra mắt về hang động của ông lão, anh vừa định tảo ra thì bỗng nhiên thoáng thấy bao hàm dòng chữ bên trên vách đá chắn ngang.Những chiếc chữ này lúc new vào không quen chú ý trong bóng tối thì chẳng thể nhìn thấy, còn hiện giờ Thiện rất có thể đọc được từng chữ một... "Một thuở yêu thương người, nghìn năm không hết nhớ... Nửa tuần trăng mật, suốt kiếp nặng nề phôi pha...".Bài thơ còn tương đối dài, tuy nhiên trong bóng về tối không thể đọc hết được một lúc, cần Thiện nên mò mẫm khá lâu...Cuối thuộc anh phải xong lại vì ở chỗ sâu bởi vì màu đá sậm lên rất cạnh tranh đọc. Mặc dù với nhị câu trên Thiện xúc cảm thích thú, anh cứ lẩm nhẩm hiểu lại những lần, mang lại thuộc lòng.Một thuở yêu thương người, ngàn năm không hết nhớ...Nửa tuần tăng mật, xuyên suốt kiếp nặng nề phôi pha...Mải mê gọi thơ nhưng Thiện quên cả thời gian. Khi anh bước ra phía bên ngoài thấy mặt trời vẫn lên ngoài đỉnh đầu. Nhìn đồng vật dụng tay, Thiện đơ mình:- Đã hơn bố giờ rồi!Thiện tìm ông lão một đợt tiếp nhữa nhưng cũng chẳng thấy đâu. Khi anh về công ty thì chị giúp bài toán đã đưa một cái túi bởi thổ cẩm với nói rất rõ ràng ràng:- Của một cô gái lạ gửi cho cậu. Cô ấy nhắn rằng, cậu đừng mất công tìm hiểu xem cô ấy là ai, do rồi đây cô ấy sẽ trở lại gặp mặt cậu.Đã nghe chị ấy nói do vậy thì Thiện còn hỏi gì nữa. Anh cầm chiếc túi định xem bên trong chứa đồ dùng gì, tuy nhiên chỉ giúp vấn đề đã nói:- Cô ấy dặn cậu chỉ được xuất hiện thêm khi ờ chống riêng.Thiện về phòng mở cái túi ra ngay và thật bất thần khi thấy gồm một bộ áo xống nữ bởi lụa vô cùng đẹp vào đó. Lại là bộ đồ áo ngủ!Hầu như suốt từ kia đến về tối Thiện ko tài nào nghĩ ra tín đồ gửi giỏ đồ cho mình là ai. Tất cả hỏi lại chị bạn làm tư Thủy thì cũng chẳng đọc thêm có thêm chút gì, đề nghị Thiện chỉ biết mang thắc mắc đó cho đến lúc đi ngủ. Nhưng mà nào tất cả dễ ngủ đâu, nên đến rộng mười hai giờ thì Thiện new chợp đôi mắt được...- fan gì mà ngủ như chết, khách vào nhà cũng ko hay!Lúc đầu tuy có nghe tiếng nói đó, nhưng mà Thiện cứ tưởng bản thân nằm mơ, đề nghị anh vẫn nằm im. Sau nửa phút thì giọng ấy lại đựng lên:- Giữ thiết bị của tín đồ ta nhưng mà không trả thì làm thế nào đây? giá buốt lắm!Thiện cảm giác như gồm ai đó va vào chân mình, vô cùng nhột, nên phải bật dậy. Cùng một lần nữa giọng nói lại chứa lên, lần này ngay ngay cạnh tai anh:- Trả bộ đồ áo cho em!Thiện giá cả người, anh còn đang khiếp sợ thì bàn tay của một thanh nữ đã đụng vào tay mình, cùng với lời thúc giục:- Mau trả lại bộ đồ cho em, em giá lắm!- Cô... Cô là...Câu nói của Thiện chưa xong xuôi thì vô tình trong những lúc sờ soạng anh vẫn chạm vào một tấm thân với áo quần đẫm nước, rét mướt như băng!- Cô...Thiện chỉ nói được tới đó, rồi bạn như bất động, chỉ cử rượu cồn được khi đã bao gồm sự tiếp sức của thiếu nữ lúc ấy gần như là đã ghì chặt đem anh, đầu thanh nữ ta gục vào cổ anh như sẽ hút máu! trong những khi Thiện như bị điện giật, máu trong fan như buôn tung ra không kiểm soát và điều hành được thì giọng nàng thân thiện hơn:- Lát nữa em rước lại bộ quần áo đó nghe!Thiện cố kỉnh nói mang lại rõ ràng, bởi khi đó anh đa số không còn điều hành và kiểm soát được mình:- Cô là fan gửi tôi dòng giỏ?- Chứ còn ai dám vào đó khi anh nợ em cỗ đồ!- Nhưng... Cô gửi, chứ như thế nào tôi tất cả ý lấy đâu?- Nhưng tại sao em lại gửi đến anh chứ chưa phải là ai khác?- cái đó...Thiện ngắc ngứ đến tội nghiệp, trong khi cô nàng dữ thế chủ động đẩy anh nằm xuống và nói một bí quyết cương quyết:- Lát nữa chủ yếu anh phải mặc thiết bị lại mang đến em, nếu như không thì em lại... Nồng nỗng như khi đến mà ra về đó.Thiện lag mình:- Cô sắp tới đây mà không... Mang gì hết?Cô gái cười khúc khích:- Mặc, nhưng ướt hết rồi!- Nhưng... Nhưng lại lỡ tất cả ai thấy thì sao?Nàng đáp tỉnh khô:- Có người thấy rồi!Thiện hốt hoảng:- Trời ơi, bạn ta thấy thì...Nàng lại cười ngặt nghẽo:- bạn duy nhất nếu tất cả thấy chính vậy anh! Như bây giờ...Thiện thở phào:- Vậy mà lại cứ tưởng...Thiện không nói thêm được lời như thế nào nữa và hầu như hoàn toàn bất động.Cô gái lại nói rỉ tai bên tai anh:- Anh còn nợ em vấn đề đó nữa. Bài xích thơ nhưng anh ở trong lòng là của em.Thiện reo lên:- Em đã viết lên vách đá, thảo làm sao nét chữ bay bướm quá nhĩ!- ở trong thơ của fan ta vậy nhưng mà chẳng nghe hiểu lại gì hết! giỏi là vẫn quên tức thì rồi?Thiện buột miệng gọi ngay hai câu thơ thuộc từ vách đá. Xong, anh bất ngờ hỏi:- Cô là gái đã gồm chồng?Cô phái nữ chợt thở dài rồi yên lặng, chứ không luôn luôn miệng lau láu thoắng như thời gian đầu. Thiện nghĩ có lẽ mình đã va vào từ bỏ ái cô ta nên lên tiếng:- Tôi xin lỗi...Anh mong bật dậy nhưng lúc ấy tuy cô cô gái không đè cắm cổ anh nữa, tuy vậy Thiện cũng không làm thế nào nhúc nhích được. Anh đành lặp lại câu nói:- Tôi xin lỗi...- Chỉ xin lỗi suông vậy thôi sao? Nợ bạn đến nhị lần, nhưng mà bây giờ...- cố kỉnh cô ước ao tôi phải làm sao nữa?- Anh đề xuất cưới em!Câu nói đó để cho Thiện hốt hoảng:- Cô nói sao?- Anh bắt buộc cưới em để trả hết nợ!Nàng vừa nói dứt thì khiêu vũ xuống chóng liền. Hôm nay Thiện new cử đụng được, anh khiêu vũ theo. Nhưng mà thoắt một gái, đàn bà đã rất cấp tốc bước ra khỏi phòng. Bây giờ Thiện bắt đầu hoàn hồn cách theo. Chẳng thấy bóng hình nàng ta đâu...Chợt ngớ mang lại bộ áo quần trong giỏ xách, Thiện rước và đuổi theo ra tới vườn ngoài. Anh call lớn:- Cô... Cô gì ơi!Sáng hôm sau khoản thời gian tỉnh dậy, Thiện thấy được chiếc giỏ xách vẫn còn đó, nhưng khi xem lại thì bên phía trong không tất cả bộ quần áo mà vắt vào đó là một đôi dép nữ. Như vậy có nghĩa là lúc anh ngủ cô nàng đã trở lại.- Cô gì ơi!Thiện gọi lần tiếp nữa nhưng cũng như lần trước, anh lại thất vọng. Đặt chân xuống giường, tính bước ra ngoài và Thiện phát hiện là body mình đau nhức như vừa trải qua cơn bạo bệnh.Phải mang lại hơn sáu giờ đồng hồ thì cơn choáng ngợp trong anh mới đỡ dần, Thiện lại gấp rút trở ra thác nước. Bên dưới chân tảng đá bài xích thơ, tất cả bộ quần áo vứt bừa ra đó, sát bên có một mẫu lá to nằm đè lên. Thiện định quăng quật chiếc lá đi để cầm bộ đồ lên coi thì thốt nhiên nhìn thấy bên trên lá có lòng chữ viết vội: "Giặt không bẩn rồi mắc trong phòng, em đang tới lấy! Cám ơn trước - Yến Vỹ". Thiện giật mình:- Cô bạn nữ tên là Yến Vỹ?Nhìn kỹ lại bài bác thơ bên trên vách đá, dưới có nhì chữ viết tắt YV.- Thơ của cô ấy!Thiện còn đang tần ngần thì bất chợt nghe bao gồm tiếng nói phía đằng sau lưng:- Sao hiện giờ cậu bắt đầu ra?Quay lại thì thấy ông lão hôm qua đang đứng nhìn mình chăm chú, Thiện reo lên:- tề bác, con cháu đang mong mỏi tìm...Ông lão vẫn niềm vui hiền hòa:- chưng biết. Mà lại phải để cho cậu gặp cô ấy đã...- Cô Yến Vỹ?Ông lão dịu gật đầu:- Phải.- chưng biết cô ấy?- Chẳng đa số biết ngoài ra thân nữa.- chưng và cô ấy bao gồm quan hệ vậy nào? trên sao...Giọng ông lão bi đát buồn:- Ta chủ yếu là... ông ngoại của nó. Tội nghiệp bé nhỏ, có một ngần ấy tuổi đầu nhưng đã vướng bao nhiêu khổ đau cho tới lúc chết vẫn không im thân!Câu nói của ông ta khiến Thiện giật mình:- bác nói sao? Cô... Cô ấy vẫn chết? Cô Yến Vỹ...Giọng ông gần như khóc:- Nó đang là người cõi âm rồi!Thiện lưu giữ lại cuộc gặp gỡ gỡ đêm qua cơ mà bắt rùng mình. Giọng anh run run:- Vậy sao cháu và cô ấy mới gặp gỡ đêm qua? Cô ấy...Ông lão hốt nhiên nói:- xuất sắc hơn không còn là cậu hãy kết thúc quan hệ với nó...- nhưng mà thưa bác, cháu ý muốn một lần nữa chạm chán để...Xua tay nhanh, ông lão nghiêm giọng:- ko nên! một lần là vượt đủ. Cậu đã hỗ trợ cháu nó như vậy là coi như cậu đã hy sinh rồi. Tôi không thích lại gồm thêm một mạng fan nữa...Thiện hốt hoảng:- bác bỏ nói mạng người nào?Ông lão chợt ôm mặt như đang ân hận điều gì, giọng ông trở yêu cầu khó nghe:- Tôi chẳng qua là... Chiều lòng nó... Nó bảo đề nghị tìm cho ra fan nhà chúng ta Đoàn... Cơ mà cậu là người đầu tiên và chắc hẳn cũng là người duy nhất...Thiện quá đỗi ngạc nhiên:- người họ Đoàn? nhưng mà cháu đâu phải chỉ người họ ấy. Cháu họ Dương mà. Cháu là bạn của phòng ấy.Ông lão vụt ngấc lên, sắc mặt biến hóa đổi:- Cậu nói... Cậu chưa phải họ Đoàn?- Dạ, trọn vẹn không. Con cháu chỉ tới ở trọ trong đơn vị ấy một thời gian thôi. Nhưng tất cả chuyện gì vậy bác?Ông lão kêu lên nhì tiếng trời ơi, rồi lại ôm siết lấy đầu:- Tôi sẽ sai rồi! Tôi sợ hãi cậu rồi!