Từ Dương Dương hận cấp thiết tát cho doanh nghiệp một cái, từ nhỏ dại đến lớn cô cũng coi như một người mồm miệng lanh lợi, cô cũng không biết vì sao làm việc trước phương diện anh chính là dễ dàng cà lăm. Cảnh quan ngoài cửa sổ xe nhanh lướt qua, quãng thời gian về công ty rút ngắn lại hơn một chút. Thời gian rất rất lâu hai tín đồ đều không thường xuyên trò chuyện. Thời điểm sắp xuống xe, từ Dương Dương không nguy hiểm nhìn Đường Xán vài ba lần, anh vẫn giống như lần trước tiên xuất hiện tại trước mặt cô, mang tia nắng vạn trượng.

Bạn đang xem: Ôn ngôn mục đình sâm


Rõ ràng là hai người từng thân mật, hiện tại gần trong gang tấc, lại như ở khoảng tầm cách kéo dài vô hạn, loại xúc cảm này, thật là kỳ quái.

Lúc xe ngừng lại, từ bỏ Dương Dương hơi mắt mác xuất hiện xe ra: “Cám ơn anh, Đường Xán.”

Đường Xán thốt ra: “Đợi đãi”

Cô khẩn trương lên, chú ý anh, trong tim có chút hóng mong.

Nhưng anh chỉ nên đem mặc dù đưa mang lại cô: “Mang cho dù lên, vào mang đến nhà còn qua 1 đoạn đường, đừng bám ướt.”


Trong nội vai trung phong cô chờ mong muốn đều trở thành mắt mác, vô hạn phóng đại: “Được.”

Xuống xe, cô không xoay đầu, cũng chính vì không ao ước nhìn hình ảnh xe anh đi xa, cho tới hiện thời cô phần lớn không thích cảm giác ly biệt.

Lòng của cô cụ thể đã sớm im tĩnh lại, nhưng khi anh xuất hiện lần nữa, lại không thể ngăn chặn nhắc lên sóng to gió lớn.

Vì sao thuở đầu anh đoạn giỏi sạch sẽ, lúc này lại không hiểu biết nhiều sao xuất hiện thêm lần nữa?

Bởi do chờ Mục Đình Sâm về nhà, Ôn Ngôn còn không ngủ. Lúc nhận ra tin nhắn thư thả Dương Dương, trong nội trung khu cô bùi ngùi mãi thôi, sau cùng Đường Xán vẫn cấp thiết kìm chế được, đi kiếm Từ Dương Dương. Tuy vậy ở trong dự liệu của cô, nhưng cách tân và phát triển thực sự lừ đừ một chút.

*
*

Ôn Ngôn mong mỏi cười, lại dừng lại: “Ngày mai hỏi anh ấy chuyện gì xảy ra là được rồi, anh cũng là bầy ông, anh biết, thời điểm đàn ông nói chuyện yêu đương phần lớn tiêu nhiều phần tâm bốn vào đó, trong quá trình xuất hiện địa điểm sơ suất rất bình thường mà, anh ấy lại ko tái phạm, thời gian người ta đang đề xuất tiền anh lại trừ chi phí lương, không xuất sắc lắm. Giảm giận, nhanh tắm một cái đi, ngâm vào trong nước nóng chút, em ngủ trước.”

Mục Đình Sâm lặng lặng chào đón đề nghị của cô, trừ tiền lương nói nghịch mà thôi, sẽ không còn làm, nhưng vừa mới đây trong các bước Trần Nặc không siêng chú như thế, xác minh phải nói vài lời. Hóng anh tắm xong ra ngoài, Ôn Ngôn vẫn ngủ, tè Đoàn Tử cũng bên trên giường, hai bà mẹ con ôm vào cùng một chỗ, trọn vẹn ngăn cách anh, mặc dù trên nệm chừa đến anh một mảng lớn, anh vẫn còn đấy ý bất mãn, để ý đến làm sao đem Tiểu Đoàn Tử từ vào ngực Ôn Ngôn “lấy” ra thả lại vào nôi.

Khi anh đang quan sát, phát hiện tại ý nghĩ về này cũng cần yếu thực tiễn, chỉ hoàn toàn có thể từ bỏ.

Sáng hôm sau, anh là bị Tiêu Đoàn Tử đá tỉnh, chân nhỏ dại mập mạp của tè Đoàn Tử đấm đá ở bên trên khuôn khía cạnh tuấn tú của anh, lực đạo thật sự là một chút đều không tồn tại khách khí. Tè Đoàn ề Tử còn lần khần anh đang tỉnh, trong tay bưng lây bình sữa uống, trên khuôn mặt nhỏ dại nhắn phần nhiều là thần nhan sắc vui vẻ, trên chân cũng đạp cho càng phát ra lực. Anh không hề cách nào khác nhìn thời gian, sát tám giờ, Ôn Ngôn đã và đang rời giường đem rửa mặt, rất có thể là tối ngày qua nhiễm lạnh, body anh không còn chút sức lực nào, trách ko được bây giờ dậy trễ.

Thừa dịp Ôn Ngôn không ở bên bên cạnh, anh bắt rước chân nhỏ dại Tiểu Đoàn Tử cào nhì lần dưới lòng bàn chân, tè Đoàn Tử “khanh khách” cười cợt cười mang chân rụt về lại, một tay cố bình sữa, trườn tới trên tín đồ anh “cưỡi ngựa”, phía bên trong miệng còn kêu lên: “Giá!”

Nghe được hễ tĩnh, Ôn Ngôn lập cập chạy đến: “Tiểu Đoàn Tử! không phải bảo bé đừng quấy rầy người tình rồi sao?”

Tiểu Đoàn Tử không lưu ý tới, cưỡi trên fan Mục Đình Sâm chơi đến quên cả trời đất. Trên khuôn khía cạnh Mục Đình Sâm viết đầy “sinh vô khả luyến(*}”: “Ngôn Ngôn, tuyệt là nhằm nó ngủ riêng ở phòng khác đi? Anh xúc cảm anh nhanh chóng muộn cũng trở thành nó giày vò chết.”

(°) tức là không có gì nhằm lưu luyến, cuộc sống này thiệt vô nghĩa.

Xem thêm:

Ôn Ngôn nhìn bộ dáng anh hữu khí vô lực, đi lên trước sờ lên trán của anh: “Anh phạt sốt, trán rất nóng. Có phải là tối ngày qua mắc mưa, tắm rửa chấm dứt lại ko sấy khô tóc? Cũng không hẳn trẻ con, còn không để ý như thế.”

Mục Đình Sâm liếc xéo cô: “Sao anh lại nghe ra ngữ điệu này của em tất cả chút kì quái? y hệt như đang giáo huấn đàn ông vậy, anh lớn hơn em mười tuổi đó.”

Cô rước Tiểu Đoàn Tử từ bỏ trên bạn anh bề lên: “Ò, là em nói sai, anh tất cả giống đứa nhỏ tuổi không trong tâm địa anh từ biết, là già cần hồ đồ gia dụng rồi. Dậy ăn uống cơm, hoàn thành ăn uống chút thuốc hạ sốt, nếu như công ty không tồn tại chuyện quan tiền trọng, lúc này anh ở trong nhà nghỉ ngơi đi, dịp này anh cũng đủ mệt, vào ngày cuối tuần cũng khó khăn được sinh hoạt một chút.”

Nói ngừng cô tức thì ôm tè Đoàn Tử xuống lầu.

Mục Đình Sâm chén bát đắc dĩ quay đầu sang một bên sang nơi khác nhìn về phía không tính cửa số, mưa còn không có ngừng, chỉ nên ít đi một chút so với tối qua, bầu trời cũng khuất tất mờ mịt, khiến cho lòng người đều u ám và mờ mịt theo, đùng một phát anh cũng đều có chút ghét bỏ trời mưa…

Sáng sớm trần Nặc lại tới, còn nói tới nhìn thấy xe kiểu như của Mục Đình Sâm dỗ sinh sống phụ cận, đến màu sắc cũng giống. Ôn Ngôn cười trên nỗi đau của fan khác cười nói: “Anh không thấy biển cả số xe sao? Đó đó là xe Mục Đình Sâm, mắc lỗi rồi, tối ngày hôm qua mưa béo như vậy, anh ấy quăng quật xe tự mình đi về tới, xối thành ướt sũng, hiện tại còn sẽ sốt, nai lưng Nặc, cách đây không lâu anh chưa phải yêu đương quá bận bịu chứ?”

Sắc mặt trần Nặc lập tức cụ đổi: “Xong rồi… tôi đang mong muốn đem xe đưa theo kiểm tra, mấy ngày nay không có đưa đi, lần trước trời mưa tôi vậy dù trong xe đi mất, quên vậy về. Có phải là thiếu gia hết sức tức giận?”

Ôn Ngôn nhếch miệng: “Vẫn tốt, thời gian tối ngày hôm qua trở về khôn cùng tức giận, lúc này đoán chừng phạt sốt cũng không có rảnh khó tính với anh. Anh mau mang xe đi sửa đi, nhìn xem là nơi _ như thế nào ra bị hư, cho dù trong xe pháo còn đề nghị dự sẵn bắt đầu được, còn nếu như không lần sau chạm chán loại tình huống này làm sao bây giờ? Anh đi làm việc việc trước đi, từ bây giờ anh ấy chưa tới công ty, anh sửa ngừng xe thì về nhà nghỉ ngơi đi, coi như được nghỉ.”