Lâm Thanh Diện thốt ra, anh chưa khi nào nghĩ đến, dung phù hợp đan dược cấp bậc hoàn mỹ còn phải gánh chịu nguy hại như vậy.

Bạn đang xem: Rể quý trời cho chương 1217

“Đúng vậy”

Triệu Ất tráng lệ nhìn Lâm Thanh Diện, kỳ tài ngất xỉu trời cố kỉnh này, trường hợp như bởi vì phản phệ của đan dược mà khiến cho tu vi bớt xuống, thậm chí tác động đến tính mạng, vậy bản thân thà răng không nói mang lại Lâm Thanh Diện cách thức chế chế tác đan dược level hoàn mỹ!

“Vi vậy, quyền quyết định ở cậu, dựa vào khả năng hiện giờ đồng hồ của cậu, đan dược cao cấp đã khỏi cần được nói, hơn thế nữa đan dược cậu chế tạo ra đều phải sở hữu phẩm hóa học cực cao, đã là sự tồn tại không hề nhỏ trong giới luyện đan rồi”

Triệu Ất nói tiếp: “Bây tiếng từ bỏ vân còn kịp”

Lâm Thanh Diện nghe xong, ko chút bởi vì dự.

*

Mục tiêu của tớ là cung cấp Thần, nếu như đối mặt với đan dược cấp bậc hoàn mỹ đã chân chừ, vậy chẳng phải đặt những tên khốn kiếp của yêu quý Nguyên Giới kia khinh thường rồi sao!

Lâm Thanh Diện chậm trễ đi mang đến trước mặt Triệu Ất, trâm giọng nói: “Tôi đã sẵn sàng xong, mời ngài bắt đầu!”

“Lâm Thanh Diện, đó là quyết định của bản thân cậu, cậu có ăn năn hận không?” Triệu Ất hỏi lại lần nữa.

Khóe mồm Lâm Thanh Diện khế cong lên, rung lắc đầu: “Tôi chỉ ân hận hận tôi ko tiếp xúc cùng với luyện đan sớm hơn!”

Trong mắt Triệu Ất toát ra vui mừng, chấp nhận khen ngợi.

Không hổ là con cưng của trời, khí cố kỉnh bực này, rất nặng nề tưởng tượng anh new chỉ là một trong thanh niên hơn nhị mươi tuổi!

“Được, tôi tin yêu cậu”

Triệu Ất nói: “Tiếp theo, xin mời tiếp nhận cách thức huấn luyện quan trọng của tôi!”

Phương pháp huấn luyện và đào tạo đặc biệt?

Triệu Ất mỉm cười, kéo Lâm Thanh Diện đi mang lại vách đá.

Lâm Thanh Diện thò đầu quan sát xuống dưới, phía dưới vách núi tràn ngập sương mù, quan sát không thấy đáy.

“Ông sẽ không còn bảo tôi nhảy xuống bên dưới đấy chứ” Lâm Thanh Diện đùa giỡn nói.

“Sao rất có thể như vậy, tuy vậy mà, chuyện tiếp đến phải làm cho sẽ còn kích ham mê hơn nhảy đầm xuống dưới khôn xiết nhiều”

“Ô?” Lâm Thanh Diện sở hữu theo mấy phần đợi mong; “Vậy ông nói test xem, sau cùng tôi yêu cầu làm dòng gì”

“Đứng qua đó! Đưa sườn lưng về phía vách núi!”

Triệu Ất phân phó.

Lâm Thanh Diện gật đầu, đưa sườn lưng về phía vách núi, đủng đỉnh lùi về phía sau.

“Lùi một chút, lại lùi thêm một chút..”

Triệu Ất đứng ở 1 bên lãnh đạo Lâm Thanh Diện tiếp tục lùi lại.

Khoảng phương pháp với vách núi đã vô cùng gần, rất nhiều viên đá thi nhau rơi xuống, Lâm Thanh Diện cần yếu không tập trung toàn bộ tinh thân lực lại.

Cuối cùng, hai chân của anh ý đứng ở bên vách núi, vào đó, một ít lòng cẳng bàn chân đang ở trạng thái treo lơ lửng giữa không trung.

Chỉ nên hơi sấy chân thì sẽ ngã xuống vực sâu vạn trượng!

“Đây chính là phương thức huấn luyện quan trọng đặc biệt mà ông nói?” Lâm Thanh Diện nhìn siêng chảm Triệu Ất nói.

“Không sai.”

Triệu Ất quá nhận: “Chỉ bao gồm dưới hoàn cảnh nguy khốn tột cùng, con người mới hoàn toàn có thể kích phạt ra toàn cục tiêm năng của mình!”

*

“Lâm Thanh Diện, lúc không kiên trì được nữa thì nói cùng với tôi, tôi sẽ luôn luôn chờ ở cạnh bên cậu” Triệu Ất nói.

“Được, vậy tôi test xem.”

Nói xong, Lâm Thanh Diện nhăm mắt lại, lỏng lẻo phát ra thân hồn chỉ lực.

Giờ phút này, anh vẫn tiến vào tâm trạng thiên, như một tảng đá đứng sừng sững trên vách núi, không nhúc nhích, phảng phất như vẫn hòa có tác dụng một thể với hoàn cảnh xung quanh.

Anh chỉ rất có thể cảm nhận được tiếng gió xung quanh, với tiếng chim hót ở khu vực xa, phần đông chuyện khác những không liên quan gì đến Lâm Thanh Diện anh.

Trong đôi mắt Triệu Ất tràn trề ý cười, rất có thể tiến vào tâm trạng thiền vào nháy mắt, đầy đủ thấy trọng tâm trí Lâm Thanh Diện vững chặc khuôn khổ nào.

Cùng cơ hội đó, Triệu Ất cũng không đủ can đảm xem thường, nếu lỡ như Lâm Thanh Diện xuất hiện ngẫu nhiên sơ sảy gì, bao gồm mình sẽ biến thành tội nhân của trái đất này.

Thời gian dần dần trôi, Lâm Thanh Diện sẽ trong tâm lý thiền cảm thấy hình như cơ thể bản thân đang cố kỉnh đổi.

Anh chỉ cảm thấy, ngoài ra cơ thể khối lượng nhẹ hơn trước đây cực kỳ nhiều, thậm chí, anh đang không xúc cảm được sự tôn trên của khung người mình, giao tính mạng của con người cho thân hồn quyết định.

Thần hồn trời sinh, Lâm Thanh Diện có ý chí lực cực kì mạnh mẽ.

Đồng thời, Lâm Thanh Diện phát hiện nay một chỏ xuất sắc khác của loại rèn luyện này.

Khống chế thân hôn hoàn hảo trong thời gian dài, Lâm Thanh Diện cảm thấy bên cạnh đó khí tức của chính bản thân mình tỉnh khiết hơn trước kia khôn xiết nhiều.

“Chẳng lẽ lại sắp bứt phá rồi?”

Trong lòng Lâm Thanh Diện nghỉ ngơi ngờ, dẫu vậy rất cấp tốc anh đã đậy định quan tâm đến của mình, khác với lân bứt phá trước, Lâm Thanh Diện cũng không cảm thấy khí †ức trong fan mạnh lên.

Xem ra là mình xem xét nhiêu rôi, bứt phá nào dê dàng như vậy!

Trong lòng Lâm Thanh Diện nhảy cười, nhưng lại trong nháy mắt, một chuyện kỳ dị hơn xuất hiện thêm trong đầu anh.

Lúc này fan tí hon màu rubi đại biểu cho thần hồn của anh xuất hiện ở vào đầu, cặp mắt nó đóng vai trò chặt, như đã ngủ say.

Ở xung quanh fan tí hon color vàng bao che một tưng linh khí, mà tâng linh khí này đang dần dần lan rộng, bên cạnh đó là trường đoản cú trong khung người người nhỏ nhắn màu kim cương tỏa ra.

“Chuyện này…”

Đối với biến đổi trong cơ thể mình, trong đầu Lâm Thanh Diện nảy sinh một cân nhắc to gan.

Chuyện này nói rõ tín đồ tí hon đại biểu cho thân hồn của mình có thể mượn thời cơ lần này để bỗng dưng phá?

“Đã một ngày một đêm rồi, sao thằng oắt này vân có thể kiên trì?”

Sáng ngày hôm sau, Triệu Ất nói.

Lâm Thanh Diện bên vách núi ko nhúc nhích, hô hấp phần lớn đều, thoạt quan sát không có ngẫu nhiên khác hay gì.

Mà Triệu Ất vị trí này thì không dễ chịu như vậy.

Bởi vì băn khoăn lo lắng Lâm Thanh Diện đã trượt chân rơi xuống, ông ta cả đêm không chợp mắt.

“Không được, còn liên tục thế này, cậu ta chưa ngã mình đã ngã trước rồi!”

Triệu Ất nói dứt đi mang đến trước mặt Lâm Thanh Diện.

Người thông thường đứng thẳng ko động bịt trên khu đất bảng, chỉ hại cũng không bền chí được mấy tiếng.

Cho dù là những binh vương vãi của Thần Long Vệ kia, trường hợp đứng yên ở bên vách đá như Lâm Thanh Diện, chắn chắn chản không kiên trì được một ngày một đêm.

Hơn nữa, thoạt chú ý Lâm Thanh Diện hoàn toàn không gồm ý ao ước kết thúc.

Bước lên nhị bước, khoảng cách giữa Triệu Ất với Lâm Thanh Diện càng ngày càng gần.

Đột nhiên, có một luông khí tức trẻ trung và tràn đầy năng lượng ngăn cản ông ta.

Triệu Ất bay thắng về phía sau.

“Ai ôi! Đã xẩy ra chuyện gì!”

Triệu Ất từ dưới đất bò dậy, nghi vấn nhìn về phía Lâm Thanh Diện.

Nhóc nhỏ này, rõ ràng không ra tay, tại sao hoàn toàn có thể xảy ra chuyện như thế này?

Trong lòng Triệu Ất thâm nghĩ.

Thật không ngờ, thần hồn của Lâm Thanh Diện vẫn sớm chống cách cơ thể với mặt ngoài.

Xem thêm:

Nhưng hy vọng phá bỏ chia cách này, không có thực lực Hóa Cảnh thì không cách nào làm cho được.

“Đáng chết, điện thoại tư vấn không phương pháp nào gọi, chạm cũng bắt buộc đụng, vậy bảo người ta phải làm vắt nào đây. đời nào chỉ có thể mong chờ ở chỗ này?”