Sau khi bố người hứa Bích Uyên nghe Thạch Hạo nói thế, khung hình của lũ họ cứng đờ, gương mặt trông càng gồm vẻ ngạc nhiên hơn nữa, nhì mắt hứa Bích Uyên trừng như vậy muốn rớt cả ra ngoài, có làm sao thì cô ta cũng ngạc nhiên thân phận của Lâm Thanh Diện lại kinh sợ như thế.

Bạn đang xem: Rể quý trời cho chương 231

“Anh…Anh là bạn nhà bọn họ Lâm trong thành phố hà nội sao?” Lục Ngọc Kỳ hỏi cùng với giọng run rẩy, khuôn mặt hắn ta toát ra vẻ tuyệt vọng.

Gương mặt Từ Vỹ Cường cũng hản lên sự sợ hãi, hắn nhìn góc nhìn của Lâm Thanh Diện, cảm thấy tương đồng như mối tai ương lớn vậy.

Huyện im Vân năm ở kề bên thủ đô, tất nhiên những bạn sống ở chỗ này biết rất rõ những nhân vật có quyên lực vững mạnh trong thủ đô, bọn họ cũng đọc được nhà họ Lâm trong hà thành có sức mạnh đến nhường nào, một bạn đứng đầu huyện Yên Vân như Thạch Hạo thì cũng chỉ là bé tôm dòng tép vào mắt bên họ Lâm nhưng thôi.

Bởi thế lúc Thạch Hạo nói Lâm Thanh Diện là người nhà chúng ta Lâm, hai fan Lục Ngọc Kỳ với Từ Vỹ Cường phần nhiều biết lân này bọn họ sẽ chọc thủng trời rồi, chắc chắn rằng đây là không nên lâm lớn nhất trong đời lũ họ.

Lục Ngọc Kỳ quay đầu nhìn hứa Bích Uyên, trong tâm địa hắn ta tự dưng bùng lên ngọn lửa giận lạ lùng, nếu như như không tồn tại Hứa Bích Uyên xúi dại, làm sao đàn họ lại rơi vào bước con đường này.

Hắn ta cắm răng giơ tay tát vào mặt hứa Bích Uyên rồi la làng mạc lên: “Đều trên vì bé điểm ti tiện như mày, nếu chưa phải mày nói anh ấy chỉ cần đồ có hại thì làm sao tao lại nghe lời mày, đi đánh anh ấy tê chứ. Chuyện xấu số nhất đời tao là quen con bạn nữ như mày!”

Bây giờ hẹn Bích Uyên đang tê liệt, Lục Ngọc Kỳ tát cô ta, cô ta lại ko phải phản kháng, chỉ trơ mắt nhìn Lâm Thanh Diện cơ mà thôi, chất xám cô ta rối bời.

Rất các chuyện xẩy ra hồi trước phần lớn hiện lên vào đầu cô ta, trước kìa cô ta cảm xúc nhà họ Lâm tặng kèm quà là vì tín đồ nhà họ Lâm chú ý trúng cô ta, muốn cưới cô ta có tác dụng vợ, chuyện này làm cho cô ta trông đợi từ lâu.

Nhưng cho tới khi Lạc vai trung phong đến công ty họ hứa hẹn lấy mọi phần xoàn ấy đi, hứa Bích Uyên new biết hóa ra nhà họ Lâm không còn coi cô ta ra gì cả, cũng không có bất kì ai ưng mắt cô ta, toàn bộ chỉ là ảo mộng của cô ta mà lại thôi.

Chỉ bao gồm điều lúc ấy cô ta nghĩ không thông, nếu như đơn vị họ Lâm không thích cưới cô ta thì vì sao lại bắt buộc gửi đá quý chứ? không chỉ có vậy điều khiến cô ta thiếu hiểu biết nhiều là sau khi Lạc trọng tâm mang kim cương về, bất ngờ lại đem tặng ngay cho hứa hẹn Bích Hoài, điều này để cho cô ta không tài nào hiểu nổi.

Cho cho tận bây giờ, nghe Thạch Hạo nói ra thân phận của Lâm Thanh Diện, cô ta mới nắm rõ mọi chuyện.

Hóa ra sở dĩ nhà họ Lâm chịu nể mặt đơn vị họ Hứa như thế là vị Lâm Thanh Diện, một fan bị lũ họ xem là đồ vô dụng.

Hứa Bích Uyên mỉm cười khổ, cô ta cũng ko biết làm sao để tưởng tượng tâm trạng mình trong khi này, cô ta chỉ biết răng tức thì từ lúc ban đầu, cô ta đã phạm phải sai lạc to bằng trời, hoặc cũng nói theo một cách khác là anh chị họ Hứa phần đa đã làm cho sai.

Lâm Thanh Diện thấy Thạch Hạo nói thân phận của chính bản thân mình ra, gương mặt anh có vẻ bất đắc dĩ, tuy nhiên đến từ bây giờ rôi, anh cũng không cần phải giấu giếm hứa Bích Uyên nữa, cô ta bao gồm biết hay là không cũng không vấn đề gì cả,

“Lâm Thanh Diện, em biết không nên rôi, em tránh việc nghe lời của hứa hẹn Bích Uyên, tìm người đánh anh, đấy là lỗi của hứa Bích Uyên tê mà, trong tương lai cho mặc dù anh bảo em làm trâu làm con ngữa thì em cũng cam chổ chính giữa tình nguyện” Lục Ngọc Kỳ tỏ vẻ khổ sở, hắn ta dập đầu với Lâm Thanh Diện.

Từ Vỹ Cường thấy được thể cũng bắt đầu dập đầu, sự ăn năn hận in rõ trên gương mặt của hẳn.

Thạch Hạo bắt gặp hai người lũ họ van lơn bèn đá vào người bọn họ, anh ta quát mắng: “Đến bây chừ mới biết xin tha cơ mà, sẽ trễ rôi! Anh Diện, anh muốn xử lý đàn chúng như thế nào, không cần phải quan tâm đến quan hệ giữa chúng ta, tôi đã mong đổi loại bọn em không có não như chúng nó từ khóa lâu rồi”

Lâm Thanh Diện đứng dậy, anh cười lạnh: “Đánh gãy chân bọn chúng rồi quăng đi ra ngoài đường làm nạp năng lượng mày”

Sau đó anh ra đi ngoài, anh chưa phải là bạn hiên lành lương thiện gì, từ bây giờ ba người Hứa Bích Uyên hy vọng lấy mạng anh, anh ko kêu Thạch Hạo giết hết cả bố là đã hiền từ lắm rồi.

“Lâm Thanh Diện..” Đến hiện giờ Hứa Bích Uyên new sực tỉnh táo bị cắn lại, cô ta mong mỏi cầu xin Lâm Thanh Diện, chỉ gồm điều hiện thời Lâm Thanh Diện đã loại bỏ đi rồi.

Lục Ngọc Kỳ và Từ Vỹ Cường hầu hết quỳ quay phương diện về phía Thạch Hạo, cất tiếng xin anh ta tha mang lại mình.

“Anh Hạo, anh nể tình nhị đứa em theo ông từ thọ mà cho cái đó em đi, sau này chúng em sẽ không còn dám nữa đâu”

Thạch Hạo mím môi, anh ta nói: “Chúng mi theo tao từng đấy lâu, ngoại trừ câu hỏi mang trắc trở về cho tao thì còn làm được gì nữa? Chuyện ngày lúc này không bao gồm đường thảo luận đâu, ba người từ bỏ câu phúc cho mình đi”

Sâu lúc nói ngừng lời, anh ta nháy đôi mắt ra hiệu cho một vài tên đàn em của mình, tiếp đến bước ra khỏi phòng làm việc, đuổi theo Lâm Thanh Diện.Chẳng bao thọ sau, phần lớn tiếng kêu la thảm thiết vang lên từ vào phòng làm cho việc, ít nhiều người trong khu game play đều nghe thấy music này, chỉ gồm điều bầy họ ko biết đây là gì, đều nhận định rằng căn đơn vị ma ở cạnh bên quá mức sống động nên khiến cho người khác sợ hãi mất mật cơ mà thôi.

Trong quán coffe ở đối lập khu đùa game, tía người Lưu tư Văn đang ngồi hóng ở đó, Trình Nhược trung ương vẫn vô cùng sốt ruột, cô ấy ý muốn vào coi xem thực trạng trong khu nghịch game ra làm sao nhưng Lưu tứ Văn vốn không làm cho cô ta đi.

“Nếu như họ không vào đó, sẽ lâu như vậy mà còn không ra, sợ rằng Lâm Thanh Diện sẽ ảnh hưởng đánh chết mất” Trịnh Vân Khoan đựng tiếng nói.

“Không thể nào, chắc chắn là Lâm Thanh Diện sẽ không bị đánh chết đâu” Trình Nhược trọng tâm phản bác.

“Em chớ ngây thơ quá, cái brand name Lâm Thanh Diện đang đắc tội Thạch Hạo, em nghĩ về cậu ta gồm thể an ninh vô sự cách ra giỏi sao? Huống hồ nước chỉ mặc dù thằng nhóc kia có giỏi võ ra làm sao đi chăng nữa thì vẫn không hẳn là kẻ thù của Thạch Hạo, cậu ta không có thế lực, khỏe mang đến mấy cũng chẳng bổ ích gì” Trịnh Vân Khoan tỏ vẻ khinh thường.

Anh ta vẫn cảm giác hơi bực Lâm Thanh Diện, tốt nhất là sau khi Lâm Thanh Diện phá kỷ lục của anh ấy ra trong thiết bị đo lực đấm, vì thế bây giờ biết tin Lâm Thanh Diện đụng đụng đến Thạch Hạo, trong tâm địa anh ta cảm thấy hơi háo hức khi bạn khác gặp nạn.

“Mau nhìn đi, có người ra rôi kìa”! vào tầm khoảng này, Lưu tứ Văn la lên.

Trình Nhược trung khu và Trịnh Vân Khoan đều quay đầu nhìn về phía khu chơi game

Xem ra Lâm Thanh Diện đã trở nên xử lý xong rồi, ai bảo thằng ranh cơ mà mi làm màu làm cho chỉ, đó là kết cục của mi đó. Trịnh Vân Khoan thì thầm nhủ vào lòng.

Vào lúc lũ họ nhìn thấy tín đồ đi từ trong ra, không hẳn là ai khác mà chính là Lâm Thanh Diện, không chỉ có vậy Lâm Thanh Diện còn không bị thương một chú tnào.

Trịnh Vân Khoan mau lẹ ngẩn người ngay, hắn ta nói: “Sao…sao mẫu tên này lại ra đây, không chỉ có vậy nhìn tầm dáng của cậu ta thì bên cạnh đó chẳng bị hề hấn gì cả, sao lại thế này?”

Sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Diện bình an vô sự, Trình Nhược trung ương thở phào một hơi, cô cười cợt rồi nói: “Tôi sẽ nói chắc hẳn rằng Lâm Thanh Diện không xẩy ra sao đâu mà, anh ta không đơn giản như những người suy nghĩ đâu”

“Chẳng qua nó chỉ là 1 trong những thằng nghèo kiết xsc mà thôi, gồm gì cơ mà không 1-1 giản, chắc chắn là à vày nó may mắn…Trời ạ, Thạch Hạo cũng ra đi ngồi kìa, sao anh ta lại cung kính với Lâm Thanh Diện như thế?” Trịnh Vân Khoan còn muốn hạ nhục Lâm Thanh Diện thêm nữa, nhưng sau thời điểm nhìn thấy Thạch Hạo cũng ra theo, hắn ta mau lẹ sững sờ.

“Ở trong huyện Yên Vân, Thạch… Thạch Hạo có cung kính với ai như thế này chưa? trong khi anh ta sợ hãi Lâm Thanh Diện lắm thì phải, lúc rỉ tai cũng cúi đâu khom lưng, không hẳn mắt tôi mù rôi chứ” Lưu tư Văn cũng bỡ ngỡ tán thán.

Trình Nhược tâm nhìn Lâm Thanh Diện đăm đăm, cô biết Lâm Thanh Diện không phải là người đơn giản, tuy nhiên, từ trước tới lúc này cô ta đêu không ngờ rằng Lâm Thanh Diện lại tốt giang như thế, rất có thể khiến cho Thạch Hạo đối đãi với bản thân như vậy, chắc hẳn rằng thân phận của anh rất khủng.

Nghĩ cho đây, Trình Nhược Tâm hốt nhiên cảm thấy tương đối mất mát, bởi vì nếu như thân phận của Lâm Thanh Diện hết sức khủng, nạm thì cô lại ko xứng cùng với Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện ngôi vào xe của Thạch Hạo bên dưới tầm đôi mắt của bố người lũ họ, dòng xe chậm chạp đi thoát khỏi khu đùa game.

Lưu tư Văn xoay đầu nhìn Trình Nhược trung tâm rồi nói: “Nhược Tâm, em tất cả cách liên liên lạc với Lâm Thanh Diện kia mà, anh ta xuất sắc giang như thế, nếu như em làm bạn gái anh ta, về sau nói ko chừng gia đình ta đã trở bắt buộc phát đạt”

Trình Nhược tâm nhìn Lưu bốn Văn với vẻ cạn lời, cô ta nói: “Không cần khi nãy chị cảm giác anh ấy có hại sao, sao hiện thời lại ước ao em làm nữ giới anh ấy?”

Lưu bốn Văn tỏ vẻ lúng lúng, nghe Trình Nhược trọng tâm nói như thế, anh ta cũng cảm giác mình có tác dụng sai: “Không đề xuất trước kia chị lần khần hay sao, Nhược Tâm, chị xin lỗi em được không, nhưng mà em đề xuất nắm bắt thời cơ đó, người như vậy này không dễ dàng gặp phải đâu, nếu như như em làm bạn nữ anh ta, ráng thì tốt hơn Trịnh Vân Khoan các lắm”

Trịnh Vân Khoan mau lẹ bực bản thân lườm Lưu tứ Văn, trong tâm cảm thấy tương đối không phục, ngạc nhiên Lưu bốn Văn lại đối chiếu mình cùng Lâm Thanh Diện.

Nhưng suy nghĩ đi nghĩ về lại bắt đầu thấy, chính xác là anh ta không bằng Lâm Thanh Diện được, tối thiểu thì cả đời này anh ta phần đông không thể để cho Thạch Hạo cúi đầu khom sống lưng với mình.

Trình Nhược trung khu không để ý đến hai người đàn họ, cô ấy cầm điện thoại cảm ứng ra, báo bình an với Lâm Thanh Diện, nói là cô sẽ ở phía đối lập với khu đùa game, thấy được Lâm Thanh Diện ra đi rồi.

Rồi cô ấy lại hỏi coi sau này có còn cơ hội gặp mặt mặt Lâm Thanh Diện nữa tuyệt không, trong lòng cô ấy vẫn lo ngại bất an, mặc dù gì cô ấy cũng khó lòng xúc tiếp được với người có thân phận như Lâm Thanh Diện, rất hoàn toàn có thể Lâm Thanh Diện sẽ không quan tâm đến cô ấy.

Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy nhận thấy hồi âm của Lâm Thanh Diện, chỉ vỏn vẹn bốn chữ mà thôi: “Có duyên sẽ chạm mặt lại”

Trong lòng Trình Nhược chổ chính giữa vừa thấy mất non vừa cảm khái, cô ấy biết Lâm Thanh Diện nói như thế nghĩa là lũ họ cực nhọc lòng chạm chán lại nhau, nhưng mà cô ấy cũng không thật đau lòng, nếu như như mình chẳng thể tiếp xúc với những người ở đẳng cấp như Lâm Thanh Diện, vắt thì cô ấy đã không xong sống xuất sắc hơn, biết đâu chừng cô ấy sẽ sở hữu tư giải pháp đứng ở địa điểm cao cùng với Lâm Thanh Diện, đến khi ấy cô ấy đang tìm cách gặp mặt Lâm Thanh Diện sau.

*

Lâm Thanh Diện gật đầu, rôi chỉ chung Linh Nhi: “Tiện thể nhờ bạn ta khám mang đến cô ấy với, tôi ngờ rằng cô ấy trúng độc rồi, hơn thế nữa trúng độc không dịu đâu, hiện thời phim ngôn tình bất lợi dữ lắm”

Chung Linh Nhi lập tức nổi giận, cô ấy bắt đầu rượt Lâm Thanh Diện chạy mọi nhà, cô ấy đè Lâm Thanh Diện xuống sàn nhảy đầm nhót vui vẻ.

Xem thêm: Tẩy Trang 1 Ngày Mấy Lần ? Bạn Đã Biết Chưa? Nên Tẩy Trang Khi Nào Trong Ngày

Thạch Hạo đứng một bên hóng hớt, trước giờ đồng hồ anh ta chưa từng thấy ai có thể khiến cho Lâm Thanh Diện chóng mặt như thế.

“Để cô bé xíu này có tác dụng vợ bé xíu cho anh Diện cũng không phải lựa lựa chọn tồi đâu, nuối tiếc là anh Diện bình thường tình quá, cô oắt con này không tồn tại cửa”