Palatino LinotypeSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial

CHƯƠNG 844: KỊCH xuất xắc LÊN SÀN.

Bạn đang xem: Rể quý trời cho chương 844

Đương nhiên là vở kịch hero cứu hotgirl phải được bộc lộ phía sau, thứ nhất Kiều Nha ko nóng nảy, anh ta vượt cơ tranh thủ một ít để kéo gần dục tình với Trúc Hoa Nguyệt với Hà Băng.

Sau khi anh ta nghe thấy tiếng bầy piano, anh ta mới quyết định biểu lộ sức sexy nóng bỏng của mình.

Đợi sau khoản thời gian Kiều Nha đi khỏi, Hà Băng cười cợt nói: “Anh Lý, đấy là danh thiếp của tôi, sau này còn có cần tôi giúp sức thì rất có thể tìm tôi bắt cứ thời gian nào.”

“Được đó.” Lý Phàm mỉm cười cười dấn lấy danh thiếp, ngược lại cũng không có kẻ thù, thêm một người các bạn cũng các thêm một con đường, anh cũng cần yếu cứ có tác dụng phiền nhóm trưởng Chương mãi.

Lúc này, Hà Băng bắt đầu nói: “À anh Lý, tôi nói thiệt luôn, tuy nhiên tôi trước đó chưa từng nhìn thấy năng lực của anh, cơ mà mà tôi cũng đã có lần nghe nói, cách đây không lâu tôi chạm chán phải một bản án khó khăn giải quyết, tôi vẫn luôn luôn không thể giải pháp xử lý tốt.”

Mặc mặc dù Hà Băng đùng một phát lại tạm dừng nhưng nhưng Lý Phàm cũng gọi được phần nào, anh biết là địch thủ muốn nhờ vào anh góp đỡ, chỉ là không phân tích ra mà lại thôi.

“Cô gặp phải phiên bản án trở ngại nào thì hoàn toàn có thể tìm tôi, rất nhiều gì tôi cũng có chút gọi biết so với vụ án, rất có thể giúp đỡ mang đến cô.” Lý Phàm cũng không khách hàng khí cơ mà nói.

Sau lúc Hà Băng nghe xong, trong lòng lập tức trở buộc phải vui vẻ, cô ta cảm kích nạm lấy tay của Lý Phàm rồi nói: “Cảm ơn anh Lý.”

Kiều Nha vừa ngồi xuống lũ piano thì thấy được cảnh tượng này, gần như là là trái tim trở buộc phải nát tan, thời điểm nãy anh ta gồm làm như thế nào thì cũng đều không tồn tại tác dụng.

Ngược lại là chỉ trong một cái chớp mắt, con gái thần trong thâm tâm trong mộng của anh ấy ta lại chủ động nắm tay với Lý Phàm, không dừng lại ở đó nhìn dường như như là mối quan hệ rất khủng mờ, trong lòng của anh ta tức giận muốn nỗ tung.

Anh ta có ở đâu không bởi Lý Phàm vậy chứ? Đến hiện giờ anh ta vẫn không hiểu rõ, không chỉ có vậy hai fan Hà Băng cùng Trúc nguyệt hoa không liếc ánh mắt anh ta một cái nào, loại này làm cho anh ta cảm thấy rất khó khăn xử, anh ta cảm giác mình bị xem như là không khí.

“Cậu có muốn bọn không vậy hả?” sau khi người ở phía dưới nhìn thấy Kiều Nha vẫn ngơ ngác, nhịn ko được mà thúc giục.

Lúc này, Kiều Nha new lấy lại tinh thần, anh ta suy xét nếu như mình đánh bầy tốt, nói ko chừng là còn có hy vọng, anh ta ảo tưởng ra cảnh tượng Trúc Hoa Nguyệt với Hà Băng đều lòi ra biểu cảm mê muội quan sát anh ta.

Sau khi nghĩ cho đây, Kiều Nha ban đầu đánh đàn theo bạn dạng năng, nghệ thuật đánh đàn piano của anh ý ta không tệ, tuy nhiên không đạt đến trình độ kinh diễm mà lại mà cũng nói cách khác là cừ khôi hơn tín đồ vừa bắt đầu đánh piano hồi thời điểm nãy.

Anh ta theo bản năng quan sát về phía Trúc Hoa Nguyệt cùng Hà Băng, lại phát hiện tại Trúc Hoa Nguyệt với Hà Băng cứ luôn nói chuyện phiếm với Lý Phàm, trọn vẹn không thèm chăm chú đến anh ta.

Anh ta lập tức cảm thấy mình tương đương y như là 1 trong những tên ngốc, đánh đàn cả nửa ngày, tác dụng là đi may áo cưới cho tất cả những người khác.

“Như rứa nào, tôi bầy piano cung cấp tám, chắc chắn là là anh trù trừ đánh lũ piano đâu nhỉ.” Kiều Nha cười lạnh.

Lý Phàm thản nhiên nói: “Cũng được đó, nhưng lại mà anh chưa từng nhìn thấy tôi đánh bầy piano, làm thế nào anh có thể nói là tôi không biết?”

“Hừ, bớt có ngồi phía trên mà khoác lác đi, có bản lĩnh thì anh đến bọn một khúc, tôi vẫn muốn xem coi anh có thể không.” Kiều Nha lập tức ban đầu khích tướng.

Trúc Hoa Nguyệt và Hà Băng đều cảm thấy kích động, rất mong đợi Lý Phàm có thể bọn một khúc.

Trong thời điểm nhất thời, Trúc gió trăng liền mơ mộng một người lũ ông thờ ơ như cố kỉnh nếu như bọn piano chắc chắn rằng sẽ sexy nóng bỏng chết người.

Hà Băng nghĩ thầm, một người bầy ông hoàn hảo như thế, giả dụ như biết đánh bầy piano thì gần như là là cần yếu hoàn mỹ hơn rồi.

Kiều Nha nhìn thấy vóc dáng kích rượu cồn của Trúc Hoa Nguyệt với Hà Băng, anh ta mới nhận thấy mình không có cảm giác tồn tại mang lại cỡ nào, sự đối xử phân biệt như vậy này làm tan nát con tim quá đi mắt.

Lý Phàm cũng ko khiêm tốn, anh kết thúc khoát đứng dậy, gấp rút đi đến bọn piano sinh sống trên sảnh khấu.

Sau lúc mọi tín đồ nhìn thấy cách ăn diện của Lý Phàm, lũ họ đều lộ ra vẻ coi thường bỉ, ai nấy cũng không để Lý Phàm vào vào mắt.

Bọn họ cho rằng chắc hẳn rằng là Lý Phàm không biết đánh bầy piano, những người đánh lũ piano số đông là những người dân giàu sang, rộng nữa đàn họ bắt gặp Lý Phàm nạp năng lượng mặc bình thường như thế, tuyệt đối sẽ không biết đàn.

Sau đó, bọn họ bị vả vào trong mặt, thời điểm nãy lũ họ nói là Lý Phàm đo đắn đánh lũ piano, kể từ khi ngón tay của Lý Phàm lướt trên phần nhiều phím đàn, đàn họ không có cách như thế nào bình tĩnh.

Nếu như ko phải bọn họ tận góc nhìn thấy, lũ họ những không thể tin được đây là sự thật.

Nhất là chỉ vừa mới bọn có một chút, tâm tư của đàn họ đều đã bị háp dẫn, bọn họ chẳng thể ngờ tới là Lý Phàm lại có thể đàn piano dễ nghe như thé, gần như là nói hay bởi tiếng trời cũng không phải là đã khoa trương.

Khóe miệng của Kiều Nha co rút lại, anh ta là bậc thầy piano, đương nhiên cũng biết lần này mình với Lý Phàm chênh lệch bao nhiêu, anh ta đã hoàn toàn bị khiếp ngạc.

Anh ta ngạc nhiên tới là kỹ thuật piano của Lý Phàm lại cao như thế, anh ta lập tức cảm xúc trên mặt của bản thân đau rát.

Trúc Hoa Nguyệt và Hà Băng lại hòa mình thành dáng vóc fan cuồng, hai người bọn họ kháng cằm, ánh mắt mang theo ngôi sao nhỏ nhìn Lý Phàm, bọn họ phân biệt Lý Phàm quá quyền rũ.

Lúc Lý Phàm dừng lại, những người ở bên dưới sân khấu đều vẫn còn đấy chưa thỏa mãn mà thúc giục: “Lại đàn thêm một khúc nữa đi, thiệt là êm tai.”

Những tín đồ dưới sảnh khấu lập tức trở thành fan ái mộ của Lý Phàm, ai nấy mọi không kết thúc ủng hộ Lý Phàm lại đàn thêm một khúc, nếu như Lý Phàm tất cả thể đàn thêm một khúc, vậy thì quá toàn diện rồi, bọn họ ước gì Lý Phàm bao gồm thể lũ thêm một bài.

Sau lúc Lý Phàm thấy vậy thì chỉ mỉm cười, anh nói: “Thật ngại quá, để mọi người chê cười cợt rồi, vì tôi nhớ nghề vì thế mới cho đây bầy một chút.”

Sau khi mấy người bầy họ nghe đến đó, đàn họ cũng không tức giận, lũ họ phần nhiều giơ ngón tay loại với thái độ nhã nhặn khách khí của Lý Phàm, phía trên mới đó là chân nhân chén lô tướng tá chân chính.

Mấy tín đồ cho là Lý Phàm ko biết đàn piano, hiện tại bọn họ các bị đánh vào mặt nhức rát.

Lúc Lý Phàm trở về, Kiều Nha cảm nhận được ánh nhìn trêu chọc của Lý Phàm, anh ta hận cần thiết tìm một chiếc lỗ để chui vào, ban đầu anh ta nghĩ hoàn toàn có thể thông qua lũ piano này đề dèm pha Lý Phàm, ai nhưng biết kết cục lại không giống như trong tưởng tượng của anh ta.

“Như vậy nào.” Lý Phàm cười cợt nói.

Câu nói này không chỉ là đã nói với Trúc Hoa Nguyệt với Hà Băng, anh cũng nói với Kiều Nha.

Trúc Hoa Nguyệt và Hà Băng không còn lời khen ngợi: “Thật là tuyệt quá đi, so với mọi người đàn hồi lúc nãy còn xuất xắc hơn nhiều.”

Sắc mặt của Kiều Nha chớp nhoáng trở buộc phải khó coi, câu nói này rõ ràng là gộp phổ biến anh ta vào cùng, anh ta không cam lòng: “Cái này thì gồm cái gì chứ, cũng thông thường mà thôi, tất cả gì cơ mà hiếm lạ.”

Lý Phàm lại ko thèm để ý, bởi vì ghen ghét quả thật đã làm cho người ta trở buộc phải xấu xa.

Thông qua cửa kính pha lê, Kiều Nha nhìn thấy “diễn viên” nhưng mình gọi đang đi vào nơi, khóe miệng của anh ta nâng lên, sau khoản thời gian nghĩ mang đến cảnh tượng anh hùng cứu mỹ nhân, đề xuất nói là anh ta vui tươi biết bao.

Đương nhiên đặc biệt nhất đó đó là trước tiên đề nghị đánh Lý Phàm tàn phế mới được, anh ta âm thầm gửi một tin nhắn, sau thời điểm anh ta gửi tin nhắn đi, có lẽ rằng là anh ta cần yếu ngờ cho tới là tiếp sau đây anh ta sẽ phải ăn năn hận vì chưng mình đã gửi tin nhắn nhắn này.

Xem thêm:

Lúc lũ người Lý Phàm đứng dậy, mấy tên ở bên ngoài lập tức tiến vào trạng thái, nghênh ngang đi tới.