Tôi là con trai thứ 3 được hiện ra trong 1 gia đình tri thức, trc đó tất cả 2 ông anh bá đạo lọt lòng mẹKhông biết ông trời có ưu đãi đến số phận không cơ mà tôi cảm xúc mình gồm tý đào hoa nhưng lại cũng sắp tới đào lỗ bởi nó :CẤP 1 : Tuổi thơ đầy nghịch ngợm, quậy phá,ăn hầu hết cây roi của phụ huynh . ( Chapter 1 =>> chapter 4 )CẤP 2 : mẫu máu phù hợp ngắm gái xinh tăng dầntheo thời gian, tuổi tác tuy vậy cái máu sợ vợ cũng tỉ lệ thành phần thuận theo.CẤP 3 : vớ cả ban đầu từ đây ( từ bỏ chapter30 trở đi )Lớp 10 : lừng khừng số nó hên thế nào mà gặp mặt được 4 người con gái xinh rất đẹp sắc xảo bắt đầu ghê. Nhưng mà sóng gió cũng bắt đầu từ đây

Lời giới thiệu: Tôi đào hoa thật, tuy nhiên số đào hoa nó khổ lắm, hồ hết người luôn muốn tôi đưa ra quyết định cái gọi là “tiểu thuyết" không có hồi kết. Cuộc đời là một trong những cuốn tiểu thuyết với nhiều chương và không tồn tại điểm dừng. Mà tác giả chính không người nào khác là mình, thật bi đát cười. Tín đồ đời hotline là trường đoản cú biên trường đoản cú diễn. Theo tôi đó là 1 trong sai lầm, vì chủ yếu ngay cuốn “tiểu thuyết” của mình, tôi lại cần yếu nào viết nó theo tùy ý của phiên bản thân. định mệnh tại trời ư? Ông trời quyết định tất cả ư? vui tươi thật đấy, đào hoa thật đấy… tuy nhiên tôi chỉ cần một cuộc sống thường ngày bình yên… Sau 6 năm “lưu lạc tứ phương”, tôi sẽ về dòng nơi nhưng mà đã sinh sống từ lúc nhỏ, và bây giờ lại ra quyết định chọn nó là vị trí để viết tiếp gần như trang giấy white còn vượt kia. 6 năm trôi qua rồi đúng không, những “loài hoa” cũng không chuyển đổi gì mấy, mà càng ngày nở những bông hoa tươi đẹp, hương hoa ấy vẫn phản phất đâu đó. Sau khoản thời gian suy nghĩ, tôi ra quyết định viết mọi dòng chữ vào “tiểu thuyết” nhưng đã trải qua. Tôi mong muốn sẽ được trở về những năm tháng trước đây, để một lần nữa, cảm giác và suy nghĩ. Truyện này dựa theo 378 cuốn nhật ký của những nhân đồ dùng chính, nói theo một cách khác là được viết đúng mực đến 98%, từng ngày, từng ngày và địa điểm. Các nhân vật dụng cũng chấp nhận giống tôi: …… - Anh viết đi em ước ao mãi mãi không quên. Tín đồ (1) - Ừ cảm ơn em, còn… cầm nào? - Ý anh sao ý em vậy... Hihihi. – Vẫn niềm vui đấy, fan (2) - Em luôn tôn trọng chủ ý anh, nhưng không thích bị phiền. (3) - Ok… Định cho anh đói à? - Tôi tấn công sang chuyện khác sợ hãi bị từ bỏ chối. ……….. Đấy đã làm được “ban chỉ huy” chăm bẵm rồi. Cụ trên cây bút mà em đã chuẩn chỉnh bị. Phần đông dòng chữ được viết ra… “Cuộc đời là 1 trong cuốn tiểu thuyết, thì anh chỉ muốn “tiểu thuyết” của em sẽ không có vết xóa. Anh chấp nhận xóa giùm em… Để em luôn luôn “Thuần Khiết”. Chăm chú trước khi đọc truyện: - Theo yêu ước của một số trong những nhân vật thiết yếu thì vị trí sẽ được lốt đi. Bản thân sẽ ráng tên. - cốt truyện câu truyện là tất cả thật. - Câu truyện tất cả thật 100% trừ những địa điểm đã chuyển đổi thì còn 98%. Nhân vật chủ yếu trong truyện cũng thế. - bởi ad bị cận nên đánh chữ ko nhìn màn hình có một số trong những chữ sai thiết yếu tả mong chúng ta bỏ qua. - lưu ý FB hiện đang có lỗi dính chữ, nỗ lực nhìn nhé. - ngừng truyện sẽ có một trong những buổi gọi là offline với đầy đủ nhân trang bị trong truyện, trừ một người (có thể cũng đều có mặt).

Bạn đang xem: Rượt đuổi với tuổi thơ

Thân

Lời Ngõ 6 năm kia Trong 1 căn nhà được kiến tạo theo phong thái phương Tây, hiện tại đại, không quá to, cũng không thực sự nhỏ. Tôi và em vẫn lui hui bên dưới bếp, chuẩn bị cho dở cơm tối.21h39’... Bên trên bàn ăn - Ngon ko anh? – con gái nheo mắt trái khôn xiết tinh nghịch. -Ngon lắm con gái à! -Hìhi. - Một niềm vui đầy xinh đẹp. Cảm xúc hạnh phúc tràn trề căn nhà. Hai trái tim đang nóng áp, nhì như một. Sáng sớm trên bộ ghế trong nhà khách, tôi nằm trên chiếc ghế dài, mơ mơ, màng màng. Một giai điệu rất gần gũi vang lên:Even every day has storm I will always by your side I miss you, missing you I don’t care how hard it is I just want you be Everything I bởi vì it for you...

Xem thêm: Kể Chuyện Kể Cho Bé 4 Tuổi Giúp Kích Thích Trí Tưởng Tượng, #Truyện Kể Cho Bé 3

……………… Tôi ngồi dậy, dụi dụi mắt, âm thanh phát ra từ chiếc điện thoại quen thuộc. Chụp rước nó tắt đi. Tôi nhớ ngày qua đâu bao gồm mở nhạc, nhìn sơ qua, tôi thấy trên bàn tất cả một ly trà với một tờ giấy. Định call xem nàng ở đâu, nhưng vày linh cảm mách bảo, lấy tờ giấy ra xem, đều nét chữ ấy.