“An Tương, nghe anh này, em không buộc phải anh làm gì cho em cả, mệt quá rồi …” Trình uyên.Bạch An Tương Tây vội vàng ngắt lời anh: “Chồng à, bọn họ là người một nhà, anh cũng muốn khách sáo cùng với em không?”“Không, ý tôi là …”Trình uyên lưỡng lự phải nói chũm nào với Bạch An Tương.Hiện tại, bất kể sau thời điểm trở thành quản trị của yêu đương hội gồm bao nhiêu áp lực, có thể nói áp lực của chiến dịch này chưa hẳn là thứ mà Bạch An Tương rất có thể chịu đựng được.Hơn nữa, cô ấy sẽ nói đùa để ứng cử vào trong 1 công ty trang trí.Có hàng trăm công ty tập đoàn, đa số trong số đó mạnh bạo hơn Chương Mỹ.Bạch An Tương làm sao mà chịu được?Hơn nữa, anh ta còn mong muốn tranh cử chức quản trị Liên đoàn thương Minh, cứ vắt này, anh ta sẽ không phải gây gổ với vk mình sao?“Không cần nói, đó là như vậy.” Bạch An Tương Tây khuôn mặt nhỏ dại nhắn nói: “Hơn nữa, ta có thể không lựa chọn được.”Trình uyên cười cợt khổ 1 mình vì không được chọn.…Vào ban đêm, Trình uyên thiếu quan liêu tâm.Chủ yếu là do tình trạng của bà mẹ tôi.Bạch An Tương chây lười nằm trong vòng tay anh, lưỡng lự cô vẫn nghĩ gì.Hai đứa ôm nhau ngủ.Điều mà Trình uyên đắn đo là sau khi anh trở về thôn Tam Thạch Thôn, vào một nhỏ hẻm nhỏ dại gần Mankeju, ba người nằm trên mặt đất và chết.Còn ba người này không biết chết như thế nào, chỉ thấy một loại áo gió color nâu.Một người thiếu nữ mặc áo khoác.Vào ban đêm, Đông Nguyệt thuê một sân nhỏ.Khi Tống Nguyệt bắt gặp người thiếu nữ mặc áo gió ngay tắp lự chào: “Chủ nhân.”Người thanh nữ mặc áo gió là cô nhà rẻ tài chánh Trình uyên.“Chà, Đông Nguyệt, cậu vẫn buồn.” tín đồ áo gió vơi nói.“Cảm ơn sư phụ đã quan tâm.” Đôi mắt Tống Nguyệt đỏ hoe.Người thanh nữ mặc áo gió trong mắt khẽ mỉm cười: “Đông Nguyệt, có một vài việc chưa phải như em nghĩ.”“Chủ nhân, ý của ngài là…?” Đông Nguyệtkhông hiểu.Người thanh nữ mặc áo gió lắc đầu: “Quên đi, chuyện này nói với cô cũng vô ích.Chủ tịch Hiệp hội doanh nhân Bắc Kinh vẫn định rồi.Nghe nói Đạo gia đã đảm nhận vị trí đó.Về đế đô giúp tôi chú ý chằm chằm.”.”“Hả?” Nghe ngừng lời này, Tống Nguyệt giật mình: “Không bắt buộc nói tuyển lựa chọn tứ triệu phú tộc sao?x“Liên minh doanh nghiệp lớn cũng nên suy nghĩ đến sự cân bằng của tứ tỷ phú tộc.” Người phụ nữ mặc áo gió dịu nói.Quả nhiên, phiên bản thân sự trường thọ của liên minh công ty là dùng để tránh tứ đại gia tộc, ví như bị một gia tộc khống chế, thì cha gia tộc sót lại nhất định không hạnh phúc.“Ừ.” Tống Nguyệt đáp.……Cuối cùng cũng mang đến ngày nhưng mà tỉnh Giang Bắc tranh cử chức chủ tịch Liên đoàn yêu mến Minh.Bởi vì số lượng lớn người tham gia bầu cử và những đơn vị tham gia, không tồn tại hội trường to như vậy ngơi nghỉ tỉnh Giang Bắc rất có thể chứa những người này, vì chưng vậy.Cuộc bầu cử này được tổ chức triển khai trên một loại phà mập mạp và thanh lịch trọng.Và lần này chiến dịch được chủ trì vì chưng Nhóm công chứng của Liên đoàn yêu thương Minh đến từ Bắc Kinh, với Lý Nham, phó chủ tịch Liên đoàn yêu đương Minh Bắc Kinh, là trưởng team công chứng.Cuộc họp thai cử bước đầu lúc chín giờ, và tám giờ, loại phà lớn lao đã chật cứng.Long Thẩm Vũ đến sớm hơn, sau khi tới nơi, trước hết anh ta chào Thầm Hoa rồi ngóng ở ngã tía bến phà cùng bến cảng.Mọi fan đi ngang qua anh, có tín đồ quen biết cũng chủ động chào hỏi, dẫu vậy mà Long Thẩm Vũ chỉ xử lý chiếu lệ, trong tim không có 1 chút nào hướng về những người này.Ông lão ngửa cổ ra, quan sát xung quanh.cho đến khi ……Sự mở ra của Bạch An Tương.Bạch An Tương, Mục Như Trăn và những người dân khác mang lại bằng ô tô và đậu ở cảng.Thực ra phà rất có thể vào ô tô, tuy nhiên phà này đặc biệt, để tạo thành hội trường, tất cả các phương tiện đều ko được phép vào.Long Thẩm Vũ vội vàng xin chào hỏi.“An Tương, anh mang đến rồi.”Bạch An Tương cũng rất ngạc nhiên khi thấy được Long Thẩm Vũ, cô ấy liếc nhìn Mục Như Trăn, sau đó cau mày hỏi: “Cô mang lại đây để tham gia bầu cử à?”Long Thẩm Vũ vỗ ngực cười nói: “An Tương, anh đánh giá thấp tôi sao? Tôi bây giờ đã là quản trị tập đoàn Tuấn Phong.Không phải dĩ nhiên tham gia loại thai cử này sao?”Mặt Bạch An Tương bất giác về tối sầm lại.Thực ra cô cũng biết cơ hội chiến thắng của mình ko lớn, lần này cô đến đa phần là để kết bạn với người hoàn toàn có thể giúp đỡ Trình uyên.Chỉ đề nghị Long Thẩm Vũ tham gia, một lúc tham gia, lừng danh của tập đoàn Tuấn Phong chắc chắn rằng sẽ có tỷ lệ thắng lớn.Chỉ yêu cầu Long Thẩm Vũ trở thành chủ tịch của yêu thương hội, Trình uyên thực thụ không thể tạo sự chuyện.Tâm trạng của Bạch An Tương đột nhiên trở phải rất ngán nản.“Chúc may mắn.” Cô ấy nói nhẹ, và chuẩn bị lên tàu.Long Thẩm Vũ nhanh nhảu chạy theo: “An Tương, chớ lo lắng, chỉ cần em trở thành chủ tịch liên minh marketing này, trong tương lai anh nhất mực sẽ âu yếm em cho doanh nghiệp trang trí Chương Mỹ với anh.“Không cần.” Bạch An Tương Tây lãnh đạm từ chối, không thể dừng lại.Không ngờ, thấy Bạch An Tương hờ hững với mình như vậy, Long Thẩm Vũ đùng một phát tức giận và gắng lấy cổ tay Bạch An Tương.“An Tương, tôi đã làm cái gi sai khiến cho em bắt buộc ghét tôi như thế này?” Anh hỏi một phương pháp miễn cưỡng.Bạch An Tương Tây bị anh ta làm cho đau lòng, khỏe khoắn hất tay anh ta ra: “Anh Long, anh hãy tự trọng, tôi là thanh nữ đã gồm chồng.”“Cơn cuồng bạo đó?” Long Thẩm Vũ trừng bự mắt hỏi: “Tôi không hiểu, Trình uyên ngơi nghỉ hắn bao gồm điểm gì tốt? Hắn ngoài câu hỏi đánh người thì còn tồn tại cái gì?”“Có tin tốt không, trường hợp hắn dám tới bé tàu này, nếu ta ra lệnh sẽ bị người hù chết?”“À mà, anh ta cấp thiết đến bé tàu này, chính vì anh ta ko đủ bốn cách!”Cuối cùng, Long Thẩm Vũ không khỏi chế nhạo: “An Tương, anh gồm biết ai đã đưa thiệp mời trong tay cho anh không?”Nghe vậy, Bạch An Tương đơ mình và ngờ vực quan sát Long Thẩm Vũ.Long Thẩm Vũ vẻ mặt tự mãn nói: “Đúng vậy, ta là người tặng kèm cho ngươi, bây giờ ngươi biết ta tốt như thay nào?”Đúng dịp này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.“Tránh xa bà xã tôi ra!”Nghe thấy âm thanh, Long Thẩm Vũ đột nhiên run lên, ngay cả Bạch An Tương cũng bỡ ngỡ nhìn lại, Mục Như Trăn lại càng vui vẻ.Tôi thấy Trình uyên sẽ đi lờ lững với Bạch Long è cổ Thành cùng Thời Sách.“Anh… anh… làm thế nào lại lên thuyền?” Long Thẩm Vũ giật tôi chỉ vào Trình uyên tức giận.Trình uyên mang lại với Bạch An Tương với vẻ phương diện nhăn nhó và cười với cô: “Anh sẽ ở bên em.”Bạch An Tương không cảm xúc nhẹ nhõm vào một lúc.Vừa rồi không có thiệp mời kiểm tra an toàn sao?Trình uyên vào bằng phương pháp nào?Cô bỡ ngỡ liếc nhìn văn phòng soát sổ thẻ khi bước lên tàu.Long Thẩm Vũ thực sự siêu sợ Trình uyên, nhưng lúc này thì khác, cậu tin rằng trước sự việc chứng kiến của khá nhiều doanh nhân phong lưu như vậy, Trình uyên không dám làm cái gi cậu.Vì vậy cắn đạn, cứa cổ, khó chịu hét lên: “Bảo vệ, có fan vào!”Vài nhân viên đảm bảo chạy tới khi nghe tới tin, trong số những đội trưởng an toàn hỏi: ” Long Tổng, cho tôi hỏi, ai vào đây?”Long Thẩm Vũ nhanh chóng chỉ ra Trình uyên: “Anh ta không có thẻ, làm sao đứng lên không tồn tại thẻ? Anh làm quá trình này như vậy nào?”Khi đội trưởng bình an nghe thấy điều này, anh ta mau chóng nhìn Trình uyên.“Thổi hắn xuống ta!”