Đám thiếu hụt niên bao bọc lập tức xôn xao, có fan còn huýt sáo nữa.Hạ Hạm cảm thấy ngoài ra mình hiện giờ đang bị anh ta chơi giỡn, tốt nói chính xác hơn, anh ta đang cố ý làm nhục cô.Bảo cô gọi anh ta là anh, không giống nào bảo cô ưng thuận mình không bằng anh ta, nhấn anh ta làm cho lão đại là điều hiển nhiên?Nếu nói Hạ Hạm không hại là giả.Nhưng cô nghĩ, cô đã sốt ruột trước mặt bầy họ một đợt rồi, lần này cho dù thế như thế nào cô cũng ko lùi bước.Mặt Hạ Hạm ko cảm xúc, nhìn chăm chăm vào Hàn mặc Nhiễm: “Cậu vẫn buộc phải đá tôi tàn phế đi.”Hạ Hạm vừa ngừng lời, mấy phái mạnh sinh xung quanh đưa góc nhìn nhau, vẻ mặt tràn ngập sự hí hửng như sẽ xem kịch vui.Tóc xoăn nhíu mày, mỉm cười nói: “Ái chà, em gái hết sức có đậm chất ngầu đó.”Hạ Hạm không lùi cách chút nào.Cô quan sát thẳng vào mặt Hàn mang Nhiễm.Nhưng Hàn Mặc lây lan lại khẽ cười, hình như không hề để sự khiêu khích của cô ấy vào mắt.“Được rồi, vạn năm lắp thêm hai đã đủ đáng buồn rồi, nếu như còn bị đá tàn phế thì lại càng tội nghiệp hơn?” Anh dịu nhàng mỉm cười một tiếng, phất tay với tất cả đám: “Đi thôi.”Giữa đám phái nam sinh, có tín đồ hét mập lên, có người nhảy dựng lên có tác dụng động tác vứt bóng vào rổ, sau đó liền háo hức rời đi theo Hàn mặc Nhiễm.Hạ Hạm nghe câu nói ví dụ đang giễu cợt cô đó, trong tâm lại càng khó khăn chịu.Nhưng thấy bóng sườn lưng anh rời đi, cô cũng âm thầm thở phào.Chuyện này được cứ do vậy mà qua đi.Cô với Hàn Mặc lây nhiễm cũng không còn điều gì để gặp gỡ nhau nữa.Nhưng những lần bảng các thành tích được dán lên, cô hồ hết nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi một hồi.Cho mang lại về sau, Hạ Hạm học được thuyết bình tâm, nên lúc nhìn bảng xếp hạng, cô đều bình thản lại được.Mặc dù hai năm làm các bạn cùng lớp của hàn Mặc Nhiễm, bình thường không xúc tiếp với nhau, nhưng thời gian trôi qua, Hạ Hạm lại phát hiện ra cái brand name Hàn mang Nhiễm này sẽ không chỉ hèn hạ mà còn đặc biệt quan trọng tinh tướng.Ví dụ như, sau thời điểm thi thời điểm giữa kỳ xong, công ty nhiệm lớp hotline Hàn Mặc lan truyền lên share kinh nghiệm tiếp thu kiến thức cho đông đảo người.Hạ Hạm vẫn còn nhớ, kia là một trong những buổi chiều mùa thu, khía cạnh trời ấm áp chiếu vào trong phòng học.Hàn Mặc lây nhiễm mặc cỗ đồng phục thể thao color đen, body thẳng tắp, tuổi trẻ tràn trề.Nhìn góc nhìn những học sinh ngồi dưới khao khát hy vọng anh share kinh nghiệm, Hàn Mặc lan truyền chầm lờ lững nói: “Thật ra tôi cũng không mê say học tập.”“…”“Bình thường tôi những không học.” “…”“Chẳng qua thi tốt là vì chưng giáo viên phân vân ra đề, mỗi lần ra đề thường rất đơn giản.”“…”Hạ Hạm bóp chặt cây cây bút trong tay, công ty nhiệm lớp đứng lân cận cũng cười gượng mấy tiếng.Những học viên bị bài thi làm cho không thở được sắp bị tiêu diệt ngồi bên dưới, biểu cảm thiết yếu đoán ra là đã vui giỏi buồn.Có một hai fan hiểu ra tín đồ trên bục vẫn sỉ nhục sự tối ưu của lũ họ, lập tức nghiến răng nghiến lợi, chỉ ước ao xông lên tấn công anh một trận.Hay lấy ví dụ như:Mỗi học tập kỳ, Thất Trung đều phải sở hữu học bổng.Nhưng nếu như muốn lấy được học tập bổng thì các thành tích không đa số phải tốt mà thông thường phải không vi phạm kỷ luật.Cho dù thành tựu của cô không bằng anh ta, cơ mà anh ta lại không có điểm kỷ lao lý cao.Vậy nên, học tập bổng hạng nhất chắc chắn là lâm vào tay cô.Không thể vượt qua kết quả học tập của anh ý ta, nhưng vượt mặt anh ta đoạt được học bổng cũng coi như thành công rồi.Không ngờ, loại tên này lại cùng team bóng rổ của trường giảnh giải quán quân trong cuộc tranh tài những đội láng rổ trung học.Vì đem lại vinh dự mang lại trường buộc phải mười điểm kỷ điều khoản bị trừ kia lại được cùng trở lại.Trận bình thường kết được tổ chức ở sảnh vận động, hiệu trưởng còn quan trọng đặc biệt tổ chức cho học sinh toàn trường đi xem.Đối thủ là trường Tam Trung.Ở góc nhìn thành tích, Tam Trung không bởi Thất Trung, nhưng khi thi đấu thể dục thể thao lại luôn lấn áp.Hơn nữa, Thất Trung còn tiếp tục bị học viên Tam Trung giễu là chỉ biết đọc sách, yếu như gà.Cho nên lần này, nhóm bóng rổ Thất Trung lọt được vào trận tầm thường kết, trực tiếp đối đầu với Tam Trung khiến cho lãnh đạo trường hết sức hãnh diện.Đây là lần đầu tiên sau những năm như vậy, team bóng rổ Thất Trung được lọt vào trận bình thường kết.Trận đấu đó, Hạ Hạm cũng cho tới xem.Cuối thuộc là Thất Trung thắng.Nhưng chưa phải là win một địch thủ đáng gườm, mà là chiến hạ nghiền nát đối phương.Thất Trung có thể thắng cuộc đấu này là phụ thuộc đội trưởng Hàn khoác Nhiễm hết sức nhiều.Trên sảnh bóng, Hàn mang Nhiễm nghịch vô cùng năng nổ, y như cao thủ trơn rổ Slam Dunk*, độ chính xác rất cao.*Cao thủ bóng rổ Slam Duck: là một tập phim xoay quanh nhân đồ dùng Hanamichi Sakuragi, vốn là học viên cá biệt, đứng đầu một băng nhóm chăm gây lộn.Hanamichi từng tỏ tình và bị phủ nhận 50 lần lúc còn học cấp 2.Lên trung học, Cậu ta gặp mặt Haruko Akagi, cô bé trong mơ, với rất hạnh phúc khi cô không thể sợ cậu như những cô gái khác…Quan vào là, người này thắng thì thắng đi, lại còn muốn tạo nên đối khó xử.Sau khi xác định được đội thắng, anh ta liền túa đồng phục ra, cầm lên trời quay tới xoay lui; một tay không giống thì giơ ngón mẫu lên, hướng về phía Tam Trung tỏ ý chế giễu.Như vậy thì cũng chẳng nói làm cho gì, tuy thế anh ta lại còn tự kiêu chạy một vòng quanh sân bóng, làm cho tất cả mọi tín đồ đều quan sát thấy.Khoa trương, kiêu ngạo, góc cạnh vô cùng.Nhưng trong tiếng hoan hô cùng cổ vũ, cô gái sinh toàn trường hầu hết đang hét lên bởi anh ta (Ừm, cũng tất cả cả đàn bà sinh Tam Trung nữa.)Hạ Hạm để ý thấy, đội trưởng team bóng rổ Tam Trung bị anh ta kích ưng ý đê nhân thể như vậy, hai mắt tức khắc đỏ lên, trán nổi đầy gân xanh.Nếu như không hẳn bị mấy đồng đội sát bên ôm chặt eo, chắc chắn rằng cậu ta vẫn xông lên tấn công cho cái thương hiệu này một trận lưu giữ đời.Hàn Mặc lây lan chạy một vòng quanh sân, kế tiếp đứng trung tâm sân bóng, khá cúi đầu xuống rồi đột nhiên giang tay ra, bên trên khán đài vô cùng ăn uống ý, từng tràng vỗ tay nhiệt tình vang lên.Lúc đó, anh ta biến hóa chúa tể của toàn bộ mọi người, là thần tượng của toàn bộ mọi người.Ánh mắt học viên toàn trường hầu hết dán lên người anh ta.Mà anh ta cũng thản nhiên chào đón những ánh nhìn sùng bái như đó là chuyện đương nhiên, nhìn kiêu sa vô cùng.Hạ Hạm quan sát đám người đứng thân sân bóng, body sởn hết da gà, đã kỹ càng lại còn trầm trồ mình đẹp mắt trai… Thật không hiểu nổi quan tâm đến của mấy thanh nữ sinh mặt cạnh.Thậm chí cô còn nghe thấy có tín đồ hét lên là ý muốn gả cho anh ta.Hạ Hạm cười cợt lạnh một tiếng.Trong lúc mọi tín đồ reo hò cổ vụ, coi Hàn Mặc lây nhiễm là thần tượng cơ mà sùng bái thì cô lạng lẽ lườm cái ông vua đứng thân sân láng đó.Lại ví dụ như:Đầu đường bên phía ngoài trường học mở một nhà hàng quán ăn nhỏ.Buổi trưa, Hạ Hạm ko về công ty thì đang vào nhà hàng quán ăn này nạp năng lượng cơm.Hôm đó, dịp cô đang ăn cơm thì bỗng nhiên nhiên, bên ngoài đường bao gồm một phái nam sinh nhỏ tuổi bé bị fan ta ngăn lại.Bạn học tập nam đó cô cũng biết, lũ họ học cùng lớp.Vóc tín đồ cậu ta bé dại bé, tiếp tục bị fan khác bắt nạt.Hình như bức tường chắn trước mặt cậu ta chưa phải học sinh, nhưng mà giống giang hồ hơn.Hắn ta giơ tay ra, hy vọng thu phí bảo vệ của bàn sinh hoạt nam đó.Xung quanh có nhiều người đi qua, nhưng không ai dám can thiệp.Cho mang lại khi gồm một nam sinh cao lớn xuất hiện, cần sử dụng cùi chỏ giam cái brand name giang hồ kia lại, kéo hắn ta vào vào ngõ nhỏ.Hạ Hạm nhận biết nam sinh đó là Hàn mang Nhiễm.Hạ Hạm nghĩ, có phải cái tên Hàn Mặc lan truyền này quá tinh tướng rồi không.Muốn làm hero bênh vực kẻ yếu ớt thì cũng cần nhìn đối tượng chứ, cho dù sao anh ta cũng chỉ là thiếu niên, đang là học sinh.Tên giang hồ nước kia quan sát đâu gồm giống học sinh đâu. .o rg Cơm nước xong xuôi, lúc đầu Hạ Hạm định trở về trường.Nhưng bước chân nhất thời lại di chuyển đến đầu loại hẻm nhỏ.Đây là lần trước tiên cô bắt gặp Hàn khoác Nhiễm đánh người.Anh ta kéo phần cổ áo tên giang hồ nước kia, nện từng mẫu vào người hắn, động tác vừa cấp tốc vừa hiểm.Tên giang hồ kia chú ý thì trông to khỏe đấy, tuy thế lại không tồn tại sức tiến công trả, bị đánh hai ba quyền liền bổ xuống.Sau đó, Hàn Mặc lan truyền kéo cổ áo hắn, dúi xuống trước mặt bạn nam kia, nói: “Xin lỗi đi.”Tên giang hồ nước kia vừa rồi còn phách lối như vậy, cố mà giờ đồng hồ lại khóc thút tha khóc lóc nói với chúng ta nam nhỏ bé; “Xin lỗi, tôi xin lỗi, trong tương lai không dám nữa, cậu tha đến tôi được không?”Bạn phái mạnh sinh nhỏ kia chắc rằng cũng chưa nhìn thấy cảnh đánh nhau.Cậu ta run rẩy ngồi xổm mặt tường, nhìn Hàn Mặc lây lan rồi lại quan sát tên giang hồ mặt đầy sẹo, hôm nay nước mắt nước mũi chảy ròng ròng nói xin lỗi cùng với cậu ta.Cậu ta run run trả lời: “Không… không sao.”Tên giang hồ e dè nhìn Hàn khoác Nhiễm, bên cạnh đó đang đợi anh ta ra hiệu.Đột nhiên Hàn Mặc lan truyền rút từ vào túi quần ra một chiếc nhảy lửa.Tên giang hồ nước kia bị dọa sợ giật nảy cả mình, đã định cầu xin một đợt tiếp nhữa thì Hàn Mặc truyền nhiễm giơ nhảy lửa lên trước mặt, nhìn vào vỏ kim loại của bật lửa rồi cải thiện lại đầu tóc.Anh ta ngoẹo đầu sang mặt này, rồi lại ngoẹo đầu sang bên đó chỉnh trang.Tên giang hồ: “…” Hạ Hạm đứng bên ngoài ngõ nhỏ: “…”Nam sinh nhỏ hôm nay đang ngồi xổm ở góc cạnh tường run lẩy bẩy: “…”Hàn Mặc lây truyền ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp Hạ Hạm đang đứng bên phía ngoài ngõ.Anh thu nhảy lửa lại, nhì tay đút túi quần, hai con mắt híp lại, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong rảnh nhạt: “Đây không phải là thứ hai sao? bạn học tên trang bị hai, kính chào cậu…”Chào chiếc đầu ngươi, đồ chết bầm.Hạ Hạm cử hễ ngón tay, trong tâm thầm khoác niệm ba lần thanh trọng tâm chú*, kế tiếp mặt không thay đổi sắc quay bạn rời đi.Thanh trung ương Chú( Hay có cách gọi khác là Thanh trọng điểm Quyết)Thanh vai trung phong như thuỷ, thanh thuỷ tức tâmVi phong vô khởi, cha lan bất kinhU hoàng độc toạ, trường khiếu minh cầmThiền tịnh nhập định, độc long độn hìnhNgã trọng tâm vô khiếu, thiên đạo thù cầmNgã nghĩa lẫm nhiên, quỷ mị giai kinhNgã tình hào giật, thiên địa quy tâmNgã chí dương đạt, thuỷ khởi phong sinhThiên cao địa khoát, giữ thuỷ hành vânThanh tân trị bổn, trực đạo mưu thânChí tính chí thiện, đại đạo thiên thành.Lúc đó, Hạ Hạm cấp thiết ngờ rằng, các năm về sau, cô đang kết hôn với Hàn mặc Nhiễm.Sau khi đem lại tinh thần, Hạ Hạm chú ý đồng hồ, đang mười nhì giờ rồi.Cô vô thức nghiêng đầu chú ý tấm hình ảnh cô dâu chú rể treo bên trên vách tường.Chụp hình ảnh ở hòn đảo Bali, cô mang một loại váy cưới trắng noãn, anh mặc trang phục rất trang trọng.Hai tay cô ôm eo anh, một tay anh khoác lên vai cô, hai người cùng quan sát ống kính cười.Tấm ảnh cưới này được chụp thân mật và gần gũi tự nhiên cho vậy, mà nhìn hai người cũng khá xứng đôi.Chỉ có Hạ Hạm biết, lúc ấy ôm anh, cô giận dữ như thế nào.Lúc vừa bước đầu chụp ảnh, cô và Hàn Mặc lây truyền đứng phương pháp nhau như đứng bí quyết cả dải ngân hà.Thợ chụp hình ảnh thấy không được, chụp mấy lần vẫn ko hài lòng.Cuối cùng không chịu được đành lên tiếng nhắc nhở: “Hai người là vợ ck đấy, hoàn toàn có thể thân mật một chút được không?”Sau kia liền bao gồm tấm hình ảnh cưới này.Hạ Hạm quan sát tấm ảnh lắc đầu, vận mệnh chính xác là thứ khiến cho người ta tất yêu nhìn thấu.Tác giả tất cả lời ước ao nói:Hạ Hạm: Thật không hiểu biết nổi vì sao lại gả cho anhNhiễm ca quan sát gương trải nghiệm khuôn mặt soái ca vô địch của mình: Sự an bài lớn số 1 của trời xanh.