Sắc khía cạnh Triệu Lệ Hoa rất cực nhọc nhìn, lỗ mũi thở hổn hển tỏa ra khí thô đục.Tròng đôi mắt bà ta vận động điên cuồng, sau đó đem góc nhìn đặt lên trên người Thẩm Nguyệt Hoa, nói: Sao lời này của cháu hệt như không thiệt vậy? Khoan hãy kể tới số tiền đến cùng bắt buộc vay nặng trĩu lãi tuyệt không, chỉ nói bạn vay chi phí là Trương kiến Bân, dù thế nào thì cũng là lỗi của bạn Trương gia, mợ không tin những người cho vay nặng lãi to lối như vậy, thị phi không phân white đen! Thẩm Nguyệt Hoa sẽ sớm biết chỉ bằng mượn vài lời nói xạo, cũng tất yêu lừa gạt được Triệu Lệ Hoa.Nhưng, cô đã từng có lần làm sale hơn cha mươi năm, kinh nghiệm tay nghề phong phú, gặp mặt người nói giờ đồng hồ người, chạm chán quỷ nói giờ đồng hồ quỷ, được luyện ra từng chút một, bây giờ lại càng thành thục.Thẩm trăng hoa nghe vậy, ngay chớp nhoáng tỏ ra vẻ khía cạnh tổn thương quan sát bà ta, nghẹn ngào nói: Mợ, cháu và mợ không oán không thù, con cháu lừa mợ có tác dụng gì? hơn nữa, hiện tại cháu hận Trương kiến Bân còn không kịp, nếu không hẳn hắn ép cháu cưới, trong tối tân hôn, lại còn... Cô gặm cắn môi, không có nói không còn câu, nhưng dáng vẻ ấy, cụ thể là bị tổn hại, bị bạn chiếm luôn thể nghi.Thẩm Nguyệt Hoa dừng một chút, định hình cảm xúc, mới tiếp tục nói: Ngày trong ngày hôm qua khi cháu rời giường, gặp mặt người trong công ty Trương kiến Bân, trái lại người mẹ của Trương kiến Bân đối với cháu khôn xiết tốt, tựa hồ nước là sợ cháu làm ầm ĩ, do đó rất thân yêu với cháu, thậm chí còn còn nói về chuyện Trương loài kiến Bân ở bộ đội, hàng tháng đều gởi về một số trong những tiền lớn, không nhiều nhất cũng đều có hai tía chục đồng. Lúc cô nói tới số tiền, trong ánh nhìn của Triệu Lệ Hoa đang hiện lên vẻ tham lam.Tự nhiên Thẩm nguyệt hoa thấy được rõ ràng, lại coi như ko phát hiện, tiếp tục nói: lúc ấy cháu đã cảm xúc không đúng, trước lúc Trương kiến Bân cưới cháu, con cháu cũng nghe mấy chị dâu nói, là lấy 500 đồng tiền xây nhà, cũng đó là 500 đồng tiền sính lễ, new cưới con cháu về nhà. Cùng bề mặt Thẩm hoa nguyệt toát ra hận ý, nói: cơ mà tiền này...không thể nào là hắn tìm kiếm được khi ở bộ đội, hắn là 1 quân nhân, tuy vậy có chi phí lương, nhưng mà một tháng gồm 30 đồng tiền là các lắm rồi, theo như lời Lý Quế Phân mà lại nói..., từng tháng còn gởi tiền về nhà. Vậy hắn gồm thêm 500 đồng tiền, tới cùng là lấy nơi đâu ra? không hẳn trên trời rớt xuống chứ! Triệu Lệ Hoa cũng đọc được ko đúng, ngay lập tức gật đầu, ý bảo Thẩm Nguyệt Hoa liên tục nói hết.Thẩm trăng hoa thở ra một hơi, bất an nói: Cũng là trong tương lai cháu nghe được Trương con kiến Nghiệp nói, bắt đầu biết tiền này ở đâu ra. Triệu Lệ Hoa chóng vánh nói: chi phí này... Trương kiến Bân mang ở đâu? Thẩm hoa nguyệt than một tiếng, thật thọ sau bắt đầu trả lời: Anh bố Trương kiến Nghiệp nói, trước khi Trương loài kiến Bân về nhà, từng thuộc đi cho chợ đen trong thành phố với hắn, vay nặng trĩu lãi. Mợ cũng biết Trương loài kiến Nghiệp, ngày hay ở trong xóm xóm liên tục đợi không được, chỉ muốn đi vào thành phố, vì vậy ở vào thành cũng có đường lối. Nhưng, Trương con kiến Nghiệp xuất sắc lanh lợi, hắn kéo đến Trương kiến Bân vào thành, lại xúi Trương con kiến Bân đi mượn tiền, không chỉ có thế người giải ngân cho vay nặng lãi, bọn họ số đông biết, cho nên vì vậy mới không ký kết tên. Ngờ đâu Trương kiến Bân có ý lật lọng, cư nhiên không tính trả tiền, trực tiếp quăng quật đi. Trương con kiến Nghiệp thấy khó xử, new nói với cháu hết chân tướng tá sự tình.


Bạn đang xem: Sống lại năm 1977 để được gần nhau


Xem thêm:

Triệu Lệ Hoa đã làm rõ tiền căn hậu quả, các giọt mồ hôi lạnh phần đông rơi xuống, bà cũng nghe ra chỗ mâu thuẫn trong lời nói của Thẩm nguyệt hoa Thẩm Nguyệt Hoa, cẩn thận suy nghĩ, cũng trọn vẹn hiểu được.Ban đầu là Trương kiến Bân bên dưới sự dẫn dắt của Trương kiến Nghiệp, vào thành phố vay tiền nặng lãi xây nhà.Tuy nhiên Trương kiến Bân dại độn, không hẳn là kẻ thù của Trương con kiến Nghiệp, lúc trước khi vay tiền, là Trương kiến Nghiệp với theo hắn đi, đến thời khắc vay tiền, mang danh nghĩa Trương loài kiến Bân mà lại mượn.Thế dẫu vậy Trương kiến Bân lại chú ý thấu, nhận ra ý trang bị của Trương con kiến Nghiệp, sau khoản thời gian mượn được số tiền kia, không chỉ là không có lôi ra xây nhà, thậm chí còn trực tiếp mang số tiền kia cho trên tay bà, tải Thẩm gió trăng về làm vk của mình, mang lại nỗi tại khi kết hôn sau khoản thời gian ăn không bẩn sẽ, ngay tức thì phủi mông chạy mang người.Như vậy, người giải ngân cho vay nặng lãi ngần ngừ là cây viết tích của Trương con kiến Nghiệp, không thể trút giận lên Trương loài kiến Bân, bầy chúng cũng không thể trêu vào người của Trương gia.Phải biết rằng trong nhà Trương Thiết Đầu không chỉ có không ít người, anh trai của ông ấy còn là thôn trường trong thôn, một nhân vật có thực quyền, mặc dù hai anh em quan hệ không thân thiết, nhưng cắt ngang xương cũng đụng vào gân cốt, bạn bè ruột thịt, làm những gì có chuyện thù cách đêm.Bọn người cho vay nặng lãi có càn rỡ rộng nữa, cũng không dám động tới xã trường Trương gia thôn, đồng thời bầy họ còn ao ước làm rầm rĩ đến đội trưởng đại đội.Nhưng, người cho vay nặng lãi cũng không phải có thể dễ dàng từ bỏ ý đồ.Dù sao 500 đồng tiền còn không xài qua tay, mà Hàn gia lũ họ nguyên bổn chính là sau này mới đến thôn, thường nhật ở trong làng mạc xóm vai trung phong cao khí ngạo, ko thèm tiếp xúc với xóm dân.Cái điện thoại tư vấn là chuyên chọn trái hồng mềm để bóp, chưa hẳn nhà bầy họ là đối tượng tốt nhất để xuống tay sao?Triệu Lệ Hoa nghĩ đến như vậy, những giọt mồ hôi lạnh đều rơi xuống, khí trời lại giá chỉ rét, cứ cố gắng bị dọa đến khắp cơ thể ướt đẫm mồ hôi.Thẩm trăng hoa thấy ánh nhìn bà ta sững sờ, âm thầm nghĩ: coi ra sự tình đã thành công được một nửa, nhưng, mình cũng không phải lo ngại thêm dầu vào lửa, khiến cho Triệu Lệ Hoa ở thời gian không kịp bội phản ứng, liền kéo ra 500 đồng tiền.Sau một lúc, Triệu Lệ Hoa phát hiện tại sự tình không ổn, sẽ tìm về bà gây cạnh tranh khăn.A... Mặc dù sao tiền này vẫn vào túi mặt eo của bà rồi, người có thể lấy được tiền từ trên người bà, suốt rộng mười năm qua trong cuộc đời bà đã không hề xuất hiện.Lúc trước Triệu Lệ Hoa dám nhân cơ hội cô bệnh nặng, thu 500 đồng tiền sính lễ, bán cô ra ngoài, cũng chính là mình có vận khí tốt, mới gặp gỡ được người đàn ông xuất sắc là Trương loài kiến Bân, giả dụ có tín đồ ra giá thành cao hơn Trương kiến Bân, Triệu Lệ Hoa cứng cáp sẽ nguyện ý tuỳ tiện rước cô đưa cho những người ta.Ở niên đại này, trong sạch của một cô bé vẫn đại biểu mang đến tất cả, lúc đầu Triệu Lệ Hoa không lưu ý tình cảm thân thích, đối với cô bất lương như thế, vậy lúc này cũng chớ trách cô trung ương ngoan thủ lạt!