Sở Thanh Vân hoảng loạn đến đờ bạn ra.Hai người bên cạnh đó đều kinh ngạc nên không thay đổi tư cố kỉnh một lúc, cho đến lúc Sở Thanh Vân tỉnh táo khuyết lại, y sợ hãi tăng mạnh làm Bạch Cẩn Phong mất đà lảo hòn đảo lùi về phía sau.Nhìn thấy một tia không sử dụng rộng rãi trêи khía cạnh Bạch Cẩn Phong, y hôm nay mới cảm giác mình tương đối lỗ mãng, vội vàng vàng nói tới chủ đề chính."Sư tôn, đệ tử ước ao thi đấu."Bạch Cẩn Phong đứng thẳng tín đồ dậy, lặng lẽ niệm Thanh chổ chính giữa chú làm cho mình yên tâm lại rồi mới hỏi:"Vì sao?"Sở Thanh Vân mím môi, "Đệ tử mong mỏi thử sức mình, đệ tử ao ước chiến thắng.""Không được." Bạch Cẩn Phong nghe hoàn thành lý do này thì nhấp lên xuống đầu, liên tục ấn bạn nằm xuống, đem dược bôi cảnh giác vào vệt sẹo trêи vai y, dứt xuôi bắt đầu nói:"Sở Thanh Vân ngươi đừng lèo nhèo nữa. Ngươi cứ giữ mang đến mình không trở nên thương là vi sư đã phù hợp lắm rồi, mọi thứ như chiến thắng thì quên đi. Không đề nghị thiết."Lời Bạch Cẩn Phong tâm sự xưa nay đâu ai dám có tác dụng trái. Sở Thanh Vân cảm xúc lần này xong thật rồi. Y rấm rứt vô cùng, không cho là ra cách gì nữa đành nỗ lực nặn ra vài ba giọt nước mắt, than khóc nắm lấy tay Bạch Cẩn Phong rồi lắc."Sức lực đệ tử chắn chắn chỉ qua được vòng sau là cùng, môn đồ hứa sẽ không còn làm bản thân bị yêu quý nữa. Sư tôn cho đệ tử thi đấu đi."Bạch Cẩn Phong chú ý thấy gương mặt thiếu niên đỏ bừng, nước mắt lã chã rơi thì thật sự luống cuống."Từ từ đã, sao lại khóc rồi?" Bạch Cẩn Phong hỏi kết thúc nước mắt của Sở Thanh Vân càng rơi tợn, hắn hoảng hồn vội vã giơ tay ra lau đi vệt nước kia, sau lại thấy mình khá lỗ mãng buộc phải rút tay về, "Dừng lại ngay, vi sư... Vi sư..."Cuối thuộc hắn đành thở dài, thoả hiệp."Được được. Thâm nhập thì tham gia, nhưng mà để vi sư thấy một vệt thương như thế nào ở trêи người ngươi nữa thì buộc phải tự nguyện quăng quật cuộc, biết không?""Vâng, cảm ơn sư tôn." Sở Thanh Vân hai con mắt hẵng còn đỏ bừng nhưng miệng vẫn nở niềm vui tươi tắn, lúm đồng tiền bên má lập tức hiện ra.Bạch Cẩn Phong chấp nhận rồi new thấy ân hận hận. Sở Thanh Vân cực kì không đáng tin, tất cả lần làm sao lên Đỉnh Thiên Nhai này cơ mà không vì gây chuyện đâu.Nhưng nhưng cứ quan sát thấy khuôn mặt kia Bạch Cẩn Phong lại không tài nào phủ nhận nổi... Thôi thì đành thừa nhận mệnh vậy.***Ngày vật dụng hai quan liêu chiến Sở Thanh Vân mang đến thật sớm, ngạc nhiên Diệp Thần và Từ Kha còn mang đến sớm hơn, y cười cợt tươi vỗ vai nhị người."Hai vị sư huynh mang lại sớm làm cái gi vậy? chờ ta sao?""Thanh Vân sư đệ. Đệ sao rồi?" từ Kha quá bất ngờ khi nhìn thấy Sở Thanh Vân, vội vàng giữ mang vai y rồi kiểm soát hết một lượt. "Ủa kỳ lạ, ngày qua vết mến còn rất lớn lắm mà?"Sở Thanh Vân nghĩ mang lại ngày hôm qua mình còn thút thít lăn lộn trong tim Bạch Cẩn Phong, mặt nhỏ dại đỏ bừng lên. "Ừm. Sư tôn chữa mang đến ta rồi, chỉ từ sẹo mờ thôi."Từ Kha thở phào. Không sao là giỏi rồi, làm cho hại hắn một đêm băn khoăn lo lắng cho y.Diệp Thần nghe thấy đích thân Bạch Cẩn Phong trị trị mang lại Sở Thanh Vân thì ghen tị nói."Cùng là đệ tử giống hệt tại sao ta lại chẳng được sư tôn ngó ngàng gì mang đến chứ, thiệt là bất công."Sở Thanh Vân nghe thấy vậy mỉm cười toét miệng rồi quan sát xung quanh."Ơ, Thanh Sương sư huynh đâu rồi? Hắn chưa tới sao?"Diệp Thần nghĩ mang đến Lục Thanh Sương thì nhíu mi, tỏ vẻ không ăn nhập nói:"Đừng nói tới nữa. Sư tôn lý giải Thanh Sương sư đệ từ vứt thi đấu, ráng là đệ ấy gật đầu đồng ý luôn. Đệ ấy càng trốn tránh vậy nên thì khung hình lại càng yếu hèn ớt hơn, chẳng gọi sư tôn suy nghĩ gì nữa?"Nụ cười cợt trêи mồm Sở Thanh Vân cứng đờ, lừng chừng hỏi:"Là sư tôn nói với huynh ấy vậy sao?"Diệp Thần không chú ý đến biểu tình của Sở Thanh Vân, hắn gật đầu. "Ừm. Đêm qua sư tôn cần sử dụng đá truyền tin nói cùng với đệ ấy, thời gian đó ta cũng sinh sống đấy mà."Sở Thanh Vân thở phào dịu nhõm, không phải Bạch Cẩn Phong trực sau đó Hoa Sương thọ là được rồi.Chẳng phát âm sao y cứ ước ao so kè với Lục Thanh Sương, y không muốn vị sư tôn kia đối xử với những người khác quá nhiệt tình. Tuy vậy mà cấu hình thiết lập cuốn đái thuyết này là vậy, Sở Thanh Vân có ngăn cấm cũng ko được.Từ Kha bây giờ ở lân cận đột nhiên chen lời."Khoan vẫn Diệp Thần, ngươi nửa đêm còn chạy tới nơi Thanh Sương sư đệ có tác dụng gì?"Diệp Thần dùng ánh nhìn khinh bỉ mà nhìn gã, "Ta đi đâu kệ ta, liên quan gì cho ngươi? sút bớt can thiệp vào chuyện của bạn khác đi.""Ngươi..."Lại ban đầu rồi. Sở Thanh Vân nhanh lẹ kéo tay từ bỏ Kha ra rồi đổi công ty đề."Từ Kha sư huynh. Sư huynh tất cả biết A tuyệt đi đâu rồi không? Lẽ nào nó vẫn ở trong phần mấy thiếu nữ đệ tử ngoại môn từ ngày hôm qua đến giờ?""A Tuyệt? Con yêu tinh kia á?" tự Kha ngơ ngác. "Ơ dịp đó Minh Ly sư thúc ôm cả đệ lẫn con yêu tinh đó đi mà?""Vậy à?" Sở Thanh Vân không nghĩ là nữa, cũng chính vì quản sự đang thông tin vòng nhị quan chiến sắp tới bắt đầu. "Ài, thôi kệ đi, có thể nó vẫn ở trong phần của sư tôn."Ba bạn cùng nhau tiến mang đến giữa Đọa Tinh Đài.Lúc này phần lớn người chiến thắng ngày ngày qua lại tụ tập cùng một chỗ, những người thua cuộc một nửa sẽ dưỡng yêu đương còn một nửa thì cho đến đây coi tiếp những vòng thì đấu sau.Trêи Đọa Tinh Đài tín đồ còn đông rộng hôm qua, nhưng tập trung chính giữa chỉ còn tám mươi đệ tử, lúc tía người mang đến nơi thì đã triển khai bốc thăm vòng nhì rồi.Lần này Liễu Chí Dương đã bị nockout nên không hề ai ô nhiễm bên tai Sở Thanh Vân nữa, mặc dù thế các đệ tử sót lại của Vạn Cổ vực phần nhiều nhìn cha người lũ y với ánh nhìn bất thiện.Sở Thanh Vân không để ý, y cẩn thận đếm, ngạc nhiên lần này Thanh Phong môn vào vòng nhì trừ Lục Thanh Sương đi còn được mười ba người. Nghe nói ba thời gian trước chỉ bao gồm vỏn vẹn bốn bạn vào vòng hai mà thôi.Sở Thanh Vân lần này bốc được thăm số bố mươi tư, lôi đài vật dụng hai. Trường đoản cú Kha cùng Diệp Thần vừa dịp chạy đi đâu đó, y đang gắng thăm nhắm nhía thì gồm một nam tử anh tuấn bước vào chỗ này.Nam tử này cực kỳ cao, bịt khuất cả ánh nắng đang chiếu xuống."Vị công tử này mang lại ta hỏi, ngươi liệu có phải là Sở Thanh Vân của Thanh Phong môn không?"Sở Thanh Vân ngẩng mặt lên nhìn fan vừa tới. Một gương mặt lạ hoắc, ngày hôm qua cũng ko thấy có mặt ở Đoạ tinh đài này, tuy nhiên mà khí hóa học trêи người không còn tầm thường. Trực giác của Sở Thanh Vân cảm thấy tín đồ này cực kì mạnh."Đúng rồi." Sở Thanh Vân vẫn thanh lịch hỏi lại. "Công tử tra cứu ta?"Nam tử cong cong khoé môi, gần gũi giơ tay ra. "Ta là Bắc Hàn Minh của Vạn Bảo tông, nghe danh Thanh Vân công tử nhiều lần rồi nhưng lúc này mới được diện kiến.""Ừm." Sở Thanh Vân thấy góc nhìn người này tỏ rõ ái mộ thì hơi ngượng ngùng. "Công tử search ta có chuyện gì vậy?""Không bao gồm chuyện gì, công tử cứ coi như ta khám phá trước địch thủ đi.""Đối thủ?""Thì nhỡ may chúng ta có thể gặp nhau chẳng hạn.""À..." Sở Thanh Vân gật gù, chấm dứt rồi bỗng nhiên nhớ ra. "Ơ từ từ, cụ thể ngày ngày hôm qua ta không hề thấy công tử mang đến đây, tất cả thật công tử là môn đồ đi thi đấu không vậy?"Ánh mắt Bắc Hàn Minh nhấc lên ý cười cợt không thể đậy giấu. "Ta được miễn tranh tài vòng loại, được đặc cách vào trực tiếp vòng máy ba. Công tử muốn chạm mặt ta thì phải nỗ lực thắng vòng này new được."Người mà rất có thể miễn nhị vòng đầu? Sở Thanh Vân ngạc nhiên nhìn kỹ Bắc Hàn Minh. "Lẽ như thế nào công tử là fan đứng đầu đại hội lần trước?""Đúng rồi."Thật ko ngờ fan đứng đầu lần trước lại là tín đồ này. Sở Thanh Vân nghe nói fan này là nhân kiệt hiếm gặp, căn cốt rất phẩm, lần đại hội trước đang giành thắng lợi tuyệt đối. Tuy cơ hội đó hắn mới tất cả mười bảy tuổi với tu vi Trúc cơ trung kỳ nhưng lại đã rất có thể vượt cấp đánh bại địch thủ rồi.Sở Thanh Vân để ý nhìn kỹ Bắc Hàn Minh, ngạc nhiên lại nhìn chẳng ra tu vi của hắn, nhưng tía năm trôi qua rồi, hắn chắc chắn càng lợi sợ hơn thời điểm trước.Sở Thanh Vân kính nể bạn tài, tráng lệ giơ tay ra lần nữa. "Ta là Sở Thanh Vân của Thanh Phong môn, rất hân hạnh được làm quen với công tử."Bắc Hàn Minh vui vẻ hợp tác lại, giọng nói ấm cúng như gió xuân.


Bạn đang xem: Sư tôn đừng tới đây


Xem thêm: Chiba Cách Tokyo Bao Xa - Những Chuyến Bay Từ Miyagi Đi Chiba (Qcb)

"Đừng công tử này tê nữa, ta rộng Thanh Vân tứ tuổi, hoàn toàn có thể mạn phép call là sư đệ không?"Không gọi sao hai từ "sư đệ" cơ nghe lại có phần ái muội, Sở Thanh Vân hơi đỏ mặt. "Được."