REVIEW HUSKY VÀ SƯ TÔN MÈO TRẮNG CỦA HẮN

Tác giả: Nhục Bao Bất Ngật NhụcThể loại: Đam mỹ, trọng sinh, sư đồ, tiên hiệp, tu chân, niên hạ, ngược luyến tàn trung khu (ngược thụ, ngược công, ngược độc giả), HE.Độ dài: 311 chương.Tình trạng: hoàn convert - Đang edit.

Bạn đang xem: Sư tôn mèo trắng của hắn

*Một số lưu lại ý:

Đây là mẩu truyện về một thằng tra công sau khoản thời gian trọng sinh ý muốn hoàn lương.

Tra công mong mỏi hoàn lương cũng không dễ dãi như vậy, con đường dài còn lắm gian truân, còn nên ngược xuôi search kiếm chân lý. Trong quy trình tìm kiếm cạnh tranh tránh phạm sai trái cũ, rối rắm. Mong những vị tiểu tỷ tỷ thông cảm.

Công vừa ngu vừa trở thành thái chết đi được, niềm tin phân liệt lại còn cặn bã, sau khi trùng sinh, mặc dù có thay đổi, nhưng quá trình chậm chạp, còn nếu không kiên nhẫn nổi xin mời bấm nút close.

Thụ sạch, công ko sạch, giai đoạn đầu công còn phịt như gà.

Truyện trường đoản cú sự, mô tả dưới góc nhìn của cả công lẫn thụ.

Sư huynh của công thương hiệu là Sư Muội, xin mọi bạn đừng nhầm lẫn nam nữ của nhân đồ gia dụng này....Kiếp trước, bình thản bái Sở Vãn Ninh có tác dụng sư phụ. Ngày đầu nhập môn, hắn tôn kính gọi Sở Vãn Ninh nhị tiếng “sư tôn”, lúc nào cũng ôm trung tâm tình nhu mộ đuổi theo y, muốn được y thân thiết để ý, muốn được y ôn nhu khích lệ. Mặc nhiên thiếu khuyết tình cảm đề nghị hắn tham luyến cùng khao khát nó mang lại tận cùng, chỉ cần một ánh nhìn quan tâm, một cử chỉ quan tâm cũng đủ nhằm hắn vui vẻ, thỏa mãn.

Nhưng Sở Vãn Ninh con fan này quá cao ngạo, rét mướt nhạt, hết lần này cho lần khác chỉ biết sử dụng lời lẽ nghiêm ngặt và hình vạc để dạy dỗ đồ nhi. Thản nhiên khi ấy là 1 trong những thiếu niên non nớt trẻ dại, hắn vượt sự ngỗ nghịch dẫu vậy lại không đủ thông tuệ để thấu hiểu nỗi lo của sư tôn. Và khi xích míc giữa sư đồ ngày càng tăng, sự nhu mộ, tôn kính dần biến mất chỉ sót lại nỗi bất mãn và tâm tình không phục.

Mặc Nhiên vô cùng thương mến sư huynh của hắn, sư huynh Sư Muội là 1 trong người rất êm ả dịu dàng ôn nhu, sư huynh lúc nào thì cũng quan tâm, chăm lo hắn, là fan duy độc nhất vô nhị mang mang lại hắn đĩa hoành thánh ấm nóng lúc hắn bị sư tôn la rầy, trách phạt, đó đó là ký ức đẹp đẽ mà hắn mãi ghi nhớ. Rồi không biết đến khi nào, tình yêu quý mến 1-1 thuần ấy chuyển biến thành sự yêu thương thích, điềm nhiên “yêu” Sư Muội với hắn mong mỏi được bảo vệ, che chắn sư huynh mang lại suốt đời.

Nhưng bình thản không bảo vệ được sư huynh của mình, ngày âm phủ Vô Gian đổ vỡ ra, một hồi ngày tiết chiến đã đưa đi vô số tánh mạng, cũng đưa theo luôn sự sống của sư huynh. Hắn chết lặng các ngày quỳ trước săng của sư huynh, yên ổn tĩnh ngắm nhìn gương mặt như vẫn ngủ say của người kia, trái tim đau cho không thở nổi…

Người chết, bởi sao đề nghị là Sư Muội?

Hắn hận bản thân yếu đuối vô dụng, càng hận Sở Vãn Ninh rét mướt nhạt, vô tâm, hận y lý do không xoay đầu cứu Sư Muội, hận y vị coi trọng Bắc Đẩu Tiên Tôn thanh danh mà bỏ mặc đồ nhi ko quan tâm. Đối với mặc Nhiên, mọi thảm kịch đều tự Sở Vãn Ninh cơ mà bắt đầu.

Mặc Nhiên hận Sở Vãn Ninh, hắn muốn trả thù cho Sư Muội. Vắt là mang Nhiên đánh bại mọi môn giáo trong giới tu chân, rồi trở thành anh quân và từ bỏ phong làm cho đế “Đạp Tiên Quân”. Mang Nhiên giam giữ Sở Vãn Ninh, phá hết tu vi của y, hắn nhục mạ, cưỡng ép y, hắn cấm đoán y chết bởi vì hắn hy vọng Sở Vãn Ninh đề xuất sống trong buồn bã cùng cực, muốn y yêu cầu tiếp tục kéo dài hơi tàn trong tuyệt vọng và bất lực.

Nhưng Sở Vãn Ninh vẫn chính là Sở Vãn Ninh, một khi y sẽ quyết tâm mong mỏi đi thì cho mặc dù là Đạp tiên quân cũng quan yếu ngăn cản. Lúc mười năm nỗ lực khuyên bảo vẫn luôn là vô dụng, giờ đây, Sở Vãn Ninh sẽ lấy tính mạng của con người này nhằm hóa giải những thứ…

“Mặc Nhiên... Cả đời này, mặc dù sau này như thế nào... Ban sơ cũng là do ta dạy dỗ bảo tín đồ không tốt, là ta nói ngươi hóa học kém nặng nề trác… Là ta bạc ngươi, tử sinh không oán…”

“Lần này là ngươi thắng, Sở Vãn Ninh. Ta không chống được cái chết của ngươi.”

“Mặc Nhiên… Đừng bởi thế nữa, ngươi thức giấc lại đi, quay đầu đi…”

“Ngươi độ tẫn người trong dương thế duy độc ko độ ta, ngươi trả nhân trả nghĩa. Sở Vãn Ninh, đây là ngươi từ chuốc."…

“Sao lại ngủ lâu như vậy? lúc nào ngươi new tỉnh?”

“Ta đã buông tha máu Mông, Sở Vãn Ninh, tín đồ cũng đề nghị tỉnh lại rồi chứ.”

Sở Vãn Ninh chết rồi, số đông hận thù ân oán cũng theo y nhưng mà tan biến, bỗng nhiên Mặc Nhiên không thể lý bởi vì để sống tiếp. Sư Muội ko còn, Sở Vãn Ninh cũng đã mất, vậy hắn còn mãi sau với chân thành và ý nghĩa gì.

Mặc Nhiên đứng trên đỉnh cao quyền lực mười năm.

Cả đời này, hắn từ 1 đứa con riêng nhì bàn tay trắng, trải qua vô số rắc rối mới biến vị tôn chủ đế quân độc nhất ở nhân gian.

Hắn phạm các tội lỗi, nhì tay đầy máu tươi, là yêu thương là hận, là ưng ý là ghét, đến cuối cùng cái gì rồi cũng không còn.

Xem thêm: Ông Xã Tiếp Chiêu Đi ! - Đọc Truyện Ông Xã, Tiếp Chiêu Đi!

Mặc Nhiên tự tiếp giáp chết đi, trò tức cười giằng teo suốt mười năm rốt cuộc cũng hạ màn. Toàn bộ đều kết thúc.