Tây AnKhu trung tâm tp Tây An được bao quanh bởi một hàng tường thành cổ, ngay ở chính giữa là Lầu Chuông cùng Lầu Trống, phía đằng sau Lầu Trống là 1 trong con phố dài. Bất kỳ có cần mùa du lịch hay không, kệ xác trời tạnh ráo xuất xắc mưa gió, nơi đó luôn luôn là thiên đường ẩm thực nườm nượp khác nước ngoài ghé thăm.Con phố này mang tên là phố bạn Hồi, còn được ca ngợi là “Phố văn hóa truyền thống ẩm thực nổi tiếng”, “Đại biểu đến vùng đất và con bạn Tây An”, “Điểm du lịch không thể vứt qua khi đến Tây An”. Do lừng danh nên địa điểm đây được xem là tấc khu đất tấc vàng, cửa hàng nào cũng vắt chen chân vào vị trí độc đắc này. Ko chen nổi mặt phố thì đành chui vào các ngõ hẻm, chỉ việc treo biển chỉ dẫn ở ở ngoài đường lớn với câu chữ đại nhiều loại như “Nhà trọ, vào vào 15 m” là được.Đi hết hai phần ba tuyến đường sẽ gặp mặt một bé ngõ như thế, đầu ngõ có hàng phân phối nước mơ, tấm hải dương “Múa rối bóng* theo giờ cầm cố định” treo bên trên cao. Dưới tấm biển là một con rối nữ, con đường nét khuôn khía cạnh quyến rũ, vòng eo nhỏ dại nhắn, bím tóc dài black nhánh buông sau gáy, trái là đại dương quảng cáo dễ thương sống động.

Bạn đang xem: Tây xuất ngọc môn (edit)

(*Rối láng là loại hình nghệ thuật dân gian Trung Quốc, chú trọng hiệu quả biểu diễn, cũng chính vì tất cả các bộ phận của nhân trang bị đều rất có thể động đậy, hình như còn lồng giờ hát, các điệu tuồng giọng cao cùng du dương, khiến các vở múa rối bóng có đậm phiên bản sắc dân gian địa phương. (Mọi chú giải trong cuốn sách đều của fan dịch.))Những khác nước ngoài có hào hứng hoặc đi dạo mệt sẽ nghỉ chân đầu ngõ uống cốc nước mơ, dễ ợt mua một vé coi múa rối trong khoảng mười phút với giá mười tệ.Sân khấu múa rối bóng hơi nhỏ, quanh vùng ngồi coi chỉ rộng khoảng tầm mười mét vuông, kê được tía dãy bàn ghế. Trên tường treo không ít con rối màu mẽ sặc sỡ, nếu du khách thích thì hoàn toàn có thể mua bố con với giá năm mươi tệ.Nghệ nhân múa rối là 1 trong những ông cố kỉnh tên Đinh Châu, đang sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, đi đứng trở ngại nên ít khi ra ngoài chào khách. Ông thường ngồi sau bức màn trắng phết dầu cá láng loáng, nhì tay tinh chỉnh và điều khiển vài ba con rối bóng theo nhịp trống, tái hiện tại lại câu chuyện náo nhiệt độ thời xưa, bao gồm khi là vở ‘Gã mặt hàng rong chòng ghẹo gái bên lành’, có khi là ‘Na Tra đại náo thủy cung’.Suất diễn tối nay sẽ bước đầu vào thời gian 7 giờ, mới 6 giờ đồng hồ 50 phút mà tín đồ xem vẫn ngồi chật kín khán đài. Đinh Châu khẽ vén màn sảnh khấu để quan sát mặt dưới. đa số khán đưa là phụ huynh dẫn đến trẻ nhỏ, chúng hào hứng chuyển phiên ngược xoay xuôi trên ghế, ríu rít hỏi: “Mấy giờ bắt đầu chiếu phim phim hoạt hình ạ?”Đinh Châu vượt biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo: lúc vở diễn bắt đầu, đám trẻ vẫn chê múa rối bóng ngán phèo, thua kém xa phim hoạt hình rồi cảu nhảu tiếng hát eo éo nặng nề nghe khó khăn hiểu, nhao nhao đòi dạo phố chơi. Kế sẽ là tình cảnh náo loạn, tiếng người lớn quát mắng mắng xen lẫn tiếng tỉ ti om sòm của đàn trẻ, còn ông vẫn kiên định nương theo điệu hát xưa của khu đất Tần diễn hết vở múa rối.Chỉ bắt đầu nghĩ cho thôi, ông đã nản lòng lắm rồi, nhưng lại còn giải pháp nào khác đâu, đời người đó là những mon ngày chán ngán tiếp nối nhau như vậy mà.7 giờ kém 2 phút, một cô bé trẻ cách vào khiến cho Đinh Châu tương đối bối rối, đã tía ngày tức tốc cô ta những đến đây vào khoảng 7 giờ.Từ lần đầu tiên cô ta tới, Đinh Châu vẫn chú ý: cô bé này rất xinh đẹp, mái tóc nhiều năm bồng bềnh, đeo chiếc túi vải tía màu đen khá cũ ở một bên vai, mang áo sơ mi ca-rô, quần jeans thủng lỗ, với đôi bốt cổ ngắn đế đá quý buộc dây, tay áo xắn lên tận khuỷu, cánh tay và ống quần bám đầy lốt dầu máy, trông như thợ sửa xe cộ nhưng vững chắc không phải.Đối cùng với trò múa rối láng này, lần đầu người theo dõi ghé xem đa số là thích hợp cái mới mẻ, lần trang bị hai chắc hẳn rằng vì hứng thú, nhưng lại xem mang lại lần thứ ba thì hẳn là có ý vật dụng khác rồi.Suất diễn 7 giờ hàng ngày là vở kịch ‘Gã mặt hàng rong cợt gái nhà lành’, cốt truyện tán tỉnh giấc diễn đi diễn lại chẳng có gì cuốn hút đáng nhằm xem những lần cả. Huống chi trong mấy lần đổi cảnh, ông liếc nhìn xuống dưới qua mép màn sân khấu với phát hiện một điều: cô nàng kia không hề chăm chú xem múa rối, góc nhìn cô ta như với nét cười hờ hững, tưởng chừng hy vọng nhìn chiếu qua bức màn vậy. Mà không tính đèn chiếu với máy phạt nhạc, phía sau màn sảnh khấu chẳng gồm gì, hợp lý và phải chăng cô ta đã nhìn… ông?Nghĩ đến đây thôi, Đinh Châu đã rợn cả người.*Vở múa rối kết thúc, đèn sinh sống khán đài sáng lên. Số đông khán đưa vừa chê bai “chán phèo” vừa ra đi cửa, chỉ với vài ba khác nước ngoài nán lại tuyển lựa mấy bé rối bóng bằng chất liệu da treo bên trên tường để mua về làm quà tặng lưu niệm.Cô gái vẫn ngồi im đấy, mẫu túi vải tía treo trên sườn lưng ghế lồi ra một góc. Tay cô vân vê tấm vé, trên cổ tay có hình xăm như bé rắn lượn quanh, thoạt chú ý còn tưởng là dòng lắc tay.Đinh Châu hắng giọng, lê bước xuống sảnh khấu, vờ vịt đi xếp lại bàn ghế. Thời gian ngang qua cô bé kia, ông mỉm mỉm cười khách sáo, mang lả hỏi: “Cô mang lại đây du ngoạn à?”“Gần như vậy.”“Thấy cô đến đây mấy lần rồi, nghe đọc gì không? Toàn mấy làn điệu xưa lơ xưa lắc, hầu hết thanh niên thời nay hầu hết không thích.”Cô quan sát sân khấu về tối om: “Chỉ tất cả một người mà tinh chỉnh và điều khiển được hẳn mấy nhỏ rối, lợi hại thật.”Đinh Châu khiêm tốn: “Tôi đâu giỏi đến thế, cô ra phía sau nhưng xem, mấy đoạn nhạc với tiếng chiêng trống phần nhiều được thu âm sẵn rồi. Nghệ sĩ múa rối nhẵn chân đó là phải “hai tay tinh chỉnh và điều khiển trăm vạn binh”, biểu đạt cả cuộc chiến hơn chục người, còn bắt buộc vừa hát vừa gõ trống, vừa nói thoại giữa các nhân vật, như vậy mới thật sự lợi hại… cô gái trẻ, cô tên gì?”“Tôi họ Diệp, Diệp lưu Tây.”Đinh Châu không tự trình làng bởi lẽ thương hiệu ông đã được in sẵn bên trên vé, chắc hẳn rằng cô biết rồi. Ông chỉ vào mấy bé rối treo bên trên tường. “Không cài vài bé sao? Đều làm thủ công bằng domain authority trâu thiệt được mài bóng với những đường nét cắt tinh tế, nhỏ nào tinh vi thì cần cắt khoét hơn bố nghìn đường, làm một bé cũng mất trung bình hai, cha ngày, hàng chất lượng đấy.”Bản thân ông cũng biết lời mình sai sự thật. Hiện thời đã bao gồm máy cắt rối bóng chăm nghiệp, cả một các máy sản xuất dây chuyền, một ngày có thể cho ra mấy trăm nhỏ rối, hiếm bao gồm ai chuyên cần làm thủ công tỉ mẩn. Tuy vậy nếu muốn du khách mua, họ đều bắt buộc gạ gẫm như vậy.Diệp lưu Tây mỉm cười xòa: “Chắc ông cũng phân biệt rồi, tôi không vòng vo làm cho gì. Tôi đến đây chưa phải để coi múa rối bóng… mà lại là ý muốn tìm người. Nghe nói ông bao gồm một đứa cháu tên Xương Đông đúng không?”Tay Đinh Châu chợt run lên.Khán giả ra về ngay sát hết, trong sân chỉ từ các nhỏ rối mặt mày lừ đừ được khắc sâu sắc từng nét, xinh đẹp hút hồn treo san liền kề nhau với đủ các màu đỏ đào, xanh lục, xoàn tươi dưới ánh đèn.Đinh Châu ra cửa treo tấm hải dương “Tạm nghỉ” lên, tiếp đến cài căn bản chặt. Góc cửa không phòng được tiếng huyên náo và mùi thơm ngào ngạt của những món nướng trên con đường người Hồi.Ông chú ý Diệp lưu giữ Tây, giọng già hẳn đi: “Cô kiếm tìm Xương Đông gồm chuyện gì không?”Diệp lưu Tây khôn cùng thẳng thắn: “Tôi nghe nói anh ta là cao thủ đi xuyên sa mạc, từng 1 mình lái xe băng qua Lop Nur*. Fan ta còn đặt cho anh ta biệt danh “Nanh Sa”, chính vì người bình thường đến đó đành phó mặc mang lại số phận đẩy đưa, còn anh ta như chiếc răng nanh chọc thủng cả sa mạc.”(*Lop Nur là một trong những nhóm các hố với hồ muối bé dại nằm thân sa mạc Taklamakan cùng sa mạc Kuruktag thuộc phía Đông khu tự trị Tân Cương, Trung Quốc.)Đinh Châu sực hiểu: “Cô định vào sa mạc à? ước ao nhờ Xương Đông làm bạn dẫn đường sao?”“Phải.”“Cô tất cả biết chuyện hai năm ngoái của Xương Đông không? trong cả thời sự cũng chuyển tin, vì chưng vụ ấy cơ mà nó bị cộng đồng mạng mắng chửi không ra gì đấy.”Diệp lưu giữ Tây mở túi vải vóc bố, đúc kết quyển tạp chí rồi bỏ lên trên mặt bàn: “Nếu ông muốn nói tới chuyện “Sơn Trà Đen” thì tôi vẫn biết rồi.”*Ánh mắt Đinh Châu đưa sang quyển tạp chí dã ngoại, trang bìa là hình ảnh chụp screen chủ đề nóng trên mạng. Ông chú ý lướt qua bài đăng luôn được ghim lên đầu website dã ngoại lớn nhất nước trong 2 năm qua.Người sản xuất chủ đề là một trong tay dã ngoại thám hiểm có rất nhiều năm khiếp nghiệm. Với ý tốt nhắc nhở cầm hệ đàn em, fan đó tổng hợp đều vụ tai nạn đáng tiếc lớn vào mấy năm qua, bao gồm: “Vụ bặt tăm trong chuyến thám hiểm Mêdog*”, “Sống bị tiêu diệt ở Shatwan”** , “Mất liên lạc vày tuyết bao phủ Kanas”*** cùng cả “Sơn Trà Đen vào sa mạc”.(*Mêdog là một trong huyện nằm tại địa quần thể Nyingchi, quần thể tự trị Tây Tạng. Trước lúc chính che Trung Quốc dứt con đường truyền đến huyện vào khoảng thời gian 2013, khác nước ngoài thường yêu cầu vượt qua dãy Himalaya trước lúc băng sang một cây ước treo dài để mang đến được vùng khu đất này.**Shattan là con phố cổ nối liền thung lũng Ili cùng địa khu vực Aksu sinh hoạt Tân Cương, Trung Quốc.

Xem thêm: Theme Powerpoint Đẹp Miễn Phí, 30 Mẫu Slide Powerpoint Đẹp, Miễn Phí Của Google

***Kanas là khu bảo tồn thiên nhiên nằm ở vị trí dãy núi Altay, Bắc Tân Cương, Trung Quốc, danh tiếng với hệ sinh thái tự nhiên tuyệt đẹp mắt được tạo cho bởi các sông, hồ, rừng cùng đồng cỏ.)Hai năm trước, một tổ dã nước ngoài thám hiểm tên sơn Trà lên chiến lược đi xuyên tứ vùng không người sinh sống tại nước, trong đó trạm thứ nhất là Lop Nur được triển khai với khí cố gắng rầm rộ, thực hiện phỏng vấn bên trên báo đài, đăng bài cung cấp thông tin lên mạng xuyên suốt dọc đường đi. Fan dẫn đường của tập thể nhóm này đó là Xương Đông.Thật ra vào đêm xảy ra tai nạn, họ mới chỉ đặt chân vào sa mạc, còn còn chưa kịp tới biên cương Lop Nur. Team Sơn Trà cập nhật trạng thái lên Weibo với văn bản đại khái là trưởng nhóm và Xương Đông xảy ra tranh ôm đồm về bài toán chọn khu vực dựng trại qua đêm. Trưởng nhóm ao ước dựng trại tại chỗ này nhưng Xương Đông lại kiên quyết kiến nghị tranh thủ đi thêm hai tiếng nữa, đến gần sườn đồi cát Đầu Ngỗng rồi nghỉ chân.Phần lớn comment trên mạng của dân gian ngoại đầy đủ nghiêng về phía Xương Đông:Gấu Không ưng ý Về Nhà: Xương Đông là Nanh Sa, có kinh nghiệm tay nghề dày dặn, dĩ nhiên nên nghe anh ấy rồi. Mấy tín đồ non trẻ đừng có mà bày đặt.Tôi Là Hoàng Tử Saudi: Mấy bạn dân du lịch trong đầu toàn não lừa ơi, mới chỉ bước qua bãi cát cơ mà tưởng rằng mình rất có thể băng qua sa mạc à. Tất nhiên nên nghe theo Xương Đông rồi. Bạn ta đi không còn cả Lop Nur rồi đó, phải ghi nhận rằng nhà thám hiểm Dư Thuần Thuận* còn phải đi đời ở đấy nhé.(*Dư Thuần Thuận (1951-1996), bạn Thượng Hải, sinh viên đại học chính quy. Ngày thứ nhất tháng 07 năm 1988, ông bước đầu đi bộ thám hiểm một mình khắp Trung Quốc. Ông sẽ vượt qua đoạn đường hơn 40.000 km với đi đến 23 tỉnh, thành phố và khu vực tự trị… Là tín đồ đầu tiên chấm dứt việc quốc bộ một mình qua Xuyên (Tứ Xuyên) – Tạng, Thanh (Thanh Hải) – Tạng, Tân (Tân Cương) – Tạng, Điện (Vân Nam) – Tạng, mặt đường cao tốc china – Nepal, chinh phục “cực thứ tía của cầm cố giới”. Ngày 13 mon 06 năm 1996 khi sắp xong xuôi kỷ lục đi bộ xuyên thẳng qua Lop Nur (Tân Cương), ông không may gặp nạn với qua đời.)Rau Mùi bị tiêu diệt Đi: Nghe Xương Đông chuẩn chỉnh đấy, người ta là chuyên viên mà. Trong tâm tôi, anh ấy chính là vua sa mạc giống như Triệu Tử Doãn vậy!…Trong đêm đó, chẳng ai ngờ thình lình xẩy ra một trận bão cát hiếm thấy, cồn cát đất bởi đều bị gió thổi thốc đi, quần thể dựng trại chạm chán phải trận tai ương.Ngoại trừ Xương Đông, cả đội đều chạm mặt nạn, không chỉ có vậy vì tính lưu rượu cồn của cồn cát quá mạnh, vào một đêm rất có thể đẩy thi thể và lều trại đi xa nhiều dặm, công tác làm việc tìm kiếm nạn nhân ko thu được kết quả.Từ đó, ảnh đại diện của Weibo tô Trà trở thành màu đen, không còn cập nhật tin tức làm sao nữa.Khi đã liên quan đến mạng người, tin tức dã ngoại ấy trở thành điểm trung tâm của làng mạc hội, số người thân thiết tăng vọt theo cấp số nhân. Tuy vậy mọi chuyện chưa dừng lại ở đấy, hai ngày sau đó có một fan tự nhấn mình biết rõ nội tình vẫn đăng bài tiết lộ thông tin quan tiền trọng:‘Trong hành trình Lop Nur của tô Trà, bên cạnh hướng dẫn viên, nhóm có mười bảy thành viên, số người chạm mặt tai nàn là mười tám. Giả dụ Xương Đông còn sống, vậy fan thứ mười tám kia là ai?Tại sao Xương Đông nhất quyết đi thêm hai giờ? Liệu có thật sự bắt nguồn từ việc suy xét tính phải chăng của hành trình và tính bình an của địa điểm dựng trại không?’Cư cộng đồng mạng phẫn nộ phát hiện nay ra fan thứ mười tám kia chính là Khổng Ương, nữ giới của Xương Đông. Mà Xương Đông nhất định đi cho sườn đồi cat Đầu Ngỗng là do nơi đó có rất nhiều hoa hồng đá sa mạc, anh hy vọng cầu hôn Khổng Ương tại đấy.Tiếng thóa mạ phủ rộng đất trời, sức hủy diệt còn cực shock hơn cả bão cát, trong nháy mắt vẫn nuốt chửng Xương Đông.…Đinh Châu hỏi Diệp giữ Tây: “Đã biết chuyện sơn Trà Đen nhưng cô vẫn mong mời Xương Đông chỉ đường sao?”Diệp lưu Tây cảm thấy không có gì mâu thuẫn: “Mời anh ta bởi vì coi trọng kĩ năng của anh ta, phạm sai trái không tức là mất đi năng lực.”Đinh Châu bảo: “Vậy cô đi theo tôi.”Ông lom khom ho sù sụ dẫn Diệp giữ Tây ra phía đằng sau sân khấu.*Phía sau sảnh khấu chật hẹp, quanh đó dụng vậy múa rối còn tồn tại vài phòng bé dại được phòng với nhau bằng tấm ván. Đinh Châu dừng lại trước gian bé dại nhất nằm ở vị trí cuối dãy, lấy khóa xe mở cửa.Cánh cửa vừa mở ra, bụi bẩn và mùi mốc meo lập tức xộc tới, phía bên trong tối black như mực, chỉ bao gồm một khía cạnh gương nhỏ dại phản chiếu tia nắng trắng.Diệp giữ Tây đang định nói nào đấy thì Đinh Châu kéo dây để đèn sáng lên.Nương theo ánh đèn vàng mờ mờ, cô mới nhìn được rõ mặt gương kia thật ra là khung ảnh bằng kính, size viền đen bao quanh tấm hình ảnh đen white của một người bọn ông khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, khía cạnh mũi anh tuấn, góc nhìn tuyệt vọng.Trước ảnh đặt dòng lư hương lấp lớp tro nhang mỏng và hai chén bát sứ, một chén đựng gạo, bát sót lại chất đầy bánh quy và kẹo.Xương Đông chết rồi sao?Đinh Châu kể: “Từ khi hại chết mười tám người, cả thế giới đều rủa xả nó, mặt khác cũng chửi Khổng Ương là người bọn bà hư hỏng. Xương Đông chào bán sạch gia sản, nhờ fan đem tiền đền rồng bù cho gia đình các nạn nhân, kế tiếp đến tra cứu tôi.”Anh ta chuyển mang đến sống cùng Đinh Châu, lúc nào thì cũng ngồi thừ phía đằng sau sân khấu, im thin thít xem Đinh Châu múa rối láng rồi quan sát đăm đăm vào những con rối vô tri vô giác, lắng tai mấy làn điệu cổ điển mà nước mắt giàn giụa.Vào một đêm khuya của tía tháng sau, Xương Đông cắt cổ tay tự tận trong chống mình. Huyết lênh láng khắp phòng, tuôn ra khe cửa, chảy mang lại lối đi đằng sau sân khấu.***