Tại địa nguyện vi liên lý chi".在地願為連理枝.

Bạn đang xem: Thế thân tình nhân đích hoàn mỹ nghịch tập

Thiên trường địa cửu hữu thì tận.天長地久有時盡.Thử hận miên miên vô giỏi kỳ.此恨綿綿無絕期.
*

BẠCH DẠ VỊ MINH---
*
---
Chu Cảnh - cô giáo nghèo tại một ngôi xã vùng núi hẻo lánh, tuy tất cả dung mạo dễ nhìn, tri thức uyên bác, mà lại anh lại có một điểm không toàn vẹn, đó chính là ... Chân bị què.
Chu Cảnh tính tình cực kỳ lạnh nhạt, không mở rộng lòng bản thân với bất kỳ ai. Dù cuộc sống đời thường ở ngôi làng này có kham khổ, cơ cực, đói khát, tuy vậy chưa khi nào anh có để ý đến sẽ bong khỏi nơi đây. Bởi, ... Anh yêu cầu sự thanh vắng của nó, để làm chết im đi trái tim mình.
Cho đến một ngày, Chu Cảnh bắt gặp một người đàn ông bị tai nạn, nằm trên vũng máu. Sự thanh u ấy, không còn nữa.
Trước đây, Chu Cảnh là nhỏ riêng của gia tộc bọn họ Chu nhiều có, bất quá vì thân phận nhạy cảm, thuở nhỏ phải chịu đựng đói rét, cho tới khi bà mẹ chết, được vợ lớn gia tộc họ Chu nhận nuôi, cuộc sống mới tương đối khẩm hơn về kinh tế. Bất quá, cảm tình vẫn mãi là một trong thứ xa xỉ.
Vì một loại bánh ngọt, Chu Cảnh sẽ thầm mến trộm nhớ Ân hướng bắc từ thời điểm còn bé bỏng xíu. Thường len lén quan giáp y, mỗi khi y cho nhà nghịch với Chu Nghi.
Tình cảm ấy ấp ôm suốt một thời hạn dài, cho tới khi trưởng thành, Chu Cảnh mới dùng hết sự can đảm, bộc bạch cùng Ân phía Bắc. Cùng xin được gia công người tình cố kỉnh thân, không ao ước được yêu, không ý muốn được quan tâm săn sóc, chỉ mong sao được âm thầm lặng lẽ đứng phía sau anh nhưng mà thôi.
Tất nhiên, ngấn mỡ dâng đến miệng, Ân hướng bắc sẽ chẳng dại mà lại từ chối. Cầm là Chu Cảnh được loại quyền nghỉ ngơi cạnh y vào một thời hạn dài. Sợ y chán chường mình, lúc nào Chu Cảnh cũng nơm nớp lo sợ, thao tác gì cũng lưu ý đến đến cảm thấy của y đầu tiên, dù bạn dạng thân có giận dữ hay âu sầu thế nào, anh vẫn không thể hó hé nữa lời.
Và tác dụng là một mua đông nọ, bởi vì Chu Nghi cho chơi, Ân phía bắc để Chu Cảnh đứng nấp bên cạnh ban công giá rét. Bên trong hai người trò truyện nóng áp, bên ngoài có một kẻ lạnh giá đến thấu tim, đợi cho đến khi Ân hướng phía bắc nhớ ra anh, trong lòng anh cũng đã lụi tắt. Gồm lẽ, Chu Cảnh không nên lún sâu vào cái tín đồ tên Ân hướng phía bắc này. Bởi, y rất chung tình, nhưng cũng tương đối bạc tình.
Chân do giá rét đề nghị bị liệt, quan trọng đi đứng bình thường như xưa. Thêm vào đó tổn mến về niềm tin quá lớn, Chu Cảnh không muốn liên tiếp con đường một chiều đầy tua nhọn này nữa. Anh nói lời từ giã với Ân phía Bắc. Cùng dĩ nhiên, y chẳng giữ lại. Một vắt thân thôi mà, mất bạn này sẽ lại sở hữu người khác.
Nhờ vào trong 1 người bạn, Chu Cảnh rời bỏ thành phố sang chảnh rực rỡ, tìm tới thôn buôn bản hẻo lánh, có tác dụng một fan giáo viên nghèo, rau xanh cháo nhanh chóng hôm.
Nhưng định mệnh như sắp xếp sẵn, buộc Ân hướng phía bắc và anh dây dưa mãi không thôi. Do người lũ ông nằm ở vũng huyết kia, chính là Ân hướng Bắc.
Dù từ bỏ nhủ với lòng hàng nghìn lần hàng chục ngàn lần là chớ gieo thêm ngẫu nhiên tình cảm gì cùng với y nữa. Mặc dù trái tim lại ko nghe lời. Chu Cảnh cứu giúp Ân hướng bắc về. Chạy chữa thuốc men.
Chẳng biết nên người ta gọi là may tốt là xui, cơ mà khi Ân hướng phía bắc tỉnh, y lại mất trí nhớ, thậm chí trở thành một tên ngớ ngẩn có quan tâm đến cứ như 1 đứa trẻ lên mười.
Y được mọi fan trong thôn hotline là Lăng Tử. Lăng Tử tuy ngốc, nhưng chẳng phải gần gũi ngẫu nhiên ai, trừ một người, sẽ là Thầy Chu.
Tựa hồ sau khi y tỉnh giấc lại, người thứ nhất y trông thấy là Chu Cảnh, cho nên vì thế y coi Chu Cảnh như fan thân, là nơi dính víu cuối cùng.
Mặc mang lại Chu Cảnh xua đuổi, ngán ghét, rét mướt nhạt. Lăng Tử vẫn lẽo treo theo sau Chu Cảnh, dầm nắng nóng dầm mưa, không lo gian khó, chỉ mong Chu Cảnh chịu thì thầm với mình.
Thậm chí, lúc Lăng Tử biết chân Chu Cảnh là do mình làm cho hại, y đã cố kỉnh cây gậy gỗ nhưng mà đập tiếp tục vào chân mình, hòng tấn công gãy nó để thấy như tạ lỗi cùng với Chu Cảnh. Trường hợp Chu Cảnh ko khuyên can, hại rằng y sẽ đánh nó nát vụn.
Mọi thứ ban đầu vượt ra phía bên ngoài sự kiểm soát và điều hành của Chu Cảnh. Tim người là tiết thịt, chứ không hẳn gỗ đá. Dưới sự tiến công mãnh liệt từ bỏ Lăng Tử, cuối cùng Chu Cảnh cũng xiêu lòng. Nhưng lại Chu Cảnh biết, người yêu anh mà cũng là tín đồ anh yêu, chỉ bao gồm một, đó đó là Lăng Tử - hay phía nam (Tên bởi Chu Cảnh đặt). Phía Nam chưa phải là Ân hướng Bắc, và ngược lại, Âm hướng bắc cũng chưa phải là hướng Nam. Mặc dù cùng tầm thường một thân xác, tuy vậy tấm lòng và cảm tình của bầy họ lại khác trả toàn.
Ở bên Hướng Nam, Chu Cảnh được bít chở, được yêu thương, được cưng chiều, được phía nam ngoan ngoãn nghe lời. đàn họ sinh sống trong nghèo khó, tuy thế lúc nào cũng hạnh phúc, đầy ắp kỷ niệm.
Mà ở bên Ân hướng Bắc, cho dù được chu cấp tài chính xa xỉ, tuy nhiên mãi mãi Chu Cảnh vẫn chỉ là dòng bóng của Chu Nghi. Tiếp tục bị chính fan mình ngọt ngào kia, nhục nhã, coi thường khi, xem thường.
Quá rõ ràng, Chu Cảnh tính hướng Nam. Cùng một khi phía Nam trở lại là Ân phía Bắc. Chu Cảnh sẽ không còn đặt y trong lòng nữa.
Niềm vui giả chế tạo ra sẽ không khi nào kéo dài mãi được, một tháng sau thời điểm xảy ra tai nạn, hướng phía nam có tín hiệu chuyển nặng, buộc Chu Cảnh đề nghị liên lạc với mái ấm gia đình y, để sở hữu kinh giá tiền và điều kiện cơ sở vật chất chạy chữa.
Chu Cảnh liên tiếp trở về làm giáo viên nghèo của ngôi làng hẻo lánh nọ. Ân phía Bắc thường xuyên trở về làm cho tổng tài cho tập đoàn nhà y. Hồ hết thứ, lại rẽ đôi.
Nhưng không tạm dừng ở đó. Với việc thông minh và nhạy bén của bản thân. Ân phía bắc phát hiện ra rằng, y đã trở nên mất khi quãng đầu óc của một tháng sau khi xảy ra tai nạn. Vị đó, y không xong điều tra và tìm tòi. Hòng hiểu cho được những chuyện lúc ấy.
Người nọ không hề là Chu Cảnh vẫn luôn thầm lặng yêu y nữa. Ánh mắt khi anh nhìn y, đang trở nên thờ ơ và dửng dưng. đông đảo tỉnh cảm trước đó, hoàn toàn biến mất.
Dùng phần lớn lời lẽ coi thường bỉ, Ân hướng bắc nhục nhã Chu Cảnh, nhắc nhở cho anh hiểu, anh chỉ là 1 trong những thế thân, một kẻ tự đưa mình lên giường người khác để rước về cuộc sống giàu sang sung sướng.
Không gì đau khổ hơn, khi chủ yếu khuôn mặt ấy, mới cách đây không lâu vừa và lắng đọng nói ngọt ngào mình, ni lại con quay sang nhục nhã mình. Chu Cảnh đau, nhức lắm chứ! nhưng mà Chu Cảnh hiểu, y không là phía Nam. Và anh tránh việc mong đợi y đã dành rất nhiều điều giỏi đẹp giành cho mình. Vị trong đôi mắt y, anh chỉ là 1 loài ti tiện, chẳng thể nào so sánh được cùng với Chu Nghi ra đời trong nhung gấm ngọc ngà, được bố mẹ yêu thương che chắn nọ.
Khi biết cơ hội mình bị mất trí nhớ, đã được Chu Cảnh cưu mang. Ân hướng phía bắc chẳng mọi không cảm ơn, mà còn răn đe ngược lại Chu Cảnh. Nếu để y biết anh có liên quan tới kẻ chủ mưu, y vẫn không thuận tiện buông tha đến anh.
Rồi chợt nhận thấy chân bị què của Chu Cảnh, nhỏ dại chút lòng thương xót, Ân hướng phía bắc kí đến anh tấm séc, xem như trả ơn cưu mang. Y suy nghĩ với cuộc sống túng thiếu hiện tiếng của Chu Cảnh, dĩ nhiên tấm séc này sẽ khiến cho anh mừng rơi nước mắt.
Và thật, Chu Cảnh ước ao rơi nước mắt, nhưng sẽ là đau, nhức lòng vô tận. Đã nói với mày rồi, mong chờ gì tại một người như y chứ, một khi hướng nam mất đi, Ân phía bắc sẽ không hề là khu vực dựa ấm áp của anh nữa.
Sau một vụ giải thoát nàng dâu bị buôn về làng, Chu Cảnh bị làng dân bắt, có nguy hại bị giết mổ chết. Cùng đường, fan đồng nghiệp sơn Ngôn new điện mang đến Ân phía Bắc, hy vọng y cứu giúp Chu Cảnh ra.
Trước trên đây Chu Cảnh đã từng nói với đánh Ngôn rồi, đừng nhờ tới Ân hướng Bắc, chỉ vô ích nhưng mà thôi. Vì chưng anh đã có lần nhờ y giúp mình ra khỏi kềm kẹp của chị em Chu Nghi, được quyền tự do thoải mái thi nghiên cứu và phân tích sinh. Tuy thế y dửng dưng hỏi anh một câu rằng:"Có liên quan tới tôi sao?"
Từ đó trong tương lai anh làm rõ một sự thật là, ráng thân thì chẳng khi nào có quyền lên tiếng đòi hỏi bất cứ thứ gì cả.
Ừm, tất nhiên Chu Cảnh sẽ không còn cho là Ân hướng phía bắc rũ lòng thương hỗ trợ mình. Chắc hẳn rằng y gồm điều kiện, cùng anh, không có gì gì hoàn toàn có thể cho y, ngoài cái thể xác này.
Quả nhiên, với một người mắc dịch ưa thật sạch sẽ quá xứng đáng như Ân hướng Bắc, y sẽ không còn tùy tiện đi tìm một ai đó qua đêm. Cho nên vì vậy y hy vọng Chu Cảnh ngủ với mình.
Ok thôi, nhằm tránh dây dưa với con người khiến mình bi tráng nôn này. Chu Cảnh chấp nhận trả công đến Ân hướng Bắc.
Sau cuộc làm tình đầy thõa mãn, khi chú ý lại Chu Cảnh, Ân phía bắc mới tự dưng phát chỉ ra rằng, anh không hề kêu rên một tiếng như thế nào cả, và phía bên dưới của anh, cũng ủ rũ chẳng chút hưng phấn. Điều này là không thể, thời hạn ở cạnh nhau thừa dài, đủ nhằm y hiểu rất rõ về Chu Cảnh. Chu Cảnh rất yêu thích khi được y va vào, mới chỉ sờ mó đã yêu thích không thôi. Vấn đề trước mắt, thật nặng nề mà tin nổi.
Đối với Ân hướng Bắc, y tin chắc chắn là rằng với sự si mê mà Chu Cảnh giành cho mình, anh vẫn không bao giờ rời xa bản thân nổi. Thời điểm Chu Cảnh đề nghị rời lấn sân vào nửa năm trước, y chỉ cho rằng anh giận dỗi định bỏ đi một vài ba hôm mà thôi. Không ngờ đi một đợt biền biệt. Và cho tới khi mất đầu óc xong chạm mặt lại, y cũng vẫn còn đó tự tin nhận định rằng Chu Cảnh là vẫn dối lòng. Mãi tới hiện nay tại, Ân hướng phía bắc mới bỗng hiểu ra, Chu Cảnh là có người khác.
Chu Cảnh cũng nói thẳng với Ân phía bắc là tôi đã yêu người khác, mà fan kia sẽ chết, do đó mãi mãi, người này cũng không xóa nhòa được trong trái tim anh.
Ân phía bắc tự tin và kiêu ngạo, không lúc nào chấp dấn một bồ không thật sạch sẽ như vậy. Cho nên vì vậy y đưa ra quyết định chấm dứt, cả nhì xem như lạ lẫm biết.
Ấy nạm mà, kẻ thủ mưu trong vụ hãm hại tai nạn đáng tiếc lần trước chẳng chịu đựng buông tha, tưởng Chu Cảnh có sức tác động với Ân hướng Bắc, cho nên vì thế bắt anh nhằm đòi tiền chuộc, hòng chạy trốn lịch sự nước ngoài.
Dù Chu Cảnh sẽ nói với gã là vô ích, tuy thế gã vẫn thiếu tín nhiệm và call cho Ân phía Bắc, đổi rước là hai chữ:"Có bệnh".
Khi Ân phía Bắc lưu ý đến lại, chạy ra khỏi cuộc họp, đi tìm kiếm Chu Cảnh, anh đã trúng 7 hèn dao, cùng nằm trên vũng máu.
Thời điểm này, Chu Cảnh chỉ muốn mình chết, như vậy sẽ được giải thoát, được vơi nhõm vai trung phong hồn. Không thể vật vã trong nhức khổ, trong giằng xé nữa.
Mà Ân phía Bắc, cũng hối hận. Y không hiểu biết nhiều tại sao bản thân lại hối hận. Từ trước tới thời điểm này y chưa bao giờ cảm thấy ăn năn hận. Nhưng khi y nhìn thấy Chu Cảnh nằm ở vũng máu, y new biết nó là như thế nào.
Anh mong gì trước kia anh không vội đáp lời, để gã tê chẳng cuồng loạn mà quấy rầy và hành hạ lên Chu Cảnh. Bất quá mặc dù y bao gồm tiền, cũng không đổi khác được vượt khứ.
Từ lạnh nhạt nhưng vẫn tiếp lời, tiếng Chu Cảnh thẳng xem Ân hướng bắc là ko khí. Khoác y xoay quanh mình. Chu Cảnh cũng coi như chẳng tồn tại.
Ân hướng phía bắc trông giữ ở kề bên anh ngày hôm mai đêm, chờ ước ao anh thức giấc lại, sẽ tràn đầy sức sống, vẫn vẫn nói mỉm cười như xưa. Tuy nhiên đổi lại chính là sự lãnh đạm phớt lờ.
Ân hướng bắc không biết cảm tình mà mình giành cho Chu Cảnh là gì. Tuy vậy y biết y không thích mất Chu Cảnh. Y tin rồi cũng có lúc Chu Cảnh sẽ trở lại nhìn y.
Chu Nghi biết chuyện, dù không call là ngọt ngào em trai tha thiết, nhưng này cũng là ngày tiết thịt ruột rà. Cho nên Chu Nghi kiến nghị Chu Cảnh nghe theo sự thảo luận của mình, dùng quan hệ của gia tộc họ Chu, che mắt cấm đoán Ân hướng bắc tìm ra Chu Cảnh.
Ngay khi biết tin Chu Cảnh mất tích, Ân hướng bắc đã tung người ra tìm, rất nhiều chẳng thấy, điều đó có nghĩa là có fan đứng ra đậy chắn.
Thế là Ân hướng phía bắc chẳng ngại ngùng ngần, công khai tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh với gia tộc bọn họ Chu, chèn lấn Chu Nghi trên hầu hết mặt trận, hòng lòi ra Chu Cảnh vẫn ở khu vực nào.
Là vào khoảng thời gian này, đầu y hay lóe lên phần lớn ký ức về một vùng làng mạc quê hẻo lánh. Ở đó gồm Chu Cảnh, với nụ cười hiền lành và ngọt ngào. Y rất khó khăn hiểu, cho nên vì thế đích thân tìm về đó, trước phong cảnh ấy, cam kết ức của phía nam chợt à lên vào y.
Y mong muốn có Chu Cảnh bên cạnh, cho dù hiện Chu Cảnh chán ghét y, nhưng ko có gì cả, y đã khóa anh lại, dần dần mài mòn vẻ hờ hững xa biện pháp kia.
Y call cho chị em của Chu Nghi, với lời hứa sẽ không còn chèn ép gia tộc họ Chu nếu mang đến y biết Chu Cảnh sẽ ở đâu. Và cuối cùng, người cũng khá được y đón trở về.
Nhưng, mặc dù Ân phía bắc có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa. Chu Cảnh cùng y, cũng mãi nằm ở vị trí hai bờ biển khơi rộng.
Y nỗ lực thay đổi bản thân, học làm cho bếp, học giải pháp biết cầm nào là chăm nom một người, học tập cách quan tâm đến cảm dìm của đối phương, học tương đối nhiều thứ mà trước nay y chớ hề suy xét tới. Y quan tiếp giáp Chu Cảnh nhiều hơn, cân nhắc những kinh nghiệm và sở thích của anh. Rồi theo đó mà thực hiện, hòng khiến anh vui vẻ.
Chỉ khi y tỏ ra trẻ con như hướng Nam, Chu Cảnh bắt đầu nhìn y cười. Và sẽ là nhìn xuyên thẳng qua y để nhớ cho một fan khác. Chứ không phải cười vì chủ yếu y.

Xem thêm: Insert File Pdf Vào Word Và Powerpoint, Hướng Dẫn Cách Chèn File Pdf Vào Word Nhanh Nhất


Được Chu Nghi cởi quăng quật chèn ép, dần dà Chu Cảnh càng thành công trong con đường học vấn, anh càng được nhiều người hâm mộ và kính trọng hơn.

*