tháng ngày trôi qua như nước chảy, chớp mắt đang đi vào mùa đông.Hôm nay là đêm giao thừa.Tần Tu Viễn kết thúc công vụ, quay trở lại phòng ngủ.Không khí xung quanh viện cũng nhoáng đãng. Kể từ lúc Đường Nguyễn Nguyễn sở hữu thai, hắn bắt buộc ngửi thấy hương thơm thơm nào từ phòng nhà bếp nhỏ, vì chưng vậy cả Phi Hiên các không còn hương thơm của món ăn uống nàng nấu nướng nữa. Hắn nhẹ nhàng tạm dừng hoạt động lại rồi âm thầm đi đến bên giường. Đường Nguyễn Nguyễn nhắm mắt nằm bên trên giường, khá nhíu mày. Bụng bạn nữ càng thời điểm càng lớn, các lần ngồi dậy đều cảm thấy vất vả. Tần Tu Viễn chị em nhất thời cảm xúc đau lòng. Bên cạnh đó cảm cảm nhận có fan bên cạnh, nàng chậm rì rì mở đôi mắt ra: “A Viễn.”Tần Tu Viễn tịch thu đau lòng, mỉm cười: “Tỉnh rồi sao?”Đường Nguyễn Nguyễn chớp mắt: “Ừm…”Nàng vừa mở mắt, Tần Tu Viễn lập tức đỡ nàng dậy. Hắn nói: “Lát nữa cho lúc dùng bữa tối rồi, bọn họ mau bước vào phòng khách thôi.”Đường Nguyễn Nguyễn cười cười: “Được rồi.” nữ chạm vào bụng, nói: “Đây là lần trước tiên Tiểu Bánh Bao nạp năng lượng mừng năm mới với chúng ta.”Tần Tu Viễn nghe xong, trong tim cũng nóng áp, hắn trùm lên tay nàng, nói: “Ừm, mẫu mã thân Bánh Bao.”Hai tín đồ nhìn nhau cười cười, ấm cúng hòa thuận. Sau khoản thời gian Đường Nguyễn Nguyễn thế y phục rồi rửa mặt, nhị người thoát khỏi Phi Hiên Các. Thời tiết càng ngày càng lạnh hơn. Tần Tu Viễn mặc áo choàng lông trên người Đường Nguyễn Nguyễn lại, ôm nàng chậm rì rì đi về phía trước. Mai xoàn trong vườn nở rộ, siêu đẹp mắt, trọng tâm tình Đường Nguyễn Nguyễn hết sức tốt, thiếu nữ nói: “Nếu như tuyết rơi, mai quà này sẽ đẹp hơn.”Tần Tu Viễn mỉm cười nói: “Nàng có thích tuyết không?”Đường Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Thiếp không chỉ là thích ngắm tuyết, nhiều hơn thích ăn bánh kem, măng tuyết, bánh tuyết… ”Tần Tu Viễn dở khóc dở cười: “Mèo nhỏ dại tham ăn.”Đường Nguyễn Nguyễn bĩu môi nói: “Từ khi mang thai đến nay, rất nhiều đồ ăn vặt thiếp hầu như không thể ăn, còn chưa phải vì Bánh Bao… phái mạnh lại nói thiếp là 1 trong con mèo ham ăn uống vậy!”


Bạn đang xem: Tiệm ăn vặt của phu nhân nhà tướng quân

Tần Tu Viễn dịu dàng êm ả như nước: “Được rồi, ngóng sinh xong, người vợ muốn ăn uống thế nào thì cũng được.”Lúc này Đường Nguyễn Nguyễn mới ăn nhập cười cười. Hai fan đi tới phòng khách, mọi tín đồ đã tới. Vương vãi Vân Vọng dẫn đầu nghênh đón, nói: “Nguyễn Nguyễn, đi xa như vậy, không có gì xứng đáng ngại chứ?”Bây giờ đã đến tháng cuối, nàng hoàn toàn có thể lâm bồn bất kể lúc nào, vương vãi Vân Vọng chú ý bụng nàng, cảm xúc lo lắng. Đường Nguyễn Nguyễn cười nói: “Không sao, tẩu tẩu, muội không yếu đuối như vậy.”Tần Tu Viễn nói: “Vậy mà lại vừa rồi ai đó còn kêu mệt?”Đường Nguyễn Nguyễn liếc hắn một chiếc rồi ngồi xuống. Ngôn chi Tâm cũng vây quanh, nói: “Bảo Bối của ta núm nào rồi?”Đường Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng sờ sờ bụng mình, nói: “Buổi chiều ta ngủ bị đá cả buổi, trong khi có mức độ lực hữu dụng không dứt.”Tần Tu Dật nói: “Đoán chừng là một trong hài tử tính tình sinh sống động.”Tần Tu Viễn nhấp lên xuống đầu, nói: “Đệ cảm giác đó là một cô nương.”Tần Tu Dật nghi hoặc: “Vì sao?”Tần Tu Viễn không hiểu nhiều sao lại kiên định giải thích: “Trực giác của fan làm cha.” Cuối cùng, thêm một câu: “Huynh ko hiểu.”Tần Tu Dật lườm hắn một cái, hầu hết người đều thấy buồn cười. Đang nói thì Tần Tu Dao đỡ Tần lão phu nhân tới, theo sau còn tồn tại Thanh Hiên và Minh Hiên. Phần nhiều người vực dậy chào hỏi, Tần lão phu nhân lập cập nói: “Nguyễn Nguyễn cứ ngồi đi, cẩn thận chất tử của ta.”Đường Nguyễn Nguyễn cảm xúc ngượng ngùng: “Không có gì xứng đáng ngại đâu mẫu thân, con rất tốt.”Tần lão phu nhân mỉm cười gật đầu, nói: “Truyền thức nạp năng lượng lên thôi!”Hôm ni là tối giao thừa, món ăn đa dạng và phong phú vô cùng!
Lợn sữa nướng than, thịt bò sốt, gà xé ngũ sắc, cá rô hấp, viên tứ hỉ, phật khiêu vũ tường, lạp xưởng, hoa quế con đường ngó sen, cơm chén bảo… Có toàn bộ mọi thứ!Ngay cả Đường Nguyễn Nguyễn cũng mở to mắt mà nhìn, từ khi sở hữu thai cho nay, việc ăn uống của thanh nữ cũng không tốt lắm, cho đến bây giờ, đã sắp chín tháng new cảm thấy đưa biến tốt hơn một chút.“Muốn ăn gì không?” Tần Tu Viễn dịu giọng hỏi. Đường Nguyễn Nguyễn đáp: “Đều mong muốn ăn…”Tần Tu Viễn cười cợt khẽ một tiếng, hắn gắp cho cô gái một miếng lợn sữa nướng. Lợn sữa nướng này còn có vỏ xung quanh giòn tan, Đường Nguyễn Nguyễn gặm một miếng vạc ra tiếng “rộp rộp”, trong có vị mặn, bên ngoài nướng giòn còn bên trong mềm mềm, con gái nhai vô cùng thích thú. Tần Tu Viễn nhìn con gái thích ăn như vậy, hắn lại gắp cho phái nữ một miếng. Đường Nguyễn Nguyễn vùi đầu ăn, bất tri bất giác, vào bát lại sở hữu thêm một miếng cá. Thanh nữ ngước mắt lên nhìn, thịt đã có gỡ xương sót lại một miếng thịt nguyên vẹn, khôn cùng mê người. Đường Nguyễn Nguyễn ngước đôi mắt lên chú ý hắn. Tần Tu Viễn cười cợt dịu dàng, đôi mắt phượng híp lại. Đường Nguyễn Nguyễn mỉm cười, đàn bà lại ăn uống thịt cá. Cá rô này vô cùng tươi ngon, thịt tương đối ngọt, xương lại không nhiều lắm, lấn vào vô cùng sảng khoái. Đường Nguyễn Nguyễn nói: “Chàng cũng ăn đi…”Tần Tu Viễn cười: “Được, con gái ăn nhiều hơn một chút.”Hai bạn ân ái rất sâu đậm, cỗ dáng như vậy lâm vào tình thế trong mắt Tần Tu Dao, phụ nữ rầu rĩ nói: “Mẫu thân, mẫu mã thân xem, tam ca cùng tam tẩu lại giở trò ân ái!”Tần lão phu nhân cười ha hả: “Sao? con ghen ghen tuông à?”Tần Tu Dao bĩu môi: “Không phải…” hiện thời chỉ có 1 mình nàng lẻ loi, trong lòng không tồn tại tư vị. Ngôn chi Tâm cười cười, nói: “A Dao, năm nay Mạc đại nhân nạp năng lượng tết ngơi nghỉ đâu?”Tần Tu Dao đáp lại: “Huynh ấy về bên Ích Châu… Năm mới, đề xuất trở về thăm phụ mẫu.”Tần Tu Viễn nhướng mày: “Khi làm sao hắn trở về?”Tần Tu Dao rũ đôi mắt nói: “Chỉ sợ cần sau mười lăm mon giêng.”Đường Nguyễn Nguyễn nuốt làm thịt cá trong mồm rồi nói: “Vậy chưa hẳn hắn buộc phải mau chóng trở về sao? câu hỏi cầu thân còn phải sẵn sàng sẵn sàng?”Tần Tu Dao sửng sốt: “Gì vậy, cầu thân sao?”Tất cả mọi fan đều cả kinh, Tần lão phu nhân nói: “Nguyễn Nguyễn, bé nói cái gì vậy? Hắn sẽ đến cầu thân Tu Dao sao?”Đường Nguyễn Nguyễn cũng cảm xúc kinh ngạc, nữ giới nói: “Mọi người… hầu như người phân vân sao?”Nàng âm thầm nghĩ ko tốt, chẳng lẽ thiếu phụ đã hủy hoại sự bỡ ngỡ mà Mạc Lâm chuẩn bị?Tần Tu Dao nhanh lẹ hỏi: “Tẩu tẩu, tẩu nghe tin này từ đâu?”Đường Nguyễn Nguyễn nhìn nàng, đo đắn có buộc phải nói xuất xắc không. Tần Tu Dao không chịu buông tha: “Tẩu tẩu… Nói đi…”Nàng vốn chưa phải là cô bé hài tử thẹn thùng, vừa nghe Mạc Lâm mong đến mong hôn thì độc nhất vô nhị định buộc phải hỏi mang lại cùng. Đường Nguyễn Nguyễn cùng bất đắc dĩ nói: “Vậy thì đừng nói là ta kể…” thanh nữ tiếp lời: “Thời gian trước, Bạch Tùng đến shop đồ ăn vặt của ta sở hữu mấy món, nói là muốn mang về cho phụ mẫu. Dễ dàng có nhắc đến Mạc Lâm xin nghỉ ngơi về quê, đó là muốn hiệp thương chuyện hỏi vợ với phụ mẫu… Nghe ý của hắn, chắc hẳn rằng năm sau đã mời bà côn trùng tới.”Tần Tu Dao nghe vậy, xung quanh không ngoài đỏ lên. Tần lão phu nhân mỉm mỉm cười nhìn phụ nữ nhi của mình, nói đùa nói: “Đây là người vợ nhi lớn không thể giữ trong đơn vị rồi!”Tần Tu Dao hờn dỗi nói: “Mẫu thân nói đồ vật gi vậy… làm cái gi có… nhỏ còn ước ao ở cùng chủng loại thân thêm vài ba năm…”Tần lão phu nhân ra vẻ nghiêm túc: “Con không thích gả sao?” giới hạn một chút, bà mau chóng nói: “Vậy ta nói với Mạc Lâm, để bé trễ vài ba năm rồi tái giá… Vừa cơ hội vi nương đang dần luyến nuối tiếc con.”Tần Tu Dao vừa nghe vậy, tốt nhất thời trợn tròn mắt: “Mẫu thân!”Nàng ưng ý Mạc Lâm không chịu được, làm gì muốn chờ đón thêm chứ?Thấy cỗ dạng này của nàng, tất cả mọi fan vỗ tay cười cợt to. Đường Nguyễn Nguyễn cũng mỉm cười khanh khách, nhưng mà lát sau lại cảm giác cảm thấy không say mê hợp. Phụ nữ nhất thời dừng rượu cồn tác… cảm xúc bụng hình như hơi co rút… hơi đau.Đường Nguyễn Nguyễn ngồi ngơ ngác, bình tĩnh một lát, nghiêm túc cảm dấn cơn đau này có phải là thật tuyệt không. Tần Tu Viễn nhìn bạn nữ sững sờ thì hỏi: “Nàng bị sao vậy?”Đường Nguyễn Nguyễn con quay đầu, trong đôi mắt hạnh lộ ra một tia khẩn trương: “Thiếp… Bụng thiếp đau…”Tần Tu Viễn ngẩn ra: “Có cần sắp sinh rồi không?”Đường Nguyễn Nguyễn bật khóc: “Thiếp ko biết, bên cạnh đó càng ngày dần đau…”Tần lão phu nhân mau lẹ nói: “Đi mời thái y, gọi cô đỡ tới!”Bà đỡ đã kiếm được từ sớm buộc phải đang sống trong phủ, chính là vì ứng phó trường hợp bất ngờ. Tần Tu Viễn bao bọc lấy Đường Nguyễn Nguyễn, xông về chống ngủ gần nhất. Mọi người cũng không hề tâm tư nạp năng lượng cơm nữa, nữ giới quyến đầy đủ đi theo, chỉ để lại 1 mình Tần Tu Dật, trù trừ phải có tác dụng sao.“Nguyễn Nguyễn, đừng sợ, bà đỡ tiếp đây rồi!”Tần Tu Viễn chuyển Đường Nguyễn Nguyễn vào chống ngủ, hắn nuốm lấy tay nàng, không chịu buông ra. Tần lão phu nhân tiến vào, nói: “A Viễn, con mau ra đi ngoài…”Trong thời cổ đại, người vợ nhân lâm bồn thì trượng phu có sốt ruột đến đâu, cũng chỉ có thể chờ mặt ngoài. Tần Tu Viễn vừa mới thoát ra khỏi cửa, thái y cùng cô đỡ đã đến. Hắn tiếp cận đi lui sinh hoạt cửa, khôn xiết thấp thỏm.“A Viễn.” Tần Tu Dật cũng đi tới. Tần Tu Viễn thấy được hắn thì nói: “Nhị ca…”Tần Tu Dật cười cợt cười: “Không có bài toán gì, đừng lo lắng.”Tần Tu Viễn cảm thấy vô thuộc lo lắng, người vợ nhu nhược yếu ớt như vậy, làm sao chịu nổi một chút giày vò này đây?Trong phòng sinh, Đường Nguyễn Nguyễn sẽ đổ các giọt mồ hôi như mưa. Bà đỡ nói: “Phu nhân… ví như đau, có thể hét lên.”Đường Nguyễn Nguyễn lắc đầu: “Phu quân ta ở bên ngoài…”Bà đỡ nghi hoặc: “Phu quân ở phía bên ngoài thì sao?” Ý bà là chị em hãy hét lên để bớt đau đớn! không ít thế gia đại tộc phụ thuộc vào việc sinh con để giành được sự sủng ái của phu quân. Đường Nguyễn Nguyễn suy yếu nói: “Chàng vẫn lo lắng.”Bà đỡ sửng sốt, lập tức gồm thêm vài phần hảo cảm so với phu nhân này, bà càng thêm lưu ý mà nói: “Phu nhân, fan hãy cần sử dụng sức có tiết tấu, thở ra…”Mái tóc của Đường Nguyễn Nguyễn bị những giọt mồ hôi thấm ướt, dính vào thái dương. Bụng cô bé căng chặt, đau đến hơn cả không nói yêu cầu lời. Ngón trắng tay ngần gắt gao giữ chặt mép giường, xúc cảm tê vai trung phong liệt phế truất quả thực làm cho những người ta quan trọng chịu đựng được. ở đầu cuối nàng không nhịn được nữa, nhẹ nhàng khóc nức nở: “Đau…”Thanh âm nhỏ như vậy lại bị Tần Tu Viễn ngoài phòng nghe thấy, hắn băn khoăn lo lắng chạy mang lại cửa phòng sinh: “Nguyễn Nguyễn! Nguyễn Nguyễn!”Đường Nguyễn Nguyễn nghe được thanh âm của hắn, trong tâm cũng lặng ổn vài ba phần, gắt gao nhẫn nại, liên tiếp dùng sức. Cô đỡ chỉ huy: “Phu nhân, cố gắng thêm một ít nữa! chuẩn bị ra rồi!”Ngón tay Đường Nguyễn Nguyễn nỗ lực thành đấm, môi bị chính mình gặm đến white bệch, hạ quyết tâm sử dụng sức rặn!“Oa oa oa…” một giờ đồng hồ khóc béo vang lên trong khung trời đêm. Vào chớp đôi mắt Đường Nguyễn Nguyễn vô lực, suýt nữa bất tỉnh nhân sự xỉu. Tần Tu Viễn bên phía ngoài phòng nghe thấy giờ khóc nức nở này, vừa mừng vừa sợ. Một lúc sau, cô đỡ bế hài tử ra, nói: “Chúc mừng tướng quân, là một thiên kim tè thư, chủng loại tử bình an.”Đôi đôi mắt phượng của Tần Tu Viễn đột nhiên mở to, nụ cười nở rộ: “Ta biết!”Hắn cẩn trọng từng li từng tí chào đón hài tử, ôm vào lòng như bảo bối, phương diện Tiểu Bánh Bao còn có chút hồng phấn, con gái mở to đôi mắt nhìn khắp địa điểm một vòng, so với thế giới này tràn trề tò mò. Toàn bộ mọi tín đồ vây xung quanh nàng, Tần lão phu nhân vừa nhìn là một trong cô nương thì cũng tương đối vui mừng: “Rốt viên ta cũng đều có chất bạn nữ rồi!” kế tiếp bà đến ôm đái Bánh Bao.Tần Tu Dật và Ngôn đưa ra Tâm cũng vô cùng nhã hứng nhìn tiểu chất nữ, Ngôn đưa ra Tâm âm thầm nghĩ mong mỏi ôm một cái, tuy nhiên Tần lão phu nhân làm sao chịu buông tay?Tần Tu Viễn hỏi: “Ta có thể vào được chưa?”Bà đỡ gật gật đầu, Tần Tu Viễn không nói nhị lời mà lại chạy vào trong chống ngủ, căn nhà còn tràn ngập mùi huyết tươi khiến lòng hắn nhức xót, tiếp cận trước giường.Đường Nguyễn Nguyễn khẽ mở mắt: “A Viễn…”Trong lòng Tần Tu Viễn cảm khái, hắn khàn khàn mở miệng: “Nguyễn Nguyễn, con gái vất vả rồi…”Đường Nguyễn Nguyễn vô lực rung lắc đầu: “Thiếp ko sao… tè Bánh Bao, trông tất cả đẹp không?”Trong đôi mắt của Tần Tu Viễn như có hơi nước, hắn lẩm bẩm: “Đẹp lắm… Là cô nương đẹp tuyệt vời nhất thiên hạ.”Đường Nguyễn Nguyễn tị tuông: “Còn thiếp thì sao?”Tần Tu Viễn vệ sinh mắt, nói: “Nàng là đệ nhất, đứng đầu.”Đường Nguyễn Nguyễn khẽ cười cợt ra tiếng. Thời gian này, Tần lão phu nhân ôm hài tử lại, nói: “Tiểu Bánh Bao mang đến rồi, Nguyễn Nguyễn đã vất vả khổ cực như vậy, nhỏ hãy sống thật tốt.”Đường Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Đa tạ mẫu mã thân.”Nàng rũ mắt nhìn về phía hài tử trong tay mẫu mã thân, tiểu Bánh Bao ngoan ngoãn nhắm mắt lại, khuôn mặt nhỏ tuổi nhắn phấn nộn khiến cho người ta rất hy vọng sờ vào. Đường Nguyễn Nguyễn vươn ngón tay đến gần gò má tiểu Bánh Bao, ngờ đâu nàng không ngủ cơ mà quay mặt về phía ngón tay Đường Nguyễn Nguyễn, bước đầu mút lên. Đường Nguyễn Nguyễn mỉm cười: “Chàng thấy đấy, nàng là 1 con mèo nhỏ.”Tần Tu Viễn cười dịu dàng: “Giống nàng.”Mắt hạnh của Đường Nguyễn Nguyễn cong cong. Hai tín đồ nhìn nhau, trong ko khí dịu dàng êm ả quanh quẩn, hắn lấy tay phụ nữ nắm chặt trong thâm tâm bàn tay mình.

Xem thêm: Uống Thuốc Lao Có Mệt Không, Điều Trị Lao, Đừng Nản Vì Tác Dụng Phụ

Tè Bánh Bao tảo đầu, cái miệng nhỏ dại nhắn ngáp một cái, bây giờ mới thật sự ngủ.Ngoài chống gió rét thấu xương, tuyết cũng sắp rơi. Ngôi nhà êm ấm như mùa xuân, thiết kế bên trong cũng vô cùng ấm áp.Năm tháng lặng bình, hiện chũm an ổn.(Kết thúc)TOÀN VĂN HOÀN