bởi Nanacập nhật vào 3 mon Mười Hai, 20213 mon Mười Hai, 20213 comment ở lưu Ly hotgirl Tâm – Chương 43 – Phần 2

Chương 43 – Phần 2

Bóng đêm chùm xuống, tối đen như mực.

Bạn đang xem: Giáo bá tiểu mỹ nhân

Nguyên Khang đế một đợt nữa cải trang xuất cung mang lại Hầu phủ, đấy là lần cuối cùng lấy máu, trong tương lai không phải lấy máu làm cho thí nghiệm điều chế thuốc.

Sau lúc Hoa Giải Ngữ làm giống nhì lần trước, lấy máu ở bố chỗ, sinh sống ngón tay hắn, phần cổ, tim, Nguyên Khang đế nghĩ về sau này còn có khi sẽ không còn được gặp mặt nữ nhân này nữa, trong tâm địa chợt dơ lên một nguyện vọng mãnh liệt, bật thốt miệng hỏi:

“Hoa thần y đã gồm hôn phối chưa?”

Thẩm Mậu cùng Lý ngự y gần như giật mình.

Hoa Giải Ngữ lạnh nhạt ngẩng đầu quan sát Nguyên Khang đế, cau mày nói: “Tần lão gia, tiểu phụ nữ đã qua tuổi thành hôn rồi.”

Nguyên Khang đế lộ vẻ xấu hổ, bế tắc mất mát: “Là trẫm… ta mạo phạm!”

Hoa Giải Ngữ hình như muốn tránh băn khoăn nói: “Tần lão gia, một số loại độc ngài bị trúng là Hào độc với Quỹ Họa Thương quả thực có thể giải, ít ngày nữa đã chế được thuốc giải, mang đến lúc kia ta đang giao mang lại Thẩm Hầu gia là được, ngài không bắt buộc đến nữa.”

Nguyên Khang đế còn ước ao nói thêm vài ba câu cơ mà thấy khuôn khía cạnh lạnh như băng của Hoa Giải Ngữ, sau cùng không thổ lộ miệng.

Sau khi đoàn tín đồ đi thoát khỏi Tây Sương phòng, Nguyên Khang đế không kiềm chế được đặt ra những câu hỏi Thẩm Mậu, “Lần trước ngươi tiến cung nói Hoa Giải Ngữ có vấn đề, ko kể chuyện cô bé là fan nước Trần, thì còn tra ra chỗ nào khả nghi không?”

“Thần bảo đảm không khảo sát ra, không có bất kỳ chứng cứ nào minh chứng cô ta tất cả mưu mô cực nhọc lường.” Thẩm Mậu rung lắc đầu, “Hoa Giải Ngữ không tính trị liệu bệnh tim của tiểu nữ, trị … trị thương ngoài da mang lại Phó đưa ra Diệu, thì thông thường chỉ mê say điều chế thuốc giải Hào độc cùng Quỹ Họa Thương, hoặc làm bạn với những loại thuốc sách y. Từ thời điểm ngày đến ghê thành, cô ta không hay thoát khỏi Hầu phủ, chỉ bao gồm mấy lần xuống đường chủ yếu cài đặt dược liệu, còn trước đó chưa từng liên lạc với bất kỳ kẻ khả nghi nào, thần lẩn thẩn dốt, đích thực tra không ra.”

Ngừng một chút, Thẩm Mậu liên tiếp nói: “Chỉ gồm điều, hình như Hoa thần y từng tất cả tranh chấp với đái nữ.”

Nguyên Khang đế nhướng mày: “Chuyện như thế nào?”

Thẩm Mậu thanh âm nhỏ dại mấy phần, khuôn mặt khá mất trường đoản cú nhiên: “Tiểu chị em đánh Phó chi Diệu bất tỉnh nhân sự xỉu, Hoa thần y trách cứ tiểu phụ nữ vài câu, nói tè nữ doạ người nước Trần lũ họ.”

“Người và một nước, chuyện này có thể hiểu.” Nguyên Khang đế nhíu lông mày, “Thẩm Mậu, chỉ bằng vào bài toán này cơ mà ngươi cảm xúc Hoa Giải Ngữ có gì khả nghi sao.”

“Dạ không, là tiểu cô bé cảm thấy cô ta khả nghi.”

Nguyên Khang đế tức tối nhíu mày càng chặt: “Thẩm giữ Ly? E là bị người ta mắng phải sinh lòng bất mãn.”

Thẩm Mậu muốn lý giải thêm nhưng Nguyên Khang đế không suy xét hắn nữa, xoay đầu hỏi Lý ngự y: “Mỗi lần cô ta mang máu, gồm thấy giở trò so với thân thể trẫm không?”

Lý ngự y khom bạn trả lời: “Thưa không ạ, vi thần sẽ quan ngay cạnh rất kỹ.”

Ba ngày sau, quả thật Hoa Giải Ngữ đã điều chế xong thuốc giải, y lời mang thuốc giải giao mang đến Thẩm Mậu, nhân tiện kính chào từ biệt về nước Trần.

Thẩm Mậu xem xét tỉ mỉ chiếc bình sứ trong tay, hỏi với giọng không kiên cố chấn: “Cái này. . . Thiệt sự có thể giải độc?”

Hoa Giải Ngữ: “Nếu không có gì không bình thường thì hẳn là hoàn toàn có thể giải. Còn giả dụ thuốc này sẽ không thể giải được thì dân thiếu phụ đành bất lực, Hầu gia chỉ hoàn toàn có thể mời cao y khác cho hảo hữu của ngài.”

“Bản hầu đương nhiên tin y thuật của Hoa thần y.”

Sau lúc Thẩm Mậu đựng kỹ dung dịch giải, chớp nhoáng cười nói, “Hoa thần y, bệnh về tim của tiểu thiếu nữ còn chưa thôi hẳn, chi bằng thần y gìn giữ thêm mấy ngày?”

“Hầu gia xin yên tâm, bệnh về tim của đại tiểu thư cũng không hẳn chứng dịch tim bình thường mà bọn họ biết, giờ đồng hồ cơ bản đã được áp chế, dù chưa khỏi hẳn cơ mà nàng hoàn hảo sẽ ko mất mạng vì bệnh này!” Hoa Giải Ngữ cười cợt nói, góc nhìn lạnh nhạt, “Còn ví như Hầu gia đích thực không im lòng, ta cũng không lo ở thêm mấy ngày, chẳng qua ta quá nhớ trượng phu cùng người vợ nhi vào cốc đề xuất mới ước ao sớm rời ra khỏi kinh thôi.”

Thẩm Mậu lộ vẻ áy náy, chắp tay nói: “Vì bệnh của tiểu nữ, cơ mà thần y đề xuất chịu nỗi khổ xa bí quyết gia đình, đấy là lỗi của bạn dạng Hầu. Ngày Thần y tách kinh, bản hầu khăng khăng sẽ đáp tạ hậu hĩnh!”

“Hầu gia chớ quá bất an!” Hoa Giải Ngữ nói, “Ta luôn luôn muốn phân tích các loại bệnh nan y, bệnh về tim của đại tiểu thư và đúng là hiếm gặp, mặc dầu hai nước Tiêu Trần bí quyết xa ngàn dặm, nếu ta biết được tất cả chứng bệnh đặc trưng trên đời như vậy này thì Hầu gia cùng phu nhân không phái bạn mời, ta cũng biến thành tới kinh thành.”

“Thần y vừa có tài vừa gồm đức, quả thực khiến phiên bản hầu sinh lòng kính nể.”

Hôm sau, Thẩm Mậu tiến cung diện thánh, dưng thuốc giải mang đến Nguyên Khang đế.

Nguyên Khang đế mừng cuống vô cùng, nhưng lại vẫn không bị niềm vui khiến cho lu mờ lý trí, bảo Lý ngự y đánh giá lại, mang lại khi xác nhận không bao gồm vấn đề, vẫn cảnh giác tìm năm nhỏ chuột thí nghiệm thuốc. Sau vài ngày quan tiền sát, những con chuột vẫn sống, không xảy ra bất cứ vấn đề gì, hôm nay Nguyên Khang đế mới chuẩn bị uống thuốc .

Lý ngự y chợt nói: “Bệ hạ, thần lo lại xẩy ra trường hòa hợp ủ bệnh rất rất lâu như Sở Tiệp dư hạ Hào độc vào tín đồ bệ hạ”

Nguyên Khang đế phân vân nắm chặt viên thuốc.

Vương Mão liếc nhìn Nguyên Khang đế, khom tín đồ nói: “Bệ hạ, xin thứ cho lão nô tội đại bất kính. Hào độc ẩn núp trong cơ thể thánh thượng đã thừa lâu, cứ coi như dung dịch giải thật sự tất cả vấn đề, nhưng hiện giờ bệ hạ đã trúng hai nhiều loại kịch độc, lại…” không hề nhiều thời gian?

Nếu vị thần y này thật sự mong muốn hại người, chỉ cần khoanh tay đứng chú ý là đủ.

Nguyên Khang đế vốn không sống lâu được, những hôm qua đều nhờ thuốc của Hoa Giải Ngữ để chống đỡ, thuốc kia cũng chỉ là nuốm gắng cải thiện tinh thần của hắn. Hắn vốn chẳng còn bất kể hi vọng nào, giờ thiệt sự có thuốc chia sẻ trình bày ở trước khía cạnh mình, nếu ăn, nhỡ đâu thật sự khỏe lại, không ăn, bản thân cũng chẳng sống thêm được mấy ngày.

Tìm thần y là để giải độc, dung dịch giải này chính là một hi vọng cuối cùng, chẳng có vì sao gì khi fan ta đưa thuốc giải cơ mà mình lại không đủ can đảm uống.

Nghĩ mang lại đây, Nguyên Khang đế không đo đắn nữa, nhét dung dịch giải vào miệng. Uống vào, thân thể cũng chẳng có ngẫu nhiên dị thường nào, khiến cho hắn yên tâm không ít.

Thuốc giải không nhanh chóng có tác dụng, nhưng mà Nguyên Khang đế cảm nhận rõ ràng thân thể của mình càng ngày càng chuyển biến tốt đẹp. Thời hạn vào triều có thể kéo dài thêm hơn nữa chút, chứ không phải như khoảng thời hạn bị trúng độc kia, hắn chỉ chọn nghe một hai vấn đề đại sự rồi kho bãi triều.

Ngày hôm đó, sau khoản thời gian hạ triều Thẩm Mậu cho tới ngự thư phòng cầu kiến Nguyên Khang đế.

“Bệ hạ, thần sẽ giữ Hoa thần y thêm mấy ngày, chúa thượng có thả đàn bà rời kinh hay định an bài khác?”

Nguyên Khang đế hơi trầm tứ một chút: “Để cô ta rời tởm đi!”

Phụ nhân này có y thuật hay diệu, sao nỡ nhằm cô ta mắc kẹt sinh sống cung đình.

“Đại tè thư, mai sau có thời cơ đến nước Trần, duy nhất định bắt buộc tới Đào Hoa Cốc, nơi đó sơn thanh thủy tú, thực sự là cụ ngoại đào nguyên.” Ánh đôi mắt Hoa Giải Ngữ khé lướt qua tín đồ Phó đưa ra Diệu, sau cùng rơi trên bạn Thẩm lưu giữ Ly.

Thẩm lưu giữ Ly chớp đôi mắt nói: “Được, có thời cơ ta nhất định tới bái rộp nơi cố kỉnh ngoại đào nguyên như lời Hoa thần y nói.”

Hoa Vũ cau mày.

Sau từ biệt Hoa Giải Ngữ trèo lên xe ngựa, đi thẳng mang lại cửa thành.

Nhìn hướng xe ngựa đi, Thẩm giữ Ly cần sử dụng cùi chỏ va Phó đưa ra Diệu, nói đầy hứng thú: “Ngươi mang lại Đào Hoa cốc chưa?”

Phó bỏ ra Diệu khía cạnh mày ôn hòa: “Chưa từng đến, nhưng mà nghe nói địa điểm đó siêu đẹp, rời xa vắt sự phân tranh, là một cõi cực lạc.”

Thẩm giữ Ly lông ngươi cong cong như vầng trăng: “Có cơ hội, bọn họ cùng đi.”

Phó chi Diệu buồn bã: “Nàng đi đi, cứng cáp ta không có cơ hội.”

Thẩm Mậu liếc nhìn Thẩm lưu giữ Ly và Phó chi Diệu, quay người phi vào phủ đệ.

Thẩm lưu giữ Ly choạng ngón tay mảnh mai trắng trẻo, chọc chọc bẫy vai Phó bỏ ra Diệu, chớp mắt: “Nhỡ đâu có cơ hội thì sao?”

“Đại tiểu thư cớ gì cứ đùa trêu ghẹo ta?” Phó bỏ ra Diệu căng mặt, bé ngươi âm độc về tối sầm, chẳng còn vẻ ôn hòa tao nhã như vừa nãy.

Thẩm lưu lại Ly ngắc ngứ há khổng lồ miệng, bất chợt phát hiện ra Phó đưa ra Diệu thay đổi ở đâu.

Trước mặt người khác vẫn có khuôn phương diện ôn hòa hèn mọn như cũ.

Nhưng lúc không còn ai, chỉ cần hắn đơn côi đối khía cạnh với nàng, hắn không dùng lớp ngụy trang kia nữa, chẳng coi chị em ra gì nhưng mà trào phúng phụ nữ một cách lạnh lùng.

Vì sao hắn không liên tiếp diễn nữa? bởi vì bị phụ nữ phát hiện hắn giết thịt người, hay vì vì sao nào khác?

Nói thật, Thẩm lưu giữ Ly rất hi vọng Phó chi Diệu thường xuyên diễn, diễn phải sống động chút, tốt nhất là như là y như thật để nàng hoàn toàn có thể quên đi bộ mặt đại bạo quân của hắn.

Trong xe ngựa, Hoa Vũ hỏi: “Sư phụ, sao fan mời Thẩm giữ Ly mang đến Đào Hoa Cốc chúng ta?”

Hoa Giải Ngữ đầy vẻ rét mướt lùng: “Lời khách sáo thôi.”

Hoa Vũ cười: “Sư phụ, hiếm lắm new có thời cơ đến nước Tiêu, bọn họ có thăm trấn tê Hà một chuyến không?”

“Không, về trực tiếp nước Trần.”

Trong thư phòng, bộ đội ngầm theo dõi và quan sát Hoa Giải Ngữ ra khỏi kinh thành trở về phục mệnh nói: “Hầu gia, thủ công theo dõi xe ngựa Hoa thần y mang đến ngoại ô bí quyết kinh thành trăm dặm, bọn họ chỉ đi thẳng về hướng nước Trần, có lẽ rằng thực sự chỉ mong về.”

Thẩm Mậu phất tay: “Không phải đi theo nữa, rút người về.”

Chớp mắt đã đi vào tháng Bảy, thời tiết ngày càng nóng.

Lý ngự y tiếp tục bắt mạch đến Nguyên Khang đế, không thể phát hiện tất cả gì bất thường, toàn thể độc còn trong bạn Nguyên Khang đế đã làm được thanh trừ. Long thể cơ phiên bản đã ngoài hẳn, thậm chí còn có thể triệu tần phi mang đến thị tẩm nhằm phát long uy một phen, sau khoản thời gian mây mưa cũng ko cảm thấy cơ thể khó chịu, đồng thời những lời đồn thổi không rõ ràng trong hậu cung liên quan tới Nguyên Khang đế phần lớn dừng lại.

Chẳng qua trải qua chuyện Sở Tiệp dư hạ độc, Nguyên Khang đế rất là thận trọng đối với nữ nhân vào hậu cung, hắn vẫn không lúc nào động vào nữ nhân bắt đầu vào cung nhưng lý lịch không rõ ràng.

Những người vợ nhân hay được triệu vào ngủ phần nhiều là người có phi vị trở lên, dù có tác dụng vậy cơ mà vẫn hết sức cẩn thận, tiêu giảm tối đa phần lần mưa mây với chị em nhân.

Thấy dung nhan mặt Nguyên Khang đế hồng nhuận, khôi phục niềm tin long mã*, phê chăm bẵm tấu chương cũng không hề đọc một chút là nhị mắt muốn dừng lại nghỉ ngơi, vương Mão đứng cạnh vừa mài, vừa cười chúc mừng nói:

(*long mã: tượng trưng mang lại tràn trề sức sinh sống trẻ mãi ko già)

“Lão nô chúc mừng bệ hạ, long thể khôi phục, vạn tuế vạn vạn tuế!”

Long nhan Nguyên Khang đế cực kì vui mừng, trung ương tình thoải mái và tự nhiên cũng tốt hơn, nghĩ mình vẫn tồn tại trẻ, không buộc phải vội đá quý lập di chiếu đề xuất lập tức mang lại hủy di chiếu lập Tiêu Cảnh Thượng kế vị.

Vừa xuất xắc có thời hạn dài để cẩn thận bồi chăm sóc Tiêu Cảnh Thượng, mang đến hắn kế thừa lý tưởng trị quốc của mình, mở sở hữu lãnh thổ, khai sáng một nạm hệ thịnh vượng, lưu giữ danh sử sách.

Nguyên Khang đế có thể chất tốt, lại đang tiếp tục sung mãn, buộc phải nghĩ mọi thứ chẳng bắt buộc nóng vội, quy trình tiến độ thanh trừ dị đảng núm gia chậm rãi dần. Cơ mà trước kia hắn sẽ diệt không ít thế gia triều thần khiến cho lòng tín đồ bàng hoàng, dù Nguyên Khang đế sử dụng nhiều cơ chế lôi kéo trấn an cho đâu bọn chúng thần vẫn lo sợ, trong công việc không gồm gan dám đi chệch do sợ phạm lỗi. Điều này dẫn đến rất nhiều triều thần vào triều thao tác bó tay bó chân, trong cả lúc thượng triều bàn chuyện chính sự cũng không đủ can đảm nói nhiều, toàn bộ đều giữ đem mình không mong công, thái độ bố phải không cầu không tồn tại tội, miễn chớ để đối phương chính trị nắm đạt điểm yếu.

Đối bới chuyện này Nguyên Khang đế lại cảm giác hài lòng, mấy năm ngoái lúc hắn bắt đầu đăng cơ, quả thực bị đám lão thần này áp dụng quá mức độ trên triều đình, vì để kiềm chế bọn họ hắn yêu cầu phí rất nhiều tâm tư.

Quần thần bị Nguyên Khang đế chỉnh cho khom lưng, không dám lớn giọng đàm đạo chuyện quốc sự chủ yếu sự, chỉ bao gồm Tiêu Cảnh Thượng khuyến cáo một loạt cải tân biện pháp tiến hành quân nhóm ở biên giới, đôi khi cũng khuyến nghị ý kiến nhằm mục đích vào câu hỏi tái triển khai an ninh tại kinh thành.

Nguyên Khang đế chỉ chấp thuận một phần đề nghị của Tiêu Cảnh Thượng, còn sót lại chưa gật đầu những lời khuyên liên quan lại tới vấn đề bố trí và triển khai điều hành và kiểm soát biên giới, Nguyên Khang đế chuyển trọng trách này giao cho Thẩm Mậu, lệnh mang đến hắn định ngày rời kinh.

Thẩm lưu Ly chẳng quá bất ngờ khi nghe tin Thẩm Mậu sắp rời khiếp đi biên quan.

Trong mộng, trước lúc kinh thành bị phá hủy, Thẩm Mậu từng lĩnh lệnh tránh kinh, nhưng lý do rời ghê là đi bình định An Châu.

Mà tiếng Thẩm Mậu cũng buộc phải rời khỏi ghê thành, dẫu vậy lại lĩnh lệnh đi biên quan, bài toán này xảy ra trước mấy tháng so với tuyến thời hạn trong mộng, nghe nói là vì đề nghị chỉnh đốn quân team ở biên quan lại của Tiêu Cảnh Thượng. Có lẽ nào tin của bản thân có tác dụng?

Nàng xem xét một chút, đùng một phát nhớ đến chuyện Hoa Giải Ngữ từng chữa căn bệnh cho Nguyên Khang đế, dù đàn bà không hỏi Thẩm Mậu chuyện này, rất nhiều vẫn hoàn toàn có thể lờ mờ đoán ra cơ thể Nguyên Khang đế đang không còn điều gì khác đáng hổ hang từ hầu hết ngôn từ hành vi của Thẩm Mậu.

Thân thể hoàng đế khoẻ mạnh, cho nên vì thế biên quan hay tởm thành đều sẽ tiến hành bố trị lại lần nữa, có lẽ nước Tiêu đã không thuận lợi trở thành vong quốc nữa cần không?

Mình cũng gồm thêm thời gian để sống một cuộc sống thường ngày an ổn.

Thẩm lưu lại Ly bình chân như vại nằm ở gường trải đệm tơ mát lạnh, ở bên cạnh là Lục Trúc cùng Lục Khởi cố quạt mát mang đến nàng. Gió đuối lướt nhẹ qua mặt làm thiếu nữ không khỏi cảm thấy sáng khoái tinh thần, lại sở hữu cả nho ướp lạnh, khoảng thời hạn này thiệt sự thảnh thơi.

Nàng há to lớn miệng, giơ tay ném quả bé dại vào miệng.

Ôi thiệt nhục.

Vui vượt hóa buồn, trái nho mắc sinh sống yết hầu.

Xem thêm: Các Kiểu Tóc Vic Đẹp Cực Chất Phù Hợp Với Nhiều Khuôn Mặt, 10 Kiểu Tóc Vic Phù Hợp Với Mọi Gương Mặt

Sắc mặt thoắt cái tái đi, xúc cảm ngạt thở nháy mắt ập tới, nàng khó tính chỉ vào yết hầu, ko thốt yêu cầu lời.