Có vẻ nhiều người đang chặn quảng cáoViệc này là bình thường, cửa hàng chúng tôi cũng hay có tác dụng vậyThế tuy vậy hiện quảng cáo là nguồn kinh phí đầu tư ít ỏi nhất của cửa hàng chúng tôi để duy trì và cải tiến và phát triển site


Nếu được muốn bạn bỏ chặn quảng cáo nhằm giúp cửa hàng chúng tôi tồn tạiĐằng như thế nào thì ko bao gồm quảng cáo chúng ta vẫn đề nghị nhìn thấy cùng đọc phần nhiều dòng này :v


*

Tác phẩm: Tôi như ánh dương rực rỡ

Tác giả: rứa Mạn

Thể loại: ngôn tình

Reviewer: truy tìm Quang

___

Đây chưa phải lần đầu tiên tôi hiểu "Nắng Gắt".

Bạn đang xem: Tôi là ánh dương rực rỡ

Cái thời tôi từng điên cuồng với nỗ lực Mạn là lúc đọc xong "Yêu em từ cái nhìn đầu tiên", cũng chính là thời điểm chỉ biết đọc mà chưa lấn sảnh vào viết lách. Tôi biết đến "Nắng Gắt" từ khi ấy, và đã và đang đọc bộ này trên dưới năm lần.

Tôi đọc lại tác phẩm, chỉ là mong mỏi biết kết cục, đúng đắn hơn là Rùa Mạn đã ra quyển hạ của "Nắng Gắt" tốt chưa. Sau khi xác định là chưa có thì cũng không có thuyệt vọng mấy, chắc rằng là thành quả này chưa đến tôi cái cảm giác điên cuồng. Cơ mà lần này đọc lại, tôi bất giác cảm xúc sợ hãi. Khiếp sợ như khi tôi biết được Hàn Phi vào Thiên Hàn Cửu Ca có khả năng sẽ bị hãm hại bị tiêu diệt sớm vậy. Còn bởi vì sao có cảm giác này, tôi sẽ hiểu rõ ở phần sau.

Văn phong của nạm Mạn không hẳn kiểu dành cho người ưa kích ưa thích gay cấn, bởi nó thuộc dạng lãng mạn dịu nhàng, thậm chí là nhẹ nhàng đến cả có người nói rằng văn phong của cô "không ấn tượng". Nhưng mà tôi quán triệt là thế, với tôi tin rằng fans của cố Mạn cũng cấm đoán là vậy.

Có thể lối hành văn của thế Mạn dịu nhàng, nhưng không phải nhẹ nhàng một biện pháp nhàm chán, mà là hình dạng càng gọi càng thấm, vẫn thấm thì sẽ bị sâu răng vì... Quá ngọt. Tuy nhiên đọc truyện của vắt Mạn, cũng tức là bạn đã "mua" cho bạn một tấm vé đảm bảo, rằng cái kết sẽ luôn là Happy Ending. Bởi vậy nên, một vừa kẻ yếu đuối tim, nằm trong gu an ninh và không đam mê mạo hiểm như tôi trên đây đã rất có thể hoàn toàn im tâm.

Vẫn khởi đầu là mẩu chuyện nương theo gần như tháng ngày mà fan ta còn ngồi bên trên ghế nhà trường, thường được biết đến bằng nhiều tên gọi như "học đường", "mối tình đầu", "thanh xuân". Bất kể cái tên nào, cũng mang theo hồi ức nặng nề quên độc nhất vô nhị trong cuộc sống của mỗi con người. Chỉ khác là, "Nắng gắt" không khắc họa cụ thể về cuộc sống học đường, mà dành thời gian hơn phân nửa truyện nói về một quả đât khác: cuộc chia ly không hẹn ngày gặp mặt lại sau khi xuất sắc nghiệp, bước đầu một cuộc sống thường ngày mới, một các bước mới.

Bắt đầu với cái thương hiệu của phái nữ chính trước đi, thiệt ra thì tôi rất là thích cái brand name "Hy Quang" này. Đơn giản vì thông thường tôi cũng hay đánh tên nhân vật theo kiểu ẩn dụ một cái chân thành và ý nghĩa nào đó, một phần là lười suy nghĩ tên, phần nữa là rất có thể dựa vào cái tên này để phán đoán phần làm sao tích phương pháp nhân vật. (Ví dụ như cái brand name "Ám Dương" của nam chủ yếu "Ngủ đi, mai sau Xuân sẽ về" vậy đó). Hy Quang, là ánh ban mai, là ánh sáng yếu ớt. Tôi không rõ liệu mang lại cuối cùng, ánh sáng ấy của cô rốt cuộc sẽ tặng kèm cho Lâm trường đoản cú Sâm, hay sẽ kéo đem Trang Tự thoát ra khỏi bóng tối vô tận. Chân thành mà nói thì tôi rất ước ao là trường phù hợp đầu tiên, vì từ trên đầu chí cuối, tôi vẫn luôn cho rằng Lâm từ Sâm bắt đầu là nam giới chính.

Phần lớn nàng chính của cầm cố Mạn - tất nhiên không bao gồm trường hòa hợp ngoại lệ và số đông tác phẩm về sau có bứt phá mới - đầy đủ thuộc dạng khá ngây ngô xứng đáng yêu, tuy nhiên đôi khi cũng khá ngốc nghếch. Hy Quang chưa hẳn là chị em chính đầu tiên khiến tôi nhíu mày, cơ mà trước cơ Sam Sam đã và đang từng khiến cho tôi nhức đầu vày độ ngô nghê của cô ý nàng. Cơ mà ở Hy Quang, tôi lại tìm được rất nhiều điểm chung của bản thân mình ở trong đó. Mang dụ như tôi cũng là một kẻ lười biếng, học tập trung trung, không tồn tại mục tiêu độc nhất vô nhị định phải đạt đến, chỉ cần không cản đường bạn khác là được. Mang dụ như tôi cũng khá ỷ lại, chuyện người khác có thể giải quyết giùm, tôi hoàn hảo nhất sẽ ko tự mình đi làm. Hay giả dụ như, tôi cũng là một trong kẻ giỏi bị kích đụng nhất thời và hối hận ngay sau đó. đắn đo là vì chưng Hy Quang ngay sát gũi, tốt là tại tôi đang cố gắng bới lông kiếm tìm vết, mà lại thực sự khi đọc truyện song khi cũng rất nhột bởi vài điểm tương đương này.

Và hốt nhiên dưng, trong lúc đọc truyện, tôi nhảy cười khi phát hiện độ chậm tiêu của bản thân mình vẫn không là gì đối với Hy Quang. Trang Tự âm thầm làm nhiều điều vị cô như thế, và chuyện anh phù hợp cô trong khi cũng là một bí mật không công khai minh bạch mà ai cũng nhận ra. Chỉ bao gồm cô, 1 mình cô tự cho khách hàng thông minh khi suy đoán lý do anh làm những chuyện đó, để rồi đôi lần tiếc nuối và khóe đôi mắt cay cay khi cho rằng toàn bộ những chuyện anh làm, từ các việc đưa góc nhìn dò xét biểu hiện của cô, góp cô viết luận văn, suy nghĩ đôi xăng đan gót nhọn của cô, hay mang lại trường thi đại học với danh nghĩa gửi em trai đi thi để gặp cô - đều là do anh không muốn mắc nợ, hoặc là nhằm xin lỗi chũm Diệp Dung. Trang tự "thả thính" cũng khá nhiều, nhưng đầu óc chập mạch của Hy quang quẻ lại tự động dẫn lối sang một kẻ ko mấy liên quan với tên tuổi thanh mai trúc mã với Trang Tự mà lờ đi.

Thật ra chuyện này tôi cũng rất có thể hiểu, cũng chính vì Hy Quang hiểu lầm người Trang Tự yêu thích là Diệp Dung, nên không né khỏi lúc anh làm cho chuyện gì vì chưng mình đều liên can đến tín đồ của Diệp Dung. Với chuyện mà Trang Tự giỏi soi mói, để ý từng phụ kiện cụ thể trên tín đồ Hy Quang, tôi cũng có thể hiểu được. Ghét một người, không ai lại lưu ý xem tín đồ ta sở hữu đôi giày đó có lợi cho sức khỏe hay không, mà đề xuất nghĩ rằng đôi giầy đó nếu mang đến rắc rối cho tất cả những người đó thì càng xuất sắc - nhằm mình được hả dạ. Bởi vì người anh đam mê là Hy Quang, nên cho dù Diệp Dung cũng với đôi giày giống cô, anh lại không lưu ý đến, mà chỉ suy xét mình cô. Chỉ một bỏ ra tiết nhỏ như vậy, sử dụng đầu ngón chân tôi cũng có thể nhận ra Trang Tự ham mê Hy Quang. Vậy mà, cô nàng ngốc nghếch ấy lại không nhận ra cơ đấy!

Lúc Hy quang tỏ tình, thì Trang trường đoản cú lại "dọa mang lại quả nho khổng lồ ấy chạy mất". Nhưng khi Trang Tự gửi ra tín hiệu và "thả thính", Hy quang đãng lại không nắm bắt thời cơ. Một tín đồ ngốc nghếch, một kẻ trường đoản cú ti, với rồi hai bạn đã để vụt khôn cùng nhiều thời cơ về chung một nhà. Là tiếc chăng? hay còn gút mắc làm sao được buộc? tuy vậy dù ra sao, tôi vẫn không mong muốn ở quyển hạ Hy quang quẻ sẽ trở về bên cạnh Trang Tự, bởi vì tôi luôn tin loại gọi là "có không giữ mất chớ tìm", cơ hội không phải bao giờ cũng có, với đã bao gồm thì cũng không bao giờ xuất hiện lại lần hai, cả nhì người dường như không thể nuốm lấy, vậy thì nên cần buông tay. Để mọi kí ức dù âu sầu hay vui mừng đều biến chuyển hồi ức, hồi ức tuổi tx thanh xuân và tình yêu đầu.

Hy quang quẻ đã có một khởi đầu mới, dù tình ái ấy vẫn khắc sâu vào tim cùng đôi lần khiến cô thổn thức. Nhưng, chỉ nhiều lúc thôi, vì cuộc sống thường ngày của cô hiện thời đang tràn trề sức sống. Một môi trường thiên nhiên mới, chúng ta mới, sếp new và mọi nỗi lo toan mới. Hy quang vẫn rất đáng yêu với những xem xét nội chổ chính giữa - về canteen có danh thức ăn uống khó nuốt nhất trong số loại khó khăn nuốt, về xác minh "toi rồi" khi phát hiện ghi một ấn tượng vô thuộc xấu vào lần gặp đầu tiên cùng với "phó tổng đẹp mắt trai". Hy quang quẻ vẫn siêu ngây ngô và thiện lương - lúc vừa xếp tư liệu vừa ngâm nga hát, khi giúp đỡ bạn mở cửa phòng nhưng rơi từ bên trên cao xuống bị thương, khi tình cờ áy náy với lời cầu nguyện "không đâu vào đâu" vào ngôi chùa ở Thượng Hải, khi chuyển máy đùa game chỉ việc dùng tay đề nghị khi nhận thấy bàn ánh nhìn đau đớn đau xót của Lâm từ Sâm khi quan sát bàn tay trái vẫn mất tài năng cầm dao mổ.

Và không nhiều nhất, tôi thấy vui vị Lâm từ bỏ Sâm đã xuất hiện thêm ở đây, trong cuộc sống đời thường mới của Hy Quang. Dẫu vậy đồng thời, tôi cũng bất chợt âu lo lúc không biết cô rồi sẽ chọn ai - là mối tình đầu tự khắc cốt ghi tâm, giỏi mối tình văn phòng đầy vấn đề vừa bắt đầu đâm chồi nảy nở. Rứa Mạn đã để cho mình rơi vào một trong những vấn đề nan giải - bởi tác giả nói rằng mình thích cả Lâm từ Sâm lẫn Trang Tự. Cũng khiến lựa lựa chọn của Hy quang đãng trở nên trở ngại gấp bội - bởi bất kể cô giới thiệu lựa chọn vắt nào, là lựa chọn ở bên Lâm từ bỏ Sâm, bên Trang Tự, tuyệt rời xa cả hai, thì đều khiến cho hai trong số ba tín đồ hoặc cả bố người đều lâm vào đau khổ. Tôi thật sự hết sức mâu thuẫn, khi vừa mong muốn Cố Mạn ra quyển hạ, vừa sợ rằng lựa chọn của Hy Quang có thể khiến tôi rơi nước mắt. Bao gồm lẽ, thế Mạn cũng tương tự thế, vậy yêu cầu dù quyển thượng đã xuất bản gần sáu năm, mà đến bây chừ vẫn chưa có chút thông tin nào của quyển hạ.

Thật ra, trong ba người họ, tôi đau lòng ít nhất lại là Hy Quang, tiếp đến đến Lâm trường đoản cú Sâm và Trang Tự. Vớ nhiên, khoảng cách đau lòng này cũng hẹp lắm, xê xích nhau một chút thôi.

Nhắc đến Lâm từ Sâm, tôi bỗng nhiên chốc bền chí với cân nhắc rằng anh là nam thiết yếu - là tín đồ dắt tay Hy quang quẻ đi mang lại một xong xuôi viên mãn. Tôi biết lời này sẽ không thể mang lại tới tai thế Mạn, cũng biết cố kỉnh Mạn đã từng lên giờ rằng không phải cuối cùng nữ chính sẽ về cùng với ai là vấn đề quan trọng, mà đặc biệt là quy trình mà cả thắng lợi đã trải qua. Nhưng tôi vẫn ích kỉ, đến Lâm từ bỏ Sâm, và cho cả xúc cảm chủ đạo của tớ - để hy vọng rằng anh là nam giới chính.

Thật ra ngay lập tức từ lúc Lâm trường đoản cú Sâm xuất hiện, đúng đắn hơn là mẫu nhíu mày của anh ý và phật ý thuật lại lời nói "Em chưa từng chạm chán tôi", thì tôi sẽ biết chũm nào Hy quang cũng phải chạm mặt vô số băn khoăn với anh chàng này. Đôi khi, tôi phát hiện một vài tín hiệu mà Lâm trường đoản cú Sâm vạc ra, nắm rõ lí vị mà thuở đầu anh làm cạnh tranh Hy quang đãng - tuyệt nhất là đoạn anh bảo, anh đã quên phần nhiều chuyện hồi đó và dữ thế chủ động làm hòa cùng với cô. Cho tới khi đầy đủ chuyện được đưa ra phía bên ngoài ánh sáng, tôi mới vỡ lẽ, thì ra cuộc sống làm bác bỏ sĩ của Lâm từ Sâm đã ngừng với một mối hiểu nhầm to to đến vậy cùng với Hy Quang. Mà lại trước khi giải thích được đọc lầm, anh vẫn lặng lẽ âm thầm chôn cất nó, để trở về thích Hy Quang, để bàn tính kĩ planer một năm, và để lừa cô vào tròng đi dự ăn hỏi bạn thân của anh và cả chuyện để cô tự nhấn mình là "sếp tương lai" của anh.

Lâm từ Sâm biết Hy Quang hết sức ngốc nghếch, nhưng lại vẫn lừa cô vào tròng rồi về sau cho cô đổ vỡ lẽ. Còn Trang Tự, vẫn muốn giăng lưới ra kéo đem Hy quang quẻ - qua việc hỏi chuyện "quả nho to" với xem kia như một lời hứa, tuy nhiên anh không nhận biết Hy Quang dại nghếch, yêu cầu không kịp để cô hiểu rõ dụng ý đằng sau câu nói đó. Vậy phải Lâm từ Sâm đã chiến thắng trước một bước, mang đến Hy quang đãng biết mình thích cô dù cô vẫn tồn tại vương vấn không quên tình đầu.

Không đề xuất tự dưng mà tôi có ước muốn rằng Lâm từ Sâm mới là nam chính, bởi vì anh là bạn bên Hy Quang cơ hội cô yếu đuối nhất, là người mang lại nhiều niềm vui cho cô nhất, là người mang đến cho cô tình thân sâu đậm và bền chặt, cũng là người lấy đi nụ hôn quãng đời đầu của Hy Quang. Nhưng, giả dụ như mối tình vừa đơm hoa này vỡ vạc thì sao? giả dụ Hy Quang không thể bộ quà tặng kèm theo Lâm từ bỏ Sâm tia nắng ban mai rực rỡ, thì sao đây? Anh sẽ làm rất nhiều vì cô, dẫu vậy biết đâu, ấy là chưa đủ để khiến cô lựa chọn bạn cùng mình nắm tay mang đến cuối đời là anh? Tôi vô cùng lo âu nếu cuối cùng, Lâm từ bỏ Sâm cũng không có được hạnh phúc dù là người quen Hy quang quẻ và đưa về cho cô niềm hạnh phúc sớm nhất.

Và cuối cùng, Trang Tự, người khiến cho tôi nhức lòng và do dự nhiều nhất. Anh xuất hiện trong tác phẩm, luôn giữ nguyên một vẻ rét lùng, sang chảnh và xa giải pháp khó gần. Tôi từng vô cùng ghét anh, ghét anh yêu cơ mà không nói, nói không cụ thể hại Hy Quang gọi sai. Ghét anh luôn lặng lẽ làm mọi vấn đề mà không nói nguyên do, khiến Hy Quang bi ai phiền vì cho rằng anh sẽ làm vị Dung Dung. Ghét anh có nhiều cơ hội như thế, đến ở đầu cuối vẫn không đủ dũng khí thốt ra lời yêu - mặc dù buổi chia ly ấy chắc hẳn rằng là mãi mãi không bao giờ gặp lại. Ghét cả gần như phân đoạn nhưng mà anh xuất hiện thêm đều là cảnh trầm bi thiết đến yên người.

Nhưng càng đọc, tôi lại càng đau lòng vày nhân vật dụng này. Có lẽ, anh có thời cơ để nói ra, mà lại anh gạn lọc im lặng, chỉ do nỗi tự ti sẽ ngự trị và vây lấy từ đầu đến chân anh. Tất cả lẽ, đối với anh, tình yêu là một trong những thứ xa xỉ nhưng anh chưa xuất hiện khả năng va đến. Nơi anh đứng luôn là láng tối, bao gồm lẽ, anh luôn hy vọng Hy Quang vẫn dùng tia nắng yếu ớt của cô ấy để kéo anh thoát khỏi bóng buổi tối bao trùm. Tôi đã hết ghét anh, chỉ giận anh đo đắn tranh giành. Giận anh nhiều khi bỗng trở nên ngốc nghếch như Hy quang đãng - khi chỉ bởi một câu nói "rồi cô ấy sẽ trở về thôi" của Hy Quang nhưng nở nụ cười vui sướng. Bao gồm phải vì cuộc sống anh chưa khi nào xuất hiện quả nho to, chưa khi nào thoát khỏi cảnh nghèo túng bấn và đông đảo nỗi âu lo đến tương lai, phải anh mới không đủ can đảm nói lời nào với cô, mặc dù biết chỉ cần một câu của anh ý - Hy quang quẻ sẽ mặc kệ tất cả mà chờ đón và hi vọng.

Tôi đọc được số đông sự trường đoản cú ti từ anh, sống trong cảnh nhà khó khăn, nội trung khu anh cũng trở thành ngày càng yếu đuối ớt với nhạy cảm, tín đồ càng tinh tế cảm đang càng từ ti. Nhưng mà Hy quang lại xuất sắc đẹp dường ấy, vừa xinh đẹp, gia đạo lại tốt. Tất cả lẽ, thâm vai trung phong anh mang đến rằng bản thân mình mới là kẻ không xứng với cô. Vậy phải anh không đủ can đảm ngỏ lời yêu với cô, chỉ dám vụng trộm vui miệng vì lời nói vu vơ của cô ý - nay đang trở thành câu hẹn hẹn chờ lâu để anh yên trung ương phấn đấu. Và tất cả lẽ, Trang Tự, nam nhi trai mặc cảm ấy mong xóa tan mọi khoảng cách về gia cảnh hay tiền tài, rồi bắt đầu nghĩ mang đến chuyện sẽ mang đến cô biết tình cảm của mình. Nhưng đề xuất chăng, anh sẽ để vụt mất cơ hội cuối cùng để nói lời thiệt lòng?

Bất giác, tôi giận lây thanh lịch mình. Vì có lẽ rằng một kẻ như tôi trong tình yêu cũng trở thành trở phải giống với Trang Tự. Nhát yếu, không thâu tóm cơ hội, vụt mất rồi mới ôm nỗi sầu đau. Trang Tự, bởi sao tôi lại cảm thấy anh còn ngốc hơn hết Hy Quang? Ít nhất, Hy quang đãng dám tỏ tình, còn anh thì một câu riêng biệt cũng không đủ can đảm nói.

Nhưng mặc dù có đau lòng hay thấu hiểu ra sao, tôi vẫn không ao ước Trang Tự sẽ sở hữu được tình cảm của Hy Quang. Nghe phong thanh, vắt Mạn bảo rằng quyển thượng viết về Lâm từ bỏ Sâm, còn quyển hạ đã viết về Trang Tự. Nghe tin này xong, tôi đâm ra sợ hãi hãi, liệu rằng sau tất cả, Trang Tự mới là tín đồ Hy quang thật sự yêu? Và tất cả phải cuối cùng, mọi mong muốn của Lâm tự Sâm sẽ tan thành mây khói?

Những lần đọc trước, tôi không từng lo sợ điều này, do tôi nghĩ Hy Quang đang trở thành bạn nữ Lâm tự Sâm thì sẽ không có lí gì lại trở về với Trang Tự. Nhưng sáng hôm nay đọc bình luận, thấy có bạn bảo Trang Tự bắt đầu là phái mạnh chính, tôi đâm ra hoang mang. Lục search mọi thông tin từ fb giỏi gg để xác định với bản thân rằng tôi luôn luôn đúng. Nhưng tôi không tìm ra, ở bất cứ nơi nào, có bạn ủng hộ Lâm trường đoản cú Sâm, cũng đều có người cỗ vũ Trang Tự. Ngay cả Cố Mạn cũng chưa đưa ra bất cứ lời làm sao để khẳng định thân phận và vị trí của cả hai. Thứ nhất tiên, tôi lạnh nảy và hoang đem về vậy.

Ít nhất trong Thiên Hành Cửu Ca, tôi còn biết kết cục của xứ hàn Phi sẽ ra sao. Còn hiện giờ mọi chuyện trong quyển hạ "Nắng Gắt" vẫn còn đó là một ẩn số nhưng tôi không biết phải ngóng đến bao giờ mới tất cả kết quả? người khác hóng đã ngay sát sáu năm, còn tôi new đợi vài ba tiếng đồng hồ đeo tay đã thấy nóng ruột. Thì ra, kế bên chiếc vé bảo đảm cái kết luôn luôn HE và diễn biến truyện luôn ngọt, thì rứa Mạn lại ngược độc giả bằng phương pháp để cho họ chờ đón - một sự chờ đợi đằng đẵng cùng không hồi kết.

Tôi không có lí do oán trách nuốm Mạn, sự chậm rì rì của cô chỉ có thể chứng minh cô rất siêng năng chút và xem xét tác phẩm. Cùng hơn nữa, tôi cũng từng phát âm được, rằng cô vẫn vừa viết vừa khóc vào quyển hạ - do Trang Tự, bởi vì sự lựa chọn sau cùng của Hy Quang. Tôi chỉ nói theo một cách khác rằng, chũm Mạn đã tự đào hố chôn mình mà lại thôi.

Xem thêm: Tải Hình Nền Powerpoint Chủ Đề Mầm Non Cực Đẹp Bắt Mắt, Nền Mầm Non, Hình Ảnh Nền Tải Về Miễn Phí

Dù ra sao, tôi vẫn mong muốn chiếc vé bảo vệ HE tê sẽ không biến thành hoàn trả trở về vì tính năng không thể hiệu quả. "Nắng Gắt" quyển hạ, hy vọng rằng sẽ không lấy đi nước mắt của tôi bất kỳ là diễn biến hay kết truyện.

Đầu rối như tơ vò, nhưng có lẽ quyển hạ sẽ không còn ra nhanh như vậy. Haizzz, đúng là không đề nghị lọt hố khi không biết kết quả thế nào mà!!