- "Tôi đã hỗ trợ cậu điều tra, Chu Diệp Châu đã từng có lần phá thsi 4 lần, gấp đôi vào khoảng tầm 4 năm trước, 2 lần vào khoảng thời gian đang ở Mỹ. Thiên, tôi nghĩ câu nên suy xét lại về Chu Diệp Châu" Đỗ Long ghẻ lạnh nói dứt kết quả đến Nghiêm Hạo thì yên lặng. Ánh đôi mắt Hàn Thiên sâu thẳm, không có bất kì ai biết bây giờ anh đã nghĩ gì, chỉ thấy khuôn mặt càng lạnh lùng, chân mày nhíu lại, thiệt sâu ẩn nhẫn thở ra, khàn giọng nói: - "Được rồi, cám ơn cậu. À, cậu kiếm tìm được cô nàng kia cùng nam nhi của cậu chưa?" Đỗ Long sửng tín đồ tay vắt thành quyền, ánh mắt thống khổ lóe lên tia nhung nhớ, bóng lưng cứng đờ nhưng mà nặng nề lắc đầu, tiếp nối bước ra khỏi phòng. Hàn Thiên quan sát cậu ta gồm chút đồng cảm. Suy nghĩ tới Chu Diệp Châu cùng với nhiều năm yêu thương nhau, cô là cô gái đơn thuần được anh ngọt ngào và cưng chiều hết mực. Phá bầu 4 lần, gấp đôi vào 4 năm trước, 4 năm trước không đề nghị là cô đang sinh sống cùng anh sao, vậy cô không muốn mang thai con của anh mà lại đã vứt đi. Rồi sinh hoạt Mỹ, cô vẫn phá thai tiếp 2 đợt nữa nên dẫn mang đến vô sinh. Vậy, Chu Diệp Châu đang qua lại với người khác, cô ta vẫn lừa dối, làm phản anh giỏi sao?"Chỉ là một cô gái lẳng lơ ai ai cũng có thể lấy làm chồng, ngủ cùng với biết bao nhiêu thằng lũ ông". Khẩu ca của Mã Lệ trong ngày hôm qua cũng ko thể khiến cho hắn không suy nghỉ về Chu Diệp Châu, rồi lần hắn chứng kiến Chu Diệp Châu tấn công đập Hạ Mộc Vân trông khi Hạ Mộc Vân đang với thai, Diệp Châu của anh không khi nào có thể tàn bạo như thế. Chung cục cô là người như thế nào? - -------------- Tại cơ sở y tế Đã hơn 2 tuần Chu Diệp Châu nằm viện. Ngày làm sao Hàn Thiên cũng được dành thời gian vào thăm cô ta, sức mạnh cũng đã xuất sắc hơn nhiều, bây giờ cô ta xuất viện. - "Thiên, mai sau anh chuyển em về nhà thăm phụ huynh nhé" Hàn Thiên chỉ âm trầm gật đầu, ánh nhìn vẫn chú ý nhìn xoáy sâu vào Chu Diệp Châu vẫn ngồi trên giường. Bên trên xe trở về nhà, Hàn Thiên im thin thít lái xe pháo còn Chu Diệp Châu thì ríu ra ríu rít bàn về chuyện đám cưới. - "Thiên, bọn họ còn không chụp hình ảnh cưới em đã trở nên tai nạn. Tuyệt tuần sau bản thân chụp nha" - "Thiên, nhà hàng quán ăn Oliwe đó em không thích hợp lắm, hơi túng bách, mình chuyển hẳn sang Moon được không?" - "Thiên, họ sẽ đi nghỉ tuần trăng mật sinh sống đâu?" Hàn Thiên không suy nghĩ những chuyện nhưng Chu Diệp Châu ngồi ở kề bên nói, hắn chỉ đang suy nghỉ về việc Chu Diệp Châu rốt cuộc là vì sao lại từng phá thai nhiều lần đến vậy? có phải là cô đã phản nghịch anh tuy vậy lại sợ hãi bị anh phát hiện? Đột nhiên, Hàn Thiên giảm đứt những câu hỏi của Chu Diệp Châu, tốt giọng lên tiếng. - "Châu Nhi, em từng phá thai sao?" Chu Diệp Châu giật bắn người, gương mặt cắt không hề một giọt máu, chiếc túi xách tay đang vậy trên tay cũng bất thần bị cô làm rơi xuống sàn xe, cụ giữ bình tĩnh nói. - "Em ko có. Tự nhiên sao anh hỏi lạ vậy?" Hàn Thiên im lặng rồi không đồng ý - "Không, chỉ hỏi vậy thôi" Chu Diệp Châu bây giờ mới lén thở ra, lúng túng lén chú ý Hàn Thiên. Bây giờ cũng im thin thít không dám thủ thỉ nhiều như vừa rồi nữa. - --------------------- Đã hơn 6 tháng tính từ lúc ngày Chu Diệp Châu xuất viện, cô vẫn sống ở nhà Hàn Thiên như thời gian trước, Hàn Thiên dạo gần đây rất hững hờ với cô, thực sự trong thâm tâm Chu Diệp Châu không ngoài lo lắng, hơn nữa vì cô bị tai nạn, phải ngày tổ chức hôn lễ trước đó đã trở nên hủy, Hàn Thiên lại không còn đề cập chuyện thành hôn thêm lần làm sao nữa. Không được, cô quan trọng cứ ngồi hóng mãi như vậy này được. Để tránh đêm nhiều năm lắm mộng, cô phải đạt được Hàn Thiên mau chóng nhất. - ---------------- trên Hàn Thị - "Tổng giám đốc, Chu tè thư đến tìm ngài ạ" Cô thư ký lễ phép báo cáo. Hàn Thiên bao gồm chút bất ngờ, tiếp đến cũng đồng ý ngụ ý đến vào. - "Thiên, làm việc có vất vả không?" Hàn Thiên bây chừ mới ngước lên nhìn Chu Diệp Châu, dìu dịu lắc đầu, vùng dậy đi cho phía cửa sổ, đứng quay lưng về phía cô hít thở bầu không khí, xem như là thư giãn một chút. - "Thiên, khi nào chúng ta kết hôn, anh nhằm em đợi hơi thọ rồi đấy" Chu Diệp Châu từ vùng phía đằng sau ôm chầm đem cổ của đất nước hàn quốc Thiên, kề giáp thân hình nóng bỏng của cô vào sống lưng anh, giọng nói ngọt ngào mang theo chút làm cho nũng, một ít ủy tắt hơi thật khiến người ta yêu mến tiếc. Hàn Thiên nhíu mày, khuôn mặt bất đắc dĩ: - "Hôm nay em tìm đến công ty của anh ấy chỉ do chuyện này thôi sao?" - "Chuyện kết giao cũng chưa hẳn là chuyện nhỏ mà Thiên" Chu Diệp Châu đáng buồn bĩu môi nói. - "Em cũng đã nói chuyện này không hẳn là chuyện nhỏ, vậy để nhàn hạ rồi tính đi" Hàn Thiên tìm cớ thoái thác vấn đề này. - "Thiên, phụ nữ ai ai cũng sợ qua tuổi thanh xuân của chính mình cả, anh cũng không còn trẻ nữa, sao bắt buộc chờ tiếp chứ? chúng ta yêu nhau gần 10 năm rồi, anh còn mong muốn em hóng bao lâu nữa đây? Hay nguyên nhân là em không tồn tại con nữa cần anh đáng ghét em" Cô bất mãn ko kiềm được, cao giọng hỏi. - "Châu Nhi, anh không cho là như em nói, hiện giờ anh không tồn tại tâm trạng để nghĩ cho tới chuyện kết hôn. Chuyện này nhằm sau đi, cho anh thêm một thời hạn nữa" Hàn Thiên không kiên nhẫn nói. - "Cuối thuộc thì anh gồm thật sự mong lấy em không? nguyên nhân anh cứ bắt em mong chờ mãi thế, anh tất cả biết em có bao nhiêu lo lắng cùng không an tâm không? tuyệt anh đã mất yêu em nữa rồi?" Chu Diệp Châu kích cồn không kiềm chế cơ mà nức nở chất vấn. Cô thiệt sự không thể kiên trì nữa, càng ngày anh càng hờ hững với cô. Cô đã và đang khỏe mạnh, anh cũng không hề chuyện gì vướng bận mà cần yếu kết hôn cùng cô chứ? Anh mong cô phải chờ đón đến lúc nào đây? Hàn Thiên nhìn Chu Diệp Châu nhức lòng ủy khuất tất cả chút ko đành lòng, hốt nhiên cảm thấy thật gồm lỗi cùng với cô. Thật ra Châu Nhi đã chờ anh lâu vì thế cũng thật ủy qua đời cho cô nhưng lại anh thiết yếu kết hôn thuộc cô. Cảm tình của anh dành cho cô không còn như xưa nữa, hiện giờ ở mặt cô anh lại luôn cảm thấy hoài nghi, không tin tưởng, cô còn không ít điều giấu anh, với anh cũng không thật sự đọc về cô. Giả dụ kết hôn xung quanh cho cô danh phận Hàn phu nhân thì anh quan yếu làm được gì cho cô, làm như thế chỉ khiến cho hai người càng bất hạnh thêm trong cuộc hôn nhân gia đình không tình thương này mà lại thôi: "Châu Nhi, anh cảm xúc chúng ta....." Chu Diệp Châu lo sợ, gấp rút ngăn câu nói tiếp theo sau của anh: - "Không, Thiên, anh chớ nói nữa. Nếu như anh muốn chờ, em sẽ liên tiếp chờ. Anh đừng nói gì cả, coi như hôm nay em chưa đề cập qua chuyện này đi" Cô biết anh sắp ước ao nói gì cùng với cô, tuy thế cô không thích nghe. Cô không muốn phải xé phương diện nhau như thế, giả dụ như anh nói ra, cô sẽ không thể lý vị gì để tại bên anh nữa rồi. Cô hơi vội vàng rồi, nguyên nhân lại hoàn toàn có thể kích động như vậy chứ? Chu Diệp Châu trong tâm thầm mắng thiết yếu mình. - "Châu Nhi, tội gì bắt buộc làm như vậy? Là anh tất cả lỗi với em" Hàn Thiên thấy cô trốn tránh cũng không giới hạn lại, thật sự anh cũng mệt mỏi lắm rồi. Anh không thích mình kết thân với không nên người, anh hại anh sẽ hối hận hận, nhừng cho dù Chu Diệp Châu tất cả ra sao, thì anh cũng đã từng có lần yêu cô, cô cũng đã dành cả tuổi tx thanh xuân của cô cho anh. Đó là sự việc thật, vì chưng vậy anh không thích cô phải đau khổ, càng không muốn cô bắt buộc sống nhưng mà bị ông chồng mình giá nhạt. Anh dấn ra, từng ngày anh các nhớ đến Hạ Mộc Vân. Cô ta như bốc hơi khỏi trên đây rồi, hắn tbuee từng nào người, trả từng nào tiền cũng tất yêu tìm ra đươvj cô ta. Điều này làm cho hắn muộn phiền rất nhiều thời gian sát đây. Anh cấp thiết quên được, cho dù là lỗi cùng với Châu Nhi mà bị đày xuống địa ngục, anh cũng chấp nhận. Anh thiết yếu kiềm nén tình cảm của chính mình hơn nữa, cũng không muốn Châu Nhi vô vọng chờ đợi bên anh thêm nữa: - "Châu Nhi, em muốn gì anh cũng mang lại em, nhưng bọn họ nên chấm dứt tại trên đây đi!" chú ý Hàn Thiên nhất quyết nói ra như thế, Chu Diệp Châu chấn động cảm thấy như sét đánh bên tai. Bất ngờ anh nói cách khác thẳng ra như vậy, cứ nghĩ rằng nhẫn nại chịu đựng ở bên anh lâu như thế, anh cũng trở nên vì tình xưa nhưng không hay tình cùng với cô. Là cô quá tôn vinh chính mình xuất xắc là vượt xem thường tình yêu của anh dành riêng cho Hạ Mộc Vân rồi? - Không. Em không gật đầu chia tay. Không bao giờ em rời xa anh. Ko bao giờ"... ............. (Mình đã nỗ lực viết nốt 2 chap hôm nay. Mình xin phép ngừng truyện một thời hạn ngắn, ngắn thôi. Cảm ơn phần đông lời cổ vũ của đông đảo người, tôi đã đọc hết nhưng k có thời gian để trả lời.


Bạn đang xem: Tổng giám đốc em mệt rồi phần 2


Xem thêm: Nhan Sắc Cô Gái Được Mệnh Danh "Mặc Áo Dài Đẹp Nhất Sài Thành"

Mình hẹn mình sẽ không bỏ truyện, chỉ nên mấy ngày cách đây không lâu mình bận việc, coi như trên đây là chấm dứt phần 1 nha, bản thân sẽ trở về sớm nhất. Hứa hẹn là k quá 1 tuần đâu)